Người Đàn Ông Xa Lạ

Chương 32



Sau những giờ vùi đầu vào công việc, Chiêu Hà thường rời khỏi nhà vào mỗi buổi chiều . Nàng chọn cho mình nơi nghĩ ngơi thật yên tĩnh, vắng vẻ để ôn lại những gì đã xảy ra.

Đó là một ngọn núi cao, nằm giữa những rặng cây dầy đặc xanh rì . Mỗi buổi chiều ngồi ở đây, Chiêu Hà có thể phóng tầm mắt nhìn thấy cả một vùng không gian rộng lớn mà không bị một vật gì ngăn chặn.

Trước mặt nàng là những con đường trải sỏi ngoằn ngoèo uốn khúc . Những hàng cây, thảm cỏ trải rộng, một màu xanh ngọc biển dịu dàng.

Bây giờ nàng như đã lột xác . Nàng không còn nghịch ngợm như xưa . Cách ăn mặc của nàng cũng thay đổi hẳn.

Hôm nay, nàng mặc chiếc áp lụa mỏng với những nếp xếp mềm mại phủ ngoài xòe ra như đôi cánh chim, trông rất xinh xắn . Mái tóc đen huyền phủ xuống bờ vai tròn trịa . Cả người nàng toát lên một vẻ đẹp thanh thoát và cũng rất kiêu sa

Thời gian chầm chậm trôi qua .. trầm lặng và trống vắng như nỗi lòng của nàng . Không một âm thanh gì ngoài tiếng nước chảy róc rách qua những khe đá, tiếng những cành cây lay động trong gió.

- Chiêu Hà !

Không quay đầu lại, nàng cũng biết ai vừa gọi:

- Sao anh biết tôi ở đây ?

Hào Nam mỉm cười:

- Cả cái thị trấn này, ai mà chẳng biết cô con gái cưng của đại thương gia Lâm Thịnh Phước . Cô đi đâu, mọi cặp mắt đều đổ dồn về cô . Vì vậy, đâu có khó khăn gì trong việc tìm kiếm cô . Chứ đừng nói chi...

Chiêu Hà xoay phắt lại và cắt ngang lời;

- Tôi đang buồn . Tôi muốn được yên tĩnh một mình, anh tìm tôi làm gì ?

Hào Nam không lấy làm khó chịu, chỉ cười cười và ngồi xuống một phiến đá cạnh Chiêu Hà . Anh cất giọng đầm ấm:

- Chiêu Hà ! Cô không cảm thấy rằng, giữa lúc mình đang cô đơn, buồn bã mà có một người bạn sẵn sàng trò chuyện an ủi là thú vị lắm sao ?

Câu nói đầy thuyết phục của Hào Nam khiến Chiêu Hà cảm thấy dễ chịu . Nàng gật gù:

- Xem cũng được lắm đấy . Nhưng anh có chắc là đủ khả năng làm cho tôi cảm thấy hết buồn và cảm thấy thích thú hay không ? Tại sao anh có ý định tốt như vậy ? Không có gì ác ý chứ ?

Hào Nam cười lớn:

- Ha, ha... Đàn bà con gái mấy cô, người nào cũng giống nhau, cứ nghĩ xấu cho người khác . Đồng thời luôn bênh vực cho bản thân mình, độc tài, độc đoán . Đàn ông chúng tôi thì không có như vậy.

Đột nhiên, Chiêu Hà nổi cơn giận:

- Đàn ông ? Bọn đàn ông khốn kiếp của các anh mới là những kẻ độc tài, độc đoán . Bọn đàn ông các anh...

Hào Nam mở to đôi mắt ngạc nhiên, anh cắt ngang lời cô:

- Kìa ! Nếu tôi nói không phải thì cho tôi xin lỗi, tại sao vô cớ giận dữ với tôi vậy ? Bộ có gã đàn ông nào đối xử với Chiêu Hà như vậy sao ?

Chiêu Hà bây giờ mới bình tâm trở lại:

- À ! Đâu có.

