Người Kia, Lão Bản

Chương 1



Trong truyền thuyết có một khu nhà trọ tên là nhà trọ 8 tầng, có tên là nhà trọ hạnh phúc, trong vòng mười km phạm vi xung quanh ai cũng biết kỳ danh nhà trọ này.

Nó từng làm cho rất nhiều phái nữ chưa lập gia đình bị xua như như xua vịt, bởi vì nghe nói phàm là nữ sinh vào ở trọ ở đó có thể tuyển được một lão công thật tốt, sau đó trải qua cuộc sống hạnh phúc được người người ca ngợi.

Nhưng là kể từ khi nhà trọ đầy ngập khách, chủ nhà trọ xuất ra thông báo nói rõ nhà trọ 8 tầng trong vong mười năm không cho thuê quảng cáo hạnh phúc nữa, mọi người không thể làm gì khác hơn là thầm than mình với nó vô duyên, ngậm ngùi xua tan ý nghĩ.

Bất quá ngay cả như vậy, đối với những nữ sinh từng ôm mộng với nó vẫn không tự chủ được vẫn là thường xuyên lui tới nơi này, ngồi rất lâu ở ” quán cà phê hạnh phúc ” tại lầu một nhà trọ 8 tầng, hy vọng dính lấy một chút hơi thở hạnh phúc. Ăn theo danh tiếng nhà trọ 8 tầng càng lúc càng vang dội, quán cà phê hạnh phúc làm ăn cũng càng ngày càng thịnh vượng.

Quán cà phê hạnh phúc có tên trước kia là “duyên tới quán cà phê”, nhưng bởi vì danh tiếng của nhà trọ hạnh phúc 8 tầng không ai là không biết cho nên lão bản mới thuận theo tâm tình của mọi người, trực tiếp đổi tên quán thành “quán cà phê hạnh phúc”.

Lão bản của nhà trọ này thật ra là một thiên kim tiểu thư nhà giàu, nhưng chịu trách nhiệm quản lý quán cà phê cũng là một người thanh tú, da trắng nõn, vóc dáng xinh xắn, lại có nụ cười của một nữ nhân.

Nàng tên Đoạn Hựu Lăng, mang theo con nhỏ sống trong một phòng nhỏ sau quán, không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của lão bản, hai người có thể nói là hợp tác nhưng không ảnh hưởng đến nhau.

Nhưng bất ngờ lão bản phải lấy chồng tận nước Anh xa xôi, mà đang lúc quán cà phê chuẩn bị sang lại cho người khác, tự nhiên hai mẹ con ở phong sau cũng khó thoát giống nhau vận mệnh.

Đoạn Hựu Lăng năm nay 27 tuổi, có con được một tuổi, người gặp người thích, chỉ một lòng cầu mong có thể cho con một cuộc sống ấm no trưởng thành mà thôi, mà nay nhưng…

Nhà trọ 8 tầng lại tên nhà trọ hạnh phúc, phàm là nữ nhân vào ở nhà trọ này cũng có thể kiếm được lão công tốt, cho dù là ở tại phòng nhỏ phía sau quán cà phê, ta nghĩ, cũng không nên ngoại lệ…

***

[ Hựu lăng, ta nghe nói quán cà phê sắp bị bán ra ngoài ? ].

Xế chiều ba giờ rưỡi nhàn nhã đi chơi, Vu Hàn đi vào trong quán cà phê, nhảy lên ngồi xuống trên ghế cao bên quầy ba, chăm chăm nhìn Đoạn Hựu Lăng đang bận rộn pha cà phê mà hỏi.

[ Cẩn thận một chút, ngươi đã quên thân thể mình bây giờ đang trong tình trạng nguy hiểm sao ?] Ở bên trong quầy ba Đoạn Hựu Lăng không nhịn được nói với nàng. Vu Hàn hiện ở tầng 5 của nhà trọ 8 tầng.

