Ngươi Không Phải Đại Thần, Ngươi Quá Tiểu Nhân

Quyển 3 - Chương 16: Cô nam quả nữ



Một giây trôi qua, không có ai trả lời…….

Năm giây trôi qua, như cũ không thấy ai trả lời…..

Mười giây trôi qua, không có ai trả lời chính là không có ai trả lời…..

Nửa phút trôi qua…..

……

Rốt cục, đợi hai phút trôi qua…..

Thiên Sơn Mộ Bạch: ‘Bỉ Ngạn!” Biểu tình rống to, người khiêm tốn như Mộ Bạch cũng nhịn không được tức giận, Ngươi xem ngươi xem, này đều là do ai? Bình thường nhàn nhàn không có việc gì còn chưa tính, thời điểm trọng yếu ngươi liền đi lên đánh hạ, đánh quái này là chuyện nhỏ, cư nhiên vẫn là nhàn rỗi chính là nhàn rỗi, không ra tay sẽ không ra tay, có người như vậy sao?! Thiên Sơn nổi giận!...... nếu không phải như vậy, giữ ngươi làm gì?!

Tiếu Khuynh Thành: “…..” Đưa lên hoa tươi, dám đối với yêu nghiệt kia rống to, bội phục a bội phục.

Lưu Quang Dực: “…..” Đồng đạng đưa lên hoa tươi, lão bà vĩnh viễn đúng, đi theo lão bà đưa hoa, khẳng định là không có sai.

Từ Từ: “……” không ngừng vỗ tay, Thiên Sơn, ngươi cuối cùng cũng trở thành thần tượng! Thần tượng! Ngay cả tầm mắt của Từ Từ bạn học cũng lập tức từ nhìn thẳng chuyển thành nhìn ngước lên……..

Mèo con quỷ mị: “Thiên Sơn, ta mới phát hiện, ngươi so với đại thần còn thần hơn……” Mắt lấp lánh sao, trạng thái si mê. Cư nhiên dám rống to với đại thần………

……….

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Ân?” Rốt cục gõ ra một chữ. Thật đúng như là “thiên hô vạn hoán thủy xuất lai, do bão tỳ bà bán già diện”! (TĐHS: pó tay, k hiểu nghĩa =.=…) Một chữ “Ân” thêm một dấu chấm hỏi liền khiến cho vô số người chú ý…… (vô số: nói về 6 người…… 5 người trong đội ngũ cộng thêm với người nào đang nằm nhờ trong lòng người nào đó……)

Thiên Sơn Mộ Bạch: “Đến ngươi lên…..” Mỗ nam tử trước màn hình máy tính bả vai nhanh chóng sụp xuống, trước kia không cần phải nói, hồng y nam tử kia đều tự mình ở thời điểm đánh tiểu yêu một mình một người xông lên, hôm nay như thế nào lại không tự giác như vậy?..... Chẳng lẽ, Thủy Thủy không có mặt, ngươi liền cái gì cũng thầm nghĩ không vui đùa, hắn cái gì cũng không quan tâm không để ý?!..... Ô ô, thời đại này, mạng so với giấy còn rẻ….. Thiên Sơn khóc.

……..

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Ta đang ăn cơm, ngươi chờ.” Lại qua hồi lâu, một câu như vậy một lần nữa xuất hiện trên màn hình, cực đoạn vô cùng.

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Lão bà của ta đang uy ta ăn nga…..” Cơ hồ là lập tức, lại có một câu khác nhảy ra trên màn hình, tổn thương mắt mọi người. Hắc hắc hắc hắc, ta có lão bà của ta uy ăn, các ngươi không có đi, hắc hắc, hâm mộ ta đi hâm mộ ta đi!..... Mỗ nam tử nhảy nhót lại dương dương tự đắc.

……..

Một trận trầm mặc…..

……..

Tay Liễu Thủy đang cầm thìa đưa qua dừng lại giữa không trung, động tác khác hoàn toàn so với hắn, mở to hai mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính, vạn phần hoảng sợ.

Ác ma, không phải là đem miếng cơm cuối cùng cho ngươi ăn xong đây sao, ngươi có tất yếu pải chỉnh người ta như vậy?............

Trên màn hình máy tính, kênh phụ đề không ngừng quay cuống, đủ loại sắc thái, lại vô luận như thế nào, kênh đội ngũ cũng không thoát ra một ký tự nào. Náo nhiệt lại lặng im……

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Thủy Thủy lão bà là con heo lười, hiện tại mới rời giường đâu.” Ngữ khí rất là vô tội, nhưng khóe môi lại lặng lẽ gợn lên một hình cung xinh đẹp, tay phải trên bàn phím gõ nhanh.

