Người Lạ Quen Mặt

Quyển 3 - Chương 31: Từ bỏ



“Tình yêu của em, giá mà chúng ta có thể ở bên nhau lâu hơn…”

Trời đổ bệnh, mưa lất phất, lùa cả những cơn gió lạnh về. Những cơn mưa mùa đông yên lặng, trầm tĩnh và ngoan hiền. Tôi vẫn luôn nghĩ về mùa đông giống như những cô gái đang yêu, ngoài lạnh trong ấm, ngọt ngào và có tình yêu bất tận.

Huy vừa rủ tôi đi ăn đêm sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với tôi vào lúc mười giờ đêm. Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau thường xuyên sau lần gặp gỡ ồn ào đó. Giữa chúng tôi không có bất cứ một câu chuyện nào cụ thể, cũng chẳng có lời tâm tình nào, chỉ là nói về vài ba câu chuyện nào đó trong ngày, hỏi về vài vấn đề về quần áo, công việc và nhiều thứ khác. Thi thoảng chúng tôi chẳng nói gì, bật một bài hát để cùng nghe. Có những hôm tôi khóc trong điện thoại và cậu ta thì lắng nghe tôi khóc. Lại có những hôm cậu ta thích kể chuyện cười, kể nhiều, nhiều tới mức tôi đang cười lại thành khóc rồi cậu ta lại ngồi yên nghe tôi khóc. Hôm trước Huy nói với tôi một câu, nghe xong tôi chỉ mỉm cười. Cậu ta nói: “Tôi chẳng hiểu gì về chị, ngoài tiếng khóc.” Tôi luôn khóc với cậu ta mà chẳng có một lý do nào. Cậu ta cũng chưa một lần hỏi vì sao tôi khóc, tất cả việc cậu ta làm chỉ là để yên tôi khóc rồi tiếp tục trò chuyện. Có một người như Huy để tựa nhờ tâm trạng cũng là một điều may mắn mà tôi có được. Không hỏi han, không an ủi, không trách mắng, không ồn ào, chỉ lắng nghe.

Tầm hai mươi phút sau Huy đến nhà đón tôi, cậu ta mặc bồ đồ ngủ hình ninja với chiếc mũ bảo hiểm rất hoa lá hẹ. Nhìn thấy bộ dạng kỳ cục này, tôi không khỏi đứng ngẩn người mấy chục giây, nheo mắt hỏi.

- Sao lại mặc thế này ra ngoài đường?

Huy mặt tỉnh bơ, đưa tôi mũ bảo hiểm màu cà rốt.

- Chị nghĩ vào giờ này thì còn có ai nhìn ngó tôi mặc gì à?

Sau khi Huy nói vậy, tôi im bặt, nhìn lại bộ quần áo chỉnh tề trên người mới thấy bản thân đã quá phức tạp để ra đường vào lúc mười rưỡi đêm.

- Chị trốn ra ngoài với con trai tầm này mà chồng chị không nói gì?

Bỗng dưng Huy nhắc đến Dim, tôi chợt bối rối.

Chồng tôi?

Anh ấy có ở nhà đâu mà nói gì. Mà cứ cho là có ở nhà đi thì anh ấy sẽ nói gì? Sẽ chẳng nói gì đâu.

- Cậu có phải con trai đâu!

Tôi vươn cổ ra phía trước, trêu chọc Huy.

Huy gào lên.

- Gì chứ? Không phải con trai thì tôi là gì?

Tôi phì cười khi nhìn vào gương, thấy khuôn mặt đang cau có của Huy, vui vẻ nhún nhường.

- Được rồi, không trêu cậu nữa.

Nhưng dường như Huy vẫn chưa vừa ý với sự nhường nhịn của tôi, cậu ta cáu nhặng xị.

- Bề ngoài tôi vẫn là trai thẳng nhé! Ôi chị xuống xe đi! Chở người luôn làm tôi phát cáu như chị, tôi thấy nặng lắm. Xuống mau, xuống mau.

