Ngươi Không Phải Đại Thần, Ngươi Quá Tiểu Nhân

Quyển 3 - Chương 17: Ta muốn kháng án



Về nhà chính là về lại thiên đường.

Liễu ba Liễu mẹ đối với Liễu Thủy thật sự rất nhiệt tình săn đón. Hỏi han ân cần chỉ sợ khiến Thủy Thủy bị lạnh, ba bữa cùng ăn đêm chỉ sợ Thủy Thủy bị đói. Vì thế, ở nhà ngây ngốc nửa tháng, cúi đầu sờ sờ trên lưng đột nhiên xuất hiện một đám thịt chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, Liễu Thủy chỉ có thể chậc chậc lưỡi, này đó, không biết khi yêu nghiệt sờ tới sẽ thế nào đâu? A……….

Về gia đình yêu nghiệt, Liễu Thủy hiểu biết không nhiều lắm, yêu nghiệt không đề cập đến, Liễu Thủy cũng sẽ không hỏi làm gì. Chỉ biết yêu nghiệt cùng nàng giống nhau, đều ở thành phố B, bất quá là khi học sơ trung mới chuyển đến, trước đó vẫn sống ở thành phố C. Cha mẹ yêu nghiệt ly dị một thời gian lại tái hợp, hiện tại cũng ở thành phố B. Mẹ Tư Húc trước mắt làm việc tại một trường trung học, b Tư Húc làm cái gì, Liễu Thủy sẽ không淂 mà biết.

Một thời gian rất dài không nhìn thấy Tư Húc yêu nghiệt, cùng ở thành phố B, nhưng cũng chỉ thấy mặt có hai lần, vừa đến kỳ nghỉ cuối năm, Tư Húc lại bận rộn, quay chụp, quảng cáo đủ loại công tác xếp thành đống, nhớ Tư Húc, Liễu Thủy thật ai oán! Yêu nghiệt, ngươi có biết hay không Liễu Thủy đang rất nhớ ngươi?!.......

Ánh mắt u oán nhìn Liễu mẹ bưng canh gà vừa tiến vào cửa, hơi nóng tản mát ra mùi thơm rất nồng, rất là câu nhân a câu nhân.

……. Nhưng là, vì sao lại nhiều như vạy?........

…….. Lại nhưng là, Liễu Thủy là người, Liễu Thủy không phải heo.

…… Hơn nữa, tương lai, Liễu Thủy cũng không tính đi vào hàng ngũ heo đi.

…….. Vì thế, Liễu Thủy rất chi là đại nghĩa, rất chi là bi phẫn đưa ra một quyết định____ yêu nghiệt, em đã nhớ anh đến ngay cả cơm ăn cũng không vô!........

Nhẫn tâm đem bữa đêm yêu thương đặt cạnh bàn học, tiếp tục vùi đầu vào trò chơi!

Trên màn hình, bạch y nữ tử cầm pháp trượng đứng bên cạnh đám quái, anh dũng chém giết, thiên lôi rầm rầm, huyết băng bắn ra bốn phía, hai chữ ‘Thủy Thủy” trên đình đầu bị một đám quái vây quây, truy đuổi ẩn hiện, nhìn như yếu nhược kỳ thật vô cùng bưu hãn, thỉnh thoảng xuất hiện ánh sáng thêm máu thêm dược.

Trên bầu trời, có hồng y nam tử thỉnh thoảng ném ra cái kỹ năng, sau đó, liền nhàn nhàn đáng chứ tán gẫu, hoàn toàn không để ý tới Thủy Thủy đáng vô cùng bận rộn, hăng hái chiến đấu.

[Đội ngũ]

Tiếu Khuynh Thành: “Thủy Thủy, còn có kinh nghiệm thăng cấp Bách Phân Chi.”

Tiếu Khuynh Thành: ‘Thủy Thủy, bến trái còn có một quái chưa đánh tới.”

Tiếu Khuynh Thành: “ ‘Vựng huyễn’ trước, bổn!”

Tiếu Khuynh Thành: “Thủy Thủy…….”

……….

Kênh đội ngũ không ngừng xuất hiện cái mới.

Tiếu Khuynh Thành ở trên bầu trời chỉ huy chiến đấu, Thủy Thủy đáng thương bị đám quái vây đánh còn bị người hãm hại!

