Người Giữ Tháp

Chương 4




Edit: Rei

Beta: TrinhTrinh

Nhiệt độ mùa thu ở đảo rơi xuống không nhiều, lượng nước trong không khí vẫn bão hòa như cũ. Sẽ thay đổi chính là gió, Vương Viễn mẫn cảm cảm giác được chiều gió thay đổi. Theo đội tàu nhiều năm như thế, hắn biết chiều gió thay đổi mang ý nghĩa gì. Nhưng hắn không nghĩ tới luồn gió thu này cũng quấn thôn vào trong vòng nước xoáy.

Khí trời gần tháng mười yên tĩnh ôn hòa, Vương Viễn leo đến đỉnh tháp, thu hết cả đảo vào đáy mắt. Làng xóm ở gò đất cao hình quạt đánh sâu xuống dưới, phía đông là cảng biển, phía tây địa thế thì lại lên xuống trầm bổng, được một phiến rừng kéo căng ra bao phủ, không nhìn thấy cái gì. Tình cờ có đàn chim trắng bay qua, lượn vờn quanh một vòng liền bay vào trong rừng rậm.

Vào một ngày ánh mặt trời ấm áp rơi xuống thôn, một đốm lửa sáng ngời vọt vào rừng cây, xa xa hình như mơ hồ có âm thanh đám người la hét truyền đến. Vương Viễn nằm nhoài trên lan can, ánh lửa trong rừng rậm tối om dao động, một lúc thì biến mất, một chút lại hiện lên, như con Hỏa Long thần bí, tiếng gió đong đưa cành lá tiếng người tiếng sóng biển trộn lẫn vào nhau, nhịp điệu chặt chẽ, càng lúc càng nhanh. Mí mắt Vương Viễn nhảy một cái, trong lòng nổi lên một loại dự cảm nguy hiểm.

Hắn từ leo xuống tháp, một đường chạy về trong thôn.

Cửa thôn tụ họp thôn dân, các nữ nhân như là bầy ngỗng ồn ào huyên náo, tiếng tiểu hài tử chơi đùa la hét cũng chen lẫn trong đó. Vương Viễn nhìn thấy hai nam nhân, liền chạy tới đứng ở bên cạnh nghe bọn họ nói nguyên do ——

Con gái Triệu gia mang thai cũng không biết ai là cha đứa bé. Mẹ cô nhốt cô ở trong nhà không cho ra ngoài, sợ người khác biết, ngày hôm nay cô trốn ra ngoài chạy thẳng vào trong rừng. Mẹ cô mới kinh động cán bộ thôn, phái chừng mười nam nhân tiến vào trong rừng tìm người.

Vương Viễn chậm rãi trở về, nhớ tới cô bé Triệu gia kia, bọn họ lúc học tiểu học tập thể dục giữa giờ Triệu Trăn Phương đứng ở bên cạnh hắn. Trong thôn tiểu học mỗi cái lớp chỉ có một lớp, Triệu Trăn Phương so với hắn nhỏ hơn một lớp, hai lớp tập đội ngũ nằm kế nhau. Triệu Trăn Phương đứng ở bên tay trái hắn, trên đầu cột tóc đuôi ngựa, trên dây thun còn có thêm một con thỏ nhựa màu hồng chìa ra hai cái răng cửa. Triệu Trăn Phương như con thỏ kia, cũng có hai cái răng cửa chìa ra, bị người chê cười là em gái răng hô.

Hắn quay về leo lên đỉnh tháp, ánh lửa vẫn băn khoăn đi khắp rừng. Rừng cây đen kịt như tóc nữ nhân, bị thổi tán loạn ra bốn phía, trong đó lại thỉnh thoảng lộ ra một lỗ thủng, cứ như vậy đem chút lửa kia bao lại, nuốt chửng.

Buổi tối Vương Viễn nằm ở trên giường ngủ một tiếng đồng hồ. Hắn mơ thấy Triệu Trăn Phương, hai cái răng đặc biệt nhô ra, cười đến ngũ quan vặn vẹo. Vóc dáng nho nhỏ của cô còn đĩnh thêm cái bụng to, trong bụng cứ như có yêu quái, nó phát sáng, toàn bộ bụng Triệu Trăn Phương đều phát sáng, như có cái bóng đèn tròn to lớn giấu ở trong đó.

