Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào Địa Ngục?

Chương 15



Ngay đúng lúc tôi làm chuyện mờ ám thì cái tên Chung Nguyên vừa đúng mở cặp mắt tà ác của hắn ra.

Tôi hoảng sợ, tay run lên, con dấu kia liền rơi ngay đúng vị trí mu bàn tay của hắn, đợi đến lúc tôi phục hồi lại tinh thần thì hắn đã nhặt nó lên quan sát cẩn thận. Hắn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ trên mực đóng dấu, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi, liếc mắt một cái, trong nháy mắt tôi thấy lạnh lẽo dễ sợ … Xong rồi, tiêu rồi, bị phát hiện, Chung Nguyên người muốn chém giết gì thì lẹ đi …

Chung Nguyên nắm con dấu, quỷ dị cười cười, hắn đem con dấu trả lại cho tôi, nói: “Em ngây thờ thiệt hay giỡn không biết nữa”.

Tôi cẩn thận cất kĩ con dấu, ngồi đợi hắn trừng phạt, ai biết được chờ cả nửa ngày, chờ tới phát mệt hắn cũng không nói gì, chỉ ngồi lật xem cuốn sách nhảm nhí kia. Dấu môi son đỏ chót vẫn oai hùng đậu trên mặt hắn.

Tôi cảm thấy rất kì cục, cho dù hắn bao dung tốt bụng không so đo với tôi, nhưng chắc không đến mức không biết trên mặt mình có gì chứ? Thế là tôi có lòng nhắc nhở: “Mặt của ngươi …”

“Anh biết” Chung Nguyên cúi đầu, bình tĩnh nói “Nhưng anh cảm thấy không tệ lắm.”

Tôi khó hiểu: “Rồi sao?”

Chung Nguyên: ‘Thì anh tạm thời không tính xóa đi.”

Tôi: “…”

Tôi hiện giờ rất nghi ngờ Chung Nguyên không phải người địa cầu, những chuyện kì cục điên rồ hắn đều hớn hở tình nguyện làm, hơn nữa còn rất tự nhiên điềm tĩnh, chẳng phải như vậy cần thần kinh lớn với da mặt siêu dày hỗ trợ sao, không phải người trái đất a!

Mặc kệ nó, dù sao dở hơi không phải tôi …

Chung Nguyên cứ như vậy đeo cái dấu son đỏ chót, ung dung tự tại ngồi xem [Tâm lí học tình yêu].



Buối tối ăn cơm, tôi tình cờ gặp được Lục Tử Kiện, trời ơi, Lục Tử Kiện của tôi! Thế là tôi bưng cơm lại ngồi trước mặt anh ấy, chết sống cũng không đi chỗ khác, Chung Nguyên không có cách nào đành phải ngồi cạnh tôi.

Tôi cười ngọt ngào chào hỏi Lục Tử Kiện, anh ấy cũng cười hiền lành với tôi, sau đó dời mắt qua nhìn Chung Nguyên, khi nhìn đến dấu son hoa hoa lệ lệ trên má Chung Nguyên, anh ấy đỏ mặt, biểu hiện ngại ngùng xấu hổ, trong lòng tôi cảm thấy thật là thương. Tôi bèn hảo tâm khuyên anh ấy: “Lục sư huynh đừng để ý hắn, hắn bị bệnh thần kinh đó.”

Tên Chung Nguyên da mặt dày, không hề biến sắc vừa gắp rau vừa nói: “Cũng không biết là ai bệnh thần kinh, lúc anh đang ngủ lại đánh lén.”

Ê ê, ngươi ngủ hả? Ngươi rõ ràng là giả bộ ngủ dụ ta vào bẫy!

Phía sau Lục Tử Kiện lại xuất hiện hai người, không phải ai xa lạ, chính là người qua đường Giáp và người qua đường Ất. Bọn họ sau khi ngồi xuống, Chung Nguyên vừa nhấc đầu lên, dấu son đỏ au hiện rõ ràng trước mắt họ, hai người kia choáng váng mặt mày. Qua một lúc lâu, người qua đường Giáp mới có phản ứng, anh ta đánh giá kĩ lưỡng mặt Chung Nguyên, ha ha cười một lúc, sau đó nhìn tôi đầy ẩn ý.