Đồn rằng, Tiếu Khuynh Thành trong thời gian ngắn ngủi vài ngày mà thăng hơn sáu mươi cấp chính là nhờ vào cu li không sợ chết không sợ mệt nào đó, như Thủy Thủy, càng như hoa hậu giảng đường mỹ nhân lão công, Lưu Quang Dực. Hôm nay, Lưu Quang Dực không có mặt, cho nên Thủy Thủy mới có thể bị ném tới giữa đám quái. Đối với thăng cấp, Tiếu Khuynh Thành có chấp nhất mãnh liệt, cho dù là tiểu hào, cũng hận không thể trong vòng một đêm tiến lên mãn cấp……

Càng nghe nói, nghỉ ở nhà, hoa hậu giảng đường mỹ nhân nhất thời nổi hứng lập tiểu hào, gọi là Tiếu Khuynh Thành, chức nghiệp y sư, giới tính, nam!.......... __ __!

………..

[Đội ngũ]

Tiếu Khuynh Thành: “Thủy Thủy, Bỉ Ngạn vài ngày không login…….” Hoa hậu giảng đường mỹ nhân hôm nay đối với Thủy Thủy phá lệ có chuyện muốn nói a muốn nói.

Tiếu Khuynh Thành: “Thủy Thủy, nhớ Bỉ Ngạn không?..........” Nói xong chuyện đánh quái liền tiếp tục tán gẫu chuyện tình cảm.

Tiếu Khuynh Thành: “Tốt lắm, ngươi không cần phải nói, ta khẳng định là ngươi nhớ hắn!” Hắc hắc hắc hắc….. Trước màn hình, khuôn mặt xinh đẹp của Dương Khoảnh Vân tràn đầy ý cười, khóe môi nghịch ngợm giương lên. Ở chung càng lâu, bản chất xấu xa mà hoa hậu giảng đường mỹ nhân che dấu đã lâu càng lúc càng bại lộ.

Xem người nào đó chuẩn bị đánh quái không có thời gian, không có tinh lực trả lời cái vấn đề khiến cho người ta phát điên kia, hoa hậu giảng đường mỹ nhân Dương Khoảnh Vân rất là hảo tâm tự hỏi tự đáp, làm cho Thủy Thủy bị kéo tới làm cu li chỉ có thể yên lặng rơi lệ nhưng không thể nào nói thành lời…… Thật muốn lớn tiếng hét lên, không thời gian a không thời gian! Ô ô………

Tiếu Khuynh Thành: “Thủy Thủy……” Vì thế, hoa hậu giảng đường mỹ nhân càng mở ra kênh trò chuyện, thiên nam địa bắc trêu trọc lung tung.

…….

Mắt thấy con quái cuối cùng rốt cục ngã xuống, thần kinh căng thẳng của Liễu Thủy rốt cuộc được thả lỏng, thở phào một hơi, rốt cục có thể nói chuyện a a a a a……. Người chèn người, có thể chèn chết người a! Liễu Thủy chính là mau bị hoa hậu giảng đường mỹ nhân khiến cho thần kinh suy nhược, bị đè nén mà chết bất đắc kỳ tử a!.......

Hoa hậu giảng đường mỹ nhân, ngươi này đúng là rắn rết mỹ nhân a rắn rết mỹ nhân!........

Hoa hậu giảng đường mỹ nhân, ngươi quả không hổ là đệ nhất xinh đẹp phá hư mỹ nhân!......

…………

“Thủy Thủy, điện thoại!” Định thần lại, nhìn hồng y nam tử đáng hướng phía mình chạy tới, Liễu Thủy đang muốn nói nói, lời còn chưa kịp gõ lên, bên tai truyền tới âm thanh thúc giục của Liễu mẹ.

“Dạ.” Đáp lại một câu. Khi vội vàng thấy khuông đối thoại “gắn bó tương kề” hiện lên trên màn hình máy tính, nhấn xác định, đánh ra ba chữ “nghe điện thoại” cho hoa hậu giảng đường mỹ nhân, Liễu Thủy đứng dậy nghe điện thoại.

Lưu lại trên màn hình thân ảnh hồng y nam tử ôm bạch y nữ tử đứng giữa trời cao trong xanh.

“Uy, xin chào.” Từ trên tay Liễu mẹ nhận điện thoại, Liễu Thủy rất là nghi hoặc nghe máy, đã 10h50, sắp 11h, khuya như vậy, ai lại gọi đến? Như thế nào buổi tối không ngủ định học theo loài cú sao? 囧.

