Người Lạ Quen Mặt

Quyển 4 - Chương 5: Nếu có thể, hãy để em có một kết thúc trọn vẹn cho câu chuyện của anh



“Vào kiếp sau, nếu có thể, chúng ta hãy yêu nhau bằng trái tim dũng cảm hơn, anh nhé.”

Càng gần cuối năm, các công việc chuẩn bị cho những chương trình phát sóng trong Tết càng gấp rút hơn nên thời gian để tôi buồn bã và nghĩ chuyện không đâu cũng chẳng có. Tôi làm việc thâu đêm suốt sáng, chẳng màng đến ăn uống. Tôi làm nhiều như vậy bởi tôi đã có một hiệp ước ngầm với Tùng để có thể nghỉ thêm một tuần sau Tết dương. Tôi muốn về Mỹ, một phần là để tìm Dim, một phần cũng là để thăm gia đình anh.

- An, em sẽ không phiền chứ nếu bảo anh chàng tình cũ của em có thể đánh xe ra chỗ khác nhường chỗ đó cho bé cưng của anh?

Khi tôi vừa bắt máy thì Tùng đã đề nghị.

“Tình cũ?”

Tôi không hiểu, cố gắng hỏi lại trong khi đau đầu suy nghĩ về tập tài liệu đêm qua tôi đã thức để làm đang ở chỗ nào.

- Anh đang nói ai vậy?

- Audi Q7.

Tùng đáp gọn rồi gần như hét vào điện thoại, đe dọa.

- Hãy xuống đây xử lí cho anh không thì anh sẽ vô hiệu hóa hiệp ước của chúng ta đấy!

Tôi tin là anh ấy biết những lời này của anh ấy chẳng có chút ảnh hưởng nào với tôi vì bao nhiêu lần anh ấy đe dọa là bấy nhiêu lần tôi mặc kệ nhưng anh ấy vẫn luôn nói những lời vô nghĩa đó kể cả tôi chẳng hề để tâm.

- Em cúp máy đây.

Tôi tốt bụng thông báo rồi tắt máy không chần chừ thêm phút nào. Tôi đã nghĩ về một tuần sắp tới, khi tôi có thể tìm thấy Dim và nói chuyện với anh ấy về những gì tôi đã cố bỏ qua suốt thời gian trước đó.

Mấy phút sau, Tùng đi lên văn phòng và tiếp tục than phiền với tôi về việc bé cưng của anh ấy đã buồn bã thế nào khi không được ở chỗ quen thuộc của nó nhưng tôi lại chẳng mấy quan tâm. Rồi đâu sẽ vào đấy, Tùng sẽ không nghĩ lâu về chuyện này với tính cách chóng quên của anh ấy đâu.

Đến tận đầu giờ chiều tôi mới tạm dừng công việc. Văn phòng không có nhiều người bởi họ đi ăn trưa chưa về, một số ra ngoài tác nghiệp còn hơn nửa văn phòng là ở trong trường quay trên tầng năm để ghi hình. Chương trình của tôi đã quay xong ba số và một số đặc biệt về Tết.

Tôi mệt mỏi, dựa vào lưng ghế, uể oải ngáp một hơi dài. Tôi đi ra chiếc máy pha café gần cửa sổ, lấy một cốc café nóng để khống chế cơn buồn ngủ. Dù bác sĩ đã dặn tôi không được uống các chất kích thích nhưng tôi vẫn uống, lại còn uống rất thường xuyên. Vì thức đêm nhiều nên tôi tìm đến café, thậm chí còn uống thay cả nước lọc. Tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nhìn xuống phía nhà để xe đối diện, chiếc xe audi màu đen vẫn đứng im lặng ở cạnh lối đi ra. Những ngón tay dài, gầy gò đang gõ trên cửa xe thịp nhịp, đều đều, chậm rãi. Tôi biết nhịp điệu này, là bản nhạc ngày xưa tôi thường nghe lúc bên Vương – Kiss the rain của Yiruma. Tôi lấy một chiếc cốc giấy, đổ đầy café vào cốc rồi xoay người, xách túi đi xuống.

“Cạch.”

Tôi mở cửa xe, tự ngồi vào trong xe, phủi vài hạt mưa vừa bay lên mái tóc buộc hờ của mình rồi đưa cho Vương cốc café nhỏ.

Vương đang nhắm mắt, nghe thấy tiếng động, mở he hé một bên mắt, mỉm cười đón lấy cốc café từ tay tôi.

- Anh đã nghĩ sẽ đợi em đến tối.

Tôi nhún vai, vứt túi xách ra ghế sau.

- Em xin lỗi đã phá vỡ kế hoạch của anh nhưng từ giây phút này, em không bận.

Kiểu nói năng của tôi đầu đuôi mỗi cái một kiểu nhưng tôi vẫn hy vọng bất kỳ ai nói chuyện với tôi đều hiểu.

Trong xe rất lạnh. Tôi vừa vào xe thôi mà đã muốn rét run lên.

- Lần sau đừng đợi em như thế này, gọi cho em là được.

