Người Lạ Quen Mặt

Quyển 3 - Chương 2: Người bên tôi là Dim



“Tôi biết từ khi còn ở bên Vương, là Dim thích tôi thật sự. Chỉ là cách anh ấy thích tôi có đôi chút khác biệt. Anh ấy không để tôi phải cảm thấy nặng nề khi ở bên anh ấy. Anh ấy chọn cách lừa dối cảm xúc của anh ấy, nói dối tôi để chúng tôi có thể ở bên nhau, làm bạn với nhau dễ dàng hơn.”

Chuyển về Việt Trì, tôi cũng chuyển luôn cả công việc trước đây. Tôi từ bỏ vị trí kế toán của một công ty nước ngoài để làm phát thanh viên cho Đài phát thanh thành phố. Nhiều người nói tôi ngớ ngẩn khi chọn bỏ công việc nhàn hạ lại nhiều tiền đó để đi làm việc này. Tôi chẳng cho đó là ngớ ngẩn. Tôi đã làm hai năm, đủ để biết mình có phù hợp với nghề đó hay không. Tôi thích làm công việc hiện tại, tuy lương không cao bằng công việc cũ nhưng giờ giấc công việc hiện tại không bị bó hẹp lại khá thoải mái. Không chỉ tôi thấy rất hài lòng mà Dim cũng cho rằng công việc hiện tại của tôi là phù hợp với tôi nhất khi tôi nói cho anh ấy biết, anh ấy là người duy nhất ủng hộ tôi, ngoại trừ mẹ. Còn Minh thì phản đối tôi rất nhiều. Nhưng sau rồi cũng chịu thua tôi, chấp nhận hàng tháng cực nhọc chạy xe tới thăm tôi.

Dim thì khác. Sau khi tôi chuyển đi, anh ấy gần như mang cả thế giới của anh ấy theo tôi. Dim chấp nhận bỏ vài giờ ở trên bar để chạy xe về Việt Trì chỉ để nhìn tôi vài phút. Thật ra anh ấy có thể gặp tôi nhiều hơn vài phút nhưng lần nào anh ấy cũng chỉ gặp gỡ tôi vài phút rồi đi ngay. Dim nói rằng vì anh ấy là người đàn ông biết kiềm chế nên anh ấy sẽ không lao vào tôi như con hổ đói. Dim cũng nói, anh ấy không phải là người si tình hay lãng mạn gì. Anh ấy không thể bán cửa hàng ở Hà Nội để đi theo tôi. Anh ấy cũng không điên dại cách ngày chạy xe mấy giờ về Việt Trì chỉ để nhìn mỗi tôi rồi lại yên vị trên xe vài tiếng nữa để trở về. Anh ấy nói anh ấy luôn có việc phải làm nên tiện ghé thăm tôi. Tôi biết Dim nói dối tôi. Anh ấy luôn chọn cách nói dối tôi để không khiến tôi cảm thấy áp lực.

Tôi biết từ khi còn ở bên Vương là Dim thích tôi thật sự. Chỉ là cách anh ấy thích tôi có đôi chút khác biệt. Anh ấy không để tôi phải cảm thấy nặng nề khi ở bên anh ấy. Anh ấy chọn cách lừa dối cảm xúc của anh ấy, nói dối tôi để chúng tôi có thể ở bên nhau, làm bạn với nhau dễ dàng hơn.

Ngày trước khi tôi quyết định cho Vương lần đầu tiên, tôi đã hỏi Dim với sự ngây ngô nhất của mình về cảm giác khi đó và phải chuẩn bị như thế nào. Bởi tôi đã nghĩ về Dim với hình ảnh một chàng trai dân chơi chính hiệu và rất có kinh nghiệm trong việc đó nên tôi đã hỏi anh ấy. Dim đã rất ngỡ ngàng với câu hỏi của tôi. Tôi đã nhìn được trong mắt anh sự ngỡ ngàng đó. Cảm giác không hề vui vẻ. Rồi Dim cười phá lên, chọc ghẹo tôi rằng cảm giác không hề thoải mái và chẳng có gì phải chuẩn bị cả. Cả ngày hôm ấy tôi đã bị Dim trêu chọc không ngừng. Anh ấy còn đòi mở tiệc mừng lễ trưởng thành của tôi. Thật sự là khi đó tôi đã muốn đấm anh ấy vì anh ấy chẳng chịu nghiêm túc với câu hỏi chân thành của tôi. Tôi đã giận anh ấy rất nhiều, thậm chí còn nói mỉa anh ấy.