[ Buổi sáng mới đi bác sĩ kiểm tra, hết thảy đều bình thường, bác sĩ còn nói đứa trẻ sinh ra sau này sẽ rất khỏe mạnh, tim đập rất tốt ] Vu Hàn đưa tay xoa bụng đã được tám tháng, nhếch miệng cười nói. Nàng chợt ngừng động tác sau đó mặt nhăn làm hai chân mày nhíu lại [ chuyện phòng trọ bị nhượng bán ra ngoài có thật không ? ]

[ Ân ]. Đoạn Hựu Lăng nhẹ nhàng gật đầu một cái.

[ Tại sao vậy chứ ? đang lúc này không phải phòng trọ làm ăn tốt sao ? lão bản ngươi tại sao lại muốn đem phòng trọ nhượng bán đi ? ]

[ Nàng muốn kết hôn ].

[ Vậy cũng không cần phải đem phòng trọ bán đi nha ].

[ Phải gả tới Anh quốc ].

Vu Hàn há hốc mồm cứng lưỡi nhìn nàng, nhất thời á khẩu không trả lời được.

Đến Anh quốc ? này tất cả nghi vấn của mọi người đều được giải đáp.

Mặc dù lưu dư đem tầng một cho Tần tiểu thư thuê, nhưng là do Tần tiểu thư rất ít khi ở trong quán cà phê lại không thích lui tới với mọi người, nên sáng hôm nay Tần tiểu thư đột nhiên đi cùng một người đàn ông nói nàng đã đem quán chuyển nhượng lại cho vị tiên sinh kia, lưu dư hoàn toàn bị chấn động cả người ngây ra cho đến khi cùng đối phương ký hợp đồng thuê nhà. Sau khi bọn họ rời đi nàng mới [ không xong, không xong ] một đường từ tầng hai gọi đến tầng tám đi, đem đại tin tức đột nhiên xuất hiện nói cho mọi người.

Thảo luận không ra kết quả, hỏi lưu dư thì cũng không rõ tình huống, mọi người quyết định phái nàng đi xuống hỏi rõ tình hình.

[ Vậy ngươi sau này còn có thể ở lại nơi này, làm việc ở nơi này ? ] Vu Hàn lo lắng nhìn người bên trong quầy ba.

[ Ta cũng không biết ]. Đoạn Hựu Lăng lắc đầu.

[ Ngươi cũng không biết ].

[ Tần tiểu thư sau khi kết hôn muốn định cư ở Anh quốc, nàng vốn là hy vọng ta mua lại phòng trọ nhưng là ta không có nhiều tiền như vậy, không thể làm gì khác hơn là đem phòng trọ để cho người khác. Về phần tương lai ta có thể tiếp tục ở lại làm việc nơi này hay không còn phải đợi lão bản mới tới sẽ biết ]. Nàng vừa nói khẽ thở dài một hơi, [ bất quá ta nghĩ tỷ lệ được như cũ là quá nhỏ bé đi, dù sao không phải lão bản của quán cà phê nào cũng hào phóng như Tần tiểu thư còn cấp nơi ở cho nhân viên ].

Chân mày của Vu Hàn sắp có thể gắp chết con ruồi. [ Làm sao ngươi có thể ngu như vậy ? mượn tiền là được, chúng ta cũng sẽ không cho ngươi mượn tiền. Đang lúc này quán cà phê làm ăn tốt như vậy, rất nhanh sẽ lấy lại vốn lại còn dư cũng không ít ].

Đoạn Hựu Lăng trừng mắt nhìn, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ lộ ra khuôn mặt vui vẻ.

[ Ta không nghĩ tới ]. Nàng bĩu môi nói.

Nhìn nàng, Vu Hàn đột nhiên không nói ra lời, cảm thấy tư tưởng của nàng quá đơn thuần, có thể mang theo con sống an toàn đến bây giờ quả là kỳ tích.

Gần hai năm làm hàng xóm, mặc dù Đoạn Hựu Lăng vì công việc một ngày làm 12 giờ, không giống 7 hộ gia đình trong nhà trọ như vậy thân cận, động một chút là tụ tập cùng nhau ăn cơm, nói chuyện phiếm hoặc đi du lịch tập thể, nhưng là do ở tiểu Trạch con trai của nàng cùng với Tiểu Cương con của Khúc Thiến tỷ, Tiểu Khiết con gái của Tuyết Nhan tuổi tương đương nhau thường cùng một chỗ chơi với nhau, cho nên trong lúc vô tình cùng mọi người quen biết tốt lên.