Tôi run lên, thiếu chút nữa không cầm chắc đũa, ánh mắt này có nghĩa là gì?

Lúc này người qua đường Ất cúi đầu gặm một cái đùi gà, lắc đầu cảm thán: “Thời buổi bây giờ người trẻ tuổi thiệt là, ai …”

Tôi chỉ đánh dở khóc dở cười giải thích: “Không phải em …”

Chung Nguyên mặt lạnh tanh liếc tôi một cái, nói: “Em còn dám nói không phải em?”

Tôi: “…”

Chung Nguyên, ngươi có thể đừng đổi trắng thay đen thế không, bộ không biết bọn họ nghĩ cái gì à! Tôi trừng mắt liếc hắn một cái, vẫn dai dẳng giải thích: “Ách, không phải như các anh nghĩ …”

Người qua đường giáp ra vẻ thật thà nhìn người qua đường ất, cười: “Chúng ta nghĩ cái gì ấy nhỉ?”

Tôi há miệng thở dốc, cuối cùng không làm sao nói nên lời, chỉ đánh oan uổng vô cùng mà cúi đầu. Tôi đang ăn nha, tôi không nói gì hết.

Hai anh kia coi như cũng còn có tâm, cũng không nói gì nữa, bọn họ bắt đầu thảo luận đề tài khác, cái vụ này làm tôi cảm thấy vô cùng hứng thú, vì có liên quan tới Lục Tử Kiện.

Trường học yêu cầu sinh viên năm nhất và năm hai mỗi kì nghỉ hè phải có một lần đi thực tiễn xã hội, cái này buộc phải đưa vào học phần. đi thực tiễn chính là mọi người tổ chức một nhóm, chọn một chủ đề, tiến hành khảo sát thực địa. Mấy hôm trước tôi còn cùng Nhất Nhị Tứ tám về chuyện này, mọi người đều muốn lập nhóm của mình, nhưng lại chưa có chủ đề nào hay cả, bây giờ người qua đường Giáp người qua đường Ất chính là đang nói về vụ đi thực tiễn này.

Bọn họ nói, Lục Tử Kiện muốn tổ chức đi thực tiễn, chủ đề là tình hình ô nhiễm khu sinh thái tự nhiên, mấy người họ đang tranh cãi xem có nên đi cùng Tử Kiện không, tôi kích động nhìn anh ấy, hỏi: “Lục sư huynh, em tham gia được không?”

Lục Tử Kiện còn chưa trả lời, Chung Nguyên đã nói chen vào: “Không được, em đi theo anh.”

Tôi nổi giận: “Mắc gì phải thế?”

Chung Nguyên: “Anh lo chuyện cơm mà.”

Tôi: “…”

Được rồi, tôi thừa nhận tôi là người không có nghĩa khí lắm, thần tượng gì cũng chỉ là mây bay thôi, mấu chốt là có được ăn no hay không …

Trước khi đi ngủ tôi nhận được tin nhắn của Chung Nguyên.

Chung Nguyên: Bạn cùng phòng của anh khen em.

Tôi tò mò, trả lời lại: Khen cái gì?

Chung Nguyên: tụi nó khen em nhiệt tình, rất nhiệt tình.

Tôi: …

Tôi: Vậy ngươi có giải thích rõ với bọn họ không?

Chung Nguyên: anh có nói

Tôi: ngươi nói gì?

Chung Nguyên: Anh nói tụi nó đừng nghĩ bậy bạ.

Tôi: …

Đại ca, ngươi nói như vậy, bọn họ càng nghĩ linh tinh loạn xạ đi.

Tôi: Quên đi, ngươi chủ yếu chỉ cần giải thích với Lục Tử Kiện.

Hình tượng tốt đẹp của tôi trăm ngàn lần không thể phá hủy trước mặt Lục Tử Kiện.

