Ngươi Không Phải Đại Thần, Ngươi Quá Tiểu Nhân

Quyển 3 - Chương 2: Không có khả năng a khả năng



Không nhìn đến ba đạo ánh mắt nghi vấn kia, Liễu Thủy đứng dậy, bắt lấy túi xách đặt trên bàn, liền chạy thẳng ra ngoài cửa.

Tư Húc, ngươi thế nào?........

Người này đáng giận, ác bá, ngươi sinh bệnh cùng ta có cái gì quan hệ? Ngươi chính là yêu tinh, khắp người đều là tai họa, Tư Húc……..

Vội vàng chạy đi, trong đầu Liễu Thủy không ngừng lặp đi lặp lại cái địa chỉ kia, như thế nào nghe một lần, lại giống như đã nghe qua hàng trăm nghìn lần, thật sâu khắc vào trong trí nhớ? Liễu Thủy không hiểu, Liễu Thủy hiện tại cũng không có tâm tư đi tìm hiểu lí do, chỉ nhớ rõ cái kia Tư Húc bá đạo, khoác tầng tầng xinh đẹp vũ ỹ đối với mình mị hoặc, còn có thanh âm Tư Húc trong điện thoại kia có điểm khàn khàn có điểm bất lực cùng với vô tội đối với chính mình nói “Anh sinh bệnh, thật sự khó chịu”…….

Tư Húc, Tư Húc……..

Rốt cục đến nơi.

Tay trái chống lên tường, tay phái vuốt vuốt ngực vẫn đang phập phồng vì chạy gấp của mình, thở hổn hển.

Ngay sau đó, Liễu Thủy nhấc tay muốn gõ cửa, ai ngờ, tay vừa mới dừng trên cánh cửa, cửa cư nhiên tự…. mở!!!!!!!

Kinh ngạc nhìn chằm chằm tay mình, nhìn nhìn lại cửa, lại nhìn chằm chằm tay mình, thực xác định chính mình không dùng sức lực lớn, bàn tay vô lực như thế nào có thể làm ra trình độ này……. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?......

Nháy mắt ngẩng đầu, nhìn lên phía trên. Đúng vậy, chính là số nhà này, Liễu Thủy thực xác định.

Như vậy, giải thích duy nhất chính là…. này Tư Húc! Một người ở nhà cư nhiên cũng không khóa cửa!!!......

……. Nào có ai như vậy? Đặc biệt lại giống như hắn, là một mỹ nam người người muốn tìm hiểu, bị phần tử bất lương vào nhà cướp sắc thì làm sao bây giờ? 囧.

Theo cảnh cửa mở ra nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, trong phòng khách cũng không có ai, toàn bộ chìm trong im ắng. Bị tình trạng bên trong khiến cho giật mình, Liễu Thủy dùng lực nho nhỏ gõ gõ cửa, cánh cửa phát ra hai tiếng “Thùng thùng” tinh tế, cũng không có ai đáp lại, vẫn là một mãnh yêu tĩnh khiến cho người ta hít thở không thông.

“Tư Húc.” Liễu Thủy khé gọi một tiếng, không có ai đáp lại.

Hít sâu một hơi, quyết định. Liễu Thủy nhẹ nhàng đi vào phòng, đóng cửa.

Phòng thứ nhất, bố trí thật sự đơn giản,thật ngoài dự liệu đơn giản. Vốn cho rằng phòng ở của Tư Húc nhất định giống như hàng mẫu nội thất được giấu trong tủ kính, cao quý mà hoa lệ, không nhiễm bụi trần, liền làm cho người ta có cảm giác giống như hắn vậy, cho dù là cười, cũng tràn ngập xa cách, rất xa rất xa. Không nghĩ đến là cảnh tượng đầy nhân hóa như vậy. Đột nhiên biết được, Tư Húc cũng là người. Liễu Thúy cảm giác chính mình toát ra ba vạch hắc tuyến, đang vô hạn lan tràn…… Chẳng lẽ hắn trước kia không phải người? 囧.

“Thủy Thủy, ta đói.” Khàn khàn thanh âm ở bên tai truyền đến, lỗ tai nóng nóng ngứa ngứa. Thân mình Liễu Thủy bị Tư Húc từ phía sau ôm vào trong ngực, nháy mắt căng cứng. Cái người đang sinh bệnh đứng phía sau đem toàn bộ sức nặng đặt lên người Liễu Thủy, thật giống như con lười. (TĐHS: con lười là một loài động vật nha, lên gg seach sẽ biết ^^)

Liễu Thủy kinh ngạc, thiếu chút nữa hét chói tai……. Người này là từ nơi nào chui ra a?

Nàng sai lầm rồi. Liễu Thủy tự mình tỉnh lại…. Tư Húc hắn thật sự không phải người!......

“Tư Húc.” Giữa chặt đôi tay đang ôm chặt hông, muốn đem sức nặng ngày càng tăng sau lưng rời đi, thật nặng, cô gần nhất nghĩ hắn muốn đem cô đè chết, muốn trả thù cũng không nên trả thù theo cách này nha. Tư Húc, ngươi này bại hoại!!! Sinh bệnh cũng không để người ta sống yên ổn.

