Người Đàn Ông Xa Lạ

Chương 41



Cô yêu anh thế thì tại sao cô lừa dối mãi bản thân mình kia chứ ? Đêm hôm đó, cô cứ trằn trọc mãi, không làm sao ngủ được

Sáng ra, khi ngồi trên bàn điểm tâm, nhìn đôi mắt thâm quầng của cô, mẹ cau mày:

- Sáng nay, mẹ trông con có vẻ mệt mỏi thế Chiêu Hà . Mẹ hy vọng là Vọng Quân không làm con luôn đấy chứ ?

- Anh ấy thì vẫn như thuở nào, mẹ à.

Cô đáp thì lập tức ân hận vì câu trả lời thiếu cẩn trọng của mình để mẹ có nghi ngờ.

Mẹ cô hỏi:

- Con biết anh ta rõ lắm à ? Thật sự, mẹ không ngờ con đã quen Vọng Quân từ lâu

Chiêu Hà trả lời miễn cưỡng:

- Anh ấy là bạn của Lam Giang . Con biết anh ấy qua Lam Giang thôi.

- Con có đi chơi với Vọng Quân lần nào chưa ?

- Chưa mẹ à . À ! Sáng hôm qua, anh ta làm gì mà đến nhà chúng ta sớm thế ?

Bà Thịnh mỉm cười:

- Anh ta lo cho con . Đêm trước con say khướt, nên anh ta đến thăm vậy mà . Mẹ thấy Vọng Quân cũng quan tâm tới con lắm . Nhưng rất tiếc... cha con muốn con lấy Tử Bình . Chứ nếu không...

Chiêu Hà cắt ngang lời mẹ:

- Mẹ à ! Con muốn vắng nhà một thời gian.

Bà Thịnh sửng sốt:

- Trời ơi ! Con lại định bỏ nhà mà đi nữa à ? Tuần sau là lễ cưới của con rồi đấy.

- Đến ngày cưới, con sẽ quay về.

- Nhưng mà con định đi đâu hả ?

Chiêu Hà im lặng . Nàng chẳng biết phải đi đâu . Nhưng điều chắc chắn là nàng phải rời khỏi đây, để khỏi phải trông thấy anh . Vì nàng biết, anh sẽ quay lại đây hàng ngày.

- Con... con đi du lịch.

Chợt nghĩ ra điều gì, bà Thịnh nói ngay:

- À ! Hay là con đến trang trại của ông nội đi . Lâu lắm rồi, cha mẹ không tới đó, bỏ mặc cho ông quản gia trông coi . Con đến đó vài ngày cho vui . Khí hậu nơi đó rất hợp với sức khỏe của con đấy.

Chiêu Hà nhìn mẹ:

- Mẹ không buồn khi con rời khỏi nhà chứ ?

- Thế nếu mẹ nói mẹ buồn thì sao ? Con có chịu ở lại với mẹ đâu . Mẹ biết tính con gái của mẹ mà.

Chiêu Hà làm thinh để giảm bớt trách hờn của mẹ . Thật tình, cô rất muốn làm một đứa con ngoan, nhưng định mệnh, không cho phép cô làm điều đó . Lúc nào cô cũng thất bại.

Cô lo lắng nói:

- Con xin lỗi mẹ.

Bà Thịnh cắt ngang tâm trạng băn khoăn của con gái, bằng một nụ cười độ lượng:

- Ôi ! Mẹ không muốn nặng lời hay chỉ trích gì con đâu . Chiêu Hà ạ ! Con là một đứa con gái tuyệt vời . Mẹ biết con muốn chạy trốn một người, nhưng mẹ không cản . Con hãy làm những gì mình thích, con gái ạ.

- Con cám ơn mẹ.

- Con lo thu xếp đồ đạc đi, mẹ sẽ đi chuẩn bị cho con chút ít thức ăn dự trữ, để đến nơi đó, không ai lo lắng cho con gái của mẹ.

Mẹ nàng đứng dậy . Nàng vội vàng nắm tay mẹ lại và căn dặn:

- Mẹ à ! Mẹ đừng nói với bất cứ ai là con đi đâu và đang ở đâu, nghe mẹ . Con thật sự muốn được yên tĩnh vài ngày trước khi lên xe hoa.

- Mẹ hiểu rồi.

Chiêu Hà thở phào nhẹ nhõm . Chỉ có mẹ là thương yêu nàng và hiểu nàng hơn bao giờ hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.