Ngươi Không Phải Đại Thần, Ngươi Quá Tiểu Nhân

Quyển 3 - Chương 4: Vẽ em bằng màu nỗi nhớ



Vừa tỉnh ngủ, ánh mặt trời đã muốn chiếu vào trong phòng, Tư Húc, Bỉ Ngạn, còn có hoa hậu giảng đường mỹ nhân, thế giới này, thật sự là khắp nơi tràn ngập kinh hỉ, tùy thời khiến cho người ta kinh ngạc không nói lên lời!......

Cuối tuần liền như vậy trôi qua, vẫn là hoa hoa lệ lệ trôi qua, trong đầu Liễu Thủy bống nhiên hiện lên thân hình xơ cứng bộ mặt cứng ngắc ánh mắt quang mang tùy thời bắn ra tia sắc lạnh của Nghiêm lão sư môn triết học bắn lên người mình……. Đánh cái rùng mình, ổ chăn ấm áp phút chốc lạnh đi vài độ.

Hoa hậu giảng đường mỹ nhân……. ở trong trò chơi lại kết hôn.

Đương nhiêm lão công của hoa hậu giảng đường mỹ nhân, Lưu Quang Dực, là một người không sai.

Phong Tiêu Hề đối với lão công của hoa hậu giảng đường mỹ nhân, Lưu Quang Dực tuyên bố truy nã………

Tiếp theo, Bỉ Ngạn lên thế giới tuyên bố phản truy nã……….

囧.

Bỉ Ngạn này tiểu hài tử.

Lại khiến cho hắn một phen náo nhiệt.

Thế giới lại vô thanh suốt ba giờ.

Ba giờ a a a a a a!!!.......

Một cây kim rơi xuống đều có thể nghe thấy, hít thở cũng không ai dám ra mặt, Bỉ Ngạn, ngươi đây là phải ra tay thôi?......

Làm náo động cũng không cần làm ra như vậy nha!!!.......

Chờ thế giới rốt cuộc lâm vào tình trạng điên cuồng, trước mắt Liễu Thủy tất cả đều là cuồng loạn! Cuồng loạn! Cuồng loạn!........

Liễu Thủy nhìn đến hoa cả mắt, không kịp thấy rõ ràng bất kỳ một cái tin tức nào, đã nhanh chóng nhảy lên một cái mới thay thế sau đó lại có cái mới, trong trường hợp hỗn loạn như vậy người nào phát điên mới phí hơi thừa lực phát biểu, thời khắc mấu chốt, bàn tay không an phận đã muốn vuốt ve đầu, tùy thời chuẩn bị…….. xõa tóc!!!!!!!!!

……………. Hiện tại ta không nhìn thấy các ngươi, ta tìm không ra các ngươi, ta ngược không được các ngươi, ta tự ngược có thể đi a a a a a a!!!!!............

Xem ra tốc độ cũ vĩnh viễn không thể so với tốc độ mới, làm cho tâm tình Liễu Thủy đối với chuyện này vô cùng “quan tâm” cùng “tò mò” phi thường uể oải, phi thường giận dữ, phi thường muốn đem cái người đầu sỏ không ai dám đắc tội kia cuồng trảm một phen.

Cuối cũng rốt cục cũng trôi qua, nhưng là cũng đã tốn hơn nửa giờ!.......

Nguyệt lão gia gia đã muốn đưa hoa hậu giảng đường mĩ nhân cùng lão công Lưu Quang Dực tiến vào động phòng.

Mọi người tham gia hôn lễ đã đều tự tản ra về nhà làm ruộng, quét rác, ra ngoài giết người phóng hỏa.

Liền ngay cả con cua lớn trên Nguyệt Quang đảo kia cũng đã bị mỗ nam tử nhàm chán gian nịnh (gian trá, nịnh nọt) xoa nắn chèn ép chìm xuống biển mấy trăm thước a mấy trăm thước!.....

………….

Thế giới, này rốt cuộc còn muốn hưng phấn tới khi nào a??????????

Liễu Thủy trầm mặc.

Cuối cùng, Liễu Thủy rốt cục không thể chịu nổi đánh ra mười vạn câu “Vì cái gì”.

Anh làm như vậy rốt cuộc là vì cái gì a vì cái gì????........

Bỉ Ngạn hài tử, chưa từng gặp thời điểm ngươi gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, anh không phải nên trưng ra bản mặt đáng yêu vô hại vô hạn tươi cười tùy ý chèn ép khiến người ta nhảy dựng sao? Hôm nay như thế nào lại diễn vai anh hùng như vậy?

