Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào Địa Ngục?

Chương 22



Khi hai tuần đi thực tiễn xã hội sắp kết thúc, ngày cuối cùng, cả đám chúng tôi tập trung lại, cùng ăn bữa tối cuối cùng của Jesus và 12 môn đồ.

Chú đầu bếp xuất hết toàn bộ bản lĩnh giữa nhà ra, làm một bữa yến tiệc toàn cá là cá cho chúng tôi. Cá chép, cá trên, cá nướng cá hấp, đầu cá nấu canh …. Nhìn một bàn đầy cao lương mỹ vị này, những buồn phiền trong nháy mắt bị quăng đi hết, ưu thương gì cũng vô nghĩa, đồ ăn ngon vẫn là trên hết.

Tứ cô nương cũng là đồ háu ăn, nhưng nó ăn rất nhanh lại ẩu, bị xương cá trích mắc vào họng. Mọi người đều biết cá trích có nhiều xương, lại cứng, bị mắc thì không phải chuyện đùa.

Lúc đó chúng tôi đều bị hoảng, chỉ có Tử Kiện bình tĩnh giơ một cái đèn pin lên, sau đó thọt hai ngón tay, chú ý nha, hai ngón tay, vào miệng của Tứ cô nương, vừa nhẹ giọng an ủi: “Em đừng khẩn trương.”

Tiểu Nhị tiến tới gần tai tôi, thấp giọng nói: “Lục Tử Kiện rất là tà ác!”

Tôi: “…”

Lục Tử Kiện vừa đưa ngón tay vào đã rút ra, sau đó thấy trên tay anh cầm một cái xương khoảng hai ki, kỹ thuật nhanh như thế, thủ pháp thành thạo như thế, mọi người nháy mắt đều thấy thán phục. Chỉ có tôi, u oán nhìn bọn họ giúp đỡ nhau, không rên tiếng nào … Nhân vật chính trong lần thứ n Tử Kiện anh hùng cứu mỹ nhân vẫn không phải là tôi …

Tiếp theo mọi người quay lại bữa cơm, Tử Kiện gắp một miếng cá, cẩn thận bỏ xương rồi đặt vào chén của Tứ cô nương.

Tôi bị đả kích tới không còn cảm giác gì nữa.



Ngày hôm sau ngoài Tử Kiện ra thì những người còn lại đều thu dọn quay về, Lão Đại, Tiểu Nhị, người qua đường Giáp người qua đường Ất thẳng tiến tới trạm xe, bốn người bọn họ muốn bắt xe.

Tứ cô nương muốn đi sân bay thành phố B, Lục Tử Kiện chọn một cái lý do đặc biệt bình thường, muốn đưa nó đi.

Nhìn hai người bọn họ cùng ngồi trên ô tô, hai mắt tôi đẫm lệ, hướng bọn họ vẫy tay tạm biệt, trong lòng rất là đau. Lúc này, Tứ cô nương đột nhiên chạy từ trên xe xuống, tôi nghĩ nó luyến tiếc tôi, định tới ôm ấp tạm biệt gì đó, ai biết tự nhiên nó nhéo tay tôi một cái, kề sát vào tai, hung ác nói: “Còn để ý Tử Kiện là tao oánh mày à!”

Tôi sợ tới toát mồ hôi lạnh, vội vàng lau lau nước mắt vào vai nó.

Tứ cô nương và Tử Kiện đi rồi, ra bến xe đường dài chỉ còn tôi với Chung Nguyên. Tôi nhức đầu, khó hiểu nhìn hắn, tên này tối nay bay đi Thượng Hải, tôi nghĩ là hắn sẽ ngồi ô tô cùng đi với bọn Tử Kiện, ai ngờ hắn rất thần bí kiên quyết từ chối, điều này làm tôi rất khó hiểu. Da mặt hắn dày ai cũng biết rồi, chẳng nhẽ lại chỉ vì ngại làm bóng đèn mà không đi ô tô?

