Ngươi Không Phải Đại Thần, Ngươi Quá Tiểu Nhân

Quyển 3 - Chương 15: Ngoan, ngủ đi



Lại nói, Liễu Thủy hài tử bị người nào đólàm nũng, dụ hoặc, đe dọa, cưỡng bức, lợi dụng, bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào cũng lôi ra dùng khiến Liễu Thủy không bước khỏi cánh cửa kia, Liễu Thủy囧, tâm thật không chịu nổi.

Lời nói của yêu nghiệt không phải cái gì cũng có thể tin, giường của yêu nghiệt không phải ai cũng có thể nằm, nằm giường của yêu nghiệt thì phải trả giá thảm thiết! Điểm ấy, Liễu Thủy so với bất kỳ ai đều rõ ràng, so với bất kỳ ai đều hiểu được. Lần đó Tư Húc sinh bệnh, bị yêu nghiệt gắt gao dây dưa, chèn ép tới mức xương sống, thắt lưng đau một tuần a một tuần!!!

Liễu Thủy rơi lệ……

Ngồi ở ghế sô pha trong phòng khách, Liễu Thủy thực khẩn trương. Yêu nghiệt đang tắm rửa, yêu nghiệt không mặc quần áo, từng giọt từng giọt nước ấm lăn trên thân thể trần trụi của yêu nghiệt, dáng người hoàn mỹ của yêu nghiệt, trong trí nhớ là đường cong duyên dáng, nước chảy, chậm rãi chảy xuống…….

Thời điểm yêu nghiệt cầm khăn tắm bước vào cửa, Liễu Thủy có một câu rất muốn nói, đó là: “Yêu nghiệt, em có thể nhìn lén không?”

囧.

Mạnh mẽ lắc đầu, ý đồ đem hình ảnh tưởng tượng trong đầu toàn bộ tan biến, Tư Húc vạn ác! Tưởng tượng vạn ác! Cùng Tư Húc ở chung, Liễu Thủy hoàn toàn cảm thấy chính mình tùy thời có thể bị biến thành nữ sắc lang…..

Ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình, mặc kệ thế nào trí não cũng lỗ tai đều chú ý đến một chỗ, một tiếng “ca” vang lên, yêu nghiệt đi ra đi ra, bên tai tiếp tục truyền đến tiếng “lạch cạch” “lạch cạch”, thanh âm dép lê đi lại trên mặt đất, yêu nghiệt hướng bên này đi tới, “lạch cạch” “lạch cạch” càng ngày càng gần, càng ngày càng gần……..

Tâm Liễu Thủy càng ngày càng loạn, không dám tưởng tượng nếu yêu nghiệt biết chính mình vừa rồi YY hắn, sẽ là cái loại biểu tình như thế nào, sẽ là cái loại phản ứng gì. Hít sâu, hít vào, thở ra….. Nơi này không có yêu nghiệt, yêu nghiệt không tồn tại, yêu nghiệt không tồn tại, yêu nghiệt không tồn tại……... Ta không YY yêu nghiệt, ta không có ta không có ta không có………

“Thủy Thủy……..” Từ phía sau truyền đến âm thanh trầm thấp mềm nhẹ của Tư Húc, thanh âm bởi vì vừa tắm rửa xong mà có chút khàn khàn, càng tăng thêm vài phần gợi cảm.

Liễu Thủy nháy mắt cương trực, tối không chịu nổi đó là thanh âm yêu nghiệt cúi đầu nói bên tai, mỗi khi tại thời điểm kia, Liễu Thủy đều chỉ có thể binh bại như núi đổ, suy nghĩ bứt ra, không thể không muốn nghĩ đến hắn, ánh mắt nhìn đến, trong tai nghe được, trong lòng chiếm lấy cái kia, tất cả chỉ còn lại một người, Tư Húc Tư Húc……

“Thủy Thủy, em thích nhìn như vậy lắm sao?” Rất chi là thích Thủy Thủy ngơ ngác lăng lăng như vậy, Tư Húc vòng qua sô pha đi đến trước mặt Liễu Thủy, đặt mông ngồi trên sô pha, sau đó, không chút do dự vươn tay, đem Liễu Thủy ôm đến trên đùi mình, nói đùa, khóe môi nhếch lên có chút giống như mê hoặc cười, yêu nghiệt cười.

“Thích…..” Thủy Thủy ngây ngốc, liền như vậy tiến vào vòng ôm ấp của yêu nghiệt, bị yêu nghiệt dụ hoặc mở miệng, lời nói ra cũng không qua não, toàn bộ tâm trí đều đã bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn.