Tôi mặc kệ lời kêu la của Huy, mặt dày ngồi yên không động đậy, cũng chẳng đáp lại lời cậu ta mà duy trì trạng thái đó cho đến tận quán ăn. Và dĩ nhiên, mặt dày luôn thắng.

Huy vào quán ăn trước tôi vì tôi còn mải mê mua bánh tráng trộn ở vỉa hè. Khi tôi mua xong, định bước vào thì lại thấy cậu ta trở ra, vẻ mặt không tự nhiên, lôi lôi kéo kéo tôi rồi bảo quán này không có món cậu ta thích. Biểu hiện của Huy kỳ lạ tới nỗi tôi không thể ngừng tò mò, linh cảm của tôi có gì đó không tốt, tôi giật tay cậu ta ra khỏi tay tôi, xoay người thật nhanh bước vào trong quán.

Tôi nở nụ cười tự giễu, bước từng bước ra khỏi quán, đi về phía Huy đang đứng chờ, khều khều tay.

Huy nhìn tôi khó hiểu nhưng vẫn nghe lời, lại gần tôi. Ngay khi cậu ta đến gần, tôi bám vào tay cậu ta, từ từ đổ gục xuống.

- Này, chị làm sao thế? An? An?

Huy bàng hoàng, vội vã ôm lấy tôi, giọng hốt hoảng.

Tôi gần như rơi vào trạng thái vô thức. Mọi thứ xung quanh tôi dần mờ đi, chỉ toàn màu đen. Hơi thở gấp gáp đột nhiên ngừng lại, tôi sợ hãi rít mạnh kẽ răng, hít vội chút không khí rồi ngất đi.

Khi tôi tỉnh dậy là vào chạng vạng ngày hôm sau. Tôi biết rõ việc tôi ngất đi và hiện tại tôi đang ở trong bệnh viện. Bên cạnh tôi không có một ai cả. Bụng tôi đói cồn cào, kêu không biết bao nhiêu lần nhưng tôi vẫn mặc kệ, nằm yên trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi không nhìn thấy Huy nhưng cũng không có ý định tìm cậu ta. Một mình cũng tốt, đỡ phải giả vờ vui bởi vì tôi đã quá mệt mỏi rồi.

Bỗng có tiếng chạy gấp gáp từ đâu vọng tới, rồi tiếng cửa đập mạnh vào tường, vài người trong phòng kêu ca gì đó, sau đó, là tiếng ai đó gọi tên tôi.

- An.

Tim tôi đập mạnh một nhịp. Tôi không quay đầu lại, cố gắng giữ nhịp thở để không ngất đi.

Tôi nghe được tiếng thở dốc của Dim. Anh ấy chạm vào vai tôi, giọng rất nhỏ.

- Em tỉnh chưa?

Sáu tháng trôi qua kể từ ngày tôi nhận ra mọi sự chờ đợi đều có giới hạn, tôi nhớ giọng nói của Dim, nhớ anh ấy đến phát điên mà không dám nói. Tôi cố gắng xoay cơ thể nặng nề của tôi ngồi dậy. Dim giúp tôi để chiếc gối ra sau lưng cho tôi tựa vào, đau lòng nhìn tôi. Tôi biết khuôn mặt tôi giờ đây trông nhợt nhạt và kinh khủng đến mức nào. Vài hôm trước tôi đã đứng trước gương, ngắm nghía khuôn mặt trắng nhợt của mình, quầng mắt thâm lại thành mảng lớn, màu môi nhàn nhạt.

Tôi mỉm cười, vỗ tay xuống giường.

Dim vẫn nhìn tôi, tần ngần ngồi xuống.

- Em muốn ôm anh.

Tôi nói tiếng được tiếng mất, xen lẫn tiếng thở nặng nề.

