Người Tình Áo Rồng Của Thiếu Gia

Chương 11



Những lời này giống như vụ nổ lớn ập đến, bức xạ nhiệt và mảnh vỡ bom văng ra, ầm lên khiến những người ở đây nghe xong không khỏi đờ người, Quan Thiên Lệ hoài nghi mình nghe lầm, không khỏi lập tức đứng lên, vẻ mặt kích động, "Con nói cái gì? Con lặp lại lần nữa?"

"Dì, dì không có nghe lầm, năm ngoái con đã kết hôn rồi."

"Con! Con giỏi lắm! Lại dám tự chủ trương! Cưới người nào? Tại sao không cho ta biết?" Quan Thiên Lệ thiếu chút nữa tức giận sôi sục, bà ỷ mình thân là dì của Nguyên Thánh Thành, đã ngầm ước định với nhà họ Phương, muốn thúc đẩy việc hôn nhân, ai ngờ sẽ như vậy!

Lúc này, quản gia Hoa vẫn đứng sau lưng Nguyên Thánh Thành tiến lên, vẻ mặt cung kính lễ độ, khuyên giải: "Phu nhân à, xin ngàn vạn lần không nên tức giận, sẽ ảnh hưởng cơ thể."

Quan Thiên Lệ biết vị này là quản gia Hoa, người này ở Cẩm Lan Uyển hơn 30 năm, rất trung thành với nhà họ Nguyên, địa vị cũng không tầm thường, ngay cả Nguyên Thánh Thành cũng chưa bao giờ xem ông là người làm, vì vậy thấy ông đứng ra khuyên giải, lập tức trút ra nỗi khổ tâm, "Quản gia! Ông nhìn coi! Ông nhìn coi! Có phải nó quá to gan lớn mật không? Tự mình kết hôn, không nói một tiếng với dì nó, thật quá đáng! Trong mắt nó có còn trưởng bối trong nhà không?”

"Dạ dạ, người bớt giận, uống một ly trà, trước xin bớt giận." Quản gia Hoa khuyên Quan Thiên Lệ ngồi xuống, đột nhiên giống như nhớ tới chuyện gì, một mực cung kính nói: "Kính thưa phu nhân, tuần trước tòa nhà này chuẩn bị thay rèm cửa sổ, người thiết kế đề nghị một loại, nghe nói là vận chuyển từ Pháp tới đây, rèm cửa sổ cao cấp nhất thế giới, hoa văn rất đẹp, tất cả đều là hàng thêu thủ công, tôi đã tính toán sơ, nếu như mỗi thước giá cả 3000, bày biện xong cả tòa nhà, có thể sẽ tốn hơn 300 vạn.”

Không chỉ là Quan Thiên Lệ mà Phương Thục Quân và tất cả mọi người giống như khách khứa đang tham quan, nhìn quản gia Hoa nghiêm túc báo cáo sổ sách, không biết sao quản gia lại đột nhiên nói lảm nhảm về những thứ này?

Quản gia tiếp tục ung dung nói: "Ngoài ra, người cảm thấy thảm nên mua của Ấn Độ hay Iran? Thật ra thảm lông dê New Zealand tinh khiết cũng rất tốt, chuyện hao tâm tổn trí nhất còn là chất liệu với hoa văn…Người cảm thấy có đúng không?”

"Hôm nay trong ngôi nhà này phòng ngủ chính cộng thêm phòng khách, phòng khách, thư phòng, rạp chiếu phim gia đình, phòng khách, phòng Golf, Gym, phòng tập thể thao, tổng cộng có 27 phòng, nếu đổi hết tất cả rèm cửa sổ thì cũng là một chuyện lớn…”

Quan Thiên Lệ nghe được quả thật tức giận không kềm được, quản gia Hoa này lảm nhảm suốt, cái gì với cái gì chứ? Chẳng lẽ ông ta hồ đồ rồi?

