Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào Địa Ngục?

Chương 28



Tôi vừa vào phòng của Chung Nguyên liền cúi đầu chủ động nhận sai: “Chung Nguyên, xin lỗi nha, ta sai rồi.”

Chung Nguyên vẫn giữ giọng đều đều thản nhiên, cũng không tức giận gì: “Sai chỗ nào?”

Tôi ngẩng đầu thành kính nhìn hắn, nói: “Ta không nên phát hỏa với người, không nên xuyên tạc hảo ý của ngươi, bình thường ta làm việc không cố gắng, xem nhẹ cảm giác của ngươi … Ta còn nghĩ ngươi là đồ biến thái.” Tôi nhìn thấy sắc mặt của Chung Nguyên có xu hướng tối dần, vì thế liền bổ sung vào: “Thực ra ngươi không phải, ai, ngươi làm sao mà biến thái được, làm gì có biến thái mà còn đẹp trai như vậy …” phải phun mấy câu mắc ói ra trước mới được.

Chung Nguyên tự kỉ tự sướng tự cao vừa nghe thấy chữ “Đẹp trai” lập tức phấn chấn tinh thần, mặt cũng không đen nữa, ánh mắt tỏa sáng, ý cười lan tỏa tới mép luôn.

Tôi cố gắn ghi nhớ trong lòng, Chung Nguyên thích người khác khen hắn đẹp trai.

Thấy tâm tình Chung Nguyên tốt lên, tôi nhân cơ hội nói: “Ak, vậy, có thể tha thứ cho ta không?”

Chung Nguyên nhếch miệng, hơi hơi mỉm cười , đáp: “Em nói xem, anh nên làm gì em nhỉ?”

Ak, mấy lời này nghe quái quái, nhưng coi bộ vẫn có ý là tha rồi đi, tôi hết sức mừng rỡ đứng lên, kính cẩn khen Chung Nguyên bao dung rộng lượng, lại còn giả mù sa mưa nói: “Thật ra ta nghĩ sẽ làm gì đó bù lại cho ngươi.” Nói xong câu này tôi cảm thấy hơi bất an, lấy bản lĩnh gây sóng gió của hắn, hắn không định …

Quả nhiên, Chung Nguyên lấy cái gói to lúc nãy đưa cho tôi, miệng nói: “Vừa hay, nè, bù đi.”

Tôi nhột nhạt mà cầm lấy cái gói, mở ra bên trong nhìn thử, là một bộ dụng cụ thêu mới toanh, hình vẽ dường như là hai chú cá nhỏ vui đùa trên đại dương bao la.

Chung Nguyên nhắc nhở tôi: “Em đã từng hứa sẽ làm cho anh một cái thật lớn mà.”

Tôi mở bộ dụng cụ thêu ra, nhất thời khóc không ra nước mắt: “Nhưng cái này bự quá sức ấy.” Lúc trước ngươi nói thích dây treo điện thoại, nhìn lại đi, cái này rõ ràng là gối ôm mà!

Chung Nguyên nhíu mày: “Không có thành ý.”

Tôi không nói gì, do dự nửa ngày, rốt cục cắn răng nói: “Được rồi, được rồi, ta thêu là được chứ gì, hứa với ngươi nhất định sẽ làm, nhưng mà ta phải nói, ta không làm quen, hơn nữa cái này quá lớn, không biết khi nào sẽ hoàn thành.”

Chung Nguyên thập phần rộng lượng, kéo kéo tay áo: “Không cần vội.”

Thế là tôi ôm lấy cái gối ôm chưa thành hình kia, dở khóc dở cười ra khỏi phòng Chung Nguyên.

Sự tình tại sao lại phát triển thành thế này tôi có nghĩ nát óc cũng không hiểu.

Ngày hôm sau, Chung Nguyên đem cái giỏ trúc trống không hoàn trả lại cho tôi, một cái hạt lê cũng không còn, tôi hỏi hắn ăn hết rồi hả, hắn còn không chịu thừa nhận, hừ, không nhận thì tôi cũng biết chỉ có hắn ăn chứ ai, đồ nói dối, lại còn tham lam!



Trời chiều mùa hè, không khí có chút oi bức, làm lòng người cũng thấy ngột ngạt khó chịu. Tôi ngồi dưới tàng cây ngô đồng, từng mũi kim thêu cẩn thận lên xuống, nói thiệt cái đồ quỷ này khó thêu chết đi được, mắt tôi muốn lòi ra ngoài luôn rồi. Nhờ thêu sai mấy lần mà tôi phải tháo chỉ ra mấy lần, tháo ra còn khó hơn thêu vào, chết mất. Đồ khỉ nhà hắn, Chung Nguyên lại tìm cái phương pháp tàn nhẫn này tra tấn tôi, nhất định kiếp trước tôi nợ nần gì hắn mà.

