Người Lạ Quen Mặt

Quyển 2 - Chương 4: Người yêu của người tôi thích



"Là một người đứng nghe lén như tôi, tôi còn cảm thấy hạnh phúc thay cho cô ấy, nếu không muốn nói là quá ghen tỵ."

Sống vật vờ như không nhìn thấy ánh sáng được một tuần thì cơ hội cũng đến với tôi. Hôm đó như thường lệ, tôi bày ra khuôn mặt đang biểu tình sự buồn chán thì một hộp sữa đặt trước mặt tôi. Là sữa dâu – vị sữa mà tôi căm thù nhất. Tôi đang định chửi rủa đứa nào dám lấy lọai sữa này ra nhử tôi thì ngẩng lên mới phát hiện ra chủ nhân của hộp sữa chính là thủ phạm làm tôi đau khổ mấy ngày nay. Đột ngột xuất hiện gần như thế này, tôi bối rối thu lại dáng ngồi và khuôn mặt chán chường, nghĩ ngợi nên làm gì tiếp theo. Trong khi tôi đang lưỡng lự thì Vương đã lên tiếng trước.

- Anh không biết em thích uống loại nào nên chọn đại vậy.

Tôi nhướng mày nhìn lên. Vương bỏ mặc tôi đúng một tuần lễ rồi tự dưng đi mua sữa cho tôi uống là có ý gì? Hay anh cảm thấy hối lỗi với quyết định nông nổi của bản thân nên tìm cách xin lỗi tôi? Hứ, tôi sẽ không cho qua nhanh đâu. Tôi đã đau khổ “những” một tuần liền.

- Lần trước…

Vương mở lời một cách chậm chạp. Tôi mới chỉ nghe có vậy mà tim đã rạo rực hết cả lên, tai cũng vểnh lên nghe ngóng.

-… anh nói vậy với em có chút hơi quá.

“Không phải là hơi, mà là rất quá”. Tôi tự nghĩ rồi tôi quyết định phản bội lại cái ý định kiêu chảnh của mình mấy giây trước.

- Không, em cũng không nghĩ nhiều lắm đâu.

Tôi kéo môi lên cười không tự nhiên. Thế này chẳng khác gì tự tố cáo câu này của mình quá giả tạo, diễn cảnh đau khổ cả một tuần mặc kệ có ai xem không cũng đã quá chứng minh tôi nghĩ nhiều về việc bị thất tình rồi.

- Vậy thì được rồi. Chúng ta, vẫn như trước nhé!

Thay vì cái bắt tay làm hòa, Vương đưa tay lên xoa đầu tôi rất dịu dàng. Ánh mắt anh như vây quanh tôi, không chừa một khoảng trống nào.

Tuy là tôi có chút thắc mắc về việc Vương tự nhiên thay đổi thái độ với tôi nhưng tôi đã sớm bị tình yêu với Vương làm cho lú lẫn. Trong trí nhớ của tôi, một tuần thất tình dường như chưa từng tồn tại. Mọi người xung quanh luôn giúp đỡ tôi bằng cách tạo mọi điều kiện cho tôi ở riêng với Vương, làm việc gì cũng ghép hai chúng tôi vào một đội. Sau cùng tôi phát hiện ra một chân lý: “Hóa ra khi sống tốt với người khác, bằng cách này hay cách khác, họ cũng sẽ tốt lại với mình.”

Tôi và Vương thường hay hẹn nhau đi ăn mỗi khi cùng làm việc muộn ở văn phòng khoa. Anh sẽ để tôi chọn đồ ăn và yên lặng nghe tôi trò chuyện, không xen vào nửa câu phản đối hay bày tỏ quan điểm gì. Anh luôn đưa tôi về tận nhà dù nhà chúng tôi ở hai đường ngược nhau bởi vậy mà tôi vô cùng hài lòng với những gì xảy ra giữa tôi và Vương, không vồn vã mà cũng không chậm rì. Có đôi lúc khi chúng tôi ở cạnh nhau, Vương nhận được vài cuộc điện thoại từ một người nào đó mà chỉ cần lắng nghe một chút là tôi sẽ biết là ai. Đó là người mà Vương từng đề cập không lâu trước đây với tôi. Nói thẳng ra, đó là người yêu của Vương. Mỗi khi nghe Vương nói chuyện với cô ấy,giọng nói của anh càng trở nên dịu dàng hơn. Anh luôn hỏi cô ấy nhưng câu hỏi chứa đầy sự quan tâm, dặn dò rất tỉ mỉ. Là một người đứng nghe lén như tôi, tôi còn cảm thấy hạnh phúc thay cho cô ấy, nếu không muốn nói là quá ghen tỵ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.