Tóc ướt sũng còn chưa có kịp lau khô, ngẫu nhiên có vài giọt nước rơi xuống, theo xương quai xanh hoàn mỹ dần dần chảy xuống, chảy qua vòng ngực trần trụi, lại rơi xuống hơn nữa……..

Thủy ngấn ở trong ngực cường tráng mà xinh đẹp của Tư Húc kéo dài, kéo dài……..

Có ai có được bờ ngực đẹp như vậy sao? Liễu Thủy si ngốc nghĩ, bờ ngực Tư Húc như vậy xinh đẹp, so với trong tưởng tượng cường tráng hơn rất nhiều, toàn thân tản mát ra gợi cảm nồng đậm, hoàn mỹ tựa như tác phẩm điêu khắc, không có nửa điểm tì vết…… Tư Húc gợi cảm như vậy, động lòng người như vậy, như vậy tản mát ra dụ hoặc trí mạng,….

Phút chốc, Liễu Thủy bởi vì kinh thố không biết như thế nào đem hai tay bừa bãi sờ lên mũi, máu mũi chảy mạnh!.......

“Tư Húc, mặc quần áo vào đi.” Miệng bị che, truyền ra âm thanh cầu xin đáng thương của Liễu Thủy. Tư Húc, anh không mặc quần áo như vậy, em sẽ chảy máu quá nhiều mà chết!......

“Anh mặc.” Chọn mi, Tư Húc chuyển mắt qua vị trí Liễu Thủy đang ngồi lên, bị che lấp.

“Anh như vậy cũng gọi là mặc!.....” Liễu Thủy mau khóc.

……….. Nào có như vậy?! Mặc………

Toàn thân cao thấp chỉ quấn một cái khăn tắm ngắn ngủi như vậy mà gọi là mặc?.........

Nửa hở nửa kín như vậy, anh cũng kêu mặc?..........

Yêu nghiệt, anh có biết cái gì gọi là cảm thấy thẹn không?........

Yêu nghiệt, anh có biết người là chét như thế nào không?........

Giống như em đầu óc tệ hại mà chết!..........

……..

“Tay đặt ở ngoài miệng để làm chi, thất thần gì, còn không đi tắm?” Thấy Liễu Thủy không nói gì, như trước bộ dáng ngơ ngác, Tư Húc vừa cười, vừa hảo tâm nhắc nhở. “Vẫn là, em liền chuẩn bị nằm lên giường của anh?”

Nằm giường của anh?!

Trên giường trên giường trên giường trên giường?!........

Liễu Thủy bị sự vô sỉ của Tư Húc hoa hoa lệ lệ từ ngây ngốc chuyển sang hóa đá. Lời nói ái muội như vậy khiến người ta miên man bất định, Tư Húc yêu nghiệt, anh có thể nói ra mà mắt cũng không chớp một cái?!...........

Là ai nói buổi tối hôm nay sợ hãi phải có người bên cạnh? Là ai vừa rồi tuyên bố dáng người hiện tại của mỗ Thủy quá kém phải hảo hảo dưỡng dưỡng căn bản không vừa miệng?........

Mắt nháy nháy, lại nháy nháy, vô sỉ hơn người, Liễu Thủy đành phải tiếp tục bảo trì trạng thái hóa thạch…….

Nhìn Liễu Thủy như vậy ngơ ngác ngây thơ, ý cười càng sâu, trực tiếp lấy hai tay vướng bận đang che miệng ra, Tư Húc cúi người, lấy môi phủ lên môi.

Tắm rửa xong xuôi, mặc vào áo dài Tư Húc tiện tay đưa, quần áo rất lớn rất dài, trực tiếp che đậy ở bên mông cho đến đùi, nhìn thấy hương vị độc đáo của Tư Húc, nhưng là dùng ánh mắt bản thân đánh giá, Liễu Thủy vẫn là cảm thấy囧 không được, hoàn toàn không có dũng khí đi ra ngoài.

Từng có một thời nghiện xem tranh châm biếm, mỗi khi trong trang châm biếm xuất hiện nữ hài tử mặc quần áo của nam hài tử, Liễu Thủy đều cảm thấy như vậy thật dụ hoặc, không gì so sánh được.

Nhưng là hiện tại, chính mình đang trải qua tình trạng tương tự, vì sao nữ tử trong tranh châm biếm có thể biểu hiện tự nhiên hào phóng như vậy, mà bản thân, lại囧 ngay cả cửa phòng tắm cũng không dám bước ra?!.........