Vậy chứ hắn đang làm cái gì? Miễn bàn, nhắc tới càng tức. Hắn lúc này nhàn nhã nằm trên cái võng thân yêu của tôi, nhắm mắt thư giãn, bên tai còn đeo ống nghe điện thoại, vẻ mặt thản nhiên tự đắc, tôi nhìn mà mắt tóe lửa. Trên bàn cạnh hắn đặt một cái máy tính, một dĩa hoa quả, một con dao gọt hoa quả, còn một chai nước hoa, cái loại chỉ biết sống hưởng lạc, nhân dân cả nước nhất định khinh bỉ hắn.

Tôi bỏ đồ thêu qua một bên, đứng lên khỏi băng ghế nhỏ.

Chung Nguyên rất nhạy, mở to mắt nhìn tôi: “Làm gì đó?”

Tôi xoa xoa tay, đáp: “Khát nước, đi hái cà chua ăn, ngươi hỏi gì?”

Chung Nguyên lại nhắm mắt lại, lười biếng đáp: “Được rồi”

Không thèm nhìn tên đại gia có thái độ ngứa mắt kia, tôi xoay người đi ra vườn rau phía sau nhà.

Chung Nguyên lại gọi giật từ đằng sau: “Trở về”

Tôi không kiên nhẫn đi ngược lại đứng cạnh hắn: “Ngài còn có gì sai bảo?”

Chung Nguyên ngồi dậy khỏi võng, lấy chai nước hoa bên cạnh, không nói tiếng nào giơ lên xịt xịt vào mặt mũi tôi, mùi nước hoa quá nồng, làm tôi bị nghẹn ho khan luôn.

Chung Nguyên phun nước hoa xong, vừa lòng phất phất tay, lại duy trì bộ dạng ác độc: “Đi đi.”

Thế là tôi ngoan ngoãn đi.

Trong vườn rau rất nhiều muỗi, nhưng nhờ mới phun nước hoa lên người nên muỗi không dám tới gần … Coi như tên Chung Nguyên kia cũng có chút lương tâm, nhưng hễ nghĩ tới bộ dạng áp bức bóc lột của hắn, nghĩ tới chuyện hắn nằm ngủ thẳng cẳng nghe nhạc, còn tôi phải ngồi ghế nhỏ mà thêu với thùa, tôi lại cảm thấy bất bình vô cùng. Tôi hái một trái cà chua thật to, thuận tay hái thêm một chùm tiêu xanh biếc.

Sau khi rửa sạch cà chua và hạt tiêu, tôi hưng phấn bừng bừng chạy về cạnh Chung Nguyên, hắn vẫn nằm trên võng, còn đu đưa qua lại, nhìn thấy tôi, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, nói: “Hái cà chua vui dữ ha?”

Tôi cười hì hì: “Chung Nguyên, nhắm mắt lại đi.”

Chung Nguyên nhìn tôi một cái thật sâu, khóe miệng toét ra một nụ cười rất đẹp, và nhắm mắt lại thật!!!

Tôi lại càng hưng phấn, còn nói thêm: “Há miệng ra”

Chung Nguyên nhanh chóng mở miệng.

“Há to ra, đó, vậy đó.” Tôi vừa nói vừa bóc vỏ lấy mấy hạt tiêu ra, loại tiêu nhà tôi trồng, phần cay nhất chính là hạt, sau khi lấy được hạt tiêu ra, tôi đem toàn bộ nhét vào miệng Chung Nguyên, híp mắt chờ xem kịch vui.

Quả nhiên, Chung Nguyên giật mình, phát hiện không ổn, hắn bật dậy khỏi võng, vỗ kịch liệt vào lưng, cố gắng phun tiêu ra, vừa phun vừa ho khan. Đáng tiếc, có phun nữa cũng chả được nhé, vị cay chắc chắn đã phát tác hết rồi.

Tôi đứng cạnh nhìn, ôm bụng cười nắc nẻ, Chung Nguyên à Chung Nguyên ơi, ngươi cũng có ngày bị tra tấn. Đúng là cảm giác tra tấn hành hạ người khác vui thiệt, thảo nào thằng cha biến thái này suốt ngày tra tấn tôi!

