Người Đàn Ông Xa Lạ

Chương 15



Kể từ ngày gặp Vọng Quân, Chiêu Hà không thể nào xua đuổi hình ảnh của anh ra khỏi tâm khảm . Lúc nào, nàng cũng nghĩ về anh . Hình ảnh của anh với khuôn mặt khinh bỉ khi chứng kiến Tư Thục và Du Nam, rồi với khuôn mặt đầy cảm xúc khi hôn nàng . Khuôn mặt vô tư hóm hỉnh khi nhìn nàng ăn, khuôn mặt trầm tư khi nói về người vợ tương lai của anh , người mà phải cùng anh tạo dựng sự thăng tiến

Nàng biết việc gặp lại Vọng Quân là một chuyện mơ hồ, viễn vong . Ấy thế mà ngày nào, nàng cũng hy vọng anh sẽ quay lại đây tìm nàng

Một ngày .. hai ngày .. rồi cũng âm thầm lặng lẽ trôi qua . Bây giờ là hơn mười ngày rồi . Ấy vậy mà nàng tưởng như mười thế kỷ vậy . Ôi ! Sao mà dài thế ?

Những tia nắng vàng óng ả xuyên qua khung cửa, báo hiệu một ngày mới đẹp trời . Nhưng Chiêu Hà chẳng buồn ra ngoài, mặt dù nàng biết ra ngoài có thể làm cho nàng thôi nghĩ về anh.

Chuông điện thoại reo . Có lẽ là Tư Thục hay Lam Giang điện cho nàng . Nhấc ông nghe và cô giật nảy mình, tim đập loạn xạ khi nhận ra ngày giọng nói bên kia ngay đầu dây là của Vọng Quân.

- Chiêu Hà đấy hả ? Tôi là Vọng Quân đây.

Cô lắp bắp sau một hồi i lặng tới tức thở:

- Ơ... Ơ... Ông... đấy hả . Vọng Quân ?

Vọng Quân hỏi cộc lốc:

- Cô có bận gì chiều nay không ?

- Không.

- Thế đi ăn sáng với tôi đi . Khoảng một giờ nữa, tôi đến đón cô có được không ?

- Nếu anh thích.

Chiêu Hà để rơi ống nghe, rồi ngồi phệt xuống đất nhìn chằm chằm vào nó . Trời ơi ! Tại sao nàng lại đồng ý đi chơi với anh ta nhanh đến như vậy ? Cô không có chút lòng tự trọng nào sao ? Tại sao đột nhiên anh ta lại muốn gặp nàng kia chứ ? Anh ta đã có Đông Sa rồi kia mà ? Hay là anh ta muốn đùa với nàng thêm một lần nữa ? Vả lại, anh ta là người đàn ông việc cộc lốc đến mức thô lỗ kia mà.

Nhưng mặc kệ anh ta như thế nào, chỉ cần biết rằng : một tiếng nữa, nàng sẽ ở cạnh anh để thỏa lòng mong nhớ.

Mở tủ quần áo, nàng đứng ngắm nghía thật lâu . Nàng không biết phải mặc đồ gì cho đẹp . Mặc vào, thay ra, rồi lại mặc vào... Gần hơn một tiếng đồng hồ, nàng không chọn được bộ đồ nào cả . Rồi nàng chợt nhớ có lần anh nói anh thích màu tím hoa cà . Nàng mặc ngay bộ đồ màu tím, nhưng đã lỗi thời mà nàng mua được ở đống quần áo sida cách đây một tháng

Đúng một tiếng đồng hồ, thần kinh của cô bắt đầu trở nên căng thẳng . Cô cứ nhìn chằm chằm vào cái nắm cửa . Thời gian lặng lẽ trôi .. gần hai trôi qua, cái nắm cửa vẫn nằm im ỉm không cử động . Chẳng lẽ anh ta không tới ? Nàng nghĩ như thế mà thấy đau nhói trong lòng . Nàng tự bênh vực cho anh :“không, anh có lẽ bận việc quan trọng gì đó . Anh sẽ đến ngay thôi mà”

Nghĩ vậy, nàng lại tiếp tục ngồi chờ.

Chờ... chờ mãi .. chờ mãi cho đến khi hoàng hôn đã dần buông mà anh vẫn không tới.

Trời bắt đầu âm u . Trên bầu trời xuất hiện những áng mây đen kịt . Tiếng sấm văng vẳng, những tia chớp sáng ngời như báo hiệu có một cơn mưa lớn.

Nàng đặt nhẹ những bước chân trần trên nền nhà lạnh, đờ đẫn đi lại trong phòng như người lạc lõng không biết mình đang ở đâu.

Nàng leo lên giường nằm bất động vài phút . Nỗi buồn phiền ray rứt trong cô như chuyểN thành cơn bực dọc . “Tại sao nàng phải khổ tâm vì một kẻ lạ kia chứ ?” . Nghĩ vậy, nàng ngồi bật dậy thật nhanh . Khoát chiếc áo măng -tô màu đen to đùng, kéo nón lên đội kính đầu, rồi lặng lẽ bước ra đường.

Những áng mây đen kịt đã che khuất đi những vì sao hiếm hoi tự bao giờ, nhưng lại cả một bầu trời bao la cho những áng mây đen kịt ấy . Những cơn gió mang hơi nước lạnh buốt không hiểu từ đâu ùn ùn kéo đến.

Nàng cứ bước đi như kẻ mất hồn . Bây giờ, nàng mới cảm thấy đói . Từ sáng tới giờ, nàng chưa có tí gì bỏ bụng . Nàng đợi anh quên cả ăn uống.

Nàng không thể vì chuyện không đâu mà quên lo cho bản thân mình . Nghĩ vậy, nàng tấp vào một siêu thị sang trọng ven đường.

Bước vào siêu thị với những ngọn đèn được vặn sáng choang . Từng luồng không khí lạnh từ những chiếc máy điều hoà nhiệt độ tỏa ra làm nàng thấy ấm áp và dễ chịu vô cùng . Ít nhiều cũng làm cho nàng vơi đi nhớ nhung

Có tiếng nói của ai đó vang lên bên cạnh nàng nghe quen quá . Nàng quay sang thì .. hỡi ơi...

Nàng không còn tin vào chính mình nữa . Anh đã thất hứa với nàng để đi chung vui với Đông Sa . Cô ta cũng bên anh với chiếc áo màu tím hoa cà thật đẹp, sang trọng . Nhìn lại chiếc áo tím cũ xì, lỗi thời của mình, nàng cảm thấy thật tủi thân . Nàng bật khóc và chạy nhanh về nhà .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.