Sợ hãi lại khẩn trương?!...........

Rõ ràng yêu nghiệt đã nói không ăn vừa miệng, nhưng là vì cái gì vẫn khẩn trương? Đây là vì sao a vì sao?...........

Liễu Thủy vì tâm tình không được tự nhiên của bản thân thật sâu rơi lệ……..

“Thủy Thủy……” Ngoài cửa truyền đến thanh âm Tư Húc, dày mà yêu mị. “Nếu không ra mặt trời sẽ mọc mất nga.”

Liễu Thủy囧. Này Tư Húc! Yêu nghiệt! Ác ma!.........

………..

“Thủy Thủy……” Trong khi do dự, người kia lại bắt đầu nói “Anh đều đã đem giường sưởi ấm chờ em…..”

………

“Em tốt lắm.” Liễu Thủy ngao, nhắm mắt kéo cửa mở ra, cũng không phải chưa từng cùng nhau ngủ chung, Liễu Thủy ngươi còn sợ cái gì?!

“Tư Húc, em đi ra!” Kiên định nói, Liễu Thủy đứng ở cửa phòng tắm, trên người là áo sơ mi của Tư Húc, trong tay còn nắm chặt bộ quần áo vừa thay ra, hít sâu một chút, mở mắt.

Thực bất hạnh, Liễu Thủy hài đồng thời điểm mở mắt không có thấy tường, không có thấy cửa, không có thấy ngăn tủ, không có thấy màn hình, không thấy gì khác, chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú phòng đại trước mặt, mũi đối mũi, mắt đối mắt, môi…….. đối môi.

“Ô……” Tiếng kêu sợ hãi mạnh mẽ ra khỏi miệng lại trở thành tiếng nức nở, môi lại bị mỗ yêu nghiệt thật sâu chiếm cứ.

Yêu nghiệt! Anh liền như vậy thích cắn em!

“Thủy Thủy.” Bên tai truyền đến thanh âm hơi áp lực mà khàn khàn của Tư Húc. “Ngoan, ngủ đi.”

Nằm ở trên giường, chôn sâu trong lòng Tư Húc, Liễu Thủy động cũng không dám động. Môi sưng đỏ không dám xoa dịu, góc áo hỗn độn cũng không dám vuốt phẳng lại, vừa rồi Tư Húc nói, “Thủy Thủy, nhất định phải ngăn cản anh.”

Thủy Thủy, nhất định phải ngăn cản anh………

Nhưng là đến thời điểm quyết định, Liễu Thủy lại mơ hồ, hẳn là thế nào đi ngăn cản? Hồn, đều đã không biết bay tới nơi nào.

Càng ngày càng sâu, càng ngày càng sâu………

Thẳng đến khi bên tai chỉ còn lại tiếng hai người thở dốc, da thịt chạm nhau, bỗng dưng, Tư Húc dừng lại hết thảy động tác, môi rời khỏi môi, tay rời khỏi da thịt mềm mại của Liễu Thủy………

Vỗ về Liễu Thủy, Tư Húc thở hào hển, nói: “Thủy Thủy, đừng nhúc nhích.”

……….

Liễu Thủy ngoan ngoãn không hề động đậy, thở cũng không dám thở mạnh, cứ như vậy trải qua rất lâu, Liễu Thủy cảm giác bên hông bị ôm chặt, Tư Húc điều chỉnh một chút tư thế của hai người, tiện đà, trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh Tư Húc độc đáo mà ôn nhu, dỗ ngọt. “Ngoan, ngủ đi.”

Ngoan, ngủ đi……..

Vì thế, Liễu Thủy nhắm mắt, bình yên, ngoan ngoãn ngủ……..

Ngày hôm sau tỉnh lại, đã muốn rất muộn.

Liễu Thủy mở hai mắt, lại đã không thấy Tư Húc. Liễu Thủy phát hiện, Tư Húc kỳ thực luôn rời giường rất sớm, ít nhất so với nàng sớm hơn rất nhiều lần, hai lần tỉnh lại đều chỉ thấy một mình một người ngủ như chết trên giường,囧.

Xoay người xuống giường, muốn tìm quần áo của chính mình thay ra cái áo nam rộng thùng thình trên người, Liễu Thủy cũng không nghĩ mặc như vậy giữa ban ngày qua lại trong phòng yêu nghiệt, Thủy Thủy cũng là biết thẹn thùng!.......

