Ngươi Không Phải Đại Thần, Ngươi Quá Tiểu Nhân

Quyển 2 - Chương 3: Heo mẹ cũng là nhớ heo cha



[Bang phái]

Hệ thống: “Thủy Lưu Tuyền” bị trưởng lão ‘Vi Vũ” trục xuất khỏi bổn bang.

Bỉ Ngạn đột nhiên xuất hiện, Vi Vũ lại dùng một chiêu như vậy, trong bang một mảnh xôn xao.

Vi Vũ, ngươi là thuần khiết, ngươi là thiện lương… 555…

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “lão bà, lão bà, ngươi ở nơi nào, 555… Ta lạc đường… 555…” Hoàn toàn coi thường mọi hành động của Vi Vũ, mỗ nam tử si tình cực độ tưởng niệm lão bà khóc lóc kể lể, khiến người yêu mến.

Lạc đường?... Kinh…

Thủy Thủy: “Ngoan, không khóc không khóc nga, ta tới đón người… Giữa ban ngày ban mặt như thế nào tật xấu lộ si cũng phạm phải đây, ngu ngốc.” Lập tức đem sự kiện vừa mới phát sinh ném qua sau đầu, phối hợp tâm đau nho nhỏ lải nhải. Bất quá, cái này, Thủy Thủy a, Bỉ Ngạn đồng chí lạc đường, lạc đường, hắn lạc đường nha!!! Ngươi đừng bận tâm tới chuyện đau lòng, mau hoàn hồn hoàn hồn, hoàn hồn!!!!!!!! 555… Phen này, có người chết chắc rồi, bi ai…

Lại nói, Bỉ Ngạn bình thường là không bao giờ lạc đường, ngươi nói xem, có thể đem “Phúc Sương thành” kéo dài vạn dặm mỗi phân đều ghi nhớ, thậm chí từng ngã rẽ có bao nhiêu cái đường mòn còn có thể nhớ rõ ràng rành mạch, không chút nào nhầm lẫn, trí nhớ Bỉ Ngạn vô cùng cường đại, như thế nào có thể tại con đường đơn giản có cả biển chỉ đường như vậy lạc đâu. Quái đi, rất quái! Kỳ đi, rất kỳ! Thủy Thủy a, tỉnh tỉnh đi tỉnh tỉnh di. Trời a, muốn sập lạp lạp lạp lạp lạp… 555…

Lại nói nói, đây là chuyện rất lâu trước kia, thời điểm Thủy Thủy vừa mới được nghỉ hè, rời trò chơi vài ngày. Nàng vừa rời đi, liền bỏ lỡ một hồi có thể nói là lịch sử đẫm máu của ‘Nguyệt Quang lưu vực”. Mà người khởi xướng chuyện này, chính là người đang làm nũng khóc lóc kể lể thoại nhìn không hề có sức phá hoại, sát thương, lão công khả ái của Thủy Thủy.

Nghe nói, là có mấy người, đã từng cùng Thủy Thủy tổ đội đi FB. Vài người như vậy vừa tiến vào cửa lớn “Phúc Sương thành” nhất thời cao hứng liền lên thế giới rống vài câu như vậy, rống liền rống đi, cái này cũng không sao, qua được “Phúc Sương thành” thông báo cho thế giới biết này không ai ngăn cản ngươi cũng không ai coi như ngươi không quen, mấu chốt là ngay lúc các ngươi rống lên nhưng lại nói đến Thủy Thủy nha, Thủy Thủy lúc bấy giờ không ở trong trò chơi mà đang trên đường về nhà, ngươi nhắc tới Thủy Thủy cũng quên đi, nhưng các ngươi cũng đừng nói Thủy Thủy thao tác rối loạn lúc FB hại các ngươi diệt đoàn nha, xin nhờ, hài tử, sự tình bấy lâu, thời điểm đó Thủy Thủy vẫn còn là một người mới đâu, ngươi cũng dám khoe ra sự việc đó sao, huống hồ chuyện diệt đoạn thì liên quan gì đến thầy thuốc? Thế nào không nói rằng là do mấy người các ngươi thực lực không đủ, Thủy Thủy đi theo ai đó tiến FB cũng chưa từng chết qua một lần, chưa lần nào diệt đoàn đâu? Được rồi được rồi, không muốn sống các ngươi liền nói rõ, cũng không nên lên thế giới kêu gào tuyên truyền như vậy nha, này thì thì tốt rồi, người yêu thê như mạng mang danh giang hồ đệ nhất, không bao giờ làm chuyện tốt, nam tử keo kiệt nhìn thấy, liền mang vài người giết hại đám này vài ngày, chỉ cần là có quan hệ với mấy người này, bất kỳ ai, bất kỳ bang phái nào cũng không may mắn thoát khỏi…