Qua một lúc lâu, Chung Nguyên mới trả lời lại: “Phiền em đừng nhớ thương Lục Tử Kiện nữa.”

Tôi giật mình: “Vì sao?”

Chung Nguyên: “Anh không đành lòng nhìn huynh đệ của mình nhảy vào hố lửa.”

Tôi: “Đi chết đi”. Đồ thụ!

Một lúc sau, Chung Nguyên lại gửi tin đến: “Em muốn cùng Tử Kiện đi thực tiễn cũng không phải không thể.”

Tôi: “Vậy còn ngươi?” Ngươi không phải nói muốn giữ cơm sao …

Chung Nguyên: “Đi cùng”

Tôi kích động nắm điện thoại, nhìn đi, nhìn đi, đã nói là sức quyến rũ của Tử Kiện lớn mà, ngay cả Chung Nguyên cũng bị anh ấy thu phục.

Chung Nguyên: “Nhưng anh có điều kiện.”

Tôi: “Cái gì?”

Chung Nguyên: “Mang theo Tứ cô nương nhà em.”

Tôi: “…”

Tôi: “Vì sao?”

Chung Nguyên: “Đến lúc đó sẽ biết, đừng nói trước với cô ấy là anh muốn vậy.”

Kì quái, thằng cha này liên quan gì tới Tứ cô nương? Tôi đột nhiên nghĩ ra gần đây hắn hay xem [Tâm lý học tình yêu], chẳng lẽ, chẳng lẽ ..? không nên a, hắn với Tứ cô nương không phải cùng một hành tinh đâu nha, huống chi Tứ cô nương tuy bạo lực nhưng thẩm mỹ cũng bình thường, chắc sẽ không thích loại sinh vật ngoài hành tinh như hắn? Áh, nói vậy thì, Chung Nguyên nhất định sẽ tan nát cõi lòng rồi?

Đương nhiên cũng không hẳn là chuyện như vậy, Chung Nguyên là cái đồ hay thích tác yêu tác quái làm khó người khác, không chừng lần này hắn lại nghĩ ra trò quái gì đâu, nếu mà bị tôi đoán trúng thì nói làm gì nữa.

Tiu rằng đối với hành động thần thần bí bí này của hắn tôi rất khinh thường, nhưng mà Tứ cô nương tạm thời có thể bán đứng được, ách, hình như càng ngày mình càng vô sỉ …

Đương nhiên, đi cùng với tôi và Tứ cô nương là hai nàng còn lại, tránh cho Tứ cô nương nghi ngờ. tôi rất hào hứng đem chuyện này ra bàn với Nhất Nhị Tứ, Lão Đại và Tiểu Nhị đều rất thích, nhất là Tiểu Nhị, vừa nghe thấy Lục Tiểu Công và Chung Tiểu Thụ đều đi thì hai mắt nó đã ứa ra ánh sáng thèm thuồng. Riêng Tứ cô nương vừa nghe thấy có Lục Tử Kiện đã kiên quyết không đi.

Kết quả này không được như mong muốn của tôi, thế là tôi, Lão Đại và Tiểu Nhị lập thành một trận tuyến, bắt đầu thuyết phục Tứ cô nương, vừa nhìn thấy cô nàng này sắp không bình tĩnh nổi định dùng vũ lực, Tiểu Nhị liền quyết đoán hét lên: “Tứ cô nương, tao đem SD của mày giấu rồi, nếu mày không đi tao lấy ra giẫm cho nát, nói được làm được!”

Thế là bàn tay nâng lên giữa không trung của Tứ cô nương đành lặng lẽ buông xuống.

Tôi cười tủm tỉm giơ tay hình chữ V lên với Tiểu Nhị.

Tứ cô nương nắm chặt tay, hung ác nói: “Trong vòng 3 ngày, nếu không đưa lại cho tao thì tao quýnh chết mày.”

Tiểu Nhị cười hắc hắc nói: “Ghi danh xong trả lại mày liền, tao đâu có dám …”

Tôi ngay lập tức dũng cảm nhắn cho Chung Nguyên cái tin: “Thu phục.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.