“Thủy Thủy, ta khó chịu, ta đói…….” Càng thêm ôm chặt, Tư Húc nhỏ giọng nói, nghe ra rất là ủy khuất.

Lại là ngữ khí này. Tư Húc không phải nên nói “Liễu Thủy, anh đói bụng, cho anh ăn cơm”. Phải nói như vậy sao? Như thế nào, người này khi sinh bệnh, ngay cả tính tình cũng hoàn toàn thay đổi như vậy? Liễu Thủy thật ngạc nhiên.

Bỗng nhiên nghĩ đến người kia trong trò chơi, đã muốn biến mất cả tuần nay, cũng là thường thường nói, “Lão bà, ta……” “Lão bà, ta……” Mang theo làm nũng, mang theo ngọt ngào. Bỉ Ngạn, ngươi rốt cuộc chết ở đâu a a a???......

Lực chú ý bị kéo trở lại, Liểu Thủy thực bất đắc dĩ.

“Tư Húc, ngươi trước nằm trở lại giường, ta nấu cơm cho ngươi ăn……” Nhẹ giọng dụ dỗ. Này người đang ôm ta có phải là Tư Húc hay không nha? Liễu Thủy như cũ thực hoài nghi. Nhưng là này hương vị thản nhiên tươi mát cùng ôm ấp quen thuộc đều thời thời khắc khắc nhắc nhở Liễu Thủy, đúng vậy, hắn thật là Tư Húc.

“Không.” Trực tiếp cự tuyệt.

“…………” Liễu Thủy không thể nói gì. Như thế nào lại có người nào sinh bệnh, trí lực cùng hành vi đều thoái hóa đến mức cùng với trước đây không giống nhau đâu? Tư Húc ngươi rốt cục là không phân rõ phải trái a?.....

Gian nan di chuyển một cái con lười thật lớn, rốt cục tới đích….. sô pha. Nói liên tục không ngừng rốt cục lừa được cái người nào đó kiên quyết không chịu buông tay an trí trên sô pha. Liễu Thủy đứng dậy, hướng phòng bếp đi tới.

…….. Ta chính là tự mình tìm phiền phức đến a. Thủy Thủy đau lòng Tư Húc cung đồng thời vì vận mệnh bi thảm của bản thân mà kêu rên.

“Tư Húc!!!” Liễu Thủy quát.

Tư Húc, ngươi ác ma!!...........

Liễu Thủy cảm thấy ấn tượng của bản thân đối với Tư Húc giống như xoát quái bên trong trò chơi, bị vây hãm, giết hại lại không ngừng nảy sinh ra cái mới. Bên trong trò chơi, quái mới vẫn chỉ là quái, thuộc tính cũng không biến đổi, vì cái gì bản thân bị cái trước mắt này vây hãm không ngừng biến hóa đổi mới như vậy? Ác ma!!! Yêu nghiệt!!!!!!!!

Giận trừng mắt nhìn tiểu hài tử trước mắt đang dùng ánh mắt vô tội nhìn mình, Liễu Thủy đã muốn vô lực đi dụ dỗ người nào đó nếm thử thức ăn này nọ. Giống như vừa nhìn thấy tên hắn là thần kinh “oanh” một tiếng, rất chi căng thẳng.

Tư Húc ngươi không phải đói bụng? Ngươi không phải rất đói bụng rất rất đói bụng, rất đói bụng rất rất đói bụng sao? Nhưng là vì cớ gì cơm ở trước mặt ngươi, đồ ăn ở trước mặt ngươi, còn có một cái người siêu cấp ngu xuẩn lấy cơm canh đưa đến tận miệng ngươi, ngươi như thế nào lại lắc lắc cái đầu xinh đẹp của mình, nói ngươi không ăn???..........

Đây là vì sao???...... Khóc không ra nước mắt. Không nên như vậy trêu đùa người khác nha…….

Thực vất vả, khuyên nhủ cùng cưỡng bức dụ hoặc, đem những phương thức có thể sử dụng đều đem hết ra, nhìn Tư Húc nằng nề nằm trên giường, Liễu Thủy thở phào nhẹ nhõm. Nhìn nhìn lại bàn tay bị móng vuốt của mỗ yêu nghiệt nắm, động cũng không thể động, đáy lòng Liễu Thủy toát ra một cỗ bi ai. Cô đây là đang làm cái gì a??? Có người nào tư ngược như cô vậy sao?.............

Buổi chiều nhất thời bồi Lam Tiêu Nhiên đi cả buổi, trở về phòng còn chưa kịp nghỉ ngơi đã hùng hục chạy tới nơi này, bị mỗ yêu nghiệt luân phiên ép buộc gần ba giờ, còn rơi vào kết cục bị nắm giữ không rời được nửa bước. Xin hỏi cô đây là tạo nghiệt gì a.

Mệt mỏi quá, mệt mỏi quá, cô liền gục xuống nghỉ ngơi một chút, chỉ một chút…..

