Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào Địa Ngục?

Chương 19



Chung Nguyên lấy lý do bị cảm nắng và trúng tà nằm ở mui thuyền nhắm mắt dưỡng thần, tôi dựa vào phía bên ngoài, mắt đờ đẫn nhìn Lục Tử Kiện chèo thuyền.

Tử Kiện lúc này đã buông chèo, đang đỡ một cành trúc xòa xuống từ trên cao, mặt hồ lớn trở thành một khung nền thiên nhiên hoàn hảo, anh đứng trong khung nền đó, nhìn càng cao lớn uy mãnh, phong thái tuấn lãng, ánh nắng ngày hè đánh vào làn da rám nắng, cả người anh tỏa ra khí khái nam nhi đặc trưng cùng tinh thần phấn chấn.

Tôi nhìn chằm chằm hướng Tử Kiện, miệng há ra.

Lúc này Chung Nguyên đã đi qua đây, một tay cong lên, không hề khách khí khoác lên vai tôi, hắn lười biếng nói: “Đẹp lắm à?”

Tôi nhìn đến thất thần, không nghĩ ngợi gì liền nói: “Rất đẹp a”

Chung chết tiệt thỏ thẻ bên tai tôi nhẹ nhàng: “Đẹp cũng không phải của em”

Tôi tức giận, xoay qua trừng hắn, thuận tiện gạt cái tay kia ra.

Chung Nguyên đắc ý cười: “Sao, anh nói trúng tim đen hả?”

Tôi vừa thẹn vừa giận, lại không biết cãi lại thế nào, tên này đúng thật là nói trúng chỗ đau của người khác, tôi dựa vào mui thuyền nhắm mắt lại, cố gắng bình tĩnh.

Lục Tử Kiện là người nội tâm, đối với chuyện tình cảm có chút không hiểu, nếu trông chờ anh ấy chủ động tới gần tôi là điều không tưởng rồi. Được rồi, xem ra mình phải dùng cách nào mạnh mẽ hơn mới được, nghĩ tới đây, tôi mở to mắt đứng dậy, đi tới cạnh mạn thuyền, làm bộ nhìn ngắm cảnh đẹp trên hồ.

Không thèm nói chuyện mấy câu với Tử Kiện, tôi đột nhiên đứng thẳng người, làm bộ vô ý trượt chân ngã ra ngoài thuyền, sau một cái lảo đảo tôi đã rơi ra khỏi thuyền thẳng tiến ùm xuống nước.

Trong nháy mắt rơi xuống, tôi thê lương cất cao giọng hét: “Tử Kiện cứu em!” nói xong liền thành thật rơi tõm xuống, ngoan ngoãn chờ cứu viện.

Thiệt là tự bội phục chính mình, trong khoản thời gian ngắn như vậy nghĩ ra một kế thiệt là hoàn hảo. Nói coi, bản thân tôi khả năng bơi lội là cực kỳ tốt, nhịn thở trong nước khoảng 30 phút là không thành vấn đề (!!). Đương nhiên bây giờ không được lộ ra tin này, phải làm bộ là không biết bơi, sau đó chờ đợi Tử Kiện cùng tới diễn tuồng anh hùng cứu mỹ nhân. Tưởng tượng cảnh anh ấy lo lắng nhảy xuống nước cứu tôi, sau đó tôi mãi chưa tỉnh lại, sau đó là hô hấp nhân tạo …

Thế là chúng tôi bắt đầu bước đầu tiên của việc hẹn hò, kế tiếp chuyện tình yêu sẽ tốt thôi rồi, nào là có ơn phải trả, lấy thân báo đáp, tình chàng ý thiếp gì đó, ha ha, ha ha ha …

Tôi nghĩ như vậy, ở trong nước giãy giãy hai cái bắt đầu chờ anh hùng tới.

Quả nhiên chẳng qua bao lâu, đã có người đưa lên khỏi mặt nước, tôi nhắm chặt mắt, tứ chi vô lực, mặc kệ người kia ôm, lồng ngực của Tử Kiện thật rộng lớn a … chảy nước miếng!!!