Vương Viễn là bị tiếng đập cửa sổ làm tỉnh lại. Cửa sổ không đóng kỹ, bị gió thổi kêu lạch cạch.

Bên ngoài trời cùng biển đều là đen, ánh đèn hải đăng như là cây dao từ hư không cắt ra một mặt. Sóng biển to lớn đánh vào mỏm đá tiếng vang ầm ầm, chấn động đến mức như muốn rung chuyển đất trời. Bên ngoài tiếng người la hét càng ngày càng gần, Vương Viễn từ trên giường nhảy dựng lên đi ra mở cửa, liền bị tiếng gió gào thét vựng cả đầu.

Vài cán bộ thôn đứng ở phía trước, theo phía sau có mấy nam nhân đội tàu.

Vương Viễn nói một cách lạnh lùng, “Các ông cần gì?”

Lý bí thư từ giữa đám người đi ra, hắn nở nụ cười râu quai nón không ngừng run lên, “A Viễn, cậu thấy Trăn Phương không? Mọi người chúng ta đều đang tìm con bé, mẹ nó sắp vội muốn chết.”

Vương Viễn lắc đầu, “Không có, tôi đang ngủ, bị mọi người đánh thức.”

Hắn biểu tình mặt than trong bóng đêm đen kịt lộ vẻ lệ sắc nặng hơn, Lý bí thư không dám nói nhiều, “A Viễn, nếu cậu thấy Trăn Phương, cậu liền nói với chúng ta. Mọi người sẽ không làm khó con bé, thế nhưng nó nhất định phải ra để giải quyết vấn đề, không thể trốn tránh trách nhiệm.”

Vương Viễn xem như nghe không hiểu, gật đầu.

Lý bí thư chỉ có thể ngoắc ngoắc tay, “Mọi người đi theo tôi!”

Này chừng mười nam nhân lại vùn vụt rời đi.

Vương Viễn kiểm tra điện áp một lần, xác nhận bóng đèn công tác bình thường. Hắn trở lại trong phòng, “Cạch” mở đèn ra, cô gái rúc vào bên cạnh tủ, run lập cập, đột nhiên sáng choang hoảng hốt thét lên. Vương Viễn đóng cửa lại, tìm cái băng ghế nhỏ kéo lại, chỉ vào ghế, “Ngồi, đừng ngồi xổm.”

Nữ nhân này là Triệu Trăn Phương, leo cửa sổ vào. Nàng có vẻ vừa vàng vừa gầy, bụng hơi nhô lên, tóc rối lung ta lung tung, mang đôi giày xăng-̣đan nhựa, trên chân tất cả đều là bùn.

Vương Viễn có chút lúng túng, lại có chút phát sầu.

Triệu Trăn Phương đột nhiên từ trên băng ghế nhảy dựng lên, quỳ trên mặt đất, “A Viễn ca, anh đừng bắt em đi thôn ủy, em chết cũng không đi. Em van xin anh, em chết cũng không đi!”

Vương Viễn giật mình, khuôn mặt thần kinh rút một cái, “Cô cô cô cô, đứng lên! Bụng! Sẽ làm em bé bị thương!”

Triệu Trăn Phương khóc sướt mướt, cô vốn có vẻ thấp bé, vừa khóc lại như ngâm nước càng thêm xẹp, thêm hai cái răng cửa nhô ra. Vương Viễn có chút oán khí, lại không thể phát hỏa với nữ nhân, không thể làm gì khác hơn là rót cho cô ta chút nước nóng, để cho cô ngủ ở trên giường mình. Triệu Trăn Phương muốn kéo góc áo của hắn để hắn lưu lại trong phòng, Vương Viễn sầm mặt lại, hất cô ra, “Nam nữ ngủ chung phòng không được!”

Nói xong lấy giường xếp vào trong ngọn hải đăng.

Sáng ngày thứ hai đội tàu cuối cùng toàn bộ đã trở lại.