Quen biết tốt, tự nhiên lòng cũng mở ra hơn.

Cho nên từ từ mọi chuyện cũng rõ ràng, tiểu trạch là kết quả của việc nàng uống rượu say lúc đi chơi mừng tốt nghiệp, cha mẹ đã sớm qua đời, nàng vốn sống nhờ ở nhà cậu, mợ vẫn mơ ước nàng sau khi tốt nghiệp có thể gả cho đối tượng điền gia để ý nàng trong thôn, sau đó có thể kiếm được một khoản lớn tiền sính lễ. Không nghĩ tới nàng tốt nghiệp đại học giấy chứng nhận không có còn dẫn đến chuyện chưa lập gia đình đã có thai. Cho nên giận quá thiếu chút nữa hộc máu trong ngày hôm ấy đuổi nàng ra khỏi cửa, lệnh cho nàng không được xuất hiện trước mặt họ làm xấu mặt gia đình.

Sau đó nàng liền trải qua cuộc sống nhờ sự giúp đỡ của bằng hữu.

Từ trường học lúc trước tốt nghiệp, nàng ở với bạn tốt trong năm tháng, sau khi tốt nghiệp, vẫn là ở lại trong nhà bạn tốt, cho đến khi ba ba của bạn tốt vì kinh doanh không tốt dẫn đến công ty phá sản phải đóng cửa lúc đó nàng biết ý không muốn tiếp tục ở trong nhà người ta ăn không ở không.

Bất quá ngay cả như vậy, bởi vì bạn tốt cùng người nhà giống nhau, nàng vẫn bình an vượt qua gian khổ nhất trong cuộc đời, đến khi nàng rời nhà bạn tốt tiểu trạch đã chập chững biết đi.

Hồi tưởng qua đi, Đoạn Hựu Lăng luôn là mỉm cười nói tướng mạng nàng có nhiều quý nhân giúp đỡ, cậu nàng, mợ, gia đình bạn tốt và Tần tiểu thư. Mặc dù nói cậu mợ nàng chút nữa đem nàng thành cây hái tiền nhưng nhất định cũng chiếu cố nàng tám năm, mà bạn tốt cùng người một nhà lại càng không cần phải nói, cuối cùng chính là Tần tiểu thư.

Hai năm trước thời điểm nàng rời bạn thân đi tài sản cũng chỉ có một va ly chứa mấy bộ áo quần và đứa con bảo bối mà thôi.

Bởi vì mang theo con nhỏ nên tìm việc làm có thể nói là rất khó khăn, cho đến khi gặp Tần tiểu thư bởi vì thương cảm nên mới thuê nàng, thậm chí căn phòng vốn định làm phòng làm việc cũng miễn phí cho mẹ con nàng ở lại, tạo điều kiện cho nàng vừa làm việc vừa chăm sóc con.

Chẳng qua là bây giờ…

[ Ngươi đã gặp qua lão bản mới sao ? ] Vu Hàn vội vàng hỏi tới.

Đoạn Hựu Lăng lắc đầu.

[ Buổi sáng Tần tiểu thư không phải có dẫn hắn tới đây sao ? ]

[ Bọn họ buổi sáng có tới đây sao ? ] Nàng vẻ mặt kinh ngạc.

Vu Hàn gật đầu. [ Mặc dù ta không thấy được người, nhưng đúng là buổi sáng Tần tiểu thư có dẫn hắn đến gặp lưu dư để ký hợp đồng thuê nhà mới, ta còn tưởng rằng bọ họ thuận đường xem xét nơi này thế nhưng không có. ]

[ Bà chủ nhà có hay không nói đối phương sao lại làm như vậy ? ] Nàng không nhịn được hỏi [ Ta là nói lão bản mới ]

[ Lấy cá tính của lưu dư, ngươi cảm thấy nàng sẽ nói ra lời bình sao ? ] Vu Hàn lắc đầu thở dài [ Thành thật mà nói, từ đầu tới đuôi nàng đối với lão bản mới của ngươi chỉ có một lời bình, đó chính là lớn lên rất tuấn tú ]

Đoạn Hựu Lăng nghe vậy cười khẽ một tiếng [ ít nhất ta biết lão bản mới của ta là một nam nhân chứ không phải là nữ nhân ] Nàng trêu đùa nói.