Quần áo ngày hôm qua rõ ràng đặt ở trên ghế, nhưng là tìm kiếm khắp nơi, còn kém nằm sấp trên sàn tìm, như cũ ngay cả một sợi vải cũng không tìm thấy. Chính là cái gọi là người có ba bậc, vạn phần bất đắc dĩ, Liễu Thủy hài tử chỉ có thể tiếp tục mặc bộ áo tràn ngập hơi thở của yêu nghiệt Tư Húc đi ra khỏi cửa phòng, lập tức bước nhanh đến phía WC.

“Thủy Thủy, tiểu trư lười biếng.” Ngoài cửa WC truyền đến thanh âm Tư Húc, Liễu Thủy ngẩn ra, quả nhiên, yêu nghiệt Tư Húc không nơi nào không có mặt! “Rửa mặt rồi ra ăn sáng, đồ dùng rửa mặt ở trên tủ.” Tiếp theo, yêu nghiệt lại phi thường tốt bụng nhắc nhở, trong phòng tràn ngập tiếng cười khàn khàn của yêu nghiệt.

“……” Liễu Thủy không nói gì. Giờ phút này không phải nên cảm thấy phi thường cảm động sao, yêu nghiệt cư nhiên ngay cả chi tiết nhỏ nhặt cũng chu đáo như vậy, nhưng là vì sao? Liễu Thủy hài tử lại trừ bỏ trầm mặc vẫn chỉ trầm mặc……. Cảm thấy yêu nghiệt đối với ngươi là sớm có mưu đồ sao?! Vẫn là nghi ngờ trong phòng yêu nghiệt vẫn còn cất dấu nữ nhân, cho nên mới chuẩn bị chu đáo như vậy?!........

…… Bình dấm chua của nữ nhân thật đúng là tùy ý đánh đổ mà không cần nói đến lí lẽ!

“Đã biết.” E ngại yêu nghiệt lại dâm uy, Liễu Thủy hài tử rốt cục vẫn ngoan ngoãn đáp. “Anh mới là trư!” Sau đó trong lòng lặng lẽ oán thầm……

Rửa mặt xong, Liễu Thủy ra khỏi phòng tắm, đứng ở đó nhìn một lượt căn hộ, phòng bếp, không có ai; phòng khách, không có ai; phòng ngủ, không cần nhìn cũng biết trong đó khẳng định không có ai!

Tư Húc của chúng ta ngồi ở trên sô pha tại ban công, để lap top trước mặt, liên tục gõ bàn phím, khóe miệng mỉm cười, ánh sáng đầu đông soi rọi phía sau mang lại cảm giác thực ấm áp, mông mông lung lung, thật đẹp mắt. Liễu Thủy không tự giác lâm vào si mê…..

Liễu Thủy lại nhìn nhìn Tư Húc, không tự giác cảm thấy một loại cảm giác linh linh……..

囧.

“Thủy Thủy, lại đây.” Phát hiện Liễu Thủy, Tư Húc ngẩng đầu, hướng Liễu Thủy ngoắc ngoắc, giống như là gọi tới tiểu động vật nào đó, mặt hiện tia dụ hoặc.

“Nga.” Liễu Thủy hoàn hồn, phi thường phối hợp di chuyển đôi chân bước về phía Tư Húc.

Bằng sắc đẹp này của Tư Húc đi quán bar treo biển hành nghê sẽ kiếm được khối tiền a……. Vừa đi, Liễu Thủy còn mải mê tưởng tượng, suy nghĩ trong đầu, đều là tiền bay đầy trời, hoàn hoàn toàn toàn là bộ dáng tham tiền! Đương nhiên, những suy nghĩ này của Liễu Thủy không dám nói với Tư Húc, nếu bị yêu nghiệt kia biết, kia khẳng định sẽ rất thảm!

Mới gần tới bên cạnh, liền bị Tư Húc kéo xuống, ngã vào trong lòng Tư Húc. Sô pha lớn thực mềm mại, cho dù là hai người ngồi xuống như vậy cũng không chút chạt chội. Huống chi Liễu Thủy vẫn bị gắt gao ôm tại trong lòng người nào đó, căn bản không chiếm diện tích……

Còn không có ngồi vào chỗ của mình, đón chào chính là bờ môi ấm áp……

“Ân……” Này yêu nghiệt, thật sự là cuồng cắn người! Liễu Thủy đau hô.

