Người Lạ Quen Mặt

Quyển 3 - Chương 6: Vấn đề thứ ba của hôn nhân: câu chuyện đầu tiên



Lấy phải một người mặt dày, là xui xẻo của tôi.

Lấy được một người tôn trọng và thương yêu tôi, là may mắn của tôi.”

Có một chuyện cười như thế này: Một đôi vợ chồng già dắt nhau đi hẹn hò ở quán café. Đang ung dung ông một ngụm bà một hớp thì có một cô gái trẻ thân hình bốc lửa, ánh mắt tóe lửa đến gần ông chồng già. Ông chồng già lịch sự nói: “Chúng tôi không cần thêm gì.” Cô gái trẻ hừng hực lửa kia mỉm cười quyến rũ đáp lại: “Là em, Lisa đây!” Bà vợ già nghe cái tên xong, suýt phun café vào mặt ông chồng già vì nghĩ đến tên của một con chó lông xù đeo nơ hồng. Ông chồng già căng mắt, hỏi lại: “Vậy thì thế nào?” Cô Lisa vỗ bốp vào má ông chồng già, cười ranh mãnh: “Người yêu anh đây mà.” Rồi chưa để ông chồng già hoàn hồn, cô Lisa cúi đầu một góc 89 độ, giới thiệu với bà vợ già: “Chào chị, em là người yêu của anh ấy.” Bà vợ già “vô cùng khiêm tốn và lịch sự”, ngửa đầu một góc 91 độ, chào lại: “Chào em, chị là vợ của người yêu của em.” Nói xong, bà vợ già vắt một cái chân lên chân kia. Ông chồng già vỗ vai cô Lisa, thân tình khuyên nhủ: “Thế là em cận mấy độ? Ra khỏi cửa, rẽ trái, đi ba bước, rẽ phải, đi mười bước, là đến hiệu kính em nhé! Lisa là tên con cún của bà nội anh, em ạ. Nó là con Đực!” Nghe xong cô Lisa méo mặt, hậm hực chỉnh lại cái áo quây vừa bị trễ xuống hai phân, quay ngắt bỏ đi.

Câu chuyện cười không buồn cười đã kết thúc rất nhanh. Nó vừa kết thúc được khoảng mười phút và đôi vợ chồng già đó đang ăn bánh quy chấm sữa xem phim đêm khuya.

- Lần sau anh đi café, em đừng đi theo anh.

Dim nhét bánh quy vào miệng tôi, tuyên bố.

- Không có em đi cùng có phải là anh xin số xong rồi không. Trông tươi mới thế cơ mà!

Giọng Dim tiếc nuối.

Tôi nhai miếng bánh quy khô khốc trong miệng, nghiêng mặt nhìn Dim.

- Thế anh bảo hộ em cái người đã năn nỉ em đi café cùng là từ chối cho em đi café với người đó nhé!

Cơ mặt Dim co lại. Trông anh ấy nhăn nhó thật giống khỉ.

- Anh năn nỉ em hồi nào?

Tôi nhếch miệng.

- Em có bảo anh năn nỉ em à?

- Đồ phụ nữ xấu tính!

Dim hậm hực giật cốc sữa của tôi rồi cố gắng đưa tấm thân to lớn của anh ấy che hết tầm nhìn của tôi.

Phim đang đến đoạn cao trào kiss scene thì lại không được nhìn, tôi giơ chân đá thẳng vào người đang làm trò trước mặt, hét lớn.

- Mặt em mới xấu, tính em không xấu.

Trước khi hạ cánh xuống đất, Dim đã kịp rút phéng dây điện ra. Làm sao anh ấy có thể chịu kém miếng với tôi chứ.

Đang tranh cãi với nhau thì có điện thoại gọi đến. Gọi vào rạng sáng thế này thì chỉ có thể là bố mẹ Dim, họ đã quay trở về Mỹ cách đó mấy hôm.

Tôi định bắt máy nhưng Dim đã kịp phi thân trở lại giật lấy điện thoại ra ngoài phòng khách nghe máy. Vẻ mặt anh ấy vừa lo lắng vừa bối rối. Anh ấy cố gắng đi càng xa chỗ tôi càng tốt, giống như thể muốn giấu tôi. Tôi tò mò nhưng cũng không có ý định đi nghe lén, nếu việc cần thì anh ấy sẽ tự nói với tôi thôi.

Khi Dim đi vào, tôi ngước nhìn.

Dim thấy tôi nhìn anh ấy chăm chú lại tưởng bở vô điều kiện.

- Anh đẹp trai quá à? Nhìn buổi đêm trông quyến rũ hơn đúng không?

Sau đó anh ấy không ngần ngại tự nhìn mình trong gương rồi cảm thán bằng những câu tiếng anh nghe khá vô nghĩa.

- Trời sáng rồi Dim ạ! Nên anh xấu lắm.

Tôi tự nguyện đánh thức trí tưởng tượng của anh ấy.

Dim không quay lại, vô duyên chổng mông về phía tôi.

