Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào Địa Ngục?

Chương 35



Tôi đang lén lút chuẩn bị dê Chung Nguyên, sắp thành công rồi.

Đúng lúc này tự nhiên có một cái gì đó màu vàng xoẹt qua mu bàn tay của tôi, ngay lập tực cả bàn tay cảm thấy đau nhức kinh khủng.

Tôi la lên một tiếng “Aí da”, nhảy dựng lên, dùng sức vẫy vẫy tay kịch liệt. Chung Nguyên bị đánh thức, vội vàng hỏi tôi: “Em làm sao vậy?”

“Em không biết” Tôi suýt bật khóc trả lời, cái gì đó găm vào tay vẫy mãi không ra, tôi dừng lại nhìn kỹ coi rốt cục là cái gì, sau khi nhìn rõ thì cảm thấy đau lên tới óc luôn.

Kể ra thì tôi cũng là người xui xẻo đi, nhưng hông lẽ lại xui tới mức này, trên bàn tay tôi lúc này là hai con ong vò vẽ vàng ương, chúng nó hình như đang đánh nhau, một con hung tợn chích cho tôi một phát, chậm rãi rút ngòi ra rồi bay đi … đau kiểu này còn kinh dị hơn, kích thích thần kinh hơn bình thường rất nhiều, tôi nhìn hai cái con sâu bọ khủng bố kia mà phát khiếp.

Chung Nguyên chộp được tay tôi, búng ngón tay tạch một phát bắn hai con kia ra xa, chúng nó chưa rơi chạm đất đã là đà bay lên tiếp, càng bay càng xa.

Tôi nhìn chằm chằm bàn tay đang đỏ ửng lên, cảm giác đau càng ngày càng mãnh liệt.

Đột nhiên sự đau đớn bỏng rát bị một cảm giác ẩm lạnh che mất … Chung Nguyên cúi đầu, cẩn thận hút nọc ong trên vết đốt. Môi anh ấy chạm vào miệng vết thương, nhẹ nhàng hút nọc bên trong ra, đầu lưỡi thỉnh thoảng chạm nhẹ vào miệng vết thương để xoa dịu, một loại thoải mái tê tê lạnh lạnh mau chóng lan ra toàn thân, làm cho tôi dần dần bình tĩnh lại.

Tôi chưa bao giờ biết rằng, hóa ra chỉ một động tác hút vào đơn giản, lại có công hiệu như vậy, nó có thể giúp tôi quên đi đau đớn, quên sợ hãi, thậm chí quên luôn toàn bộ thế giới … chỉ còn đôi môi mềm mại như có ma lực kia thôi.

Tôi nhìn chằm chằm Chung Nguyên đang nhăn mày tập trung, tự nhiên trong lòng có cảm giác nhói đau, cũng không biết từ đâu dâng lên cảm xúc rất mạnh, tôi giật mạnh tay về. Bàn tay trong lúc rút vội chạm vào răng của Chung Nguyên, đau thấu xương.

Chung Nguyên không đợi tôi rút hết tay về đã nhanh chóng bắt lại, giương mắt nhìn tôi: “Đau hả?”

Toi lắc đầu, trong tận đáy lòng đè nén cảm giác nhoi nhói.

“Đau cũng phải chịu một chút.” Chung Nguyên nói xong lại cúi đầu định giúp tôi hút nọc vết thương tiếp.

Tôi há mồm định nói gì, trong mắt thình lình nóng lên, có chất lỏng từ trong hốc mắt rơi ra, mặn mặn, rơi xuống má, mặt mũi nóng bừng lên.

Chung Nguyên hơi mỉm cười, mày vẫn hơi nhăn lại, anh ấy buông tay tôi ra, dịu dàng xoa đầu tôi, nói: “Đau tới vậy luôn hả?”

Tôi lau nước mắt lung tung lên, tiếp tục lắc đầu.

Chung Nguyên hình như cũng nhận ra tôi kỳ quặc, nhìn kỹ vào mắt tôi, hỏi: “Em rốt cục bị làm sao?”

Anh ấy vừa hỏi như vậy thì tôi càng được thể khóc to hơn.

Em làm sao? Em thích anh chứ sao, nhưng em không dám nói với anh…

Chung Nguyên thấy tôi vẫn khóc mãi không chịu nói, cuối cùng đành bất đắc dĩ lắc lắc đầu, anh ấy cầm lấy cổ tay của tôi, nói: “Đi nào, chủ vườn chắc là có thuốc bôi.”



Tôi rút cục đã biết thích một người là cảm giác như thế nào, rất muốn cho người đó biết, nhưng lại sợ anh ấy biết rồi sẽ từ chối, sợ ngay cả quan hệ hiện tại giữa hai người cũng không duy trì được. Rất muốn quên người đó, nhưng ánh mắt không thể rời xa anh ấy. Muốn đuổi theo anh ấy, nhưng khi nhìn thấy anh ấy quyết đoán cự tuyệt những cô gái chủ động theo đuổi lại không có dũng khí. Cảm giác như vậy giống như bị tra tấn vậy? Nhưng cho dù là tra tấn vẫn vui vẻ vô cùng, cảm thấy ngày nào của mình cũng tràn đầy …

Tôi nghĩ mình đúng là bị tẩu hỏa nhập ma rồi.

Tôi với Chung Nguyên tiếp tục không nóng không lạnh ở cùng nhau hơn một tháng nữa, trong lúc đó phần diễn của anh ấy và Tô Ngôn thuận lợi quay xong, lại tới phần của tôi và anh. Tô Ngôn cũng nhiều lần bày tỏ và đối tốt với tôi, nhưng bởi vì hồn tôi bây giờ nó bám lấy Chung Nguyên rồi, không còn tâm tư nào để ý tới thằng nhóc nữa.