Thời điểm đó, cái nam tử huyết tinh đó cũng thường hay nói, ta lạc đường…

Lạc đường, liền chạy loạn khắp thế giới, lạc đường, liền đi tới các điểm luyện cấp lớn làm nhiệm vụ giết hại người. Thời đó, vô luận thời điểm nào gặp phải nam tử này, bốn chữ “Bỉ Ngạn Khai Hoa” trên đỉnh đầu hắn đều tối đen khiến cho ngươi khác ám ám kinh ngạc, âm thầm hoảng sợ tự giác né tránh. Này, là kết quả một số ít nhân tài có được nha. Người bị giết ai oán, mắng, nhưng, không có ai, không ai có thể phản kháng, thậm chí có người nhìn thấy hắn liền đã nhận mệnh, tự giác đứng không động đậy chờ thời khác huyết tinh đến, trơ mắt nhìn chính mình bên trong trò chơi chậm rãi ngã xuống, rốt cuộc không nghĩ trốn tránh, không nghĩ phản kháng, bởi vì, đó là không hữu dụng, làm thế nào cũng phí công… Thẳng đến khi Thủy Thủy trở về, một lần nữa đăng nhập trò chơi.

Đối với sự việc đã phát sinh nhiều ngày, Thủy Thủy sau đó biết rõ, nhưng không có lại đi hỏi, chuyện quá khứ đã là quá khứ, đã không có tất yếu phải truy vấn, huống hồ, đối với nam tử luôn luôn đùa với mình, vì mình vui mừng hoan hỉ, bảo hộ mình không bị thương, bất luận hắn làm cái gì Thủy Thủy cũng là tin tưởng hắn, ỷ lại hắn, hắn làm, đó là chính xác, hắn làm, đó là không có sai.

Chỉ có thời điểm nhìn thấy danh tự màu hồng kia, tâm Thủy Thủy sẽ hơi hơi đau đớn, vốn là không phải nam tử thích chém giết, này, mỗi đêm ngày đều giết người, tâm, nên có nhiều đau đâu…

[Đội ngũ]

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Lão bà lão bà, ta lạc đường… 555… Vừa rồi cũng là tảng đá lớn này nằm ở dưới bóng râm của cây đại thụ khiến ta muốn hóng mát, ta đã tránh ra, nó còn chắn ở chỗ này, nó liền khi dễ ta, 555…” Hảo thương tâm, làm nũng cáo tráng. Nhìn về phía bạch y nữ tử đang đi tới, không chút do dự hướng về phía nữ tử kia chạy tới, bóng lưng liền có thể vô tội như thế.

Thủy Thủy: “Ân, ta đã tới, ngoan, không khóc… Có ta ở đây, liền sẽ không lại lạc đường.” Đau sủng an ủi. Bỉ Ngạn… rất nhớ ngươi.

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Lão bà lão bà, ta rất nhớ ngươi… 555…” Nói ra suy nghĩ.

Thủy Thủy: “Ta cũng nhớ ngươi.” Thủy Thủy a, rốt cục ngươi vẫn là nói. 555…

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Lão công nhớ lão bà, lão bà nhớ lão công, lão công là heo cha, lão bà là heo mẹ, quả nhiên không phải chỉ có heo cha nhớ heo mẹ. Heo mẹ cũng là nhớ heo cha, hắc hắc.”

Thủy Thủy: “…” Nháy mắt liền hôn mê, đã lâu như vậy rồi, như thế nào nói lại. 囧. 555… Nào có heo mẹ nào yểu điệu như ta vậy…

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Lão bà lão bà, vậy bao giờ thì sinh heo bảo bảo? Cáp cáp… Heo bảo bảo… Ta muốn kêu heo bảo bảo nhà chúng ta cùng nhau tới san bằng tảng đá lớn kia, ai bảo nó khi dễ ta, hắc hắc…” Vừa nói liền không xong rồi, càng nói càng nhập tâm.

Thủy Thủy: “…” Không nên qua đây, không nên qua đây, ta sai, ta sai, 555…

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “…” Vẫn đang tiếp tục…

Thủy Thủy: “…” Cũng đang tiếp tục, tiếp tục không nói lên lời… 555…



Bảy giờ tối, di chuyển con chuột đến biểu tượng thoát, nhấn xuống, xác định, rời khỏi trò chơi.

Xoa xoa bàn tay cương trực, vươn vai cho đỡ mỏi, Liễu Thủy đứng dậy chuẩn bị đi ăn cơm. Mấy người khác trong phòng ngủ đi dạo phố còn chưa có trở lại đâu, chơi đến điên loạn. Thấy Thủy Thủy vẫn còn đang phấn đấu trong trò chơi, trực tiếp lên tiếng chào hỏi người liền đi, cái gì kêu nàng cùng đi cũng không có nói, đối với kẻ vừa mới lên mạng liền vào trò chơi, chúng huynh đẹ tỷ muội tự nhận có điểm hiểu rõ, cho dù có nói cũng vô ích.

Đi đến khu rừng trên đường đến nhà ăn, trong đầu Liễu Thủy có thể nghĩ đến chính là nụ cười của Bỉ Ngạn, Bỉ ngạn khóc lóc kể lể, Bỉ Ngạn làm nũng, Bỉ Ngạn bướng bỉnh, Bỉ Ngạn… Bỉ Ngạn, Bỉ Ngạn, trong đầu toàn là Bỉ Ngạn…

Nhớ đến ngươi đã thành tự nhiên, ta có thể làm gì?...