Tôi bị đưa lên thuyền, sau đó có người ấn ấn ngực, ép cho nước trong người trào ra, tôi cũng thuận theo ói ra mấy ngụm nước, nhưng mắt vẫn nhắm chặt.

Phía trên truyền đến tiếng nói của Tử Kiện: “Chung Nguyên, sao Mộc Đồng còn chưa tỉnh, có cần hô hấp cho em ấy không?”

Tiếng nói của Chung Nguyên cách tôi rất gần: “Để tao thử coi”

Tôi tự nhiên tỉnh ngộ, người cứu mình là Chung Nguyên, Chung Nguyên!!! Tôi mở choàng mắt, nhìn thấy Chung Nguyên đang cúi đầu xuống, tôi liền giơ tay che miệng hắn lại, hắc hắc cười nói: “Haha, không cần, ta không sao!”

Chung Nguyên nhìn thấy tôi mở mắt, đầu tiên là nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó liền hất mạnh tay tôi ra, nổi giận đùng đùng nói: “Thực ra từ đầu tới cuối em cũng không sao chứ gì?”

“Đâu có” Tôi dựa vào thuyền ngồi dậy, chột dạ không dám nhìn hắn.

“Đầu gỗ” Chung Nguyên dí sát mặt vào, trong mắt như nổi lửa: “Đùa kiểu này xảy ra việc gì em có biết được không!”

Tôi phiền não cúi đầu: “Kỹ năng bơi của ta rất tốt, không cần ngươi lo lắng.”

“Em…” Ngực Chung Nguyên phập phồng rất nhanh, đúng là hắn rất giận, hắn dừng một hồi lâu mới hung tợn nói tiếp: “Tốt, coi như anh nhiều chuyện, em chết hay sống không liên quan tới anh.” Hắn nói xong, hầm hầm đi về phía đuôi thuyền ngồi xuống, không thèm nói gì nữa.

Tôi bị hắn tức giận cũng nóng máu, xoay đi không thèm nhìn hắn, lại thọc chân vào trong nước nhàm chán nghịch nước hồ.

Lục Tử Kiện gãi gãi đầu, hết nhìn tôi lại nhìn Chung Nguyên, đại khái là không hiểu rõ tại sao tôi với hắn lại gây nhau. Đừng nói anh ấy, ngay cả tôi cũng không rõ. Vốn chỉ là đùa thôi, nói xong lại phát hỏa, tôi cũng ít khi thấy Chung Nguyên bộc phát như vậy, thằng cha này tuy biến thái nhưng tính tình cũng còn khá lắm.

Mẹ của hắn đúng là kì diệu thiệt!

Tử Kiện do dự một lúc rốt cục nói: “Mộc Đồng, Chung Nguyên cũng là muốn tốt cho em.”

Tôi vừa định nói chuyện, lại nghe đầu kia Chung Nguyên quay lại hướng Tử Kiện quát: “Tử Kiện mày im đi, về sau không cần nói chuyện với cô ta nữa!”

Tử Kiện sửng sốt một chút, quả nhiên ngậm miệng.

Tôi nhất thời càng tức hơn, Chung Nguyên ngươi khi dễ ta còn chưa tính, ngươi tại sao còn muốn khi dễ Tử Kiện? Anh ấy làm gì chọc giận ngươi? Đầu tôi bốc khói, rống ngược lại: “Việc này liên quan gì tới Tử Kiện?”

Chung Nguyên cười lạnh: “Anh cùng Tử Kiện nói chuyện, liên quan gì tới em?”

Tôi cứng họng, thẹn quá thành giận đành câm miệng, đấu võ mồm không phải sở trường của tôi, cho dù đối phương đang ở trạng thái cảm xúc nào, huống gì Chung Nguyên hiện giờ đang trong tình trạng phát hỏa, phát tới nổ luôn rồi.

