Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào Địa Ngục?

Chương 18



Đầu tôi nổ bùm một tiếng, này … thế này … làm sao lại thế này?

Tôi thất kinh chui ra khỏi lòng hắn, nhảy xuống giường, sau đó lắp bắp hỏi hắn: “Ngươi, ngươi, ngươi làm sao lại ở đây? Ngươi làm gì với ta?”

Chung Nguyên nhàn nhã nằm nghiêng, một tay chống đầu, tư thế nhìn mỹ miều như mỹ nhân ngư, hắn nhìn tôi, thản nhiên cười, đáp: “Cảm phiền em nhìn xem là phòng ai?”

Tôi nhìn quanh một chút, bỗng thấy xấu hổ kinh khủng, cái phòng này nhìn thì giống phòng chúng tôi, nhưng trong góc kia có vẻ là hành lý của bọn Chung Nguyên, điều này nói lên cái gì đây.

Chẳng lẽ tôi đi nhầm phòng? Tôi đột nhiên nghĩ tới rạng sáng này mơ mơ màng màng đi toilet, lúc ấy ngơ ngẩn quay về phòng, cũng không nhìn xem ai nằm trên giường … Nói như vậy là từ lúc đó tôi đã nằm trong phòng này ư? Không chỉ thế, tôi còn nằm ngủ rất mờ ám cùng Chung Nguyên, và quan trọng hơn là, ba người cùng phòng khẳng định đều nhìn thấy, trong đó có Tử Kiện …

Huhu, khóc không ra nước mắt …

Chung Nguyên hứng thú nhìn chằm chằm biểu tình của tôi một lúc, đột nhiên nói: “Sao hả? Sợ Tử Kiện nhìn thấy?”

Tôi gật gật đầu, suy nghĩ một chút, thấy ngượng ngùng, lại lắc lắc đầu.

Chung Nguyên cười: “Tiếc ghê, Tử Kiện thấy hết rồi.”

Đối với hành vi làm hại người khác này của Chung Nguyên, tôi chỉ có thể khiển trách và khinh bỉ cực độ trong lòng mà thôi … “Vậy sao ngươi không gọi ta dậy?”

Chung Nguyên: “Anh có gọi mà, em không chịu tỉnh, không những vậy” hắn lại cười sâu xa nhìn tôi, đắc ý: “Em còn chủ động yêu thương ôm ấp.”

Chết đi, chuyện dọa người như vậy ta làm được sao, tôi thực hận không có một tia chớp nào đánh xuống cho tôi mất trí đi.

Chuyện hôm qua tôi chỉ nhớ là mình sau khi đi vệ sinh về thì bước vào phòng này, còn sau đó xảy ra chuyện gì tôi hoàn toàn không nhớ rõ. Tuy rằng lời của Chung Nguyên chẳng đáng tin, nhưng nghĩ tới cảnh tôi chủ động yêu thương ôm ấp chui vào lòng hắn, tôi lại thấy tởn cả da gà, trời ơi, đùa vừa thôi …

Tôi vừa định nói chuyện, lại nghe ngoài cửa truyền vào tiếng ồn, còn có người nói khẽ gì đó, tôi nín thở đi tới cửa, giật cửa phòng ra.

Ba nam ba nữa chen nhau ở cửa, biểu tình đứa nào đứa nấy đáng khinh như nhau, làm tôi không chịu nổi nhất là, Tử Kiện lại cũng theo bọn họ giúp vui!

Lo sợ bọn nghe lén này người đông thế mạnh, tôi cũng không dám làm gì bọn họ, huống chi tôi còn sợ Chung Nguyên tâm huyết dâng trào nói ra mấy chuyện bậy bạ gì, cho nên tôi chỉ dám trừng mắt liếc bọn họ một cái, sau đó chạy trối chết ra khỏi phòng.

Thế là chuyến đi thực tiễn đầy mong chờ của tôi đã được mở màn bằng một buổi sáng hỗn loạn .

….

Ăn xong điểm tâm, tám người chúng tôi thuê hai chiếc thuyền đi vào hồ của trấn Bạch Dương, nhiệm vụ của chúng tôi hôm nay là làm quen với tình hình cũng như mọi vật tại trấn.

Thuyền gỗ thuê ở nhà nông ngay bên cạnh, có hai tay chèo. Chúng tôi chia làm hai tổ, Tôi, Tứ cô nương, Lục Tử Kiện, Chung nguyên lên một thuyền, những người khác lên thuyền còn lại. trong mấy người chỉ có Tử Kiện và người qua đường Giáp là có vẻ biết chèo, còn những người khác đương nhiên chỉ quấy đảo loạn xạ.

Thời tiết hôm nay thực sáng sủa, tuy rằng là mùa hè, nhưng trên hồ gió lạnh thoang thoảng, cũng không quá nóng, trời rất xanh, ánh hồ cũng xanh, tâm tình thật sảng khoái. Mặt hồ rộng lớn yên tĩnh, gió nhẹ làm cho những gợn sóng nhẹ vỗ vào mạn thuyền, nổi lên mấy bọt khí nhỏ, như những đứa trẻ bướng bỉnh. Thuyền lướt nhẹ trên mặt nước, âm thanh ào ào làm cho lòng người yên tĩnh.

Phong cảnh chỗ này không quá mỹ lệ, không quá mị người, giống như một cô gái thanh lệ bình thường, thân thiết mà nhẹ nhàng khoan khoái.

Tôi không khỏi bị phong cảnh làm cho say mê, cởi giày ra thả hai chân vào nước, nước hồ mát xanh, mềm mại, làm cho tinh thần dễ chịu ghê. Tôi thư thả nhắm hai mắt lại, hưởng thụ cảm giác giải thoát linh hồn này.