Tựa hồ, có thân ảnh ngăn trở đường đi chính minh, bước đi, rời hướng.

Thân ảnh cũng bước theo, đứng lại.

Không đường để đi.

“Bạn học, xin hỏi… Nhà ăn là ở nơi nào?” Một cái thanh âm thoáng nghi ngờ vang lên. Thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu, mang theo chút thanh lãnh ưu thương, một chút dụ hoặc, một chút mềm mại đáng yêu, phảng phất như… âm thanh thiên nhiên.

Thanh âm này… rất êm tai đâu. Từ trong suy nghĩ hỗn loạn tỉnh dậy, ngẩng đầu, giật mình.

Tư Húc…

Thực, là Tư Húc…

Cư nhiên, liền đứng tại trước mắt cô; cư nhiên, lại cùng cô nói chuyện; cư nhiên, lại hỏi ta đường đi…

Tư Húc…

Hạnh phúc, tới quá đột nhiên, cáp cáp, quá đột nhiên…

Cho nên, Thủy Thủy, rất hoa lệ lệ____ khẽ nhếch miệng nhỏ, không biện pháp tìm được ngôn ngữ… Thật lâu… Thật lâu…

… Này này này… Gọi là cái gì, gọi là cái gì, 555… Thủy Thủy, ngươi sao lại như vậy đâu… 555… Tâm ta bị nghiền nát, ngươi vừa nhìn thấy Tư Húc hài tử liền biến thành như vậy đâu, ngươi cơ trí đâu ngươi dũng cảm đầu ngươi kiên định ngươi anh hùng, không bị ảnh hưởng đâu, 555… Như thế nào mới đột nhiên như vậy lập tức liền chạy mất dạng đâu…

Thủy Thủy a, đừng như vậy, nhớ lại lúc trước ngươi vẫn là một cọng cỏ dại, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy bạn học Lam Tiêu Nhiên cũng không thèm quan tâm, liền trực tiếp coi thường, trực tiếp không quan tâm sao, này mới chỉ là thay đổi người một chút ngươi liền trực tiếp ngu ngơ, trực tiếp không nói nên lời, liền trực tiếp không thể nói dù chỉ một chữ, 555… Thủy Thủy a…

Chính là… Đây là giấc mộng của ta, thế nhưng liền xuất hiện ngay bên cạnh ta… đưa tay liền có thể chạm tới…

… Thủy Thủy… Ngươi không phải mơ tưởng trêu trọc Tư Húc hài tử đi?囧.



“Bạn học, bạn học…” Thanh nhữ âm sắc, giọng điệu nhu hòa không ngừng thôi thúc Thủy Thủy làm rung động tâm linh yếu ớt của cô, rất êm tai, thực, rất êm tai đâu.

Thủy Thủy thân mến, hoàn hồn hoàn hồn hoàn hồn a a a a a a….

Rốt cuộc hoàn hồn.

Nhìn thấy dung nhan không thuộc về nhân gian chỉ có thể thuộc về thiên giới, Thủy Thủy run run nâng cao tay phải của mình, chỉ chỉ về phía nhà ăn, hộc ra hai chữ, liền đầu cũng không quay___ chạy trốn!!!!!!

Mà hai chữ rất lâu rốt cuộc mới chui ra đó là_____ “Nơi đó.”

… Thủy Thủy a, ngươi đây là chỉ đường cái gì a… Tư Húc tiếp tục lạc đường thì biết làm sao? Này ngươi chính là muốn phụ trách, Tư Húc cũng không phải là như vậy dễ dàng buông tha nha. Tư Húc nói, muốn lại lạc đường, ngươi liền phải phụ trách, ngươi nhất định phải phụ trách, ngươi tuyệt đối phải phụ trách, ngươi muốn trốn cũng trốn không thoát, muốn chạy cũng chạy không được, muốn bay lại càng không có khả năng, đến lúc đó, xem ngươi hối hận như thế nào, kêu trời trời không biết kêu đất đất không hay. Tư Húc còn nói, hắn kỳ thật cũng là một minh tinh rất thiện lương rất hòa ái rất phân minh, này giúp người ta cũng không trễ nải bao nhiêu thời gian của ngươi, cũng chỉ vẻn vẹn là____ kiếp này của hắn.

Sau cùng, không thể không nói… Thủy Thủy a, ngươi ngay tại thời điểm vô tội như vậy, vô thố như vậy, không chút lưu tình như vậy liền đem bản thân đi bán đâu, đối tượng vẫn là… cái kia Tư Húc… Vì ngươi, bi ai…

Ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng nhỏ bé đang kinh hãi chạy trốn, khóe miệng nhẹ nhàng hiện lên nét mỉm cười mị hoặc, con ngươi sâu thẳm mỹ lệ hiện lên một tia quang mang khó nén, đôi mắt thâm thúy hơi hơi dao động, nhấp nháy..

Thủy Thủy, Thủy Thủy của ta, trốn không thoát đâu, trốn không thoát đâu… Lần sau, rốt cuộc sẽ không thể cho em chạy thoát khỏi ta.. Chạy trốn… Rốt cuộc không được

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.