Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào Địa Ngục?

Chương 17



Thi cử bao giờ cũng là sự tra tấn cả về tinh thần và thể xác sinh viên, tôi chìm nổi trong sóng gió cuộc thi, rốt cục cũng tới ngày nổi lên. Làm xong môn thi cuối cùng, tôi bước ra khỏi phòng, thở một hơi sảng khoái. Lúc này Chung Nguyên gọi điện tới.

Tôi: “Alo”

Chung Nguyên: “Thi thế nào?”

Tôi: “Vật lý làm không tốt lắm, chắc không lấy được học bổng.”

Chung Nguyên: “Không lấy được càng tốt.”

Hận, tôi đã sớm nghĩ hắn sẽ cười trên nỗi đau của người khác, tôi nhịn, nói thêm: “Chuyển chuyên ngành chắc cũng không được.”. Trường có quy định, nếu muốn chuyển chuyên ngành thành tích môn chuyên ngành phải được 10, thành tích của tôi còn kém.

Chung Nguyên trầm mặc một lúc, cuối cùng nói: ‘Đáng tiếc”

Tuy rằng cuộc thi này chẳng vui vẻ gì mấy nhưng ngày tiếp theo thật sung sướng, vì nghỉ hè tới rồi.

Chuyện hay ho nhất của nghỉ hè chính là đi thực tiễn xã hội, cùng đi với Lục Tử Kiện, đúng là cơ hội ngàn năm có một, Tử Kiện ơi, em đến đây!

Lần này Lục Tử Kiện tổ chức thực tiễn đi kiểm tra tình hình ô nhiễm nguồn nước tại một khu sinh thái tự nhiên, vừa hay khu này lại ở quê của anh ấy, trấn Bạch Dương. Nhà hiện tại của Lục Tử Kiện cũng không có ở quê, nhưng lại có một dãy phòng ở cũ bên kia hồ, lần này chúng tôi đi thực tiễn sẽ ngụ ở trong dãy phòng đó.

Về trấn Bạch Dương tôi không biết nhiều, chỉ biết là có hồ nước, có hoa sen, còn biết là ngày xưa thời kì chiến tranh kháng Nhật có rất nhiều đội du kích xuất quỷ nhập thần, dọa cho lính Nhật ngủ không yên.

Đương nhiên những cái này không quan trọng, quan trọng là đây là quê của Tử Kiện.

Thành phố B cách trấn Bạch Dương rất gần, ngồi xe đi rất tiện, 2 giờ chiều chúng tôi đón xe về trấn, hơn 4 giờ một chút đã tới bến. Ba của Lục Tử Kiện đích thân lái xe đến đón chúng tôi, ba anh ấy cũng là người vóc dáng to cao, đúng là phiên bản trung niên của Tử Kiện. Chỉ có điều khác là chú ấy rất hay nói, hơn nữa thân ái nhiệt tình, làm cho không khí rất rộn rã. Từ bến đi về dãy phòng ở, đi xe khoảng mấy chục phút, chú ấy đã trở nên thân thiết với cả đám, thông qua nói chuyện, chúng tôi được biết, hóa ra ba của Lục Tử Kiện ở trong nội thành mở một số khách sạn, kinh doanh khá tốt, cả nhà bọn họ đều ở trong thành phố, lần này chú ấy đặc biệt quay về chiêu đãi chúng tôi.

Chú Lục không chỉ tự mình đến đây, còn mang theo đầu bếp của khách sạn, buổi tối mở đại tiệc đặc sản trấn Bạch Dương, tôi ăn tới nỗi no từ hồn tới xác, sung sướng ghê.

Sau đó chú ấy có việc đi trước, nhưng thiệt hay là vẫn để đầu bếp lại…

Ban ngày đi nửa ngày đường, cơm tối lại uống chút rượu, cả đám đều mệt mỏi đi ngủ sớm. chỗ này có tổng cộng 4 phòng ngủ, hai cái rất lớn, hai cái nhỏ hơn một ít. Chú đầu bếp ở trong một phòng nhỏ, một phòng nhỏ còn lại để không, hai phòng ngủ lớn chia làm một nam một nữ. ba mẹ Lục Tử Kiện biết chúng tôi đến đã hợp giường lớn trong phòng ngủ, mấy người có thể cùng nằm trên đó lăn lộn thoải mái, giường đệm êm ái còn trải chiếu trúc ở trên, vừa mềm vừa mát mẻ, rất thư thái.