Mặc áo sơ mi quả nhiên thuận lợi, Liễu Thủy cảm giác được bàn tay Tư Húc tiến vào trong áo sơ mi của mình, tại tiểu khố của mình dao động. Liễu Thủy thở hồng hộc……

“Ngoan, ăn điểm tâm đi.” Hồi lâu, đầu Liễu Thủy đều đã muốn chôn trong lòng Tư Húc không muốn ngẩng lên, gặp Tư Húc, này giống như một hành động quen thuộc với Liễu Thủy, yêu nghiệt luôn thích chọc nàng xấu hổ!

Vì sao? Có người thời điểm làm nũng còn có thể đáng yêu tựa như thiên sứ như vậy; thời điểm đùa giỡn người ta lại so với ác ma còn ác hơn?!...........

Mà cực phẩm như vậy cố tình xuất hiện bên cạnh mình? Này không phải khiến cho người ta cảm thấy tự ti, hối tiệc tiện đà cảm thấy ghen tị sao?...........

“Được.” Ở trong lòng Tư Húc gật gật đầu, mới sáng sớm, nên sờ không nên sờ đều đã bị sờ qua, thật sự đói bụng…….. Nguyên lai, bị sờ được sủng ái cũng là tiêu hao năng lượng!

Liều nằm trong lòng yêu nghiệt ăn điểm tâm, vừa ăn đồ ăn do yêu nghiệt đút vừa nhìn yêu nghiệt chơi trò chơi.

“Ân, ăn thật ngon……” Thỉnh thoảng, còn phát ra vài câu cảm thán, thật không nghĩ tới Tư Húc còn có thể làm ra bữa sáng ngon như vậy. Ăn cơm do Tư Húc làm là lần đầu tiên, Liễu Thủy quyết định, về sau mặc kệ là làm nũng, cưỡng bức, dụ hoặc đều không thể tự mình ra tay, tay nghề nấu ăn của Liễu Thủy so với Tư Húc quả thật là như trời với đất, vô cùng chênh lệch, đươg nhiên, Tư Húc là trời, Liễu Thủy là…! __ __

“Ha ha………” Mà cái người kia vô cùng siêu việt, chỉ chơi trò chơi bằng một tay, tay kia ôm lấy thắt lưng Liễu Thủy, khóe miệng hiện lên nụ cười, vẻ mặt sủng nịch.

Trên màn hình máy tính, như trước là hồng y thân ảnh nhảy nhót kia, trên đỉnh đầu là hồng danh thật bắt mắt “Bỉ Ngạn Khai Hoa”, vinh quang tột đỉnh, làm cho người ta nhìn thấy đều cảm thấy thật sùng bái a sùng bái.

Giờ phút này, kia hồng y thân ảnh cùng Khuynh Thành chờ ở trước cổng Phúc Sương thành, năm người ở phía trước hăng hái chiến đấu, mà Tư Húc hài tử cho dù đi theo đội ngũ lại đi xuống cuối cùng, Liễu Thủy bĩu môi, cực độ khinh bỉ người nào đó, hành vi nhàn hạ vô sỉ đến cực điểm.

Sáu người trong đội ngũ, là Bỉ Ngạn Khai Hoa, Tiếu Khuynh Thành, Lưu Quang Dực, Thiên Sơn Mộ Bạch, Từ Từ còn có một người Liễu Thủy chưa gặp qua, hoàn toàn không biết---- Mèo con quỷ mị, nghe nói là muội muội của hoa hậu giảng đường mỹ nhân, theo hoa hậu giảng đường mỹ nhân tham gia trò chơi. Khi được Tư Húc nói cho biết, Liễu Thủy thật sự bị囧 không nhỏ, thìa cơm vừa đưa vào miệng thiết chút nữa sặc ra ngoài, như thế nào hoa hậu giảng đường mỹ nhân còn có một muội muội?! Trước kia chưa nghe thấy bao giờ….. Vẫn là囧.

Mãi cho đến khi về sau gặp mặt, Liễu Thủy mới hiểu được khi hoa hậu giảng đường mỹ nhân cùng Tần Phong xảy ra huyên náo, muội muội hoa hậu giảng đường mỹ nhân bị kẹt trong đợt học quân sự, đương nhiên không biết gì.

Để ta biết sớm ta đã nhảy ra cùng họ Tần kia liều mạng, đem tên kia thiên đao vạn quả, hai mươi sáu khổ hình một lượt thực thi---- đây là lời của muội muội hoa hậu giảng đường, Dương Phi Tuyết nói. Bởi vậy có thể thấy, Dương Phi Tuyết là người tôn trọng huyết tinh, tôn trọng bạo lực. Khi nghe được câu nói này, Liễu Thủy rất là thông minh rùng mình một cái……..