Buổi chiều toàn thôn tuyên bố tuyển cử thôn trưởng, chỉ là đọc điều lệ tuyển cử đọc một giờ đồng hồ. Vương Viễn vừa cùng chó chơi đùa, vừa nghe phát thanh, cuối cùng thiếu kiên nhẫn tắt phát thanh, trùm đầu ngủ.

Ngủ rồi thức dậy phát thanh đã kết thúc, trên hải đăng có thể nhìn thấy quảng trường trong thôn tập hợp đầy người. Vương Viễn chạy về trong thôn, có mấy người mặc quân trang trộn lẫn ở bên trong, hắn liếc mắt liền thấy được Dụ Phong.

Chủ tịch thôn ủy đang cùng Dụ Phong nói chuyện. Dụ Phong kính cho hắn quân lễ, vừa quay đầu nhìn thấy Vương Viễn đứng ở phía dưới cây cột loa phát thanh, hướng hắn vẫy tay, “A Viễn!”

Vương Viễn đi tới, “Phong Ca.”

Dụ Phong vỗ vỗ vai hắn, “Vừa nãy chưa thấy cậu, đi đâu vậy?”

“Ngủ.”

“Ngủ?”

“Buổi tối ngủ không được, phải ngủ buổi trưa.”

Dụ Phong lôi kéo hắn, “Không dễ dàng a Vương Viễn đồng chí, so với tôi còn bận bịu hơn.”

Vương Viễn không nghe ra anh đang đùa giỡn, nghiêm nghiêm túc túc lắc đầu, “Tôi thong thả, anh bận rộn.”

Dụ Phong cười to, cảm thấy được dáng dấp kia của hắn quá vui. Y thấy đám người dần dần tản ra, liền kéo Vương Viễn đến chỗ không người, thấp giọng nói, “Kẹo tôi đưa cho cậu ăn ngon không?”

Vương Viễn gật đầu, khóe miệng hơi giương lên. Hắn đem hộp kẹo đặt ở trong ngăn kéo, mỗi ngày ăn một viên.

“Cục hàng hải bên kia tôi có bằng hữu, cậu muốn ăn cái gì, hoặc là dì có nhu cầu gì cũng có thể nói với tôi. Những thứ quý giá có thể không được, nhưng một chút thức ăn hay thuốc cần dùng vẫn là làm được.”

Vương Viễn có chút ngượng ngùng, trong lòng cảm ơn Dụ Phong, “Cảm ơn, mẹ tôi dạ dày không tốt, ăn không được nhiều loại.”

Dụ Phong ghi nhớ trong lòng, “Há, được.”

Hai người đến hải đăng. Dụ Phong nói muốn đích thân nhìn hải đăng, tìm hiểu một chút tình huống mấy năm qua. Vương Viễn đưa y vào hải đăng cho y xem qua tất cả sách cùng bút ký công tác mấy năm qua. Người trông coi tháp lúc làm việc chủ yếu ghi chép một ít công việc tình huống thường ngày của hải đăng, thời điểm gặp sự cố liền sẽ đặc biệt tỉ mỉ liệt ra tình hình cụ thể, bên trong đều là kinh nghiệm của những người trông coi tháp thế hệ trước tích lũy được. Sách từng chữ từng chữ viết rất rõ ràng, thuộc về Vương Viễn chỉ có hai, ba trang.

Phòng kính trong đỉnh tháp quá nóng, Dụ Phong ngây người mười phút không chịu được đi ra. Vương Viễn ở bên trong đo lường điện áp mới ra ngoài, áo lót vô cùng ẩm ướt dính ở trên người.

“Bên trong quá nóng, phải nghĩ biện pháp cho bên trong giải nhiệt mới được.”

Vương Viễn lắc đầu, “Không được, thông gió không có lợi cho công tác ổn định của bóng đèn.”

Dụ Phong cười nhìn áo lót hắn tràn đầy mồ hôi áo, “Vậy cậu mỗi ngày phải thay quần áo bao nhiêu lần?”

Vương Viễn giật giật y phục trên người, “Đều là mồ hôi, tôi lau một chút.”

Hắn tiện tay cỡi quần áo, cầm khăn mặt bên hông lau người.

