Người Hầu Của Đại Ma Vương

Chương 5



Người như vậy có ai không muốn nịnh bợ, huống chi những nữ học sinh đang tuổi yêu đương,cònphim thần tượng và tiểu thuyết tràn lan,cho nên bọn họ đem ánh mắt tập trung ở trên người Quan Nghiêu cũng là chuyện thường tình.

Chẳng qua quyết định này, thân là đương sự Thượng Quan Nghiêu đương nhiên giơ hai tay hai chân phản đối, có lầm hay không, để cho hắn giống như đứa ngốc đón ý nói hùa với đám học sinh nhàm chán kia, còn nói cái gì hoạt động tương tác, quả thực so với giết hắn còn muốn thống khổ hơn.

Cũng không quan tâm những bạn tốt đau khổ dùng lời khuyên bảo, hắn lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, hoàn toàn không nghĩ đến phản ứng của bọn họ, trong đầu không kìm lòng nổi hiện ra gương mặt thanh tú kia.

Trên thực tế, càng làm cho hắn hồi tưởng lại cơm trưa hôm nay, cũng không hiểu được cô ấy làm sao nấu sủi cảo tôm và món súp ấy , loại mỹ vịnày làm cho hắn đến bây giờ không thể quên, hận không thể mỗi ngày đều ăn cơm trưa ngon đến như vậy, không, tốt nhất là ba bữa cơm và thêm ăn khuya đều được ăn món ngon như vậy.

Không đợi ba người bạn tốt thảo luận chấm dứt, hắn đã không kiên nhẫn đứng dậy đầu tiên chạy lấy người.

Đi vào trong bãi đỗ xe của trường, mới vừa ngồi vào bằng xe thể thao làm người ta chú ý,bây giờ nhìn thấy ở không xa chỗ tối kia có một chiếc xe, hắn phiền não nguyền rủa một tiếng, lúc này vừa đúng thời gian tan học, các học sinh từ trong tầng lầu đi ra.

Lơ đãng , lại có lẽ là cố ý tìm kiếm, quả nhiên, ở trong đám người, hắn phát hiện dáng người nhỏ xinh cứ xuất hiện quanh quẩn trong đầu hắn từ giữa trưa.

Cô gái đeo ba lô cực lớn trên lưng, thoạt nhìn thực cố hết sức, bên trong đại khái chứa không ít đồ vật này nọ, khó có thể tưởng tượng đều đã là sinh viên , bề ngoài ngây ngô của cô giống như một học sinh cao trung.

Thượng Quan Nghiêu không nói một câu ngồi ở bên trong xe, cẩn thận đánh giá bóng dáng nhỏ nhắn đi về phía cửa trường học, đột nhiên nhẹ nhàng huýt sáo một cái, rất nhanh,chiếc xe vừa mới biến mất từ một nơi bí mật gần đó trong xe, chạy ra hai người nghe lời giống như chó nhật.

“Thiếu gia!” Hai người khúm núm, chờ đợi mệnh lệnh.

Hắn giương cằm lên, chỉ về phía bóng người dần biến mất trước mắt,“Phái người điều tra nữ sinh kia, buổi tối báo cáo cho tôi.”

……………..

Giáo sư ở trên đài nước miếng tung bay giảng lịch sử cổ đại, cái gì khủng long thời đại kỷ Crê-ta, làm cho người ta nghe cảm thấy buồn ngủ.

Vài nam sinh đã muốn tiến vào trạng thái ngủ say, hai ba nữ sinh đã ở dưới đài nhỏ giọng đàm luận trang phục năm nay và đồ trang điểm hạng sang, căn bản không đem giáo sư để vào mắt.

Lăng Thủy Nguyệt lấy bàn tay nhỏ bé chống cằm, ngồi dựa vào cửa sổ, hai mắt không khỏi nhìn về phía ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng, ngẫu nhiên có chim nhỏ bay qua, cảnh sắc nói không ra yên tĩnh.

Nhìn nhìn thời gian, còn mười phút nửa tan học , hôm nay giữa trưa còn muốn đi ra đó ăn cơm sao?

Từ ngày cơm trưa bị một nam sinh kỳ quái ăn sạch,sau đó lòng của cô để luôn mù mịt, bỗng nhiêm có một cảm giác thực kỳ diệu.

Cô không dám rất cẩn thận đánh giá người kia, chỉ mơ hồ cảm nhận trên người đối phương có một ý chí kiên cười không để cho người ta phản kháng.

Hắn hình như rất tuấn túnhưng hiện tại cô đã không có ấn tượng gì, nđều ày phải quy tội cô từ nhỏ đến lớn cũng không dám nhìn thẳng mặt người khác, ngay cả thảo luận phân tổ báo cáo với nam sinh khác,cô cũng sẽ bị dọa đến không biết làm sao.

Chính tính cách hướng nội nhát gan này, làm kết quả cô đến bây giờ bên người cũng chưa có người bạn nào.

Bất quá cũng không sao, sống ở trong thế giới chính mình là tốt rồi,cô luôn an ủi chính mình như vậy.

Tầm mắt tiếp tục đảo quanh ở ngoài cửa sổ, một bộ như đi vào cõi thần tiên, không yên lòng, ngay cả bên người đã xảy ra chuyện gì cũng hoàn toàn không biết.

Thẳng đến có người kêu tên của cô,cô mới hoảng hốt hoàn hồn, vẻ mặt mờ mị tựa như đang nằm mộng đột nhiên bị đánh thức.Lúc này cô mới phát hiện, học sinh trong lớp vốn có chút uể oải, không biết đã bị cái gì kích thích, cư nhiên một đám trừng lớn hai mắt, vẻ mặt quái dị.

Lăng Thủy Nguyệt trong khoảng thời gian ngắn không rõ, cho đến tầm mắt nhìn thấy một thiếu niên tuấn tú hấp dẫn đứng ở cửa phòng học mới đột nhiên ngẩn ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.