“Hắc hắc, Liễu Thủy, là tớ!.......” Đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm hưng phấn, có chút trong trẻo, còn có như vậy quen thuộc.

“Nga, là anh.” Liễu Thủy trả lời. Nga, là cậu….. Như vậy, “Cậu là ai?.....” Thật sự không thể trách Thủy Thủy, nàng vẫn là tràn đầy mờ mịt, nghi hoặc không được, thanh âm rất quen thuộc, phương thức nói chuyện cũng rất quen thuộc, chính chính là nhớ không ra!

“………” Đầu bên kia điện thoại một trận trầm mặc. “Liễu Thủy!” Rồi sau đó rống to, không thể nhịn được.

“…….”

“Ta là Lí Tư Tư! Lí Tư Tư!” Lần nữa cường điệu, đối với chuyện Liễu Thủy quên mình, Lí Tư Tư ý đồ nói thêm vài tiếng để đổi lấy chút trí nhớ ít ỏi của Liễu Thủy.

“……….. Lí Tư Tư?......” Thời điểm nghe đến cái tên này, Liễu Thủy thật sự cũng rất muốn rống to, cũng không thể hỏi lại một câu: Lí Tư Tư, ngươi rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào?........ Moi móc trí nhớ, vẫn là nhớ không nổi a không nổi.

“…….. Cậu cư nhiên không nhớ rõ tớ!” Lên án, hai mắt rưng rưng, hận không thể lập tức đứng trước mặt Liễu Thủy, lấy tay chỉ vào Liễu Thủy sau đó bi ai vui vướng khóc lớn, mệt tớ thích cạu như vậy, mệt tớ còn lúc nào cũng thương nhớ cậu, cậu cư nhiên không nhớ rõ tớ, cư nhiên cái gì cũng không nhớ rõ, người này thật bạc tình, nữ nhân bạc tình…….

“Kia trung học Thụ Đức cậu còn nhớ không? 17 tuổi ban A cậu còn nhớ không?” Đáy lòng còn ồn lại chút hy vọng, mặc dù ở cùng một trường học cùng lớn học hơn hai năm, biết rõ trí thông minh của người nào đó, trí nhớ là siêu quần như thế nào, nhưng vừa rồi nghe được một câu “cậu là ai?” thật sự là đối với người nào đó không tồn tại chút trí nhớ cảm thấy thực sự hoài nghi.

“Nhớ rõ.” Đầu này điện thoại, Liễu Thủy nhưng trả lời thật sự trảm đinh chặt sắt. Nhớ rõ, như thế nào không nhớ rõ? Có người nào ngay cả sơ trung học nơi nào cũng có thể quên sao?....... Tuy rằng chỉ học có hai năm liền chuyển trường, nhưng Liễu Thủy vẫn là nhớ rõ. Liễu Thủy kháng nghị, ngẫu không phải không thể nhớ này, ngẫu chính là không thể nhớ cậu!....... __ __!

囧.

“Vậy là tốt rồi.” Đầu bên kia điện thoại lại truyền đến thanh âm của Lí Tư Tư, Liễu Thủy cảm giác được Lí Tư Tư đang thở dài nhẹ nhõm, không khỏi nở nụ cười. thế mới nhớ ra, Lí Tư Tư hình như là đội trưởng khi học sơ trung, lúc ấy cùng chính mình có quan hệ rất tốt, chính là thật lâu không liên lạc, trong lúc nhất thời không nhớ ra, bạn học sơ trung này là một cô nhóc hoạt bát, hiện tại, nghe thấy, điểm ấy thật ra không có thay đổi, khó trách lại quen thuộc như vậy.

“Liễu Thủy, sơ trung tổ chức hội bạn học, lần này cậu nhất định phải tới nga, chúng tớ đều rất nhớ cậu.” Xác định Liễu Thủy nhớ rõ, Lí Tư Tư tiếp tục nói.

“……….” Liễu Thủy trầm mặc. Một chút cũng không có ý muốn tham gia.