Dụ Phong bị cảnh “xuân” hiện ra làm cho trố mắt ngoác mồm.

Có những người thuộc loại mặc quần áo so với cởi quần áo đẹp hơn, có mấy người thuộc loại cởi quần áo so với mặc quần áo đẹp hơn. Vương Viễn lại chính là loại phía sau. Tuy rằng bình thường mặc áo lót cũng có thể cảm giác được đường nét thân thể của hắn, nhưng đến cùng hiệu quả thị giác còn chưa phải giống cởi quần áo—— thân thể cân xứng rắn chắc, dáng dấp vô cùng xuất sắc, đường nét cơ thể đặc biệt đẹp, không có chút sẹo lồi, phần bụng mơ hồ có thể nhìn thấy một chữ thập nhợt nhạt, lúc hô hấp lặng lẽ hiện ra, đầy cảm tính mà không khoa trương. Dụ Phong trong lòng gắt một cái, ban ngày mà hoạt sắc sinh hương như vậy làm gì nha!

Vương Viễn lau sạch sẽ thân thể, thấy Dụ Phong tìm thuốc trong túi, nói nhanh, “Không thể hút thuốc.”

Dụ Phong phản ứng lại, “Thật ngại, quên mất.”

Cuống họng y khô nóng vô cùng, ánh mắt dừng lại trên lồng ngực trần của Vương Viễn, đầu nhũ nhạt màu cũng có vẻ đặc biệt đáng yêu. Dụ Phong liếm liếm môi, rõ ràng đem đầu chuyển sang một bên không nhìn.

“Chỗ này sao có giường gấp? Cậu không ngủ trong phòng kia sao?”

Vương Viễn bối rối, hắn không biết nói dối, nhất thời đầu óc chuyển không ra lý do.

Dụ Phong nhìn kỳ quái, “Xảy ra chuyện gì?”

“Cái kia… Cái kia là bị dùng. Có lúc... ngủ trưa ở đây…”

“Há, vậy đến phòng cậu xem một chút đi. Còn chưa từng xem nơi ở của cậu.”

Vương Viễn chớp chớp đôi mắt, mồm miệng không rõ, “Không đi được không?”

“A?”

“Trong phòng… Trong phòng… Loạn! Đồ vật nhiều! Không cái gì đẹp mắt.”

Dụ Phong rất thất vọng, trong lòng niệm bản cửu chương, không vui, Vương Viễn có chút không gian sinh hoạt tư nhân đi cũng là đúng, tùy tiện đến xem nơi người ta ở xác thực không tốt lắm. Thế nhưng càng không cho xem lại càng muốn nhìn, tỷ như Vương Viễn bình thường đọc sách gì, trên giường đắp chăn màu gì, buổi tối ăn cái gì a... Nói không chừng trước cửa sổ có thể nhìn thấy phơi quần lót đôi tất, treo trên giá nhựa ngoài cửa sổ rỉ sét, in trên bầu trời xanh lam sóng biển trăng trắng, thêm một cành hồng bên bệ cửa sổ…

—— Quá lãng mạn a!

Dụ Phong trong lòng nghĩ đến gãi tâm cào phổi, quá trình YY phòng nhỏ vẫn không bỏ.

“Trước năm 2005 không có điện trưởng thôn rất khổ cực, khi đó tôi rất nhỏ, thích chơi ở đây. Toàn thôn chỉ có hải đăng có máy phát điện, điện áp không ổn định, trưởng thôn buổi tối không ngủ. Hiện tại có máy ổn áp, buổi tối có thể ngủ trên hai, ba tiếng, cách một giờ kiểm tra một lần là tốt rồi.”

“Trưởng thôn gần đây ra sao? Buổi chiều mở hội tuyển cử cũng chưa thấy ông.”

Vương Viễn có một quãng thời gian không có đi thăm, không rõ ràng tình huống, “Các anh... Tham gia tuyển cử sao?”

“Ý của Lý bí thư là hi vọng chúng tôi tham gia. Vốn ông ta muốn mời tôi và Hoài Sinh cùng ăn bữa cơm, tôi nói thôi, cho dù tham gia cũng chỉ có thể là tôi thay mặt anh em bỏ một phiếu, tôi cũng không tìm hiểu tình huống, tham dự không tốt.” Dụ Phong trêu chọc, “Trong thôn tuyển thẳng vẫn tốt, chúng ta trước đây làm gì có quyền bầu cử.”

