Người Hầu Của Đại Ma Vương

Chương 29



“Đúng đúng đó.” Lăng Diệu Tổ cũng vội vàng gật đầu,“Để cho con nhóc đó dùng thân thể để trả nợ, chúng tôi làm cha mẹ không có gì ý kiến.”

Lời nói đả thương người vừa dứt, làm cho Lăng Thủy Nguyệt hoàn toàn tuyệt vọng.Cô chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng, nếu không phải cố gắng chống đỡ chỉ sợ giây tiếp theo sẽ té xỉu.

Thượng Quan Nghiêu không giận ngược lại cười, chẳng qua người của hắn đều biết, đây là đều báo trước hắn tức giận.

“Đề nghị này nghe cũng không tồi , nếu để con gái các người đến đó bồi rượu, có lẽ có thể giúp ta kiếm lại không ít tiền……”

Hắn quay về phía sau nháy mắt với hai bảo vệ,“Nếu ông Lăng và bà Lăng cũng không phản đối, tôi đây liền đem đại tiểu thưLăng gia đến tập đoàn Thịnh Thế xuống khách sạn Hoàng Triều làm bồi rượu, mỗi tháng kiếm được tiền tất cả đều thuộc về tôi.Nếu cô ấy muốn chạy trốn tôi sẽ phái người đánh gảy chân của cô ấy.”

“Về phần hai vị, sẽ đưa đến công xưởng mới mở của tập đoàn Thịnh Thế ở Malaysia, mỗi ngày làm không dưới mười tám tiếng.”

Lệnh vừa hạ xuống sắc mặt ba người biến đổi lớn.Lăng Mỹ Dương vốn định dùng gương mặt xinh đẹp của mình quyến rũ Thượng Quan Nghiêu, trăm triệu lần không nghĩ tới hắn sẽ ra mệnh lệnh như vậy.

“Không…… Van cầu ngươi, không……” Mắt thấy hai gã bảo vệ đi đến phía cô,Lăng Mỹ Dương sợ tới mức nhắm thẳng trốn phía sau mẹ mình.

Thượng Quan Nghiêu lúc này đột nhiên giật mình kéo Lăng Thủy Nguyệt còn sửng sốt vào trong lòng mình,để cho cô ngồi ở trên đùi mình, bàn tay to yêu thương vuốt ve mái tóc đen nhánh của cô,“Các ngươi chẳng lẽ không biết cô ấy là người của tôi sao?”

Lăng Thủy Nguyệt chết lặng nằm ở trong lòng ngực hắn, mặc hắn nhẹ nhàng vuốt ve chính mình,người trước mắt…… Thật là người nhà của cô sao?

Ba người nhà họ Lăng không thể tin được,Thượng Quan Nghiêu thế nhưng đem Lăng Thủy Nguyệt yêu thương che chở trong ngực.

“Thủy Nguyệt……” Lăng Diệu Tổ giống như bắt được một cọng rơm cứu mạng,“Cứu cha, nếu con làngười phụ nữ của Thượng Quan Nghiêu, chỉ con cần cầu hắn, hắn nhất định sẽ bỏ qua chúng ta.Thủy Nguyệt,con gái ngoan của cha, cha lúc trước đúng là vô tâm ……”

Lăng Thủy Nguyệt như trước chết lặng không nói.

Mẹ và chị hai cũng cực lực năn nỉ cô nhưng cô vẫn thờ ơ như cũ.

Thẳng đến Lăng mẫu oán hận mắng một tiếng,“Đồ nghiệt chủng, đừng tưởng rằng có một người đàn ông có tiền bao bọc là có thể lên mặt.Năm đó nếu không phải ta tốt bụng cho mày vào của Lăng gia, mày nghĩ đến mày làm sao có thân phận nhị tiểu thư Lăng gia?”

“Bà xã……”

“Ông câm miệng cho tôi, tôi đã chịu đựng đồ nghiệt chủng này nhiều năm,nó so với người mẹ vũ nữ của nó còn hạ tiện hơn.Năm đó quyến rũ ông xã tôi, không biết xấu hổ sinh hạ cô, còn muốn cầu ta ông xã tôi phải thu dưỡng cô.Nếu không nghĩ cô có một nửa dòng máu Lăng gia,tôi cũng không thêm lo cho cô! Nuôi cô hai mươi mấy năm, còn đưa cô đi học viện quý tộc, tôi đối với cô xem như hết lòng quan tâm giúp đỡ , hiện tại cô cư nhiên thấy chết mà không cứu,cô không phải làm … thất vọng tôi nuôi cô hai mươi năm sao? Hừ!”

Lăng mẫu khàn cả giọng rống giận, những câu kia đả kích trái tim yếu ớt của Lăng Thủy Nguyệt.

Cô kinh ngạc nhìncha mẹ và chị hai cô gọi hơn hai mươi năm, đối với chân tướng thân thế thình lình xảy ra, căn bản không biết đối mặt như thế nào, thậm chí mờ mịt không biết có nên tin hay không.

Sắc mặt Thượng Quan Nghiêu đột nhiên biến đổi, hắn không thể chịu đựng được mới loại người cặn bã như thế, thế nhưng lại dùng lời ác độc như vậy để thương tổn cô ấy.

Một nhà ba người giống phát điên dường nhưchỉ trích Lăng Thủy Nguyệt, chỉ có hắn nhìn ra được cô bị dọa đến choáng váng.

“Đem những người này xuống cho tôi, ngày mai bắt đầu chấp hành mệnh lệnh của tôi……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.