“Đã tổ chức vài lần, hôm nay mới tìm được số điện thoại của cậu.” Kỳ thực bản thân cũng cảm thấy vô cùng kỳ quái, người kia như thế nào lại biết số của Liễu Thủy, từ sau khi Liễu Thủy chuyển trường, số điện thoại bàn cũng thay đổi, cho tới bây giờ cũng không thể liên lạc, mà cái người kia chính mình vẫn muốn mời, năm cuối mới chuyển tới trung học Thủy Đức, học kỳ một năm nhất mới từ ban C chuyển tới ban A, như thế nào có số điện thoại của Liễu Thủy? Kỳ quái a kỳ quái. Bản thân bất quá là thuận tiện nói ra tên Liễu Thủy, cư nhiên biết được vẫn đều muốn hỏi số điện thoại, thật sự là thập phần kỳ lạ, mà cái kia mấy năm nay mời cũng không chút hưởng ứng, lần này cư nhiên một ngụm đáp ứng, lại thần kỳ! Cho nên, Lí Tư Tư hôm nay rốt cuộc cảm giác được, thế giới này thật sự nơi nơi đều tràn ngập chuyện ngoài ý muốn, khắp nơi là kinh hỉ a kinh hỉ!

“Liễu Thủy, còn nhớ Phó Linh sao? Cậu ấy cũng tham gia, mỗi lần gặp cậu ấy, cậu ấy đều nói nhớ cậu muốn chết, nhưng lại chưa từng gặp được cậu.” Nhớ không được tớ không quan hệ, nhưng là cậu sẽ không đem bạn thân nhất cũng quên đi chứ?! Vừa đấm vừa xoa, đòn tấn công nhu tình này không thể đỡ. “Chúng tớ đều rất nhớ cậu.” Cuối cùng, còn bỏ thêm một câu. Dù chết, cũng muốn hoàn thành nhiệm vụ! Trong từ điển của Lí Tư Tư, không có hai chữ từ bỏ.

“……..” Tiếp tục bảo trì trầm mặc, không ở trầm mặc bùng nổ, ngay tại trầm mặc diệt vong……… __ __!

“Được.” Một chút kí ức ngắt quãng hiện lên, rải rác lung tung, có một số người, có một số chuyện, đại đa số là vui vẻ. Trong lòng vừa động, rốt cuộc đáp ứng một câu “được”.

“Thật tốt quá, thật tốt quá, ha ha.” Đầu bên kia điện thoại lập tức truyền đến tiếng cười hưng phấn đến chói tai. “Kia, địa chỉ là…..” Sau đó, tiếp tục nói.

“………” Liễu Thủy ghi nhớ.

…….

10 phút sau, trở lại phòng, trong lòng Liễu Thủy không yên a không yên, hoa hậu giảng đường mỹ nhân, cậu sẽ không vì chờ quá lâu mà nhất thời tức giận đem nhân vật Thủy Thủy vào giữa đám quái để nó tự sinh tự diệt đi! Trăm ngàn lần không cần a a a a a a……

Càng nghĩ càng cảm thấy có thể, càng ngày càng cảm thấy lạnh lẽo, chạy tới máy tính, chuyện thứ nhất chú ý chính là tìm kiếm thân ảnh bạc y kia!.......

Hô…….. Hoàn hảo, như trước an an ổn ổn ngồi trong vòng ôm ấp của yêu nhân hoa hậu giảng đường mỹ nhân. Liễu Thủy buông lỏng tâm tư, gõ bàn phím, đưa lên. “Tớ đã trở về.” Đánh hồi xe.

Trên màn hình kenh đội ngũ tiện đà nhảy ra vô số sắc tự.

[Đội ngũ]

Tiếu Khuynh Thành: “Cậu đã trở lại?.....” Theo sát phía sau là biểu tình hoảng sợ.

Thủy Thủy: “Đúng vạy, tớ về rồi đây.” Tớ đã thật sự trở lại! Liễu Thủy lại kiên định nói thêm lần nữa. Bị biểu tình hoảng sợ kia của hoa hậu giảng đường mỹ nhân thu hút, thu hút……..

……….

Thủy Thủy: “……. Làm sao vậy?” Không thích hợp, hoàn toàn không thích hợp, tuyệt đối không thích hợp, ngay cả trong không khí cũng trần ngập một cỗ khẩn trương lại bất an, hoa hậu giảng đường mỹ nhân!......... Cậu có thể nói cho tớ biết vì sao tớ lại có loại ảo giác này đâu?!

Tiếu Khuynh Thành: ‘Không có gì a, cái gì cũng không phát sinh, tin tưởng tớ, thật sự, tin tưởng tớ!” Phủ nhận, kiên quyết phủ nhận.