“Yêu nghiệt!..........” Liễu Thủy ngao lên, trơ mắt nhìn dòng chữ hoàn tất, ý đồ ngăn cản, nói như vậy, còn muốn người ta sống hay không?........ Ô ô……. Ác ma!

Nhưng là bất đắc dĩ thay, tay trái cầm bát, tay phải cầm đũa, Thủy Thủy lại không phải trong truyền thuyết thần kỳ có ba tay, bởi vậy, cho nên, kết quả…… Câu nói kia vẫn là hoa hoa lệ lệ nhảy lên màn hình lớn trò chơi “Nguyệt Quang lưu vực”, vô lực ngăn cản.

“Ngoan.” Mắt xinh đẹp mỉm cười, nhìn thẳng vẻ mai ai oán khóc không ra nước mắt của mỗ Thủy, Tư Hú trấn an nói. Ôm lấy thắt lưng mỗ Thủy, tay trái đang cầm lấy thìa đông cứng giữa không trung được đưa lại gần càng gần, nhẹ nhàng di động, há mồm, ngậm lấy.

Không quan tâm hành vi ái muội như thế của yêu nghiệt, ánh mắt Liễu Thủy vẫn dính chặt trên màn hình máy tính, nhìn một loạt ký tự đang dần xuất hiện, khóc không ra nước mắt.

“Yêu nghiệt……” Liễu Thủy không tự giác thấp giọng thì thào tự nói, hoàn toàn không thấy mình trong mắt người kia, cằm hếch lên, miệng cười đến giống như nhất trích miêu tinh.

[Đội ngũ]

Từ Từ: “Uy ngươi ăn cơm.” Một loạt biểu tình khiếp sợ.

Mèo con quỷ mị: “Đại thần, lão bà của ngươi là ai?” Như cũ là một biểu tình khiếp sợ, đây là hoàn toàn bị vây hãm trong tình trạng thực tế của người nào đó. Chẳng lẽ, trong trò chơi có Thủy Thủy, trong hiện thực cũng có “Thủy Thủy lão bà”?...........

Thiên Sơn Mộ Bạch: “Ngươi nói Thủy Thủy sẽ không phải cái kia Thủy Thủy đi?” Ra vẻ rất hiểu vấn đề, nhìn nhìn lại nam nhân đang ngồi trước màn hình, toàn thân đã hoàn toàn căng cứng, bức bách chính mình một chữ lại một chữ gõ lên, mới nói thành một câu như vậy!

Tiếu Khuynh Thành: “Cô nam quả nữ, chung sống bất hợp pháp, ha ha ha ha…..” Hoa hậu giảng đường mỹ nhân luôn lợi hại như vậy, sau khi bắt được trọng điểm liền cười đến ái muội.

Hoa hậu giảng đường mỹ nhân, trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo, ngươi như thế nào bái quát như vậy?!...... Liễu Thủy hài tử cảm giác được lòng mình bị lời nói ái muội này khiến cho囧 nảy nở, còn chảy máu nữa.

Mèo con quỷ mị: “Oa, mới rời giường, mới rời giường.” Mèo con bừng tỉnh đại ngộ, sau đó hưng phấn ngao.

Từ Từ: “ Thủy Thủy, Thủy Thủy lão bà, ăn cơm, rời giường, oa ha ha ha ha cáp…..” Một cái đại tin tức hoàng tráng, từ trong khiếp sợ hoàn hồn, đại loa của Từ Từ lại tiếp tục hoạt động.

Tiếu Khuynh Thành: “Thủy Thủy, đem qua ngủ ngon đi?” Lời này, là đối với Thủy Thủy trước màn hình nói.

…….

Một trang một trang…..

Màn hình tiếp tục quay cuồng.

Không thể nhịn được nữa, một tay lấy bát cùng thìa đặt lên bàn, đẩy ra tay yêu nghiệt trên bàn phím, vội vàng gõ chữ, giải thích a giải thích, cái gì trong sạch, cái gì danh dự, hoàn toàn bị hủy a a a a…….. Ô ô……

[Đội ngũ]

Bỉ Ngạn Khai Hoa: “Chúng ta cái gì cũng không phát sinh!” rất là thận trọng tuyên cáo. Người nào đó cho rằng rất trọng yếu rất trọng yếu phải giải thích, một câu tiếp một câu tiếp tục toát ra.