Cả phòng tôi nằm trên giường, nói chuyện huyên thuyên một lúc. Nhất Tam Tứ đều có vẻ mệt, chỉ có Tiểu Nhị y như đánh tiết gà, tinh thần phấn chấn một cách kì cục. Nó cứ lải nhải bên tai tôi không ngừng “Lục Tử Kiện với Chung Nguyên ngủ cùng trên một cái giường” linh ta linh tinh gì đó, khiến cho tôi ngủ mơ màng mà còn nằm mơ thấy Tử Kiện cùng Chung Nguyên ngủ ôm nhau cứng ngắc, đúng là toát mồ hôi lạnh.

Tôi lại ngủ được một lúc, rạng sáng thì bị mắc quá phải tỉnh dậy, tuy rằng tôi chẳng muốn rời giường chút nào, nhưng đây là chuyện không thể nhịn được, thế là mơ hồ đứng dậy nghiêng ngả lảo đảo đi vào nhà vệ sinh. WC ở trong sân, lúc này trời đã gần sáng, ánh trăng chỉ còn nhàn nhạt, cũng mờ ảo như ý thức của tôi lúc này.

Tôi đi WC xong, quay về phòng, nằm xuống liền ngủ ngay, trong lúc mơ hồ hình như nghe có tiếng người giật mình kêu: “Đầu gỗ”, tôi nghĩ là ảo giác, là do trong tiềm thức của tôi sợ hãi người nào đó quá mà ra. Vì thế tôi chẳng để ý gì, tay chân sờ loạn xạ cố tìm một góc chăn, rạng sáng mùa hè trời hãy còn gió, tôi bị lạnh ngủ không ngon, nhưng sờ tìm cả nửa ngày cũng không sờ thấy chăn, thật kỳ quái, tối hôm qua rõ ràng có, chẳng lẽ bị Tiểu Nhị đá xuống giường rồi?

Thần kinh của tôi không thể không khôi phục lại một chút tỉnh táo, vừa định mở to mắt ngồi xuống nhìn cho kỹ thì thình lình cả người bị một bàn tay kéo giật vào lòng, sau đó người kia cả tứ chi quàng vào người tôi, cái chân to lớn còn đĩnh đạc gác lên người tôi, nghiễm nhiên coi tôi là cái gối ôm.

Bị một loại động vật có nhiệt độ ổn định ôm, cả người ấm áp hẳn, ý thức lại dần dần tiêu tan, tôi cũng chả thèm suy nghĩ coi người kia là Tiểu Nhị hay là Tứ cô nương, cứ thể ngủ ngon lành.



Sáng sớm hôm sau, tôi bị một trận ồn ào đánh thức.

Trong dãy phòng này có hệ thống cung cấp nước, lúc này có tiếng nước ào ào, chắc ai đó đang rửa mặt.

Có người hỏi: “Hai người bọn ho sao còn chưa tỉnh?” Thanh âm cục cằn, chắc là của đầu bếp.

Có người trả lời: “Ai biết, chắc đang triền miên ở đâu đó rồi.” Nói xong còn cười rất không có ý tốt, thanh âm nghe đáng khinh thế chắc là Tiểu Nhị.

Lại có người nói: “Coi như hết, hai người bọn họ cho dù có lòng đó chắc cũng không có gan chứ hả?” Tiếng của Tứ cô nương.

“Này, mấy người, tối hôm qua có nhìn cái không nên nhìn không?” Tiếng Lão Đại.

Một giọng nam trung tính trình độ đáng khinh không kém gì Tiểu Nhị trả lời: “Không có nha, chúng tôi ngủ rất ngay ngắn.”

Tuy rằng bọn họ nói chuyện không đầu không đuôi, nhưng tôi tạm thời chưa muốn hiểu rõ làm gì, nhưng đột nhiên trong nháy mắt thần kinh mơ màng của tôi bị dội tỉnh.

Nhất Nhị Tứ đều ở ngoài, như vậy, như vậy … lúc này người đang ôm cứng tôi như bạch tuộc là thần thánh phương nào? Tôi tôi … tôi không gặp ma chứ?

Đừng sợ, nghe nói đa số ma chỉ dọa người chứ không ăn thịt, tôi kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng, vừa tự an ủi vừa cúi đầu nhìn cánh tay đang khoác lên người. Cái tay này thiệt là trắng, da dẻ nhẵn nhụi, ngón tay thon dài, móng tay đẹp, ồ, tay ma mà cũng đẹp ghê, mà sao thấy quen quen.

Tôi theo bàn tay xinh đẹp nhìn lên, cánh tay, bả vai … cảm giác có điềm xấu cứ dâng lên theo.

Sau đó, tôi thấy nghe một khuôn mặt quen thuộc hé ra.

Chung Nguyên đang cười toe toét cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt đen láy chứa đựng nét cười gian tà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.