Lúc này Chung Nguyên đột nhiên nhếch miệng lên, cười nói: “Tự nhiên anh muốn đi du lịch.”

Tôi vò đầu: “Du lịch? Ngươi tính đi đâu?“

Chung Nguyên: “Danh lam thắng cảnh gì anh cũng coi chán rồi, bây giờ muốn đi về quê nào đó xem phong cảnh tự nhiên.“

“À, vậy à, vậy tạm biệt“ Tôi nói, nắm chặt vé xe, bắt đầu đảo mắt tìm xe cần đi, Chung Nguyên muốn đi đâu làm gì không liên can tới tôi, chỉ cần hắn không áp bức tôi là tốt rồi.

Chung Nguyên lại lẩm bẩm: “Uhm, không biết ở nông thôn có khách sạn hay không, ăn ở một ngày tốn bao nhiêu ta?“

Tôi đột nhiên xoay người hỏi hắn: “Ngươi đã nghĩ ra muốn đi đâu chưa?“

Chung Nguyên mờ mịt lắc đầu.

Tôi nói thêm: “Năm nay nông thôn được mùa, ở khách sạn đắt lắm, nè, giới hạn tiêu một ngày của ngươi là bao nhiêu?“

Chung Nguyên vươn hai ngón tay ra, khoa tay múa chân tạo hình cái kéo.

Tôi chống nạnh: “Hai mươi? Ngươi nằm mơ à?“

Chung Nguyên mỉm cười: “Hai trăm“

Tôi: “…“

Chung Nguyên: “Vậy, em có thể đề cử cho anh chỗ nào tốt tốt không?“

Tôi nắm chặt cổ tay hắn, hào khí tận trời nói: “Được, đi với ta“



Tôi thiệt hối hận khi đem Chung Nguyên dắt về nhà. Nói thiệt, tuy tôi vẫn cảm thấy phong cảnh thôn quê tôi rất đẹp, nhưng đó là do tình cảm cá nhân, Chung Nguyên đã nói là chỗ đẹp cảnh hay nào cũng đi qua rồi, chỗ thâm sơn cùng cốc, nhà nghèo cửa nhỏ này không biết có lọt vào mắt hắn không. Đương nhiên hắn có thích hay không không phải điểm mấu chốt, quan trọng là tôi sợ hắn không hài lòng nên không trả tiền …

Quên đi. Hoặc không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, làm cho thành người xấu luôn. Còn chưa có xuống xe, tôi đã giơ tay ra: “Lấy trước tiền đặt cọc một tuần“

Chung Nguyên vỗ vỗ bóp tiền: “Anh chỉ có 1000 tiền mặt, quẹt thẻ được không?“

“Quên đi quên đi, 1000 thì 1000, dù sao cũng là người quen.“

Chung Nguyên đếm tiền rồi đưa, mỉm cười nhìn tôi: “Phải không đó?“

Tôi nhận tiền, trong lòng có ma nên chỉ đành trốn tránh ánh mắt hắn, quả nhiên mình không thích hợp làm người xấu mà.



Ba tôi biết hôm nay tôi về cho nên không qua chơi nhà chú Trương Tam ở phía đông thôn mà ngồi dưới bóng mát tàng cây lớn trước cửa nhà đợi.

Khi tôi cùng Chung Nguyên đi tới cổng, ba tôi phất phất cây quạt trong tay, ánh mắt lướt qua tôi, rồi dừng lại đánh giá Chung Nguyên, xem xét nửa ngày mới nói: “Nha đầu, cái này có tính là con rể tới cửa không“

Tôi: “…“

Nhiều khi đầu óc của ba tôi rất quái lạ, nhưng đa số thời gian cũng bình thường. Lúc này tôi chỉ đành lau mồ hôi, nói: “Ba à, người này tạm thời ở nhà chúng ta, ba không cần lo, chỉ cần không để hắn chết đói là được.“

Chung Nguyên cũng đã đi lên trước, cung kính chào ba tôi một cái, gọi “Bác“, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học.