Vương Viễn nghe không hiểu y trêu chọc, nghiêng đầu nhìn y.

Dụ Phong xoa xoa đầu hắn, “Như vậy đi, cậu muốn bầu cho ai, tôi cũng bầu theo, nhiều thêm một phiếu có được hay không?”

Vương Viễn là lần đầu tham gia tuyển cử, “Không biết.”

Dụ Phong cười sang sảng, “Cậu cũng không hiểu biết rõ người được đề cử sao?”

Vương Viễn căn bản chưa hề muốn tham dự chuyện này. Trong thôn tỷ lệ bỏ phiếu kỳ thực rất thấp, quá nửa là đội tàu cùng người già tương đối nhiều, nữ nhân trẻ con không quan tâm chuyện như vậy. Vương Viễn nghe phát thanh tuyển cử mệt mỏi muốn ngủ, bất quá hắn cũng muốn mình ở trong lòng Dụ Phong thành thục một chút, ít nhất hiểu được chính trị, cho nên hắn làm bộ quan tâm hỏi một câu, “Vậy anh cảm thấy, hai người tuyển cử sao?”

“Tôi xem con trai Lý bí thư vẫn được, rất hòa nhã. Lưu bí thư tôi chưa trò chuyện không rõ thái độ người, Tống phó chủ tịch người nhìn rất chân thật, chính là tuổi hơi lớn một chút, hơn năm mươi tuổi. Bất quá kinh nghiệm tương đối đủ được rồi.”

Vương Viễn trực giác không thích Lý Vĩnh Bân, thế là nói, “Vậy chọn Tống thúc.”

“Tại sao?”

“Không thích Lý Vĩnh Bân.”

“Ồ? Nói một chút.”

Vương Viễn móc ra bao lì xì, “Muốn trả lại ông ta tiền, không nhận.”

Dụ Phong nghe không hiểu.

“Mẹ nói không thể thu, không có chuyện gì nhận tiền người ta không tốt. Tôi đi trả lại ông ta không nhận.”

Dụ Phong ngửi được quái lạ, “Ông ta vô duyên vô cớ cho cậu tiền?”

“Ông ta nói tôi lên làm người trông coi tháp muốn chúc mừng.”

Năm trăm đồng trong lòng Dụ Phong cũng không phải nhiều, “Cũng không bao nhiêu, vậy cậu nhận đi.”

“Mẹ nói không thể thu.”

Dụ Phong bị suy nghĩ của hắn chọc cười, “Vậy tôi giúp cậu trả!”

Vương Viễn đưa cho y, đôi mắt lập tức sáng lên.

——Biết thế nói sớm liền có thể dễ dàng chọc cậu vui vẻ như vậy a!

Dụ Phong hài lòng cầm bao lì xì đi.

Vương Viễn trở lại trong phòng. Triệu Trăn Phương ăn bánh màn thầu hắn để cho cô, thấy hắn trở về mặt có chút hồng hồng.

“A Viễn ca, cám ơn anh a.”

Vương Viễn còn đắm chìm trong sung sướng Dụ Phong giúp hắn trả lại tiền. Dụ Phong là quân nhân, có thể tín nhiệm, y nói có thể trả lại liền nhất định có thể trả lại, Lý bí thư nói không chừng cũng phải nghe y. Làm một người quân nhân chính là có chỗ dùng.

Triệu Trăn Phương nhìn ra hắn vui vẻ, biểu tình mặt than cũng mềm mại, không nặng nề như trước.

“A Viễn ca, có chuyện gì vui vẻ a?”

Vương Viễn ngẩn người, phản ứng lại trong phòng còn có một nữ nhân, “Không có chuyện gì, ăn của cô đi.”

Triệu Trăn Phương bĩu môi, núp ở chân giường, không nói. Đến lúc bật đèn nàng mới hỏi, “A Viễn ca, anh… có cách nào tìm được vé tàu không?”