[ Ngưới sẽ không phải lão bản mới là nam nhân hay nữ nhân cũng không biết sao ? ]

[ Đúng là không biết ]

[ Tần tiểu thư cái gì cũng không nói qua với ngươi sao ? ]

[ Nàng chỉ nói đối phương là một đại lão bản kinh doanh rất nhiều lĩnh vực, bởi vì có rất nhiều chuyện muốn giải quyết nên không tự mình đến nơi kinh doanh lại có phòng trọ, cho nên hắn tận lực giúp ta đề cử làm cho đối phương tiếp tục cố dùng ta làm quản lý như hiện nay ]

[ Thì ra Tần tiểu thư tính toán như vậy nha, nhưng nàng có nghĩ hay không một xí nghiệp càng nổi danh thì việc chọn lựa người và huấn luyện lại càng có nhiều quy củ, càng khó phá lệ ? ] Vu Hàn lo lắng nói đạo lý.

[ Đại khái không có nghĩ tới sao ? ] Nàng cười khổ nói [ bất quá đây cũng là tâm ý của Tần tiểu thư, hay là ta cảm tạ nàng ]

[ Thiệt là, cái này thiên kim đại tiểu thư lại không rõ ràng tình huống sao ? ]

[ Tóm lại mọi chuyện đã thành như vậy, ta nghĩ không quá mấy ngày sẽ có kết quả. nên đi nên ở hết thảy giao cho ông trời giải quyết đi, ta không bắt buộc ] Đoạn Hựu Lăng vẻ mặt bình tĩnh nói.

[ Hựu Lăng, nghe nói có chỉ thị từ trên đưa xuống ] Vội vã đi tới quán cà phê, Vu Hàn cũng không quản trong quán có khách hay không, lớn tiếng như vậy có hay không ảnh hưởng đến người ta, nàng cứ lớn tiếng gọi hỏi người ở bên trong quầy ba.

Buổi trưa nàng cùng Khúc Thiến ăn bữa trưa, lúc trở lại gặp vẻ mặt lưu dư hí hửng kéo hành lý cùng lão công đi hưởng tuần trăng mật, chính nàng nói cho nàng biết chuyện này.

[ Cẩn thận một chút Vu Hàn tỷ ! ngươi đừng để cho ta mỗi lần nhìn thấy đều nói câu đó ] Đoạn Hựu Lăng không nhịn được hướng nàng liếc mắt.

[ Ta rất cẩn thận, ngươi yên tâm ] Nàng không thèm để ý khoát tay nói, nhanh chóng ngồi lên cái ghế bên quầy ba, lập tức trở lại chuyện chính. [ Tình huống như thế nào ? cấp trên lệnh cái gì cho ngươi ? bọ họ sẽ không phái người tới thay ngươi chứ ? ]

[ Mặc dù không có, nhưng là...] Nàng lắc đầu muốn nói lại thôi.

[ ack, sao lời mới nói một nửa lại dừng, rốt cuộc là như thế nào ? ] Nàng vội muốn chết !

[ Bọn họ nói công ty có người làm đúng tiêu chuẩn công ty, lần này công ty phá lệ cố dùng, nhất định phải làm cho người ta thấy lần này phá lệ là đúng đắn ] Đoạn Hựu Lăng thở dài một hơi mới chậm rãi nói.

[ Sau đó thì sao ? ] Vu Hàn khẩn cấp hỏi tới.

[ Bọn họ cho ta thời gian ba tháng, nếu như ta có thể đem phong trọ lúc này kiếm lời gấp đôi thì phòng trọ sau này thuộc ta quản lý, nếu không nghe lời...]