Ai ngờ quản gia Hoa giống như lão tăng niệm kinh, còn tiếp tục thao thao bất tuyệt xin ý kiến, "Ngoài ra phòng bếp và nhà tắm. . . . . ."

"Được rồi!" Quan Thiên Lệ nổi trận lôi đình vỗ bàn một cái, "Đây là chuyện nhà của mấy người, có quan hệ gì với tôi, nói với tôi làm gì?”

"A! Thì ra là phu nhân cũng biết rõ." Quản gia Hoa lòng vòng quanh co hồi lâu, nghe được câu nói sau cùng dường như rất hài lòng.

"Biết cái gì?" Quan Thiên Lệ hiển nhiên đã bị lão già này hoàn toàn xoay vòng đến hồ đồ.

Chỉ thấy quản gia Hoa rất dè dặt cười một tiếng, hỏi ngược lại: "Thiếu gia nhà tôi muốn đính hôn với người nào, muốn kết hôn với người nào, đó cũng là chuyện của nhà họ Nguyên chúng tôi, có liên quan gì tới phu nhân chứ?”

Nghe xong lời này, đầu tiên Quan Thiên Lệ sững sờ, sau đó thẹn quá thành giận, im lặng bình tĩnh đứng thành một hàng với vú Lâm và người hầu, mỗi một người đều cắn chặt răng, liều mạng nhịn cười đến nghẹn, những người khác cũng không dám cười, chỉ có Quan Chi Mạt rất không coi trọng bật cười ‘phốc’ một tiếng.

"Tốt! Tốt! Rất tốt! Quả nhiên là chủ nào tớ nấy! Chuyện nhà họ Nguyên mấy người, tôi không bao giờ…xía vô nữa!” Lửa giận đã bốc khóc trên đầu phu nhân Quan, lập tức đứng dậy giơ tay cầm túi lên, nổi giận đùng đùng sải bước rời khỏi đại sảnh.

Phương Thục Quân thấy trưởng bối duy nhất có thể nói chuyện trước mặt Nguyên Thánh Thành cũng bị chặn lại không nói nên lời, cũng chỉ có thể cười nói mấy câu khách sáo, chán nản cùng những người vây xem đứng dậy rời đi.

Nguyên Thánh Thành nhìn giờ giấc trên điện thoại, buổi chiều Cố Thẩm Đóa ra ngoài nói muốn tới trường học, lúc này vừa đúng lúc anh có thể đến đón cô về.

Anh quay đầu, hỏi Quan Chi Mạt vẫn ngồi yên, "Chi Mạt, em không đi sao?”

"Anh họ, làm gì đã đuổi người rồi! Thật ra thì hôm nay em đến, đặc biệt tặng quà đó.” Quan Chi Mạt nhẹ nhàng cười nói,”Coi như đây là quà đính hôn trễ của em đi! Mặc dù hơi muộn chút nhưng tâm ý sẽ không thay đổi!”

Trong hộp gỗ tử đàn có một đôi chim uyên ương bằng sứ màu đỏ thắm, sắc màu tươi, rực rỡ nhưng không mất vẻ lộng lẫy, phong thái quý giá, nhưng cũng giản dị, cảm giác được sự đầy đủ, có thể nói đồ sứ chính là vật quý báu.

"Cám ơn em, Chi Mạt.” Nguyên Thánh Thành thật sự thầm cảm ơn, ý bảo quản gia Hoa sau lưng nhận lấy.

"Khách khí cái gì?" Quan Chi Mạt thản nhiên cười,”Ở nhà họ Quan, có mấy người rất tốt với em, anh họ, anh cũng là một người trong đó.”

Người nhà họ Quan dù là huyết mạch tương thông cũng chưa bao giờ thiếu tính toán, huống chi là cô?

Họ Quan, có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu được câu "Hợp tác cùng có lợi, tranh đấu chỉ có thiệt hại".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.