Chung Nguyên vừa phun vừa ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt hắn sắc như dao, đáng sợ tới lạnh sống lưng. Tôi ho khan hai tiếng, đột nhiên thấy hoảng, lỡ tên này trả thù thì phải làm sao trời …

Chung Nguyên đột nhiên đứng – thẳng – người, ngực phập phồng rất mạnh, hắn đang cực kì tức giận.

Tôi ngừng cười, ánh mắt hoảng loạn, nói: “Ta, cái đó … Á …”

Tôi còn chưa nói hết lời, miệng đột ngột bị chặn, đến lúc tôi có phản ứng lại nhận biết được là chuyện gì thì đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Chung Nguyên, hắn, hắn, hắn hắn …

Hắn lúc này đang dùng miệng của mình bịt miệng của tôi lại, môi lại càng không ngừng cọ xát vào môi tôi, còn cắn nữa! Sau khi cắn hắn lại vươn đầu lưỡi ra liếm liếm …

Tôi đứng đơ ra, qua một hồi lâu mới hoàn hồn, lắc đầu giãy giụa, dùng sức đánh hắn.

Chung Nguyên cảm nhận được sự phản kháng của tôi, hắn ngừng lại, hai tay vẫn giữ chặt vai tôi, ánh mắt lòe lòe cúi đầu nhìn tôi, nhẹ giọng hỏi: “Cảm giác thế nào?”

Hắn vừa nói dứt câu, tôi mới phát hiện ra cảm giác ở môi lúc này – một chữ thôi, ĐAU!

Tôi rất nhạy cảm với hạt tiêu, chưa bao giờ ăn cay, bây giờ vị cay trên miệng hắn lây sang tấn công tôi, làm cho tôi cũng bị cay. Hiện tại tôi chỉ thấy ngoài miệng vừa cay vừa đau rát, y như bị bỏng vậy, lại giống như có rất nhiều vết thương bị chà muối vào, đau tới nỗi cả người phát hỏa, đau tới chảy nước mắt. Hơn nữa mỗi lần môi tôi bị dính một chút tiêu thôi là sưng phù cả ngày, giống y như hai miếng xúc xích kẹp á, trời ơi, làm sao ra đường nhìn ai.

Tôi vừa thét vừa khóc tu tu, nghiến răng nghiến lợi nói không rõ với Chung Nguyên: “Ươi, ên ết iệt ày, ưu anh, ầm ú! Ùng ách ày ãm ại a, ồ ông ó ân ính!” [Tốt bụng giải thích: Ngươi, tên chết tiệt này, lưu manh, cầm thú! Dùng cách này hãm hại ta, đồ không có nhân tính!”]

Với tôi mà nói hạt tiêu là vũ khí rất nguy hiểm, lại còn miệng đối miệng! Trời ơi, một người thuần khiết như tôi, thế mà ngay cả nụ hôn đầu tiên cũng ra đi theo cách chả tốt đẹp gì này!

Chung Nguyên hình như cũng có chút hoảng, trong mắt hắn hiện lên một tia bối rối: “Xin lỗi, anh không phải ý đó, anh …”

Sự thật chiến thắng hoa ngôn xảo ngữ, tôi không thèm nghe cái tên lưỡi chạch này giải thích, tôi quay đầu bỏ đi, vừa đi vừa hậm hực nói: “Ông ao ờ ể ý ươi ữa, hu hu hu …” [Tốt bụng giải thích: không bao giờ để ý ngươi nữa]

Chung Nguyên chụp được cổ tay tôi, mặt hơi đỏ lên, sốt ruột nói: “Em đừng giận mà, lần sau anh không làm vậy nữa.”

Tôi tức giận đánh hắn: “Ngươi còn muốn lần sau nữa hả?”

Chung Nguyên cúi đầu, giữ chặt tay tôi không buông, hắn rầu rĩ nói: “Xin lỗi thiệt đó, anh thật sự không cố ý.”

Tôi là người thích mềm không thích cứng, rất dễ mềm lòng, nhìn bộ dáng ngoan ngoãn nhận lỗi như học sinh tiểu học của hắn, lửa giận trong lòng tự nhiên cũng xuội lơ. Được rồi, tuy hắn biết tôi không ăn cay, nhưng cũng không biết tôi mẫn cảm với hạt tiêu, chắc lúc nãy lỡ đùa dai một chút, không nghĩ tới tôi lại bị đau tới vậy. Uhm, nói chung cũng không có gì, dĩ nhiên phương thức của hắn đúng là không thể chấp nhận được, nhưng cũng tại từ đầu do tôi không đúng, không nên bỏ hạt tiêu vào mồm hắn, cũng là tự làm bậy nên khó sống mà …

Nghĩ đến đây, tôi chỉ đành tự trách mình là cái đồ háo thắng thôi, đành ngửa mặt lên trời thở dài: “Chung Nguyên ơi là Chung Nguyên, kiếp trước ta nợ ngươi nhiều quá mà …”

Chung Nguyên cũng bắt chước tôi thở dài: “Là anh nợ em mới đúng.”