Ba tôi nghe thế sướng tới nỗi há miệng không ngậm lại được. Thằng cha Chung Nguyên này giỏi diễn lắm, tôi nghi ngờ hắn nhất định đã xem qua, còn học thuộc lòng sách “Sổ tay diễn X hoàn toàn“ của người qua đường Ất.

Tôi không thèm để ý hành động của một lớn một nhỏ kia nữa, kéo hành lý đi vào trong sân. Căn nhà tôi và ba đang ở này có thể nói là khá xa hoa, nhưng không phải nhà của tôi. Ba tôi có người anh em, mấy năm trước phát tài, mua căn nhà này rồi trang hoàng rất đẹp đẽ. Sau khi ở được mấy ngày nhà ông ấy lại mua được một căn biệt thự trong thị trấn, vì thế cả nhà dọn đi, căn nhà này không dùng đến nữa. Chú ấy và ba tôi quan hệ rất tốt, ngoại trừ vợ ra thì cái gì cũng có thể xài chung, lúc đó chú ấy thấy căn nhà bỏ không cũng phí, khăng khăng muốn ba tôi chuyển vào ở. Cứ như vậy, chúng tôi từ biệt căn nhà cũ nho nhỏ hai gian có thể gọi là đồ cổ.

Nói tới đây không thể không nói, ba tôi nửa đời người cực khổ, may mắn có quý nhân tương trợ.

Thời trẻ ba tôi làm thợ xây, lúc xây phòng cho người ta bị té từ giàn giáo xuống, cánh tay bị thương, từ đó về sau không làm được việc nặng nữa. Lúc đó làm gì có bảo hiểm, cũng không có hợp đồng, chuyện này chỉ có thể tự nhận là mình xui xẻo. Sau đó vợ của ba tôi – không phải mẹ tôi – cảm thấy ba không có tiền đồ, theo một cha cắt tóc lưu manh mới đến trong thôn bỏ trốn, thuận tiện cuỗm theo hết những đồ đáng giá trong nhà. Ba tôi đành sống một mình như vậy. Đến lúc này ba tôi đã tính, cùng lắm không có vợ, tự nuôi sống mình, một người ăn no cả nhà không đói, một mình tiêu sái khoái hoạt. Mãi tới một ngày ông trời đem một đứa trẻ không ai chăm sóc giao cho ông, gia tăng trói buộc.

Đứa trẻ không ai chăm sóc chính là tôi.

Kể chuyện này ra, tôi và ba thật đúng là có duyên phận, mười chín năm trước, một ngày nào đó, ba tôi đang cắt cỏ trong ruộng, bỗng nhiên lúc đó gió lớn đùng đùng, trời rạch sấm chớp, mưa như trút nước, toàn bộ không gian tối lại, giơ tay ra còn không thấy năm ngón. Ba tôi coi lắm Tây Du Kí, nghĩ là có yêu quái kéo đến, liền xách cuốc chạy về nhà. Thế là chuyện thần kỳ xảy ra. Lúc đó trời mưa lớn như vậy, lại còn sét đánh, trong đủ thứ tiếng ồn vậy mà ba tôi lại nghe thấy tiếng trẻ con khóc … Không thể không công nhận điều này là kì tích.

Sau đó ba tôi tha đứa nhỏ không may bị bỏ ven đường kia về nhà, đứa nhỏ đó chính là tôi.

Ba tôi rất có tinh thần nhặt được của rơi tạm thời bỏ túi, tha con nít về cũng không giao cho cảnh sát, tự mình giữ lại làm con gái thân sinh mà nuôi dưỡng. Nghe nói hôm đó sau khi về nhà ba tôi rất vui vẻ, làm mấy món ngon, mời mấy anh em thân thiết cùng uống rượu. Mấy chú mấy bác hỏi ba định đặt tên cho đứa bé là gì, đúng lúc ấy thì ba tôi đang ăn một miếng mộc nhĩ, thế là vung tay lên hô Mộc Đồng, vừa hay ba cũng họ Mộc.