Là mị lực của hoa hậu mỹ nhân quá kinh người? Một kẻ đứng nhìn từ xa như anh cũng không thể thoát?.....

Là chú rể cũng đồng dạng cho anh 300 tiền lì xì? Cho nên trên thực tế anh nhận hối lộ?.....

Cũng là anh hôm nay ăn nhầm bậy bạ? Tư dưng trở nên bất bình thường?........

Loại hành vi này của anh khiến cho lòng Thủy Thủy phát lạnh a phát lạnh.

Chờ a chờ……….

Chờ a chờ………

Thời điểm này Liễu Thủy đã hoàn toàn buông tha tìm hiểu vì cái gì lại thành ra như vậy, toàn tâm toàn ý muốn lôi đầu tiểu hài tử đang chơi đùa với con cua kia về nhà giáo huấn.

Trong vô vàn bận rộn, một bảng chữ từ đâu hiện ra, bốn chữ.

“Hắn thực nhàm chán.”

Thủy Thủy có thấy cũng không để ý tới nháy mắt bị hóa thạch, đánh ra chữ xong lại tiếp tục chơi đùa với con cua.

Coi như loại chuyện này không phải do ta muốn làm, ta cũng thật vô tâm, ta thực sự không cố ý. Trên thế giới, thật sự rất nhiều người điên cuồng gây sự, mọi người đều điên hết rồi, chỉ còn mình ta còn bình thường.

…………

……. Hắn thật nhàm chán.

………. Ngươi cũng rất tẻ nhạt?

………..

Lại nói, Nguyệt lão gia gia, khi nào thì ngươi có thể cho ta một lão công bình thường?.............

………….

Mang theo túi xách đi trên đường, Liễu Thủy vì bi thảm của bản thân mà âm thầm rơi lệ.

Ngươi nói hảo hảo một cái cuối tuần, một cái cuối tuần cũng chỉ có hai ngày a hai ngày, vì cái gì ba người trong phòng kia có thể an ổn nằm trong ổ chăn ngủ như lợn chết không bị hai nhân cách, kiên trì, điện thoại nháo tỉnh, mà chính bản thân cũng chỉ có thể nhận điện thoại của yêu nghiệt sau đó bất bình chạy ra bên ngoài.

Nguyên bản còn muốn hảo hảo nằm trên giường một chút nữa, cho dù ngủ không được nhưng nằm cũng tốt lắm nha, Tư Húc, ngươi này ác ma!.....

“Thủy Thủy, anh cảm thấy không thoải mái, em mau tới đây, địa chỉ là XXXXXX” Lời nói của yêu nghiệt còn hiện rõ trong đầu, Liễu Thủy hận cắn răng.

Anh còn không thoải mái? Nhớ rõ ngày hôm qua thời điểm còn trong nhà người nào đó, cái người hiện tại cảm thấy không thoải mái nhưng là sinh hoạt như cũ vẫn thật vui vẻ đâu, đáng thương Liễu Thủy, không cẩn thận chú ý một chút đã bị hôn bị ôm, ngắn ngủi một ngày cũng đã bị yêu nghiệt kia huấn luyện thành ra khả năng thích ứng siêu việt đâu.

Này làm sao có thể là Tư Húc thiên thần, bị lừa, đều bị lừa lạp lạp lạp lạp lạp!!!...... Ma quỷ.

Anh không thoải mái?...... Không gọi thầy thuốc, gọi em anh liền thư thái sao?.....

“Thủy Thủy, anh nhớ em.” Cuối cùng, yêu nghiệt lại chêm vào một câu. Không nghĩ rời đi ổ chăn ấm áp, Liễu Thủy đang muốn cự tuyệt, sau đó…… bị những lời này hoàn toàn đánh bại. Tư Húc, anh!!!!!!!!

Em lại quên, nhìn em thống khổ chính là khoái hoạt của anh. Rơi lệ……..

Cố tình em dù biết rõ cũng không thể cự tuyệt, càng thêm rơi lệ……

Nhìn tòa nhà cao tầng thoạt nhìn thực quý giá trước mặt, Liễu Thủy lập tức tiến vào.

Đẩy cửa vào, là một đại sảnh thực khí khái, Tư Húc, là có vai trò gì trong này? Liễu Thủy lắc đầu, không biết!!!........