Tôi nằm xoài trên võng, còn xoay tới xoay lui, võng đúng là thoải mái hơn băng ghế nhiều, địa vị cao quý này lại vì hy sinh cái miệng mới đổi được.

Chung Nguyên lúc này ngồi ở băng ghế nhỏ bên cạnh tôi. Hắn cầm một bình thuốc, thanh âm trầm thấp: “Nằm yên nào”, tiếng nói cực kì dịu dàng, đúng là đứa trẻ ngoan biết sai liền sửa.

Chung Nguyên tay phải cầm thuốc, tay trái cầm bông gòn, dùng bông thấm thuốc tiêu sưng, bôi nhẹ lên môi tôi, lực hắn dùng rất nhẹ, thế mà tôi vẫn còn tê tê đau ấy.

Mặc dù đau nhưng tôi cũng không quên cảm thán hành lí của Chung Nguyên quá phong phú, ngay cả thuốc tiêu sưng cũng có.

Tôi đang nhắm mắt rên hừ hừ hưởng thụ sự phục vụ của Chung Nguyên, đột nhiên một tiếng nói vang lên: “Hai người đang làm gì? Mộc Đồng, em bị sao vậy?”

Tôi mở to mắt, lại thấy Trương Húc mang theo một cái rổ tới, tạo hình cùng thần thái kia lại làm cho tôi bất giác không nhịn được nghĩ tới cô gái hái nấm.

Tập quán trong thôn tôi, ban ngày sân vườn nhà đều rộng mở, cũng không ngại người khác đột nhiên đi vào, đương nhiên nếu muốn có hoạt động riêng tư gì có thể ở trong phòng làm, nếu ai muốn vào phòng thì phải gõ cửa trước, hoặc đứng trong dân kêu hai ba tiếng.

Cho nên Trương Húc đến lúc này cũng hơi bất ngờ, nhưng chả có gì là không đúng cả, thế mà lòng tôi cứ cảm thấy không được tự nhiên.

Tôi ngồi xuống vừa định nói chuyện, lại nghe Chung Nguyên trả lời: “Không có gì, đều tại tôi lúc nãy không cẩn thận, khụ khụ …” Hắn nói xong còn vô duyên vô dạng thiếu ý tứ khụ hai tiếng.

Tiếng khụ của hắn làm tôi nhớ tới hình ảnh vừa rồi hai cái miệng …, mặt tự nhiên cũng hồng rực, đồ cầm thú, cướp mất nụ hôn đầu tiên của tôi!

“Tôi … Tôi vội tới cho mọi người mấy quả đào, mới hái từ vườn nhà chú tôi.” Hắn nói xong lại đặt cái rổ lên bàn.

Tôi nhìn thấy ánh sáng kì lạ lóe lên trong ánh mắt anh ấy, mặt lại còn đỏ đỏ, chắc lại nghĩ linh tinh rồi. Quên đi, cho dù nghĩ cái gì thì tôi cũng chả hơi đâu …

Trương Húc bỏ cái rổ xuống rồi, Chung Nguyên rất có ý thức làm chủ hỏi hắn: “Anh còn chuyện gì không?”

“Không, không có” Trương Húc nói xong, vội vã bỏ đi.

Trương Húc đi rồi, Chung Nguyên vừa xoa thuốc cho tôi vừa thấp giọng than thở: “Người này sao còn chưa chết tâm chứ!”

Tôi chớp mắt, đáp: “Chắc là mẹ anh ấy chưa hết hi vọng, mẹ hắn nói hắn đưa là tự nhiên đưa à.”

Chung Nguyên lại nói: “Ai cho em nói chuyện, không được nhúc nhích.”

Tôi: “…”

Chờ Chung Nguyên xoa thuốc xong, tôi mở to hai mắt, dài cổ nhìn cái rổ đào đầy thèm muốn, mấy trái đào ngon quá đi, muốn ăn ghê.

Chung Nguyên đem cái rổ dịch ra xa, học theo kiểu nói của ba tôi: “Phiền em có chút khí tiết đi.”

Tôi vẫn nhìn chằm chằm mấy trái đào, thống khổ nói: “Nhưng mà không ăn tiếc lắm.” Nếu bị ngươi ăn hết còn tiếc hơn. *~* [>_

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.