………..

Từ Từ: “Bỉ Ngạn a, làm tình phải có tiết chế a tiết chế, xem Thủy Thủy của chúng ta bị làm cho mệt đến mực không thể rời giường!” Từ Từ đã muốn từ cuồng tiếu phát triển thành quan tâm cùng khuyên nhủ. Cái gì BOSS cái gì “Huyết nha” đã sớm bị ném qua sau đầu, thời khác mấu chốt, bái quái so với bất kỳ cái gì đều trọng yếu!

Mèo con quỷ mị: “Khi nào thì kết hôn? Khi nào thì sinh hài tử?” Đề tài này, là càng nói càng xa………

Tiếu Khuynh Thành: “Ta không ngại làm mẹ nuôi.” Hoa hậu giảng đường mỹ nhân lãnh ngạo, cư nhiên cũng mở miệng bàn luận danh hiệu mẹ nuôi tương lai của cục cưng……..

Thiên Sơn Mộ Bạch: “Thủy Thủy…….” Thiên Sơn hài tử cũng có rất nhiều điều muốn nói a muốn nói.

……….

Màn hình tiếp tục quay cuồng, đề tài chưa dứt, mỗ Thủy thực hoa lệ bị mọi người bỏ qua…..

……..

Quay đầu, cọ cọ, càng tiến sâu vào trong lòng yêu nghiệt, ôm đầu sỏ mọi chuyện khóc rống.

Hai phút sau, rất cốt khí gạt lệ, quay đầu, đứng dậy, đi vào phòng khách. Nội tâm nức nở---- không để ý tới bang phái bại hoại này, ta đi xem ti vi, ô ô…….

Ra vẻ kiên cường, khóe mắt mang dư quang nhìn về phía màn hình máy tính, không nghĩ tới, lại rất rõ ràng, người từ đầu đến cuối vẫn chưa nói câu nào bị mỗ Thủy cho là người vạn ác lại thiện tâm nói ra một câu____

[Đội ngũ]

Lưu Quang Dực: “Như vậy, Khuynh Thành, chúng ta khi nào gặp mặt?”……..

………

“Yêu nghiệt, quần áo của em đâu?!” Hai giờ sau, ngồi ở phòng khách xem ti vi, Liễu Thủy rống to. Xem hết một bộ phim kinh dị, phi thường nhập tâm, không có yêu nghiệt ở bên quấy rối, không ai quấy rầy xem liên tục cảm giác thực phi thường tốt. Chờ phục hồi lại tinh thần, bỗng nhiên nhớ ra còn có chuyện quần áo như vậy. Ở nhà mặc quần áo như vậy còn không tính, chẳng lẽ còn mặc như vậy về phòng?........ Chỉ là nghĩ tới, đều cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Đợi mãi, không có thanh âm……..

“Yêu nghiệt!.......” Liễu Thủy tiếp tục ngao lên, hai chữ “yêu nghiệt” tai họa như vậy kêu lên phá lệ dễ nghe. Lần đầu tiên gọi như vậy, yêu nghiệt cư nhiên không phản bác, vì thế, lớn gan lần thứ nhất, ắt sẽ có lần thứ hai, thứ ba, thứ ta…….

“Trên ban công.” Bị kêu như vậy, muốn vờ như không nghe thấy cũng khó. Vì thế, Tư Húc ngẩng đầu hướng Liễu Thủy gợn lên một nụ cười, ngón trỏ chỉ về phía phòng bếp.

Nghe được chỉ thị, bỗng nhiên có một dự cảm không tốt, nhảy lên, đi dép lê vào ‘lạch cạch’ ‘lạch cạch’ chạy vào phòng bếp, tầm mắt nhìn thấy, ở ban công rộng lớn có vài bộ quần áo, của Tư Húc, cũng của chính mình, áo T-shirt, quần bò, ngay cả Bra đều được treo lên mặc cho gió thổi bay……

Ô ô……..

“Buổi chiều liền khô.” Nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi tới gần, Tư Húc không ngẩng đầu, như là trấn án. Bị hai bàn tay che lại mắt, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không nói cho Thủy Thủy biết, đã sắp xếp quần áo cảm thấy phù hợp với Thủy Thủy do mình mua, thu thập trong tủ quần áo. Cái kia, chờ người nào đó phát hiện rồi nói sau, ha ha……

……….