“Tiểu thư? Xin hỏi ngài tìm ai?” Một giọng nữ ngọt ngào gọi Liễu Thủy đang bị chìm trong trạng thái mê hoặc.

“Tôi tìm Tư Húc.” Liễu Thủy quay đầu, nhìn tiểu thư xinh đẹp trước đại sảnh, rất nhỏ giọng đáp.

……….

Sau đó…….

Thủy Thủy rất khách khí bị mời đến phòng chờ ngồi.

…………

Tư Húc……. Không phải ai muốn gặp đều có thể gặp , 囧.

Không nghĩ gọi điện thoại cho Tư Húc, Liễu Thủy liền ngoan ngoãn ngồi tại phòng chờ, theo trong túi xách lấy ra một quyển tiểu thuyết, bắt đầu đọc. So sánh với các thiếu nữ đã sớm chờ đợi ở xung quanh, ánh mắt luôn hướng về phía cầu thang đại sảnh chờ đợi, Liễu Thủy có vẻ phá lệ thanh thản.

Tư Húc, không phải em không đến, em đến đây, nhưng là anh đang công tác, công tác quan trọng người không phận sự miễn vào, em không vào được, cho nên, chỉ có thể ở bên ngoài này chờ anh, em đã đến, em thực sự đã đến, anh nhất định phải tin tưởng em……. Liễu Thủy mặc niệm. Sau đó, càng thêm yên tâm thoải mái đọc sách.

Hiện tại là 10 giờ sáng, ngồi hai giờ, tin tưởng nàng nhỏ bé, Tư Húc nhất định quay đầu liền quên, chỉ cần chờ đến 12 giờ, vừa đến giữa trưa, Tư Húc còn không có tìm cô, là có thể giải thoát trở về ăn cơm, ngủ nướng tiếp, hắc hắc….. Liễu Thủy cảm thấy may mắn, âm thầm cười trộm.

“Tư Húc thật sự là ở bên trong sao? Ta chờ đã lâu, một chút động tĩnh cũng không có…..” Một giọng nói nữ sinh ngọt ngào đáng yêu từ từ truyền vào tai Liễu Thủy.

“Ân, ta cũng đợi đã lâu, buổi sáng 9 giờ nơi này mở cửa ta đã tới rồi đâu.” Lại một thanh âm truyền đến, nghi hoặc.

“Ta rất thích hắn, rất thích hắn, siêu thích, có thể thấy mặt hắn một lần cũng không uổng!!!” Nhu thuận kiều nhỏ cũng là mang theo hết sức kích động phát ra.

“Ta cũng vậy……”

“Ta cũng vậy……..” Rất nhiều thanh âm phụ họa.

…………..

Nghe mọi người thảo luận, Liễu Thủy đầu càng cúi thấp, thầm nghĩ rống to, các ngươi đều sai rồi lạp lạp lạp lạp!!!!!!! Tư Húc là cái đại ác nhân, hắn là yêu nghiệt a yêu nghiệt.

Bất đắc dĩ, vì an toàn tính mạng của bản thân, chỉ có thể làm như chính mình đang là một bụi hoa, bên tai một trận gió thổi qua, một trận lại một trận, không để ý toàn bộ không để ý, cô không có nghe, cô cái gì cũng không có nghe a a a a a a!!!!.............

Tư Húc, quả nhiên là Tư Húc của mọi người. Nhiều người thích như vậy, nhiều người ái mộ như vậy. Tư Húc như vậy, một Tư Húc hoàn mĩ như thần tiên, lại có ai biết, kỳ thật hắn chính là đại phôi đản đâu!!!!!!!!!

Yên tâm thích đi, lớn mật ái mộ đi, Tư Húc hắn…… thật sự tốt lắm!!!!!!!!!

Liễu Thủy vùi đầu, tiếp tục đọc sách.

10 phút trôi qua……..

20 phút trôi qua……….

Nửa giờ trôi qua……….

Người trong phòng chờ ngày càng nhiều, thế cho nên không có dư thừa chỗ ngồi, rất nhiều người liền đứng, thanh âm thảo luận, tiếng cười, một mảnh hỗn loạn. Ba nữ nhân tạo thành một cái chợ, kia nơi này, phòng chờ nho nhỏ tề tụ mấy trăm nữ nhân, này tương đương bao nhiêu cái chợ a???.......... , 囧.