[ Nếu không nghe lời thì như thế nào ? ]

[ Nếu không tương lai bọn họ bất kể an bài ta như thế nào ta cũng không được có ý kiến gì ]

[ Cái gì ?! Vu Hàn đột nhiên rống lớn nói, quả thực khó có thể tin. [ phòng trọ nhà này kinh doanh đã rất tốt, nay lại phải gia tăng gấp đôi ? bọn họ làm như vậy khác nào tự ép bản thân mình tự rút lui sao ? ] nàng trở nên phẫn nộ nói.

Đoạn Hựu Lăng bất đắc dĩ mở miệng biện minh [ Bất kể như thế nào. ta đây còn thời gian ba tháng ]

[ Ba tháng ? ta xem ngươi cũng không cần để ý ba tháng này, dứt khoát rời đi trước khi quá muộn, ta mở một quán cà phê cho ngươi kinh doanh ! ] Nàng hào khí vỗ ngực nói.

Đoạn Hựu Lăng chẳng qua là lắc đầu mỉm cười.

[ Hựu Lăng, ngươi nên bết tiền đối với chúng ta căn bản là...]

[ Không chỉ có tiền là vấn đề ]. Đoạn Hựu Lăng cắt đứt lời nàng, ngẩng đầu chậm rãi nhìn khắp quán. [ Ta ở chỗ này làm việc hai năm, cũng ở đây hai năm, nơi này đối với ta mà nói giống như là nhà. Nói ta lúc này rời đi thật sự là không nỡ ]

[ Vậy ngươi định làm như thế nào ? tiếp nhận yêu cầu vô lý của bọn họ sao ? ] Vu Hàn vừa nói vừa chau lông mày lên.

[ Ta muốn thử một lần xem sao ] Nàng kiên định nói ra quyết định.

[ Làm sao thử ? ta không phải vừa nói quán kinh doanh quá tốt không thể tốt hơn, lúc nào cũng đông đúc không còn chỗ trống, ngay cả buổi tối đến lúc đóng cửa mà vẫn còn người bước vào, ngươi nghĩ muốn kiếm lời gấp đôi như thế nào nha ? ]

[ Có thể kéo dài thời gian buôn bán ]

[ Kéo dài đến lúc nào ? ] Nàng vẻ mặt không tán thành. [ Ngươi làm việc từ mười giờ sáng đến mười giờ tối, một ngày làm việc mười hai giờ còn chưa đủ sao ? Nghĩ đem mình mệt chết a ? ]

[ Chẳng qua thời gian làm việc dài chút mà thôi, công việc này cũng không đến nỗi mệt mỏi như vậy ]

[ Ngươi lừa gạt người nào ? ] Vu Hàn tức giận phản bác. [ Mặc dù nơi này có một đầu bếp và hai sinh viên vừa học vừa làm giúp ngươi làm việc, nhưng là đầu bếp chỉ để ý chuyện ở bếp, sinh viên vừa học vừa làm thì giống như yêu tinh, không cần nghĩ quán bận rộn như thế nào chỉ cần đến giờ nghĩ là đã không thấy người đâu, so với quản lý như ngươi còn lớn hơn. Ngươi nha, một ngày làm việc mười hai giờ, lao động không phí một phút đồng hồ, không mệt mới là lạ !!! ]

[ Ta so với bọn họ tiền lương nhiều hơn, tự nhiên cực khổ một chút cũng không sao ! ]

[ Cực khổ một chút, ta xem cực khổ một trăm chút cũng không dừng lại ! ] Nhịn không được vừa nói vừa trừng mắt nhìn sinh viên làm thêm đang nhà rỗi đọc tạp chí.

[ Vu Hàn tỷ ! ] Đoạn Hựu Lăng lắc đầu đưa tay vỗ vỗ nàng.

[ Ngươi nha, chính là ngươi thật quá tốt mới có thể ngay cả sinh viên làm thêm cũng khi dễ ngươi ]

[ Đừng nói như vậy, các nàng lúc bận rộn sẽ không như vậy, chỉ những lúc không vội vàng mới ngồi đọc tạp chí ]

[ Ngươi tính không nói các nàng. Ngươi thật quyết định làm như vậy, kéo dài thời gian buôn bán ? ]

Đoạn Hựu Lăng gật đầu.