- Một người suốt ngày lên giường với cô này cô kia như anh thì tất nhiên chẳng phải chuẩn bị gì rồi.

Dim dừng lại động tác xoa đầu tôi. Vài giây sau, anh ấy cười khẩy một tiếng.

- Tất nhiên. Một người không làm gì cả thì cần phải chuẩn bị gì chứ.

Sau đó, Dim quay người bỏ đi, không nói với tôi thêm một câu nào.

Tôi chẳng hiểu câu nói đó của Dim, cũng không thèm hiểu. Bởi tôi đã tức giận với anh ấy, anh ấy còn bày trò giận lại tôi. Điều này khiến tôi vô cùng khó chịu. Dim đâu phải người hay giận dỗi. Bởi vì ở bên tôi anh ấy có nghiêm túc phút nào đâu mà có thể giận được. Nghĩ vậy, tôi cũng mặc kệ anh ấy.

Nhưng Dim thì không mặc kệ tôi. Khi tôi trở về từ bệnh viện sau giải phẫu, Dim đã đến gặp tôi. Anh ấy nói tôi ở chỗ anh ấy mấy ngày, tĩnh dưỡng cho người khỏe hẳn thì về nhà. Bởi tôi về nhà cũng không được mà về nhà Vương lại càng không. Tôi mất rất nhiều sức lực. Cả cơ thể tôi đau nhức tê dại đi và nhợt nhạt. Tôi không nghĩ rằng việc giải phẫu này khiến tôi trở nên như vậy. Tôi không hề có kinh nghiệm, cũng không có sự chuẩn bị quá lớn. Khi tôi đến bệnh viện, ngay cả khi nằm lên bàn phẫu thuật, tôi cũng không lo sợ gì. Chỉ khi mọi thứ được giải quyết xong, tôi mới nhận ra vấn đề này không như tôi tưởng. Tôi thương xót cho đứa bé, thương xót cho cả bản thân tôi. Vương đỡ tôi. Anh chỉ sợ chạm mạnh một chút tôi sẽ ngất đi. Vì thế anh liên tục hỏi tôi rằng tôi có đau nhiều không, có cần ngồi nghỉ không, có cần anh cõng không. Tôi chỉ biết lắc đầu, nhìn vô định. Tôi sợ bản thân sẽ rơi nước mắt, sẽ khóc nức nở. Tôi sợ nỗi đau của tôi sẽ bật ra thành tiếng. Tôi sợ nhất là rơi nước mắt trước người tôi yêu thương. Điều đó khiến tôi nhỏ bé và yếu đuối. Tôi không muốn Vương dằn vặt đau khổ vì để tôi như vậy. Đây là quyết định của cả hai chúng tôi, tôi không muốn khiến anh khổ sở. Vì vậy tôi đã nén chịu, im lặng để anh chở về nhà.

Đợi Vương đi khuất, tôi lại lẳng lặng rời đi. Trên đường đi tôi đã nhắn tin cho Dim biết điều tôi vừa làm. Thế nên Dim đã đến gặp tôi. Theo Dim về đến nhà anh ấy, tôi đã dùng chút sức lực cuối cùng của mình để òa khóc, để trách mắng anh ấy. Tôi trách anh ấy không chịu nghiêm túc với tôi, không chịu cho tôi biết về hậu quả, không chịu ngăn cản tôi. Tôi cứ khóc và mắng mỏ Dim vô cớ. Tôi trút mọi đau khổ mà tôi không thể làm với Vương lên Dim.

Dim ngồi đối diện tôi. Anh im lặng, để mặc cho tôi khóc lóc thỏa thê. Cho tới tận khi tôi mệt lả vì đau và khóc lóc, Dim mới lên tiếng.

- Em khóc xong chưa? Còn muốn khóc nữa không?

Tôi nằm trên giường, ngửa mặt nhìn trần nhà, chầm chậm nhìn theo cánh quạt trần quay nhè nhẹ.

- Em đau.

Tôi trả lời không liên quan.

Dim ngồi xuống sàn nhà. Anh ấy đưa tay lên chạm nhẹ vào bụng tôi. Tay anh ấy xoa nhẹ, rất nhẹ lên vùng bụng của tôi.

- Anh biết.