Tự nhiên bên tai truyền đến tiếng “Rắc” quen thuộc, chắc chắn thằng cha Chung Nguyên lại chụp ảnh, hắn thiệt kỳ cục, rõ ràng bản thân có máy chụp hình, chưa bao giờ thấy dùng, lần nào cũng giơ di động lên chụp.

Tôi mở to mắt, nhàm chán liếc hắn một cái, đã thấy hắn lúc này đang đóng băng không nhúc nhích, nhìn chằm chằm mặt nước, tôi thấy lạ, cũng theo ánh mắt hắn nhìn xuống, nhìn thấy một đôi chân trắng nõn.

Lúc này đôi chân kia đang hưng phấn hươ hươ trong nước, quạt những bọt nước nổi lên, dưới ánh mặt trời nhìn rất chói mắt. Hai chân ướt nước, lấp lánh sáng, mắt cá chân tinh tế, cơ khỏe mạnh, móng chân mượt mà … cặp chân kia không phải của ai khác, chính là của tôi a.

Tôi ho khan một tiếng, có chút ngượng ngùng giơ hai chân lịch sự khép bên mép thuyền. Thuyền nhỏ chạy nhẹ trên mặt nước, chân của tôi tẩm trong nước làm xuất hiện mấy làn sóng, nhộn nhạo kéo tới đuôi thuyền.

Chung Nguyên làm như trúng tà, nhìn đăm đăm, tôi thấy bờ môi hắn đờ ra, yếu hầu giật nhẹ, tôi bắt đầu lo lắng hắn bị cảm nắng, tuy rằng trên mặt hồ có gió lạnh, không nóng, nhưng uy lực của ông mặt trời không nhỏ nha, nhất là mấy tia tử ngoại giết người, nướng tới nỗi tôi không dám mở mắt quá lớn.

Tôi tốt bụng nhẹ nhàng kéo kéo cánh tay hắn, hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Chung Nguyên phục hồi lại tinh thần, hắn dời ánh mắt, quay qua nhìn tôi một cái, lập tức xoay mặt chuyển hướng nhìn về phía xa xa.

Ngạc nhiên ghê, trên mặt hắn hiện lên một mảng hồng hồng, tôi không tin nổi, day day mắt, nhìn lại, đúng là vẫn có, ách, thế giới đảo lộn a.

Nhưng ngay lập tức tôi đã hiểu được, tên Chung Nguyên này da mặt còn dày hơn tường thành, có thể làm cho hắn đỏ mặt chắc chỉ do sinh bệnh thôi, xem ra thằng cha này đúng là bị cảm nắng, thế nên tôi lục lọi trong balo, lấy ra một bình nước thuốc cho hắn: “Uống cái này đi.”

Chung Nguyên cũng không nhìn xem là gì, tiếp nhận cái chai rồi uống, uống hết mới nhíu mày: “Em cho anh uống cái gì vậy?”

Phản ứng ngu ngốc này phát sinh từ Chung Nguyên là chuyện lạ nha, hay hắn đánh mất hồn ở đâu rồi?

Chung Nguyên nắm cái bình không trong tay nhìn một lúc, sau đó đưa cho tôi, không mặn không nhạt nói: “Cám ơn”, hắn giương mắt nhìn tôi, ánh mắt lại như có như không đảo qua hai chân tôi.

Tôi rụt chân lại, không khí nhất thời có chút ngại ngùng, cái loại cảm giác xấu hổ này không phải tự tôi thấy, mà là Chung Nguyên gây ra, tôi không biết là lúc này hắn đang nghĩ cái gì, nhưng thần sắc cứ là lạ, làm tôi tự dưng cũng xấu hổ theo. Thật không biết tại sao cảm xúc của hắn lại có bệnh lây lan thế chứ.

Chung Nguyên vẫn như cũ hai mắt cứ vô tình nhìn quấn hai chân tôi, làm tôi ho khan, cố gắng nói: “Cái này … chân của ta đẹp lắm à? Haha …” Thực ra tôi không có tự sướng, nếu so đi so mặt với người khác thì tôi có điểm yếu thế, nhưng nếu so chân thì không bao giờ thua nha, rất nhiều người khen chân tôi đẹp ơi là đẹp. Tuy rằng tôi thấy đẹp cũng không ăn được, nhưng đẹp thì vẫn hơn xấu chứ nhỉ.

Chung Nguyên nhợt nhạt nhếch miệng cười, cười tới mê hồn, tôi nghi ngờ hắn không có cảm nắng, trúng tà thì đúng hơn. Hắn thoải mái nhìn chằm chằm chân tôi đánh giá, khẽ gật đầu đáp: “Đúng là rất đẹp”

Tuy không khí vẫn kì dị như cũ, nhưng được Chung Nguyên khen một câu cũng không dễ gì, tâm tình tôi tốt hơn hẳn.

Chung Nguyên vẫn như cũ, ánh mắt thoắt tối lại thoắt vụt sáng, hoàn toàn là bộ dáng trúng tà hạng nặng, bình nước thuốc của tôi không cứu nổi rồi.

Rất lâu sau này, khi tôi bị người nào đó đẩy ngã xuống giường, bị hắn hôn lên mỗi ngón chân, lúc đó tôi mới tỉnh ngộ, hóa ra chân đẹp cũng không phải hoàn toàn vô dụng, Tiểu Nhị cũng từng nói: “Đầu gỗ, mày chỉ bằng một đôi chân có thể kích thích được người ta.” Cái này hoàn toàn không phải vô lý nha.

Bởi vì trên thế giới có một loại bệnh, là bệnh yêu chân, mà Chung Nguyên đúng là tên mắc bệnh nhẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.