Người Lạ Quen Mặt

Quyển 2 - Chương 3: Hóa ra đây chính là thất tình



"Cái cảm giác bị người ta phũ với mình hóa ra không dễ nuốt chút nào."

Tình cảm của tôi với Vương tốt lên nhiều sau những lần tham gia hoạt động với nhau. Chúng tôi ngày càng trở nên ăn ý với nhau hơn. Thậm chí Vương không cần phải nói, tôi đã tự làm theo đúng ý muốn của anh. Mọi người xung quanh chúng tôi đều để ý được điều đó ra sức gán ghép hai chúng tôi lại với nhau. Mỗi lần bị trêu tới mức xấu hổ, Vương không phản đối hay thừa nhận, tôi cũng không dại gì mà lên tiếng trước vì trong chuyện tình cảm, con người Vương thật sự khó đoán. Vương chưa từng có một tin đồn tình cảm nào, ngoài tôi ra thì anh chưa từng đi riêng với cô gái nào. Điều đó khiến tôi cảm thấy an tâm nhưng cũng có chút thắc mắc. Tôi rất muốn biết mẫu con gái mà Vương thích là như thế nào nhưng dù là một thông tin nhỏ nhoi anh cũng chưa từng tiết lộ. Rốt cuộc tôi cũng không kiềm chế được mối quan tâm của mình.

- Anh…

Vương thấy tôi muốn hỏi nhưng lại cứ ngập ngừng, quay đầu lại nhìn tôi. Ánh mắt anh không hề chứa một tia nào tò mò, chỉ đơn giản là đang chờ đợi thôi.

- Mà thôi! Bỏ đi!

Tôi phủi tay, ra sức lắc đầu.

Tôi nghĩ hành động nửa vời của tôi sẽ khơi gợi trí tò mò của Vương nhưng nào ngờ, anh ngoảnh mặt đi thẳng, không hề có ý định hỏi han. Trước cảnh tượng đấy, tôi vừa sốc vừa tức, cảm tưởng như có một thứ gì đó rất nặng chặn ngay ở cổ tôi làm hô hấp của tôi khó khăn. Chẳng có lẽ tôi phải chỉ thẳng mặt Vương mà hét lên rằng: “Này, anh có bạn gái chưa hả? Nếu chưa có thì để em làm bạn gái của anh. Còn nếu có rồi thì… mặc kệ, làm bạn trai của em đi!” Tôi chỉ muốn nghĩ một cách đơn giản như thế. Yêu thì nói còn không yêu thì thôi. Cứ vòng vo như vậy mệt lắm!

- Anh có bạn gái chưa?

Tôi đi theo Vương, hỏi thẳng.

Đột ngột Vương dừng lại.Vương không hề quay đầu lại mà đáp lại tôi, với giọng nói rất trầm.

- Anh có người yêu rồi.

Tôi thoáng thất vọng, cánh tay tôi buông thõng hai bên. Tự nhiên tất cả mọi thứ đều nặng nề. Tôi nhìn muốn mòn mặt đất dưới chân tôi rồi. À, là cảm giác này đây. Những diễn viên nữ mà tôi thường xem trong phim buồn bã vì thất tình cũng có cảm giác này. Tôi đã từng ngồi cười phá lên khi xem những cảnh thất tình rồi còn chỉ trỏ châm biếm rằng thất tình có là gì đâu mà phải ủ dột khóc lóc. Thật không ngờ khi chính mình trải qua hoàn cảnh này mới thấm thía được.

Nhìn bóng lưng Vương từ đằng sau, tôi mất hết tinh thần, lê bước chân nặng nề đi theo anh, một chút cảm giác vui vẻ còn sót lại sau bữa trưa cũng không còn.

Sau khi bị Vương phũ phàng chối bỏ tình cảm, tôi gần như rơi vào trạng thái tuyệt vọng như bất cứ cô gái bị thất tình nào trên thế giới này. Cái cảm giác bị người ta phũ với mình hóa ra không dễ nuốt chút nào. Trên lớp thì tôi chỉ nằm dài ra bàn, thi thoảng nghe giảng bập bõm, vào tai này ra tai kia, chẳng có gì gọi là tập trung. Khi về nhà thì uể oải ăn mấy thìa cơm rồi chui tọt vào phòng nằm ủ rũ mấy tiếng đồng hồ. Đêm thì lọ mọ lôi máy tính ra tìm phim nào buồn nhất, thảm nhất rồi chùm chăn xem một mình, đôi lúc lại khóc òa lên vì cảnh phim nào đó mà chẳng hiểu là tìm cớ để khóc hay thật sự cảnh phim đó lay động nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.