Lần đầu tiên Dim chủ động chạm vào tôi. Nhưng không phải với động cơ mờ ám như mỗi lần anh ấy dọa dẫm tôi. Bàn tay vuốt trên bụng tôi đều đều. Chỉ là, anh ấy muốn làm dịu cơn đau của tôi.

- Anh thì biết cái gì?

Tôi tĩnh tâm lại, không giữ giọng cáu gắt với Dim.

Dim gạt vài sợi tóc trên má tôi xuống, nhẹ nhàng đáp lại.

- Biết rằng em vừa nói em đau.

- Hôm nay anh lạ lắm.

Tôi quay mặt sang nhìn dim, nói tiếp.

- Anh nghiêm túc và rất dịu dàng.

Tôi sụt sịt mũi, kéo tay Dim đang vuốt tóc tôi xuống chùi nước mắt và nước mũi lên tay áo anh ấy.

Dim trố mắt nhìn hành động của tôi. Ngay lập tức anh ấy rút tay về, kêu lên thảm thiết.

- Em có biết áo này bố anh tặng sinh nhật anh không hả? Đắt tiền lắm đấy. Em không thể bảo anh đưa cho em khăn được à mà lau luôn vào áo anh thế này? Em tưởng anh nhún nhường em mà em đối xử với quần áo anh tệ bạc thế hả?

Tuy nhiên, Dim không hề rút tay đang xoa bụng tôi về. Anh ấy chỉ kêu la và phàn nàn chứ không có ý định trả thù lại tôi.

Suốt một tuần lễ tôi ở nhà Dim, anh ấy luôn chăm sóc tôi cẩn thận. Anh ấy mua mọi đồ ăn dinh dưỡng cho tôi. Anh ấy còn nói cho Vương biết tôi ở nhà anh ấy, kêu Vương tới thường xuyên. Dim còn phụ giúp Minh nói dối mẹ tôi rằng tôi đi du lịch với cô ấy. Thế nên một tuần liền cô ấy đã phải ở ẩn trong nhà, không đi xa nhà quá một mét vì sợ gặp mẹ tôi. Dim làm mọi thứ để tôi yên tâm nghỉ ngơi. Dù Vương là một người không quá để tâm mọi chuyện xung quanh nhưng anh cũng không thể không chú ý sự nhiệt tình của Dim dành cho tôi.

- Quản lí của em rất tốt.

- Anh ấy thích em.

Tôi nhìn Vương, thừa nhận điều anh băn khoăn.

Vương bón cháo cho tôi, anh cười.

- Anh ấy cũng nói với anh như vậy.

Tôi suýt sặc cháo. Tôi không nghĩ là ngoài tôi ra Dim còn nói với cả Vương.

- Anh ấy đúng là mặt dày. Anh ấy còn nói gì nữa?

- Nói là tỏ tình với em gần một nghìn lần rồi mà em chẳng thèm quan tâm. Nên bảo anh cũng không cần quan tâm đến anh ấy, chỉ cần ngày ngày chăm lo em cho tốt rồi tống khứ em đi để khỏi bị phá hoại đồ đạc. Anh ấy nói anh đền cái áo mà em lau mũi.

Nói đến đây, Vương không nhịn được mà cười lớn. Chắc hẳn anh đã tưởng tượng về cảnh tôi lau nước mũi rồi.

Tôi tức giận nói.

- Anh ta dám nói ra cả điều đó ư? Anh ta dám bắt đền anh? Anh ta bảo anh bao nhiêu?

Tôi hậm hực bấm điện thoại để mắng mỏ Dim.

Vương ngăn tôi lại.

- Em đừng giận. Anh ấy bảo anh chỉ cần vỗ béo em cho tốt rồi lăn em ra khỏi nhà anh ấy. Vậy là đền rồi.

Vương mãi mới nói được đầy đủ câu nói của Dim. Vì anh không quen cách nói năng thô lỗ như thế với tôi nên để nói đúng câu của Dim, anh ấy đã rất ngượng ngùng.

Tôi đã lên kế hoạch cho tối hôm ấy, khi Dim về nhà, tôi sẽ thay mật khẩu để khiến anh ấy không thể vào nhà. Tôi phải trả thù anh ấy. Anh ấy phải chịu mọi hậu quả thôi.

Và kết quả lại chẳng như tôi mong đợi. Tối đó Dim không trở về nhà. Còn tôi thì chỉ biết ỉu xìu vì kế hoạch trả thù thất bại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.