Tôi xoa hai bàn tay vào nhau rồi nhét vội vào túi áo khoác, nhăn nhó nhắc nhở Vương.

Vương không nói gì, chỉ ngồi yên nhìn tôi. Ánh mắt Vương ánh lên những tia nhỏ ấm áp, hạnh phúc. Khi bất chợt bắt gặp ánh nhìn đó, tôi không vui vẻ mà nhảy cẫng lên như mấy năm trước, không bối rối đến mức muốn trốn chạy như vài tháng trước, tôi chỉ cảm thấy bình thản. Đối với những cảm xúc lạ, tôi đã thôi hoang mang và bình tĩnh hơn.

Tôi và Vương có một bữa ăn nhỏ ở một nhà hàng ở khu phố Tây. Một bữa ăn kiểu Pháp với gan ngỗng áp chảo khai vị và rượu vang Chateau Grangeneuve White. Tôi không thường đi ăn những bữa ăn xa xỉ và sang trọng nhưng cũng có đôi lần đi xã giao nên cũng được thưởng thức những món ăn kiểu như vậy. Lần đầu tiên tôi ăn món gan ngỗng, tôi cảm tưởng nó tan ngay trên đầu lưỡi. Vị béo ngậy của nó cuốn hút tôi từ miếng đầu tiên khiến tôi lưu luyến tới mức ăn xong rồi vẫn còn cảm giác muốn ăn thêm. Mà tôi lại là một người có sở thích duy trì thói quen dài nên mỗi lần đi ăn đồ Pháp, tôi luôn gọi gan ngỗng mà chẳng cần xem qua menu có những gì. Cũng như rượu vang, tôi luôn chọn vị quen thuộc. Nhưng so với uống bia thì sức uống rượu của tôi kém hơn hẳn. Tôi không say những dễ đau đầu và khó chịu. Vị của Grangeneuve White khá là chua nhưng nếu nhấp nháp từ từ sẽ tận hưởng được hương vị của cây cam lá chanh, cây đoan và cây keo cùng với hương thơm mạnh mẽ quyến rũ của nó. Tuy tôi không phải người sành rượu nhưng đối với những loại rượu tôi uống, tôi luôn tìm hiểu và dành thời gian cảm nhận để có thể thưởng thức nó một cách đầy đủ hơn. Tôi học được điều này từ Dim mỗi lần đi uống với anh ấy. Có một lần tôi đi uống cùng Dim, nhìn anh ấy cầm ly rượu lên, lắc nhẹ nó vài cái, tôi cướp ly rượu đó, đánh liều uống cạn một hơi. Sau đó tôi lắc đầu, chê bai vị rượu vừa đắng vừa nghẹn cổ. Nghe tôi nói vậy, Dim cười phá lên. Mãi lâu sau tôi mới hiểu điệu cười của anh ấy là chê tôi ngốc nghếch không biết thưởng thức rượu.

- Thức ăn không ngon sao?

Nghe tiếng Vương, tôi thoáng giật mình, xiên mạnh chiếc dĩa vào miếng gan, bắn chút nước sốt ra áo. Tôi luống cuống lấy khăn ăn lau vội vết nước sốt.

- Món ăn rất tuyệt. Em chỉ là đang cảm nhận vị của nó thôi.

Tôi mỉm cười, bỏ một miếng vào miệng, ăn ngon lành trước sự lo lắng của Vương.

Nhìn thấy tôi ăn ngon miệng, Vương hài lòng ăn tiếp, không có ý định trò chuyện gì với tôi. Anh vẫn như ngày xưa, làm gì cũng yên lặng, chậm rãi và bình tĩnh. Khi ăn cùng anh, người duy nhất nói hết chuyện này sang chuyện khác là tôi, đôi lần tôi hỏi gì đó, anh đều đáp lại ngắn gọn bằng “ừ” hoặc “không”. Chẳng bao giờ anh đưa ra ý kiến của anh, luôn luôn đáp ứng tôi mà không cần lý do gì. Có một thời gian, tôi thấy chuyện tình yêu của tôi khá tẻ nhạt khi chỉ mình tôi hào hứng, chỉ mình tôi vui sướng nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì tôi cũng là người đòi có bằng được tình yêu này, kể cả việc đi làm người xấu tôi cũng làm để có được thứ tình yêu nhạt vị với anh nên tôi đành chấp nhận hiện thực trong im lặng mà chẳng phàn nàn nhiều.

- Anh muốn đưa em đến một nơi.

Vừa lên xe, Vương quay sang nhìn tôi, mở lời từ tốn.

