Người Đàn Ông Kiêu Ngạo Chớ Phiền Tôi

Chương 5




Hôm sau khi học kì kết thúc, một đám thanh niên chí hướng, người thì tới mượn xe, mang theo quần áo chống lạnh, các vật dụng để leo núi, đi lên Ngọc Sơn.

Có thể đi lên Ngọc sơn là mơ ước của câu lạc bộ leo núi, mà còn có thể cùng các thế hệ tinh anh của trường giao lưu hữu nghị thì lại càng là chuyện tốt, những người trẻ tuổi đều xoa tay, nhìn trúng mục tiêu, chuẩn bị ra tay….Không, là tấn công lên đỉnh!

Thật vất vả ngồi xe mấy tiếng đồng hồ tới chân núi, thể lực của mấy thanh niên đã bay từ lúc nào, mà trong đám người say xe còn có Nguyên Mạn Nhu.

“Em có khỏe không?” Kỷ Lăng suốt dọc đường đi đều là hỏi câu này, trên mặt đều hiện sự lo lắng.

“Em không sao. Ừ…” Vốn định nở nụ cười cho anh yên tâm, nhưng mà xe lại xóc khiến cô lại cảm thấy không khỏe, say xe cảm giác thật là khó chịu.

“Sắp tới nơi rồi, em ráng nhịn tý nữa.” Lái xe chính là Hạ Dương, anh vừa lái xe vừa chú ý tới động tĩnh ở phía sau.

Kỷ Lăng lấy ra chai dầu Vạn Kim thoa lên trán và cần cổ cô, động tác này từ lúc bắt đầu lên đường cũng chưa dừng qua, động tác, thái độ tự nhiên giống như họ là một đôi tình nhân, ai cũng không muốn giành lấy công việc của Kỷ Lăng.

“Những lời này anh đã nói n lần rồi, rốt cuộc còn bao lâu?” Nguyên Mạn Nhu suy yếu hỏi.

“Rất nhanh thôi, khoảng mười phút nữa.” Hạ Dương thuận miệng lên tiếng, vì an ủi Nguyên Mạn Nhu anh chỉ có thể nói vậy, nhưng anh cảm thấy ở ghế sau trình diễn một màn “tình cảm ấm áp” vô cùng đặc sắc, không nghĩ tới Kỷ Lăng cũng có mặt ôn nhu đến vậy.

“Chỉ còn mấy km nữa thôi.” Một bạn học ngồi ở vị trí kế bên ghế lái khác cũng hùa theo.

“Mấy anh chính là một tập đoàn lừa gạt, một tiếng trước các anh cũng nói thế.” Nguyên Mạn Nhu bị choáng váng đã mất đi tính nhẫn nại, đã có điểm nổi cáu.

“Em khuếch trương quá.” Mọi người bên trong xe cười thành một đoàn, chỉ vậy thôi đã trở thành tập đoàn lừa đảo, tội danh này có thể quá nặng không a.

Kỷ Lăng cũng vì lời này của cô mà làm cho tức cười, sự lo lắng cũng tạm lắng xuống.

“Thế nào, em khuếch trương quá ư?” Cô nhìn về phía Kỷ Lăng, đôi mắt anh sáng ngời, như viên đá quý chạm khắc, lan tỏa ý cười khiến cô nín thở quên cả mệt nhọc.

“Sẽ không, vừa rồi anh cũng bị lừa mắc mưu.” Kỷ Lăng hùa theo cô.

“Oa, các bạn đây chẳng phải là phụ xướng phu tùy sao! Đám người chúng mình sao có thể địch lại vợ chồng hai người một lòng đây? Như vậy đi, chúng mình ở chỗ này thả hai bạn xuống xe, đừng theo chúng mình tham gia náo nhiệt.”

Kỷ Lăng vừa nói ra khiến mọi người trong xe ồn ào hẳn lên.

Nguyên Mạn Nhu mặt đỏ lên, muốn phản bác bọn họ, nhưng đầu lại choáng váng dữ dội, cô không thể làm gì khác là dùng ánh mắt bảo Kỷ Lăng đi giải thích, nhưng Kỷ Lăng lại không theo ý của cô, hại cô cảm thấy có chút ngọt ngào lại nhịn không được muốn biết tâm tư của anh.

“Các bạn xem, hai người cũng chấp nhận rồi! Dừng xe chỗ này được rồi.”

“Các bạn đừng làm loạn nữa, mau theo đội xe, bị lạc đội không hay đâu.” Kỷ Lăng nghiêm mặt nói. Nghe anh nói thế, Hạ Dương mới phát hiện chiếc xe của bọn họ rơi ở phía sau khá xa, vội vàng đạp chân ga đi theo, cũng mới kết thúc được chủ đề vừa rồi.

Đến trước chân núi Ngọc sơn, mọi người mới biết có hai bạn nữ vì quá say xe nên không thể leo núi, mà Nguyên Mạn Nhu là một trong hai người đó.