Thời gian ở chung ấm áp ngọt ngào chậm rãi trôi qua, trong trò chơi, huynh đệ tỷ muội bởi vì biết Bỉ Ngạn cùng Thủy Thủy thật sự quen biết mà chịu đả kích sâu sắc, đều đều có diễn biến mới. Như thế nào chuyện tốt đều do hai cái người vô lương tâm kia làm trước?!

Hoa hậu giảng đường mỹ nhân cùng Lưu Quang Dực đã thực sự lén gặp mặt sau đó.

Vi Vũ cùng Thiên Sơn cũng giống như trên.

Thời gian mấy tháng, trong trò chơi đã trải qua hoa nở hoa tàn, có người rời khỏi trò chơi, lại có người mới tham gia, nhưng hoàn hảo, chuyện tối hạnh phúc trong trò chơi, những người Liễu Thủy từng gặp qua____ dù là bạn tốt hay bạn bình thường đều không có ai nói muốn rời khỏi trò chơi.

Đảo mắt đã đến kỳ nghỉ đông. Liễu ba Liễu mẹ đã liên tiếp gọi điện mấy lần, hỏi Thủy Thủy khi nào thì về nhà, đối với Thủy Thủy ở thành phố B cả một học kỳ không gặp, thật là nhớ.

Vì thế, kiểm tra xong môn cuối cùng, không để ý tới Tư Húc yêu nghiệt vô tội, làm nũng mang theo ánh mắt giữ lại, Liễu Thủy liền thu xếp hành lý, lên đường! Đem yêu nghiệt ném vào kỳ kiểm tra môn cuối cùng, yêu nghiệt oán khí tận trời…….

“Hô…….” Kéo hành lý xuống xe lửa, Liễu Thủy thở phào nhẹ nhõm, hai ngày xe lửa a xe lửa, cho dù là nằm trên giường, ngồi xuống cũng là muốn lấy mạng!

A a a a a a……. Liễu Thủy đã trở lại.

Gọi điện thoại cho Liễu ba Liễu mẹ, cam đoan khi trở về sẽ có cơm nóng hôi hổi, sờ sờ bụng, Liễu Thủy kéo hành lý tiến về phía cửa ra nhà ga.

“Honey….”

“Honey….”

Điện thoại vào lúc này reo vang, sau một trận rối loạn, rốt cuộc cầm lên điện thoại, nghe máy.

“Thủy Thủy.” Đầu kia điện thoại vang lên tiếng nói độc đáo của Tư Húc.

“Ân.” Liễu Thủy trả lời, mới hai ngày không gặp mà thôi, đã muốn nhớ mong thật nhiều, ở trên xe lửa cầm điện thoại lại buông, cầm điện thoại lại buông, trước mắt không ngừng hiện lên ánh mắt ai oán của yêu nghiệt khi ly biệt, khiến cho dũng khi gọi điện thoại tan biến. Yêu nghiệt a yêu nghiệt, ngươi nói Liễu Thủy làm thế nào với ngươi cho phải?.......

“Nhớ anh không?” Tiếng nói nghi hoặc trầm thấp mang theo tiếng cười thoáng qua.

…….

Bước chân dừng lại tại cửa nhà ga, sau một lúc lâu, Liễu Thủy đều không có trả lời. Nhớ, như thế nào không nhớ đây?....... Nhưng là như vậy bắt Liễu Thủy tự mình nói ra khỏi miệng vẫn là phi thường khó khăn, vẫn là câu nói kia, Thủy Thủy cũng là da mặt mỏng, thẹn thùng a!

“Anh ở ngay bên cạnh em nga, Thủy Thủy.” Thanh âm trêu trọc của Tư Húc lại vang lên bên tai.

“Tư Húc!” Liễu Thủy quay đầu, kinh hô.

Tư Húc, rõ ràng là Tư Húc!......

…….

Ngồi ở ghế phụ lái, một người ngây ngốc một người cười đến thực ngọt ngào, nói tóm lại, chính là ngọt ngào ngây ngô cười……… __ __!

Khi Tư Húc đem hành lý đặt sau cốp xe, khi Tư Húc ngồi vào ghế lái, Khi Tư Húc thắt dây an toàn cho nàng, Liễu Thủy vẫn cười, phi thường thỏa mãn. Không nghĩ tới, ở nhà ga cũng có thể tìm ra Tư Húc, không chỗ nào không có Tư Húc, hắc hắc hắc hắc……..