Vương đưa tôi đến một ngọn đồi ở ngoại thành. Từ lúc xuống xe, Vương không nói với tôi điều gì, chỉ lẳng lặng nắm lấy tay tôi đưa tôi lên ngọn đồi. Cách đây vài năm, tôi từng đến đây với Vương. Ở đây chúng tôi đã có một lời hẹn ước với nhau, rằng khi chúng tôi rời khỏi thế giới, tôi hy vọng chúng tôi sẽ được ở cạnh nhau trên ngọn đồi này, cùng nhau ngắm mặt trời mọc và chờ đợi hoàng hôn buông xuống, ngày này qua ngày khác. Khi đó tôi đã hào hứng biết bao nhiêu, nhảy nhót, nói cười không ngớt về viễn cảnh tương lai còn Vương cũng ngầm đồng ý với tôi bằng cách mỉm cười. Dĩ nhiên là trông tôi khi ấy hạnh phúc biết mấy, cũng không thể nghĩ được rằng khi quay lại đây, vẻ mặt hạnh phúc ngày xưa đã chẳng còn đọng lại gì.

Khi tôi lên tới đỉnh đồi, tôi nhìn thấy một ngôi mộ nhỏ nằm giữa khoảng đất trống, lòng tôi dấy lên những cảm giác bứt rứt không yên. Và khi Vương lấy ra một cây hương từ trong chiếc túi nilon đen mà anh cầm từ lúc bước xuống xe, tôi đã ngờ ngợ ra chút ký ức.

Vương thắp hương, nở nụ cười hiền lành, khẽ nói.

- Choco của bố, mẹ con đến rồi đây.

Vương vừa cất lời, trái tim tôi chợt như co thắt lại. Tôi không thở được, không thở nổi. Khắp người đều là cảm giác đau đớn, như vừa ngã xuống một nơi găm đầy gai nhọn. Tôi bước từng bước đến ngôi mộ. Trên tấm bia, dòng chữ viết hoa ngay ngắn – Trần Vương An Bình – cái tên mà tôi và Vương đã cùng nghĩ ra để đặt cho đứa bé khi chúng tôi vừa biết tôi có đứa bé. Thậm chí, ngay cả cái tên Choco tôi thường gọi khi vỗ về sinh linh nhỏ trong bụng cũng được Vương khắc lên đó. Vương nói, bố tôi gọi là Pie thì anh ấy sẽ gọi con gái của chúng tôi là Choco để khi muốn gọi cả mẹ và con, anh chỉ cần nói Chocopie là được. Rất ít khi tôi thấy Vương trêu đùa nên khi nghe anh nói vậy, tôi đã cười nguyên cả ngày, còn trêu chọc anh.

“Con của mẹ…”

Tôi run rẩy ngồi xuống bên mộ, khẽ khàng đưa tay ra, chạm lên phiến đá lạnh lẽo trên mộ. Tôi kìm chặt tiếng nấc, không ngẩng lên nhìn Vương, thu tầm mắt, hỏi.

- Anh đã làm khi nào?

- Trong ngày hôm đó. Anh muốn cho con của chúng ta có một ngôi nhà để ở.

Tôi im lặng, vuốt ve tấm bia, phủi đi những hạt bụi bay lên đó. “Mẹ sẽ không bao giờ bỏ đi không quay đầu lại như ngày hôm đó nữa. Mẹ hứa, mẹ sẽ đến đây với con.”

Suy nghĩ về cái ngày đau khổ ấy lại ùa về trong tôi.

- Vương.

Tôi ngoảnh đầu nhìn Vương đứng sau lưng, khẽ gọi.

- Lại đây đi, em muốn ôm anh.

Khi Vương vừa cúi xuống, tôi quàng tay lên cổ Vương, ôm chặt anh. Bờ vai của anh, không rộng hơn, không dài hơn nhưng lại vững chắc hơn. Vương ngày xưa và Vương bây giờ, tuy vẫn cùng là một con người nhưng đổi khác hơn rồi. Chỉ có điều trong lòng mỗi chúng tôi lại có vết thương lòng quá lớn, qua bao nhiêu năm vẫn đau cũng nỗi đau ấy. Nỗi đau vẫn chồng lên nỗi đau, vết thương thì vẫn mãi nứt nẻ. Và rồi khi tôi gặp lại vợ của Vương, cô ấy nói anh đã chọn lựa việc ly hôn sau vài năm chung sống không tình yêu, không kết quả. Tôi cũng biết rằng, Vương vẫn yêu tôi và luôn nặng tình với ký ức ngày đó. Nhất là khi Vương biết vợ anh không thể sinh con được, sự đắm chìm vào quá khứ và tuổi trẻ ngày đó lại càng sâu thêm. Vương nhớ đứa bé. Còn tôi thì… cũng vậy. Nhưng chúng tôi chỉ nên nhớ về đứa bé vào một lúc nào đó trong cuộc đời thay vì ngày ngày ôm lấy hình ảnh đứa bé, nhớ nhung và đau lòng. Và hơn hết, chúng tôi không nên nhớ về nhau. Đã là quá khứ thì nên để nó lại sau lưng. Dù tuyệt tình nhưng chuyện tình cảm, dây dưa nhiều không phải điều nên làm.

- Cảm ơn anh.

“Cảm ơn anh, về em, về con và về chuyện tình của chúng ta. Mọi thứ.

Vào kiếp sau, nếu có thể, chúng ta hãy yêu nhau bằng trái tim dũng cảm hơn, anh nhé.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.