Đôi khi, Chung Nguyên thản nhiên nhìn theo một cô gái nào đó đang theo đuổi anh ấy, hỏi tôi: “Cô này thế nào?”

Phần lớn tôi đều bĩu môi, trả lời: “Còn không bằng em đâu.”

Chung Nguyên lúc đó sẽ nhìn tôi đánh giá trái phải một lần rồi nói: “Đúng là không bằng em thật.”

Mặc kệ anh ấy nói cho lịch sự hay là nói đùa đi nữa thì tôi cũng cảm thấy rất vui, ít nhất … anh ấy cũng có để ý đến tôi một chút.

Đôi khi tôi cũng có tưởng bở Chung Nguyên thật ra là thích tôi. Nhưng căn bản chính mình cũng không thuyết phục nổi bản thân, anh ấy vì cái gì mà thích tôi chứ, sao không đi thích hoa hậu giảng đường hay con gái nhà giàu thiên kim tiểu thư nào đó đi.

Từng ngày chầm chậm trôi qua, đảo mắt một cái đã sang mùa đông. Mới giữa tháng 12 mà trời đã có tuyết, lạnh tê tái.

Buổi tối, tôi và Chung Nguyên học xong lớp tự chọn, cùng nhau lạo xạo đạp xe về. sự thực chứng minh không chỉ người cần có tướng mạo, xe cũng phải có nha. Cái xe đạp cũ kĩ đáng thương của tôi, dưới sự hợp lực áp bức của tôi và Chung Nguyên vẫn có thể tiếp tục đảm đương công tác, đúng là tinh thần kiên cường bất khuất.

Tôi ngồi ở ghế sau, một tay cầm túi, một tay bám vào áo Chung Nguyên. Đèn đường chiếu vào Chung Nguyên tạo ra một vầng sáng màu da cam sắc vàng, thực ấm áp, khiến cho tôi rất muốn dựa vào.

Tôi xấu hổ thu lại suy nghĩ này, giương mắt nhìn những bông tuyết tung bay trên bầu trời. Dưới bầu trời đen tuyền, những bông tuyết trắng như những ngôi sao, im lặng rơi xuống, cảm giác thật đẹp.

Trên đường đi gặp một đôi tình nhân, cũng chả biết phải tình nhân không, đang cãi nhau.Nammạnh tay tát cho nữ một cái, sau đó nghênh ngang bỏ đi, cô gái ngây ngốc đứng tại chỗ khóc, nhưng tuyệt không phát ra thanh âm gì.

Tôi đột nhiên có cảm giác thật ra bản thân mình còn hạnh phúc chán, ít nhất tình trạng này của tôi và Chung Nguyên rất hợp nhau, tạm thời anh ấy cũng không có nghênh ngang bỏ đi.

Trong lúc miên man suy nghĩ, xe đạp đột nhiên dừng lại. Vì quán tính không ổn định, trực tiếp đổ về trước lao sầm vào lưng Chung Nguyên. Ak, đây là cái lưng mà tôi thầm mơ đến bao lâu …

Tôi xấu hổ khụ một tiếng, hỏi: “Sao vậy?”

Người phía trước quay đầu lại, nhìn tôi mỉm cười: “Đầu gỗ, mời anh uống trà sữa đi?”

Tôi nhảy xuống xe, chạy tới quán trà sữa ven đường, mở túi tiền ra tìm được có 5 đồng, thế là tôi đành muối mặt chỉ mua một ly, còn xin chủ tiệm cho hai cái ống hút.

Chung Nguyên ít khi đòi tôi phải mua cho anh ấy cái này cái kia, mãi mới có một lần … mất mặt quá đi.

Lúc này Chung Nguyên đã xuống xe, đứng dựa vào xe nhìn tôi. Tôi cầm trà sữa đưa tới trước mặt anh, hai tay anh ấy bận giữ xe đạp, cũng không cầm lấy mà khom người, cúi đầu ngậm ống hút mà uống rồi mới đứng thẳng người dậy.

Tôi thu hồi bàn tay cầm ly trà lại, nhiệt độ nóng bỏng như thể thông qua cánh tay truyền lên mặt tôi ấy …

“Cũng không tệ lắm” Chung Nguyên nói xong, giơ tay ra thưởng cho tôi một cái cốc đầu: “Uhm, chúng ta lại đi nào.”

Hai người sóng vai nhau đi tiếp, Chung Nguyên dắt xe đạp, tôi cầm trà sữa, thỉnh thoảng đưa trà sữa qua bên cạnh, anh ấy hút mấy miếng rồi tôi lại thu tay lại, sau đó tôi cũng uống mấy miếng bằng cái ống hút còn lại, loại cảm giác này thật kỳ lạ, nhưng trong lòng lại cảm thấy sự ấm áp của trà sữa thật thoải mái.

Nhưng mà … Ak …

Tôi nhìn biểu tình thản nhiên của Chung Nguyên, bối rối nói: “Chung Nguyên, cái ống hút kia là của em.”

“Hửm” Chung Nguyên buông cái ống hút đang ngậm trong miệng ra, khóe miệng nhếch lên cười: “Phải không?”

Mặt của tôi lại đỏ bừng lên, cúi đầu, ừ một tiếng như muỗi kêu, không dám nhìn Chung Nguyên.

“Đầu gỗ” Chung Nguyên đột nhiên dừng lại “Em có biết ngày mai chúng ta diễn phân đoạn nào không?”

Tôi gật gật đầu, mặt muốn bốc cháy luôn rồi.

Trời ơi, ngày mai tôi với Chung Nguyên có một đoạn diễn cảnh hôn ….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.