Dim không nói gì, yên lặng ôm tôi vào lòng, vuốt lưng tôi chầm chậm. Bao lâu rồi cho một cái ôm? Bao lâu rồi chúng tôi mới gần gũi như vậy? Ngày trước Dim luôn tự ôm lấy tôi mỗi khi anh ấy thích, còn bây giờ, để được anh ấy ôm, tôi phải nói ra rằng tôi cần một cái ôm từ anh ấy.

Tôi đưa tay lên ôm lấy lưng Dim, ôm rất chặt, như thể nếu buông ra anh ấy sẽ vỡ vụn ngay trước mắt tôi. Tôi sợ anh ấy biến mất, sợ anh ấy tan đi, sợ anh ấy chẳng là của tôi nữa. Nhưng, sự thật vẫn luôn là điều khiến người ta đau lòng. Anh ấy không biến mất, không tan đi mà là thuộc về người khác nhưng thế khác nào việc anh ấy tan biến đi trong cuộc sống của tôi. Chỉ có điều, ích kỷ giữ mãi một người đã thôi chờ đợi mình chẳng phải việc có thể khiến mình hạnh phúc. Tôi không thể vì bất hạnh của tôi mà bỏ qua hạnh phúc của người khác. Nếu Dim đã tìm thấy được hạnh phúc mà tôi không thể đem lại cho anh ấy thì tôi cũng nên để anh ấy ra đi. Tôi không cao thượng, nhưng tôi là một người biết yêu và tôn trọng tình yêu. Bởi vậy…

- Em từ bỏ rồi.

Tôi thì thầm vào tai Dim rồi buông Dim ra, đưa tay lên vuốt phẳng cổ áo của Dim, vỗ nhè nhẹ.

Dim nhìn tôi, nhìn như muốn thấu trái tim tôi. Ánh nhìn đau đớn của anh ấy chạm vào trái tim tôi khiến nó thắt lại, nhói đau. Trong ánh mắt ấy, tôi có thể nhìn ra nhiều cảm xúc, từ phẫn nộ, đau khổ đến cả tuyệt vọng. Tôi không hiểu những cảm xúc anh ấy đang dùng để nhìn tôi là như thế nào. Chẳng phải đây là điều mà anh ấy muốn từ tôi khi anh ấy đã có một mối quan hệ khác sao? Nếu không phải vậy thì là điều gì?

Chợt, Dim quay mặt.

- Em không muốn hỏi anh gì à?

Dim quay lại, hỏi tôi, giọng điệu bình thản.

Tôi lắc đầu.

Dim lại tiếp tục hỏi.

- Em có bao giờ tin vào anh không?

Tôi nheo mắt, cẩn thận quan sát nét mặt của Dim nhưng chẳng có gì ngoài vẻ mặt bình tĩnh và thản nhiên đó. Giờ đây dường như người đang ngồi trước mặt tôi đây hoàn toàn không phải là Dim. Anh ấy chưa bao giờ nhìn tôi với ánh mắt ấy.

Tôi không đáp lại, không phải là tôi không muốn trả lời mà là tôi không có câu trả lời. Tôi nghĩ tôi từng tin anh ấy rồi lại nghĩ nếu tôi tin anh ấy, vậy là khi nào, tôi thật sự không nhớ được. Hay là… tôi chưa từng tin anh ấy?

Đợi tôi hồi lâu mà vẫn thấy tôi suy nghĩ, Dim đứng dậy, giúp tôi nằm xuống, ân cần đắp chăn cho tôi, nhìn tôi âu yếm. Cuối cùng, anh hôn lên trán tôi thật lâu rồi quay người rời đi. Chỉ trong chốc lát, bóng dáng anh ấy đã chẳng còn vương lại nơi đây.

Ngày tôi trở về nhà Dim cũng đã rời đi.

Tôi trèo lên chiếc sofa, cuộn mình tròn vo, nằm lặng. Tờ giấy nhắn Dim để lại bị tôi vo nhăn nhúm nằm dưới sàn.

“Là em từ bỏ anh hay từ bỏ tình yêu của anh, cho đến tận bây giờ anh vẫn không tìm được ra đáp án.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.