[ Ngươi tính buôn bán đến khoảng thời gian nào ? ]

[ Khoảng trước mười hai xem sao, nếu như không ảnh hưởng đến mọi người thì có thể kéo dài đến hai ba giờ sáng ]

[ Ba giờ ?! ngươi có phải hay không muốn hai mươi bốn giờ không đóng cửa nha ?! ]

[ Ta có ngĩ qua, ngày nghĩ có thể làm như vậy ] Đoạn Hựu Lăng thành thật gật đầu.

Vu Hàn nhìn chằm chằm nàng. Mình là cùng nàng nói giỡn cũng không nghĩ tới là nàng thật có kế hoạch này.

[ Hựu Lăng, ngươi điên rồi sao ? vậy ngươi thật muốn đem mình mệt đến chết sao ? ] Nàng nghiêm trang hỏi.

[ Vu Hàn tỷ, ta biết mình là đang làm cái gì ! ] Nàng chẳng qua là ôn nhu trấn an. [ Hơn nữa ta đã quên nói cho ngươi một chuyện, lúc trưa bọn họ có tới đúng lúc quán đông khách nói sẽ cử một nhân viên của công ty tới giúp ta, cho nên không chừng sau này ta lại có nhiều thời gian nghỉ ngơi đi ]

[ Ngươi xác định bọn họ cử người tới giúp ngươi, mà không phải thế ngươi hay là giám thị ngươi sao ? ] Nàng một chút lạc quan cũng không có ngược lại càng thêm lo lắng.

Đoạn Hựu Lăng nghe vậy, nhất thời sửng sốt một chút, nàng căn bản sẽ không nghĩ tới chuyện này.

[ Leng keng keng keng ]

Chuông gió treo trên cửa vang lên khi khách đẩy cửa vào, Đoạn Hựu Lăng ở bên trong quầy ba ngẩng đầu lên, thấy có khách tới cửa mỉm cười chào hỏi một cách tự nhiên [ Xin chào quý khách ! ]

Người đến mặc áo sơ mi trắng, quần jean, đi giày vải. Người đàn ông này vừa đẹp trai lại cao ráo, có một khí chất khác biệt, nhưng là hắn nếu thay đổi quần và giày, tỷ như quần tây cùng giày da vậy thì lại có một khí chất khác, một loại khí chất khẳng định có một vị trí tốt ở công ty cùng gu thẩm mỹ rất có phong cách.

Loại đàn ông này thật ra rất ít khi tới nơi đây dùng cơm hay uống cà phê, chẳng qua phần lớn bên cạnh còn kẹp theo một mỹ nữ, có rất ít người như hắn xuất hiện một mình.

[ Tiên sinh đi một mình sao ? ] Nàng mỉm cười hỏi.

Người đàn ông hướng nàng nhẹ gật đầu một cái. Nàng đang định quay lại quầy ba để thay hắn tìm nơi ngồi, hắn cũng tự nhiên đến bên quầy ba ngồi xuống, làm cho nàng có chút ngây ngốc. Trừ khách quen cùng người quen, còn trong quán những lúc đông khách không có chỗ ngồi cũng rất ít người lựa chọn ngồi ở quầy ba.

Đại khái là trên mặt nàng biểu hiện có chút kinh ngạc khiến hắn nghi ngờ nhướng nhướng mày.

[ Thật xin lỗi, bởi vì có rất ít người lựa chọn vị trí ngồi ở quầy ba nên tôi có chút kinh ngạc.] Nàng hướng hắn giải thích. [ Không biết tiên sinh muốn dùng bữa hay uống cà phê ? ]

[ Cho tôi một tách Capuchino ] Người đàn ông giọng trầm thấp chậm rãi mở miệng.

[ Vâng, có cần bánh ngọt hay những thứ khác ăn cùng không ? ] Nàng từ quầy ba lấy menu đưa cho hắn.

[ Không cần ] Hắn liền lắc đầu cũng không thèm liếc mắt.