Nhưng mọi người vì muốn leo núi mà đến, không thể vì hai người mà ở lại từ bỏ kế hoạch được.

“Mình sẽ ở lại chăm sóc các bạn ấy, mọi người cứ đi đi.” Kỷ Lăng xung phong nhận việc.

“Aizzzz! Vậy bạn không muốn leo núi sao?”

“Chài ơi, vợ của bạn ấy ở dưới này thì bạn ấy leo lên trên kia làm cái gì cơ chứ?” Người bạn học lúc nãy ngồi cạnh Hạ Dương lên tiếng.

“Nói cũng đúng .” Mọi người lại bắt đầu ồn ào, khiến cho Kỷ Lăng và Nguyên Mạn Nhu muốn phản bác cũng không có hơi sức cãi lại, đành để mặc cho họ nói.

“Các bạn đang nói gì vậy!” Mã Sách Cần sau khi thu thập xong hành lí trở lại hỏi, cô lúc nãy ngồi xe khác, cho nên không biết cô bạn cùng phòng với cô khi mà chuyến đi còn chưa kết thúc đã bị “bắt mất” đi.

“Không có việc gì nữa! Cứ quyết định vậy đi, đàn anh ở lại, những người khác thì theo mình..” Trưởng đoàn vừa nói vừa vỗ tay, ý bảo mọi người tập hợp.

“Mạn Nhu, bạn thật sự không muốn đi lên sao?” Mã Sách Cần quan tâm hỏi.

“Đừng, mình ở chân núi nghỉ ngơi là được rồi.” Cô rất rõ tình trạng của mình, chẳng qua là cô thấy Kỷ Lăng muốn ở lại, thì cảm thấy thật có lỗi với anh, nếu không phải vì cô thì anh có thể thoải mái vui chơi rồi.

“Đúng nha! Đàn em xem ra chính là không thuộc loại người có thể leo núi. Đợi lát nữa xỉu trên núi lại phải gọi trực thăng lên cứu thì phiền toái nha!” Kỷ Lăng trêu ghẹo nói cười đổi lại ánh mắt xem thường của Nguyên Mạn Nhu.

“Đàn anh nói cũng đúng, vậy tụi mình đi trước. Đàn anh, hai “bệnh nhân”” này gửi cho anh nha.”

“Không thành vấn đề!”

Mã Sách Cần lập tức đuổi theo đoàn người, để lại một nam hai nữ ở lại nghỉ ngơi.

Trước tiên anh mang các cô đến nơi mát mẻ ngồi nghỉ, còn mình thì một giây cũng không nhàn rỗi, vội vàng ở xung quanh tìm củi và dựng lều. Thật may là dựng lều cũng đơn giản, chỉ tốn một ít thời gian là hoàn thành chỉ cần chờ đoàn người leo núi trở lại là có thể thổi lửa nấu cơm rồi.

Lúc này Nguyên Mạn Nhu đã nghỉ ngơi được một lát, vội chạy lại xem có thể giúp đỡ được gì không: “Đàn anh…”

“Làm sao em lại không ngồi nghỉ thêm một chút nữa, hay là muốn uống nước, để anh đi lấy…”

“Không phải đâu, em tốt hơn rồi. Em chỉ muốn tới xem anh có cần giúp đỡ gì hay không thôi!” Nguyên Mạn Nhu nhanh chóng nói.

Bạn học kia có vẻ mệt hơn cô, còn ngồi im dưới gốc cây để khôi phục thể lực, mà cô lại không quen với cô ấy, không có đề tài nào để nói chuyện, chỉ còn có thể tới nói chuyện với Kỷ Lăng.

“Đã gần xong rồi, bọn mình còn dư thời gian đợi bọn họ xuống núi.”

“A, đúng rồi, xem ra đàn anh làm rất quen tay, là do anh thường xuyên đi dã ngoại sao?” Cô nhịn không được hỏi.

“Tạm được. Ban ngày anh phải nghiên cứu, có lúc nhàn rỗi làm thêm ở quán ăn, không thời gian rỗi.” Lần này đáp ứng ra ngoài chơi là vì cô.

Nếu không phải thế, anh căn bản là từ chối tham gia hoạt động, đây chính là cần xin nghỉ hai ngày.

“Đàn anh đi làm thêm ở quán ăn?” Nguyên Mạn Nhu sửng sốt hơi kinh ngạc nhìn đôi bàn tay chuyên dùng để làm nghiên cứu, ngón tay thon dài, lòng bàn tay thật dày, nếu nắm tay hẳn sẽ rất ấm áp….Một đôi tay như vậy không giống như là làm việc nặng qua. Nhưng mà có thể anh ở quán ăn làm quản lý.

“Ừ, rửa chén đĩa, còn có quét dọn..”

“Thật sao?” Cô nhíu lmày, nói: “Nhưng nhìn anh không giống !”

“Phải không? Vậy trong mắt em anh giống thế nào?” Anh muốn biết trong lòng cô, anh là người ra sao.