Không khí nhất thời đông cứng, bốn người đều không nói chuyện, tiếng thuyền lướt ào ào trên mặt nước, chậm rãi đi vào giữa đám hoa sen, từng đợt sen thơm ngát bay vào mũi, khiến cho lòng tôi yên tĩnh đi một ít. Nhưng tinh thần vẫn rất uể oải, cúi đầu hái một cái lá sen lớn ở gần đó.

Tứ cô nương lấy một cái lá sen to đội trên đầu, nhìn rất mắc cười, nó ngồi cạnh tôi, trong lòng ôm một mớ đài sen to, vừa bóc vừa ăn, còn hỏi tôi ăn không. Tôi lắc lắc đầu, không có tâm tình đó.

Tứ cô nương thấp giọng mắng một câu: “Đồ ngốc”

Tai tôi rất thính, tóm được lời của nó, hỏi ngược lại: “Mày nói cái gì?”

Tứ cô nương nhìn thẳng tôi, quang minh chính đại nói: “Tao nói mày ngốc, Chung Nguyên thật là tội nghiệp.”

Tôi liếc mắt xem thường, đáp: “Hay ha, tại sao ai cũng nói giùm hắn vậy?”

“Vô nghĩa” Tứ cô nương dùng một cái đài sen gõ đầu tôi “Bởi vì người ngoài thì tỉnh người trong cuộc thì u mê a, người khác đều biết Chung Nguyên làm gì cho mày, còn mày lại đối xử hắn thế nào.”

Tôi tóm lấy cái đài sen trong tay nó: “Nói vậy là sao? Tao toàn thần hắn bắt nạt tao?”

Tứ cô nương lại lấy một cái đài sen khác, tiếp tục gõ, gõ tới nỗi tôi ngơ luôn. Nó nói: “Xin mày, Chung Nguyên tưởng mày ngã xuống nước, lao theo cứu được chưa? Lúc ấy tao sợ quá, may mà hắn phản ứng lẹ. Mày nói kĩ năng bơi của mày tốt, nhưng chúng tao không biết, lúc ấy nhìn chỉ thấy mày sơ ý trượt chân, có thể nguy hiểm tính mạng. Ai biết hóa ra là mày giỡn đâu? Người khác lo cho mày lại thành xen vào việc của người ta, huống gì đây là Chung Nguyên, tao còn muốn chặt hai chân mày luôn.”

Tôi cúi đầu, áp úng nói: “Tao … tao quá đáng vậy à?”

“Không có sao! Mày dám nói không có? Nói nữa coi, nói mày không giỡn, nói mày không quá đáng, nói mày không phụ sự lo lắng của người khác, nói mày không có đùa dai, không để ý cảm nhận người khác, thử đi, nói đi!”

Tôi thành thật cúi đầu nhận lỗi, nói: “Tao có, tao sai rồi …”

Tứ cô nương liền thu đài sen lại, tiếp tục bóc hạt sen ăn.

Tôi đột nhiên phát hiện mình giỡn có quá đáng thật, kì thực chuyện liên quan tới mạng người đều là nguy hiểm khẩn cấp, Chung Nguyên có ý tốt cứu tôi, tôi chưa nói cám ơn lại còn ghét hắn vì xen vào chuyện người khác … Hơn nữa đùa như vậy là không đúng, để người khác lo lắng còn mình thì vui sướng nhởn nhơ, tôi thật là vô sỉ, quá vô sỉ đi!

Trời ơi, con sai rồi!

Thế là tôi túm lấy tay áo Tứ cô nương, nước mắt đang muốn trào ra: “Tao xin lỗi mọi người!”

Tứ cô nương không kiên nhẫn giựt tay ra, tiếp tục bóc hạt sen: “Đi, đi đi, mày nên giải thích với ai không biết sao, tránh xa tao ra!”

Sau khi bị Tứ cô nương ghét bỏ, tôi đứng lên, chột dạ lê từng bước về phía Chung Nguyên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.