Mà ở đại sảnh, cửa thang máy mở, vẫn như cũ không có xuất hiện cái thân ảnh mà mọi người đang chờ đợi. Mọi người thật nói không lên lời thất vọng a thất vọng.

Liễu Thủy đọc sách càng xem càng mê mẩn càng xem càng say mê, đến nỗi điện thoại có người gọi đến reo vang inh ỏi nhưng cũng không hề phát giác. Rôt cục, bị tiểu mỹ nhân hảo tâm bên cạnh khẽ huých, mới hoảng ngộ (hoảng loạn nhận ra)…… điện thoại reo!!!!!!!

“Honey, honey……”

“Honey, honey……”

Không ngừng reo không ngừng reo vang.

Là………. Tư Húc.

Ô ô……….. Liễu Thủy rơi lệ, Quả nhiên kia yêu nghiệt Tư Húc làm sao có thể dễ dàng quên mất…….

Nhận điện thoại.

“Em như thế nào còn chưa có tới?” Thanh âm giận dữ từ đầu dây bên kia truyền đến.

“Em đã sớm đến.” Nhìn quanh trái phải, tuy là thanh âm hồi đáp nho nhỏ, Liễu Thủy nói rất đúng lí hợp tình. Ác bá!!! Trong lòng thầm oán.

“Nhưng là nhân viên lễ tân không cho em vào.” Vội vàng trả lời bổ sung. Không có ai chê mệnh mình quá dài, thời khắc mấu chốt, Liễu Thủy vẫn thực thức thời.

“…………” Qua hồi lâu, điện thoại đầu dây bên kia không nói tiếng nói, không biết có phải hay không bị Liễu Thủy khiến cho tức giận đến nội thương.

“…….. Anh xuống dưới phòng chờ gặp em một chút đi.” Thấy đầu dây bên kia hồi lâu không nói, không chịu nổi không khí nặng nề như vậy, tâm Liễu Thủy bất quy tắc nhảy lên, kinh hãi a kinh hãi. Bất đắc dĩ, nghẹn ra một câu như vậy. Ô ô………. Tư Húc, em đầu hàng còn không được sao?!!........

“Em chờ.” Nói hai chữ, Tư Húc liền dập máy.

Chờ??..... , 囧.

Chờ đến khi nào??......

…….. Anh sẽ không chính mình chạy tới đi???!!!....... Liễu Thủy tim đập càng nhanh, Tư Húc, em không cần trở thành cái đinh trong mắt của toàn thể phụ nữ, bị trăm ngàn ánh mắt cừu hận bắn chết, trăm ngàn lần không cần a a a a a a a……………

Càng nghĩ càng kinh hãi, Liễu Thủy đứng lên, đi ra bên ngoài.

Ai ngờ còn chưa đi tới cửa, liền thấy một chàng trai trẻ tuổi nhã nhặn đứng trước cửa, gọi to tên Liễu Thủy.

Liễu Thủy vừa nghe, liền vui vẻ, ha ha.

Sau đó liền không nhìn ánh mắt nghi hoặc khó hiểu của đám con gái, tâm tình thật là sung sướng, đi theo người này tiến đến thang máy riêng…….

Bất luận là ai, chỉ cần không phải Tư Húc liền tốt!........

Ai ngờ, vừa mới đi đến cửa thang máy, Liễu Thủy liền bị một cỗ lực đạo mạnh mẽ kéo vào, kinh hãi quay đầu, Tư Húc…….

Còn không có kêu ra tiếng, môi đã muốn bị bao trụ.

Nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại, chỉ kịp khiến Liễu Thủy người đứng trước cửa thang máy mang theo nụ cười xa lạ cùng nghe thấy tiếng hét chói tai hỗn loạn không đồng nhất…….

Không cần tùy tiện cùng người xa lạ nói chuyện….. Bị mỗ yêu nghiệt hôn tới mờ mịt, một câu như vậy chậm rãi hiện ra trong đầu……….

Tác giả nói ra suy nghĩ: đến đây, ^_^

Còn có a a a a a a………..

Q đàn có một cái 87920102

Hoan nghênh mọi người tiến vào tán ngẫu…….. Nói tán ngẫu gần đây lười nhác a lười nhác!!......

Tán ngẫu có thêm động lực….. Hoa tươi, vỗ tay…… Nhiệt liệt hoan nghênh~~~~~~~……..

TĐHS: chả hiểu gì cả, xin lỗi *cúi đầu*. Tác giả thật………

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.