Thủy Thủy: “………” Nhưng là vì sao, nghe lại nghe thấy như vậy, tớ càng thêm không tin tưởng?..........

Tiếu Khuynh Thành: “Bỉ Ngạn vừa login nga.” Một bộ ngữ khí dụ hống, hoa hậu giảng đường mỹ nhân nói.

Tiếu Khuynh Thành: “Bất quá chưa đầy 5 phút, lại logout.” Tiếp theo nói một câu, thành công ngăn trở bàn tay đang muốn tìm kiếm yêu nghiệt.

Thủy Thủy: “…….” Trầm mặc…….. Hoa hậu giảng đường mỹ nhân, không nên đùa giỡn người ta như vậy nha, ô ô…….

………

Tiếu Khuynh Thành: “Bỉ Ngạn vừa rồi còn tới đây nga.” Lại là ngữ khí thần bí lại dụ hống, hoa hậu giảng đường mỹ nhân nói.

Thủy Thủy: “……..” Đến nơi này cứ tới nơi này, cũng không phải là chưa từng đến qua…. Phút chốc, nhìn hình ảnh hồng y nam tử thân mật ôm lấy bạch t nữ tử , Liễu Thủy mạnh mẽ ngẩn ra, tới nơi này?!......... Yêu nghiệt, tới! Nơi! Này!?..........

Tiếu Khuynh Thành: “Lúc ấy tớ vừa lúc rỗi tay, nhàn rỗi a nhàn dỗi, không nghĩ đã di động chuột để hôn nhẹ thân mật, lại không nghĩ vừa nhấn chuột, sau đó ngẩng đầu nhìn màn hình, Bỉ Ngạn đang từ bên người chúng ta lướt qua, bay đi.”

……..

Liễu Thủy nhìn chằm chằm từng dòng chữ màu vàng hiện lên, thật sâu không nói gì……..

……….

………. Hôn nhẹ thân mật?........

………. Chẳng những bị nhìn thấy đang ôm, mà còn nhìn thấy đang hôn?......

Này còn muốn để người ta sống không a a a a a a?!.......... Ô ô……..

Tiếu Khuynh Thành: “Yên tâm, cậu ấykhẳng định không phát hiện.” Hoa hậu giảng đường mỹ nhân cố găng khuyên giải, khẳng định không phát hiện a khẳng định không phát hiện, hắc hắc……..

Tiếu Khuynh Thành: “Thật sự, thời điểm tớ nhìn thấy cậu ấy, cậu ấy đã muốn bay thật xa……..” Tớ thấy cậu ấy, cậu ấy đã muốn bay rất xa, về phần cậu ấy thấy tớ là không phải khoảng cách thật sự rất gần sẽ không thể biết, hắc hắc hắc hắc……..

Tiếu Khuynh Thành: “Thấy, cậu ấy cũng không nhất định biết cậu, bị tớ ôm nha!” Người là bị tớ ôm, nhưng là tên còn lại, cho nên, Thủy Thủy cậu nén bị thương a nén bi thương!........

………

Nhìn trên màn hình không ngừng hiện lên những dòng chữ, tâm Liễu Thủy giống như ướp trong hầm băng, dù gặp rét lạnh, cũng mạnh mẽ đập liên hồi, cầm lấy điện thoại đặt trên mặt bàn, bấm số điện thoại đã nhớ kĩ, gọi tới.

Trong điện thoại truyền đến từng âm thanh “đô” “đô” “đô” chờ đợi.

Một giây trôi qua…….

Hai giây trôi qua……

Ba giây trôi qua…….

…………

Thẳng đến, một giọng nữ ôn nhu nhưng bài bàn truyền đến, “Thực xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được.”

…….

Không quan tâm, gọi lại.

Một giây……

Hai giây…..

“Thực xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được.”

……….

Không ngừng cố gắng, tiếp tục.

Một giây…..

Hai giây…….

“Thực xin lỗi, thuê……”

……..

Thái độ kiên quyết, kiên trì đến cuối cùng chính là thắng lợi, tiếp tục!

……..

Không đếm được đã gọi bao nhiêu cuộc, gọi không được chính là gọi không được, không có người nghe chính là không có người nghe!..........

Ô ô…….. Yêu nghiệt, người trước khi hành hình còn được một bữa ăn ngon, như thế nào một cơ hội kháng án anh cũng không cho?.........

Em không muốn chết không minh bạch a a a a a a…….. Ô ô……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.