Đây là lai lịch của tôi, không thể nói là truyền kì, chỉ có thể nói là thần kì. Tôn Ngộ Không còn biết là mình tự trong tảng đá mà sinh ra, còn tôi thì không biết là ai sinh ra cả.

Được rồi, hễ kích động là tôi lại lan man … Lúc này Chung Nguyên bị ba tôi dẫn vào nhà, chỉ nghe hắn một bác, hai bác, ngọt ngào thấy ghê, nịnh bợ là thế nào, là giống hắn đó

Phòng của Chung Nguyên ngay cạnh phòng tôi, ba tôi sau khi dàn xếp xong liền lôi kéo hắn ngồi uống trà nói chuyện trong phòng khách, tôi ngồi ở băng ghế nhỏ bên cạnh cắn dưa hấu xem tivi.

Chung Nguyên lấy từ trong hành lí ra một cái hộp, hai tay dâng cho ba tôi: “Bác ơi, lần đầu gặp mặt, cũng không biết tặng gì thì được, nghe nói cái này có thể thông mạch, hy vọng bác thích“

Ba tôi cười hihi nhận cái hộp, còn lịch sự khen Chung Nguyên lễ phép, khen hắn nhìn thuận mắt …

Tôi mất bình tĩnh, kéo Chung Nguyên qua một bên: “Nè, ngươi tính làm gì mà tặng quà cho ba ta?“

Chung Nguyên mặt không thay đổi đáp: “Anh rất hợp ý với bác“

Tôi cảnh giác nói: “Ngươi … ngươi đừng tưởng tặng quà là không phải trả tiền ăn nha!“

Chung Nguyên nhíu mày: “Đầu gỗ, em thích tiền thế cơ à?“

Tôi đỏ mặt: “Này, đó là vấn đề nguyên tắc …“

Chung Nguyên: “Nếu có người cho em hai triệu, em cứ thể gả cho hắn à?“

Tôi trừng hắn: “Ta giống hạng người như vậy sao? Huống hồ ba ta nói, không gả ta cho kẻ có tiền.“

Chung Nguyên ánh mắt lòe lòe nhìn tôi: “Tại sao?“

Tôi vừa định nói thì thấy ba tôi đang dài cổ ra ngóng qua bên này, chuyện hai chúng tôi để cho ông phải lạnh lẽo một mình thiệt không phúc hậu gì hết, thế nên tôi để Chung Nguyên quay lại. Tôi ngồi xổm cạnh ba, mở cái hộp đẹp kia ra, chỉ thấy ở bên trong có hai quả hạch đào, hồng hồng to to, giống như hai khối đá mã não, rất là đẹp. Tôi lấy hai quả đào ra ngửi ngửi, xác định thực sự là hạch đào mới nhẹ nhàng thở ra. Dù sao hai trái hạch đào cũng không bao nhiêu, cũng không phải lo Chung Nguyên quỵt tiền cơm.

Đương nhiêu mãi sau này khi ba tôi bị một ông lão bám riết lấy năn nỉ xin hai trái đào này, khi đó ba mới cảm thấy may mắn vì lúc đầu đã không ham hố ăn hết cả hai trái đào đáng yêu kia một lúc.

Cảm ơn quà của Chung Nguyên mãi, rốt cục cả buổi chiều ba tôi vẫn chưa qua nhà Trương Tam chơi được, thế nên ăn cơm chiều xong là đi ngay. Ba tôi vốn không phải là người thích khoe khoang này kia, nhưng lại rất thích kể chuyện nha đầu nhà tôi thế này, thế kia với người khác, nhất là chuyện tôi được vào một trường đại học tốt. Đương nhiên người làm cha mẹ đều như vậy, về điểm này tôi có thể hiểu được. Hôm nay ba ôm cái hộp với hai trái hạch đào mà Chung Nguyên cho, hùng dũng oai vệ đi qua nhà chú Trương Tam, tôi thiệt sợ ba sẽ kích động mà nói là con rể tặng, loại chuyện như vậy ba tôi nhất định làm được >

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.