Ngồi vào chỗ của mình, ánh mắt nhìn vào tấm gương phản chiếu Liễu Thủy ngây ngô cười, Tư Húc sủng nịch cúi đầu cười. Khởi động xe, hướng nhà Liễu Thủy chạy đi.

“Tư Húc, nhà em ở XXXXXXXX” thật vất vả lấy lại tinh thần, Liễu Thủy mở miệng nói địa chỉ nhà mình. Kỳ thật nhà cách nhà ga rất gần, hơn mười hai mươi phút đi xe. Rất nhớ rất nhớ Tư Húc, cho nên Liễu Thủy ước rằng đoạn đường ngắn ngủi kia có thể tại học kỳ sau dài ra thật nhiều thật nhiều….. Đương nhiên, ước mơ này cuối cùng chỉ là một hồi mộng tưởng __ __!

“Anh biết, ngu ngốc.” Ha ha….. Cười khoái trá, Tư Húc cũng là phi thường vui vẻ. Tư Húc như thế nào lại không biết địa chỉ nhà Liễu Thủy? Thủy Thủy ngu ngốc…… bất đắc dĩ lắc đầu.

“Anh mới ngu ngốc.” Bị người kỳ thị, vấn đề này là cực kỳ cực kỳ nghiêm trọng, vì thế Liễu Thủy lập tức phản kích.

“Là, anh ngốc.” Vì thế, người đang lái xe phi thường sảng khoái thừa nhận.

“Em ngu, ngốc cùng ngu ở cùng một chỗ tạo thành ngu ngốc.” Sau đó nói tiếp.

“……..”……… Gặp người mặt dày như vậy, Liễu Thủy còn có thể nói gì? Chỉ có thể không nói gì…….

……….

……. Là, ta là heo. Ta là chồng heo, ngươi là heo mẹ, chồng heo cùng heo mẹ sinh cục cưng gọi là heo cục cưng, ngao ngao~~

……….

Đường a, nó chỉ có ngắn như vậy cũng sẽ không biến dài, thời gian a, chậm một phần giây cũng sẽ không quay lại một giây. Cho nên, hơn mười phút sau, xe một đường không bị ngăn trở dừng lại trước cửa nhà Liễu Thủy.

Trước khi chuẩn bị chào tạm biệt, đứng dưới mái hiên nhà xe nắm lấy tay Liễu Thủy, kéo mạnh lại, Liễu Thủy vững vàng rơi vào trong lòng Tư Húc yêu nghiệt.

“Thủy Thủy lão bà, nhớ rõ rất nhớ anh nga.” Cúi đầu, thanh âm nhẹ nhàng bên tai, có chút làm nũng, có chút không nỡ.

“Không được không nhớ anh.” Ngữ khí bá đạo.

“Được.” Ở trong vòng tay ấm áp của Tư Húc, ngoan hiền trả lời.

“Nhớ gọi điện cho anh…..” Ngữ khí tiếp theo mang theo hương vị căm giận. Dù không đợi cùng nhau trở về, bản thân sẽ nguyện ý chịu ủy khuất lên máy bay đuổi theo tàu hỏa kia, bị cự tuyệt không kể, mà người kia, suốt hai ngày, ngay cả gọi điện, thậm chí ngay cả một tin nhắn cũng chưa nhận được! Nguyên lai, người này còn đang giận mỗ Thủy vì hai ngày qua không gọi điện, không nhắn tín đâu!........

“Được.” Liễu Thủy lại đáp ứng, một ngày không gặp như cách ba thu, hai ngày này đều không gặp, Tư Húc nói cái gì, Liễu Thủy đều nghĩ cũng không nghĩ liền đáp ứng rồi!

“Anh không ở bên cạnh em, không cho phép e thông đồng cùng người con trai khác.” Ngay cả liếc nhìn cũng không được!......

“Được.” Về nhà sẽ không ra khỏi cửa, liền chỉ có thể thấy một người con trai là Liễu ba…. Vì thế, đồng ý.

“Trời lạnh nhớ mặc thêm quần áo.” Lo lắng tiếp theo lại là quan tâm.

“Được.” Trả lời không chút do dự.

“Ba bữa phải ăn đúng giờ.” Tiếp tục thầm thì nói.

“Được.” Ở nhà sẽ không bị đói, tiếp tục đáp ứng……..

……..

“Sau khi tốt nghiệp liền gả cho anh.” Vì thế, hố được đào sẵn…..

“Được.” Vì thế, có người ngây ngốc, nhảy xuống……..

……..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.