Bởi vì tôi khá bất ngờ trước hành động kỳ cục của Dim nên tôi ngồi im nhìn anh ấy qua gương và nhìn cả… mông anh ấy.

Bấy giờ Dim mới quay đầu lại, ngọt ngào nói.

- Thật ra thì đằng sau anh cũng đẹp lắm!

Tôi ngớ người, đổ ngửa ra sau than thân trách phận vớ phải một người đàn ông trơ trẽn số một này.

Chưa đầy một ngày sau bố mẹ Dim lại gọi đến, nhưng lần này là tôi nghe máy bởi vì Dim không có ở nhà. Rất hiếm khi chúng tôi không cùng nhau ở nhà. Sáng nay Dim đã ra khỏi nhà từ sớm để đi nhập nguyên liệu cho tiệm bánh của anh ấy, còn tôi vì bị cảm cúm nên đành ôm chăn ngồi nhà.

Tiếng anh của tôi tuy không phải là giỏi giang gì, điểm TOEFL hay TOEIC cũng không nhích được tới nửa nhưng giao tiếp bình thường với người bản xứ thì không gặp phải trở ngại nào. Sauk hi tiếp xúc với bố mẹ Dim, tôi phát hiện chuyện bố anh ấy dạy anh ấy tiếng việt là nói dối bởi quả thật bác ấy không biết nói gì ngoài hai từ: “Xin chào!” theo kiểu dân du lịch với tôi. Dim quyết định dạy tôi tiếng anh. Nói là dạy để lấy oai cho Dim thôi chứ anh ấy toàn dạy tôi nói bậy bằng tiếng anh. Bởi lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau không phải là ở tiệm bánh mà lại là ở quán bar, tôi thì chửi anh ấy bằng tiếng việt, anh ấy thì chửi lại tôi bằng tiếng anh, nói qua nói lại cũng không ai hơn ai. Cuối cùng chúng tôi cũng tự phục nhau và làm hòa. Nguyên do thì bé như con kiến vậy. Chỉ vì tôi “dẫm nhầm” chân anh ấy còn anh ấy thì cũng “vô tình” đổ rượu lên người tôi. Ngoặc kép là để chỉ sự cố tình và có kế hoạch của cả hai chúng tôi. Do tôi bị bạn gạ gẫm cá cược bắt chuyện với anh chàng Tây ngồi chếch bàn của chúng tôi nên tooiddax cố ý tạo ra tình huống làm quen kỳ cục đó. Dim thì thấy tôi ăn mặc nghiêm chỉnh tới mức kỳ cục thì muốn lân la làm quen. Sau cùng thì mục đích nói chuyện và làm quen của chúng tôi chuyển sang cãi vạ kèm ẩu đả. Mãi về sau, Dim còn than trách và bắt đền tôi mãi vì mấy sợi tóc tôi giật của anh ấy, nào là ăn bao nhiêu đồ dinh dưỡng, uống bao nhiêu loại thảo dược mới nuôi được một sợi tóc dài vài centimet.

Bố mẹ Dim ngỏ ý muốn chúng tôi cùng đón giao thừa bên Mỹ. Mẹ anh ấy nói muốn khoe con dâu Châu Á với họ hàng trong gia đình nhưng Dim không đồng ý. Thậm chí anh ấy phản ứng rất quyết liệt làm họ có chút buồn bã. Nếu không nhận cuộc gọi này có lẽ tôi đã không biết gì về chuyện này. Nhưng để không mất lòng bố mẹ chồng và cũng không làm Dim không vui, tôi xin phép mẹ anh ấy sẽ gọi lại cho bà vào mấy ngày tới khi chúng tôi bàn bạc với nhau xong. Mẹ Dim vui vẻ đồng ý, còn nói rằng, chỉ đợi câu này của tôi thôi là bà đủ vui vẻ rồi. Bởi vì bố mẹ Dim rất dễ tính nên họ chưa một lần nào gây áp lực cho tôi dù ngôn ngữ hay văn hóa bất đồng. Họ chưa từng bắt ép chúng tôi làm điều gì theo ý họ. Vậy nên vì việc lần này tôi rất muốn đáp ứng ý muốn của họ. Là con dâu nhưng tôi cũng chưa từng sang Mỹ ra mắt họ hàng nhà Dim lần nào, tôi cảm thấy rất xấu hổ. Tôi cũng chưa từng nghĩ qua lý do tại sao Dim không muốn đưa tôi về hay nói với tôi về chuyện này nhưng nhất định không phải vì Dim muốn giấu giếm tôi với mọi người hay xấu hổ vì tôi. Hẳn là có lý do khác phụ thuộc vào tôi. Dim luôn quyết định theo ý của tôi dù tôi muốn hay không vì Dim luôn tôn trọng tôi và thương yêu tôi. Cho nên tôi cũng nên dùng thành ý của mình để đáp lại anh ấy, dù chỉ là một chút thôi tôi cũng muốn dành cả cho anh ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.