- Có thật không ? Có chuyện gì nói cho tôi nghe xem . Người ta thường nói: “buồn được san sẻ, buồn vơi đi một nửa mà”

Nhìn Hào Nam, nàng mỉm cười xin lỗi . Quả thật, chỉ trong vài năm nàng trốn nhà ra đi mà Hào Nam đã thay đổi quá nhiều . Ngày trước, nàng chỉ coi Hào Nam là một đứa con nít . Anh ta yêu nàng . Những khi gặp nàng là đỏ mặt, quay đi nơi khác một cách vội vàng . Bây giờ, chính Hào Nam là người mà nàng có thể trút bầu tâm sự.

Hào Nam lên tiếng:

- Sao cô im lặng mãi vậy ? Hay là cô cảm thấy khó chịu vì sự có mặt của tôi ở đây ? Nếu vậy, tôi sẽ đi ngay.

- Không có.

- Chiêu Hà ! Có phải có người đàn ông nào đó đã làm cho cô buồn không ?

- Phải.

- Hắn ta là ai thế ?

Chiêu Hà im lặng thật lâu, rồi nàng chậm rãi kể cho Hào Nam nghe tất cả . Kể từ khi nàng lang thang đến nhà Lam Giang để làm con ở và quen anh, cho tới việc Tư Thục giận nàng và khi nàng quay về đây.

Hào Nam nhận xét:

- Theo tôi, hắn không độc tài độc đoán như cô nghĩ đâu . Và hắn cũng không phải dùng cô để thỏa mãn niềm vui, mà có thể hắn cũng yêu cô . Việc rõ ràng hắn cũng bỏ vô số thời gian quý báu để đi chơi với cô mà chẳng vì mục đích gì . Rồi khi cái đêm hôm đó, cô suýt bị Du Nam hại, hắn đã xuất hiện kịp thời để cứu cô . Sao cô không nghĩ xem ? Hắn đi về rồi còn quay lại làm gì ? Chẳng phải vì nhớ cô hay sao ? Chẳng qua vì trong người hắn có máu cao ngạo, không thích bị phụ nữ khuất phục.

- Nhưng anh ta đã nói với tôi, anh ta chỉ lấy những người phụ nữ giàu sang, qúy tộc mà thôi . Sự thật là anh ta đã quyết định cưới Đông Sa, cô con gái thượng lưu, quý tộc mà.

Hào Nam đầm ấm nói:

- Yêu nhau và cưới nhau là hai vấn đền hoàn toàn khác nhau . Chiêu Hà à ! Cô hãy cố quên hắn ta đi, và đừng nghĩ ngợi gì nữa thêm buồn . Trước mắt cô còn bao nhiêu người đàn ông đang chờ sự đồng ý của cô chứ.

Chiêu Hà mỉm cười:

- Trong đó, có anh không , Hào Nam ?

- Có lẽ câu hỏi này không cần tôi trả lời, cô cũng biết mà.

Chiêu Hà lại cười, Hào Nam hỏi:

- Kìa ! sao cô cười hoài vậy ?

- Nếu anh yêu tôi, sao anh không đặt vấn đề này với cha tôi, xin hỏi cưới tôi ?

Hào Nam chậm rãi:

- Nếu chỉ mình cha cô đồng ý thì ăn nhập gì . Tôi không muốn chiếm cái thể xác của cô . Hơn nữa, cha cô hình như nhất định ép gả cô cho gã đàn ông nào đó.

- Ngày mai, anh cứ xin cha tôi cho phép anh cưới tôi đi . Nếu cha tôi đồng ý thì tôi sẽ đồng ý.

Nhìn thẳng vào mắt Chiêu Hà . Hào Nam nói:

- Tôi là kẻ thế vai cho người đàn ông xa lạ trong lòng cô, phải không ?

Chiêu Hà thoáng buồn:

- Hào Nam ! Tôi xin lỗi anh . Nhưng tôi hứa là sẽ quên anh ta và thời gian sẽ giúp tôi yêu anh mà.

Hào Nam nắm chặt lấy tay Chiêu Hà:

- Chiêu Hà ! Cám ơn em.

Anh nhìn Chiêu Hà bằng đôi mắt long lanh và tiếp:

- Vậy em thấy chúng ta nên chúc mừng ngày hôm nay bằng tiếc mục gì nhỉ ?

Chiêu Hà đáp nhanh:

- Ăn . Anh khao tôi.

- Ăn à ? Ồ ! Đề nghị này xem ra thật hấp dẫn đấy . Bây giờ, địa điểm do cô chọn nhé.

- OK.

Cả hai cùng cười lớn .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.