Khi mở mắt, yêu nghiệt vẫn như trước là yêu nghiệt, người xấu cũng không có khả năng vừa ngủ dậy liền biến thành người tốt, cho nên, cái mặt nạ lương thiên của Tư Húc sẽ không bởi vì bị bệnh mà từ nay về sau trở thành chân chính lương thiện khả ái.

Liễu Thủy bất đắc dĩ trừng mắt nhìn khuôn mặt giống như yêu nghiệt trước mặt. Non mịn bóng loáng, trong suốt sáng bóng, thật sự là rất muốn véo a véo vào cái. Nhưng là bởi vì e ngại người nào đó lợi dụng lúc vừa tỉnh dậy làm càn…. Cô nhịn.

Nào có thể dài như vậy? Làm sao có người trưởng thành thành ra như vậy? A? A? Không lý nào cái người này vẫn là con trai?!! Yêu nghiệt!!!!

Tứ chi không thể di chuyển, chặt chẽ bị đặt dưới thân yêu nghiệt, trên đùi là chân yêu nghiệt, vắt ngang trên lưng là bàn tay của yêu nghiệt, thân mình ngủ say của Liễu Thủy bị người nào đó toàn thân ôm lấy, không thể động đậy. Ngủ say như chết không biết là tại thời điểm nào bị kéo đến trên giường, thành ra trạng thái như bây giờ, thật sự là….. Chỉ có thể âm thầm vì chính mình rơi lệ.

Không muốn cũng không nguyện ý quấy rầy giấc ngủ của Tư Húc, bị bệnh một hồi, mệt chết đi, ngủ đi ngủ đi, cho dù toàn thân bị đè nặng, cho dù toàn thân không thể động đậy, cho dù hôm nay cô có bị khóa chặt…. cô cũng nhịn!

Nhàm chán mở mắt đánh giá chung quanh. Ngăn tủ, bàn máy tính, tai nghe, loa, CD, đèn bàn, khung ảnh, ly cà phê……

Một cái hỉnh ảnh chợt lóe qua……. Khung ảnh?

Tầm mắt mạnh mẽ kéo trở lại, khung ảnh…… Người trong ảnh không phải tên gọi Liễu Thủy, chính là cô sao???.........

Được rồi, hiện tại học cùng trường lại có quen biết, Tư Húc có ảnh chụp của cô cũng không có gì kỳ quái, tùy tiện lấy điện thoại chụp một cái là được. Nhưng là….. vì sao Tư Húc lại có được ảnh chụp khi cô học sơ trung!?? Chẳng lẽ hắn có thể xuyên không trở về lấy điện thoại chụp ta?!.........

Sở dĩ liếc mắt một cái là có thể nhận ra, bởi vì cô gái trong ảnh mặc đồng phục sơ trung, cái kiểu tóc kia, bối cảnh vườn trường trung học, đương nhiên, càng không thể không nhắc tới khuôn mặt non nớt của cô khi đó. Tất cả những chứng cứ này khiến cho Liễu Thủy phi thường xác định, kia người trong ảnh chụp không hề sai lầm, xác thực xác thực không có nửa điểm sai sót chính là chính cô lúc ấy vô cùng vô tư tươi đẹp a!

Ánh mắt kinh ngạc theo khung ảnh dời về phía khuôn mặt xinh đẹp của Tư Húc, lại từ khuôn mặt người nào đó trở lại khung ảnh, hình ảnh trong đầu chợt lóe, lại nhanh chóng biến mất. Tư Húc……….

Như thế nào có thể?.....

KHông nghĩ lại rơi vào đôi mắt thâm u, Liễu Thủy cả kinh theo phản xạ lui về phía sau, bất quá, bị người nào đó ôm quá chặt, không có khả năng di chuyển.

“Tư Húc……..” Bất đắc dĩ thâp giọng kêu lên.

Lời còn chưa dứt, liền bị một đôi môi hôn lấy. Lời lẽ bị nuốt lấy, một đôi cánh tay hữu lực di chuyển trên eo nhỏ………

“Tư Húc……” Liễu Thủy trong đầu một mảnh hỗn loạn, chỉ có thể than nhẹ một tiếng, Tư Húc……..

Môi rất nhanh bị người nào đó xâm lược chiếm cứ, càng ngày càng thêm sâu.

Môi lưỡi giao hòa triền miên, Tư Húc xuyên qua quần áo hỗn độn vuốt ve da thịt nhu mềm của Liễu Thủy, cánh tay Liễu Thủy rốt cục được tự do cũng chỉ có thể bất lực khoát lên cổ Tư Húc, chậm rãi quấn quanh. Rốt cuộc không thể nghĩ đến cái gì ngoài hắn, chỉ có một thanh âm quanh quẩn, Tư Húc……. Tư Húc…………

Cảm thụ được đôi bàn tay hắn vuốt ve mang đến cảm giác ấm áp, cảm thụ được môi mình nị Tư Húc nhiệt tình xâm nhập, chiếm cứ, giao hảo. Liễu Thủy vô lực ngăn cản, chỉ có thể không ngừng lún sâu, lún sâu………

Tư Húc……..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.