Đoạn Hựu Lăng gật đầu, lấy lại quyển menu, rót cho hắn một ly nước sôi sau đó mới pha cà phê.

Hương vị của capuchino được lựa chọn từ khoai môn tốt nhất, nó là kết hợp từ cà phê tinh lọc cùng sữa tươi nóng tạo thành một lớp dày đặc bao quanh cà phê, không ngọt ngào như đường mà cùng không quá vô vị, được rất nhiều người nghiện cà phê thích nhất.

Thời điểm pha cà phê đồng thời chưng sữa tươi, trước để đường ở đáy tách mới để cà phê chảy vào, sau đó cho cà phê vào bình shake lắc cùng sữa tươi, cuối cùng cho một nắp khoai môn vào nữa là hoàn thành.

Đoạn Hựu Lăng đêm tách capuchino bỏ vào trong khay cùng với một cái thìa liền bưng đến đẩy ra trước mặt người đàn ông.

[ Mời dùng ]

Người đàn ông trước tiên uống một ngụm nước sau đó mới cầm tách cà phê đưa trước mũi ngửi một hơi thật sâu, để cho hương cà phê tràn đầy trong mũi, cuối cùng mới thở ra hớp một cái. Tiếp theo hắn nhắm mắt lại giống như cẩn thận cảm thụ cảm giác cà phê ở trong miệng.

Người đàn ông này là một người phê bình ẩm thực ? Nàng nhất thời có cái cảm giác này.

[ Cà phê rất tuyệt ] Một hồi lâu người đàn ông mở mắt ra không chút giả dối khen ngợi.

[ Cảm ơn ] Nàng vẫn là mỉm cười.

[ Ngươi mạnh khỏe, ta tên là Thiệu Giác, là người công ty cử tới giúp ngươi. ] Người đàn ông đột nhiên hướng nàng vươn tay.

Đoạn Hựu Lăng ngây ngốc sửng sốt một chút mới từ từ kịp phản ứng, nhìn hắn hoài nghi hỏi : [ Ngươi là công ty cử tới ? ]

Thiệu Giác gật đầu, từ trong túi lấy ra một phong thư đưa cho nàng.

Nàng do dự cầm lấy mở ra đọc, chỉ thấy trên tờ giấy có dấu của công ty, chỉ đơn giản viết rõ Thiệu Giác là người tới giúp nàng, cuối cùng còn có chữ ký của giám đốc.

Này coi là cái gì ? Nàng nhăn đầu lông mày đem tờ giấy đọc lại lần nữa. Nàng không đọc sót từ nào, quả thực trong thư không nói rõ chức danh cùng vị trí làm việc của vị Thiệu tiên sinh này. Này muốn nàng đối đãi thế nào cho phải đây ?

[ Thiệu tiên sinh...]

[ Ngươi có thể trực tiếp gọi ta Thiệu Giác ] Hắn cắt đứt nàng nói.

Đoạn Hựu Lăng nhẹ gật đầu. [ Trong thử không nói rõ chức danh cùng chức trách của ngươi, không biết công ty sắp xếp ra sao ? ]

[ Nếu không để ý lời nói của công ty, ngươi muốn ta giúp làm việc gì ? ] Thiệu Giác nhún nhún vai đem vấn đề ném lại cho nàng.

[ Ta phải biết ngươi làm được gì mới có thể quyết định ]

[ Ta cái gì cũng biết ]

[ Ta cần câu trả lời cụ thể ]

[ Việc trong phòng bếp, quầy ba, phục vụ, kế hoạch, kinh doanh, nghiên phát tuyên truyền ta đều biết ]

Đoạn Hựu Lăng lại càng hoài nghi, nếu quả thật như theo lời hắn nói cái gì cũng biết thì sao hắn không tự mở tiệm làm lão bản, làm sao ở chỗ này làm kiếm tiền lương ?