Đương nhiên, đây là chuyện sau này.

Sáu người trong trò chơi, giờ phút này đã đến cửa đầu tiên của đại BOSS “Huyết nha”, chờ năm người con lại diệt sạch đám tiểu quái, hồng y nam tử kia mới chậm rãi tới gần một chút, gần một chút một chút nữa.

Nhìn đến đây, Liễu Thủy lại không thể không dừng ánh mắt khinh bỉ cực độ trên người hồng y nam tử kia. Nhưng đang nằm trong lòng người nào đó, giận mà không dám nói gì, huống hồ vì “việc không liên quan” đi đắc tội yêu nghiệt? ……. Liễu Thủy tiện đà lại lắc lắc đầu. Tiếp tục xem, tiếp tục ăn, ta cái gì cũng không nhìn thấy, ta cái gì cũng không biết!

Kênh nói chuyện của Tư Húc luôn mở rất nhiều, không giống như Liễu Thủy, mỗi lần chỉ mở vài kênh nhất định. Kênh thế giới, kênh đội ngũ, kênh giao dịch, kênh chung quanh….. Đủ loại kiểu chữ, màu chữ đều hiện lên trước mắt Liễu Thủy, xoay vòng vòng, Liễu Thủy quyết định nhìn kênh đội ngũ, nhìn như vậy thực mệt!

Thật sự là tra tấn a tra tấn, nhưng là ánh mắt lại kìm không được bị hấp dẫn……..

[Đội ngũ]

Mèo con quỷ dị: “Đại thần, ngươi mau lại đây.” Muội muội nhanh mồm nhanh miệng đã bắt đầu thúc giục, giờ phút này trong lòng nàng, Bỉ Ngạn bạn học như cũ vẫn là đại thần trong đại thần, quả nhiên là đứa nhỏ chưa từng bị đả kích qua.__ __!

Tiếu Khuynh Thành: “Thiên Sơn, ngươi qua đánh.” Hoàn toàn không có trông cậy người nào đó sẽ ra tay, hoa hậu giảng đường mỹ nhân chỉ đích danh Thiên Sơn.

Từ Từ: “Thiên Sơn, ngươi không cần cảm thấy như đi liều mạng, chúng ta vĩnh viễn ở phía sau ủng hộ ngươi!” Từ Từ hài tử cực độ vui sướng khi người gặp họa.

Thiên Sơn Mộ Bạch: “……..” Một mình tác chiến, tâm Thiên Sơn bạn học, thật lạnh thật lạnh…….

Mèo con quỷ mị: “Tin tưởng kỹ năng của ta, nhất định sẽ cho ngươi toàn thây.” Hắc hắc hắc hắc….. Biểu tình thẹn thùng. Lập tức rời mục tiêu, thấy thế nào cũng khiến cho người ta cảm thấy dựng tóc gáy.

Lưu Quang Dực: “Lên đi.” Vì thế, lão công hoa hậu giảng đường mỹ nhân Lưu Quang Cánh bạn học cũng mở miệng.

Tiếu Khuynh Thành: “Chúng ta sẽ bảo vệ ngươi.” Rất là có bộ dáng hiên ngang lẫm liệt.

Từ Từ: “Thiên Sơn, mau…..”

……….

Màn hình luôn luôn quay cuồng, chính là không thấy Bỉ Ngạn bạn học phát biểu gì, với hiểu biết từ trước tới nay, chuyện tốt như vậy bạn học còn không đi tiên phong, khiến hắn hơn ba mươi phút không nói câu nào, tuyệt đối không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng! Đó là vĩnh viễn không có khả năng!

Thiên Sơn Mộ Bạch: “Bỉ Ngạn, ngươi lại đây cho ta.” Vì thế, rốt cuộc có người không chịu nổi áp lực, muốn mở ra cái miệng kia. Một bên oán hận nghĩ, một đám đội ngũ này để làm cái gì?!...... Ngay cả kêu một người diệt quái cũng phải cần mánh khóe mưu kế! “Huyết nha” kia phỏng chừng ta còn chưa kịp tới gần đã bị giết, người đã chết thì còn cần thêm máu thêm dược làm gì? Không có Vi Vũ, Thiên Sơn trở thành kẻ bị mọi người ức hiếp, bị mọi người hãm hại, Thiên Sơn rơi lệ, không hề muốn ép ác ma mở miệng, bất đắc dĩ, tình thế bức bách…… Ô ô……..

………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.