“Ừ…dù sao cũng không giống người làm việc nặng. Giống như là làm quản lý…..Không giống như làm tổng giám đốc…..”

Kỷ Lăng nhịn không được lắc đầu, cô nghĩ đến quá đẹp rồi. Cuộc sống không tốt đẹp đến vậy, anh không phải xuất thân từ nhà giàu có, chẳng qua là dựa vào học bổng, đi làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt, căn bản là sinh viên nghèo.

Nghĩ tới đây, anh mới thấy sự khác biệt giữa hai người.

Cô chắc là không cần phải lo lắng về tiền học phí và gia đình hòa thuận vui vẻ đi? Làm sao cô có thể nhận thức việc từ nhỏ phải nỗ lực tự dựa vào bản thân, không có quyền nói “Mệt quá”, “Thật là khổ” Làm sao cô ấy có thể lĩnh hội mỗi một việc anh làm, và “tiền” là điểm bắt đầu, lấy “thực tế” để suy tính? Cho dù bây giờ đang đi học, đi làm là để chứng tỏ cho người khác nhìn, không phải chân chính làm vì bản thân….

“Thế nào, em nói có đúng không?” Nguyên Mạn Nhu thấy anh rất lâu không trả lời, liền đẩy bả vai anh một chút, kéo tâm tư anh trở lại.

“Em vừa nói cái gì?”

“Em nói em trao đổi với ba em, muốn sắp xếp một chức vị cho anh ở công ty ông? Ba em đang làm quản lí nhân sự ở công ty mậu dịch, giúp anh tìm một công việc nhẹ nhõm hẳn là không có vấn đề…..”

Nghe vậy, Kỷ Lăng sắc mặt đen lại, giống như là bị nhắc nhở về khỏang cách giữa cô và anh, trong lòng dâng lên một cỗ tức giận, đây không phải là nguyên nhân anh không muốn có bạn gái sao?

Từ trước đến giờ anh luôn hiểu rõ bản thân có giá trị bao nhiêu, làm sao lúc này anh lại quên?

Căn bản không nên tới gần cô, nên giữ khoảng cách với cô mới đúng.

Nghĩ vậy, anh trực tiếp cắt đứt lời cô: “Không cần.”

“A?” Bị thái độ hung ác của anh làm hoảng sợ, cô mất một lúc không hồi phục được tinh thần.

“Anh không cần em thương hại, anh cũng không cần ai thương hại anh.” Anh giống như toàn thân đều mọc gai nhọn.

“Em, em không có thương hại anh!” Cô chẳng qua là cảm thấy khí chất của anh không thích hợp với nơi đó, tài năng của anh không nên lãng phí vào công việc rửa chén đĩa. “Em chỉ hy vọng anh có thể phát huy sở trường, rửa chén đĩa…..”

“Rửa chén đĩa thấp kém sao? Quét dọn không gặp được người sao? Có lẽ đối với em mà nói đây là công việc đáng xấu hổ, nhưng anh không ăn trộm không cướp đoạt, không thẹn với lương tâm. Nếu như em cảm thấy cùng thứ người như thế làm bạn bè rất mất mặt..., em có thể rời đi." Nói xong, anh không để ý tới cô, tiếp tục công việc đang làm dở.

"Em không phải có ý này." Cô không nghĩ tới mình chỉ là đơn giản muốn giúp anh, lại bị hiểu lầm thành xem thường anh. Dưới tình thế cấp bách, cô đè lại tay của anh, nói: "Em chỉ là muốn giúp anh."

"Anh nói rồi không cần. Em cũng không cần ủy khuất mình cùng anh làm bạn bè."

Hất tay cô ra, anh không biết mình sẽ để ý đến vậy, chưa bao giờ giống như lúc này, anh vì bối cảnh gia thế và công việc của mình mà cảm thấy xấu hổ. Mà giải thích của cô giống như gấp muốn lấy lòng, càng thêm kích thích tự ái của anh.

“Đàn anh…………”

"Em đi nghỉ ngơi đi! Anh tự mình làm là được."

Thái độ của anh rõ ràng là không muốn nói thêm nữa, khiến cho Nguyên Mạn Nhu không nhịn được thở dài, cô không thích cũng không muốn thấy anh như vậy, mấy lần trước nói chuyện không phải đều tốt sao? Tại sao nhắc tới. . . . . . Tâm tư của cô bị khốn cùng hoặc không hiểu làm cho phiền não, nếu như đây là cấm kỵ của anh, như vậy, về sau cô không nhắc tới nữa.

Tối nay, chờ tâm tình anh tốt hơn, nói không chừng sẽ nguyện ý nghe cô giải thích.

Nghĩ tới, cô mới chậm chạp đi về nơi nghỉ ngơi, ở cách đó không xa nhìn bóng dáng bận rộn của anh.

Ai ngờ, không biết là cố ý hay là trùng hợp, cô vẫn không tìm được cơ hội nói chuyện với anh, cũng làm cho hiểu lầm kia giống như sữa tươi ướp lạnh, liên tục lên men.