[ Ngươi không tin ? ] Hắn khêu mi sau đó rời chỗ ngồi đi thẳng vào trong quầy ba, nhìn một chút đồ dùng trong quầy ba, ngay sau đó thuần thục nấu một tách tiêu đường mã kỳ đóa

[ Uống thử xem ] Hắn nói

Thật ra thì không cần uống Đoạn Hựu Lăng cũng biết mùi vị như thế nào, bởi vì hắn động tác thuần thục, quá trình pha chế so với nàng còn tỉ mỉ hơn. Vậy đại khái hắn chính là bartender chuyên nghiệp. Qủa nhiên có khác.

[ Ta nghe nói trong ba tháng ngươi phải kinh doanh kiếm lời gấp đôi, ngươi có suy tính phương án nào sao ? ] Thiệu Giác tựa vào quầy ba nhấm nháp tách capuchino của hắn.

Nếu công ty cử hắn tới đương nhiên sẽ biết chuyện này cho nên Đoạn Hựu Lăng cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ là có chút không thể tin được là hắn thật tới giúp mình chứ không phải tới để thế chỗ của nàng.

[ Ta nghĩ kéo dài thời gian buôn bán, cuối tuần thử phương thức buôn bán suốt hai mươi bốn giờ ] Nàng thẳng thắn nói cho hắn biết.

[ Đây cũng là phương pháp, nhưng dùng cách này để thu lời gấp đôi căn bản là chuyện không thể ] Hắn không chút lưu tình phê bình.

[ Ta biết ] Đoạn Hựu Lăng trầm mặc khổ sở trả lời [ trừ làm như vậy ta thật không biết nên làm thế nào ? ]

[ Ngươi như vậy thật thích công việc này, không làm không được ? ] Thiệu Giác hỏi.

Nàng yên lặng trong chốc lát mới chậm rãi mở miệng.

[ Quán này mặc dù chưa từng thuộc về ta, nhưng là nơi này hết thảy cũng là ta cùng Tần tiểu thư...] Nàng ngừng lại giải thích [ Tần tiểu thư ...] hắn nói thẳng :

[ Ta biết nàng là lão bản trước đây của quán]

Nàng gật đầu. [ Nơi này hết thảy đều do chúng ta bàn bạc thảo luận bố trí ra, ta làm việc từ lúc quán bắt đầu buôn bán cho tới bây giờ, nó giống như con của ta. Không có người mẹ nào lại nỡ rời xa con của mình ]. Nàng không muốn xa rời nhìn một lượt trong quán, chầm chậm nói cho hắn biết.

[ Ta biết rồi, ta sẽ toàn lực cứu giúp ngươi, chúng ta không có khả năng khiêu chiến nhiệm vụ này sao ? ] Hắn như có suy nghĩ nhìn nàng một lát mới nói.

[ Ngươi nguyện ý giúp ta ? ] nàng có chút kinh ngạc hỏi.

[ Ta đến nơi đây mục đích không phải là giúp ngươi sao ? ] hắn hỏi ngược lại nàng.

[ Nhưng là ta cho là...] nàng muốn nói lại thôi

[ Là sao ? ]

[ Không có gì ] Nàng lắc đầu.

[ Hợp tác là phải tin tưởng lẫn nhau, ta hy vọng giữa chúng ta không có phòng bị, với đối phương không có bí mật ] Hắn hai mắt trong suốt sáng ngời yên lặng nhìn nàng.

Đoạn Hựu Lăng suy nghĩ một chút, khẽ thở dài gật đầu.

[ Thật ra thì cũng không có bí mật gì ] Nàng nhỏ giọng nói [ ta chỉ nghĩ công ty trao cho ta một vấn đề nan giải thì cũng không tự nhiên cử người đến giúp ta, cho dù có người đến thật thì cũng là giám sát hoặc thế chân ta ] Nàng thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình.

[ Có lẽ bọn họ làm như vậy cũng không phải là làm khó ngươi, ít nhất ta cũng chưa nghe qua giám đốc nói sẽ thay chân ngươi ] Thiêu Giác nhìn nàng trên mặt vẻ cười thân mật.

[ Là sao ? ] Đoạn Hựu Lăng kéo nhẹ môi dưới, như có điều suy nghĩ nhẹ hỏi [ Vậy bọn họ làm như vậy rốt cuộc là có mục đích gì ? ]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.