Người Tình Của Thuyền Trưởng

Chương 34



Một lần nữa, Bá tước Mannering lại cảm thấy con đường dẫn đến Kate bị chắn ngang. Chà, Kate! Cô bé đáo để, lại mưu mô hòng làm chàng nổi ghen với thằng cún con Ludlow ấy! Cô nàng hành động vậy để làm gì nếu không phải là bắt chàng bộc lộ mình, nhưng chàng đâu có ý định ấy! Nàng đã gây được những cảm hứng mới trong cái lồng ngực rắn đanh cuả chàng thật đấy, và chàng có thèm khát nàng điên cuồng thật đấy, nhưng tình yêu ư, hôn nhân ư? Ối dào! Chàng vừa thoát khỏi một cuộc hôn nhân bất đắc dĩ không phải để ngã vào một vụ tương tự. Hôn nhân, trong suy nghĩ cuả chàng, chỉ là một cuộc cắn xé nhau triền miên. Đó không phải là thứ mà chàng muốn cho mình và Kate!

Nhưng rồi sau thì sao? Quả thật, chàng đã sa vào một cuộc tình mạo hiểm. Kate có phải cô con gái nhà bán hàng rong đâu! Chúa ơi, cô Sarah sẽ lột da chàng! Còn Kate, trực giác mách bảo chàng rằng không đời nào nàng lại chịu làm tình nhân cuả chàng với những cuộc hẹn hò lén lút, những cuộcộ tình vụng trộm. Còn một điều nữa làm chàng băn khoăn không kém. Nếu Kate có mang thì sao nhỉ? Lần đầu tiên sau nhiều năm chàng đã buông thả hết mình. Quỷ thật, chàng phải cẩn thận hơn trong tương lai nếu quan hệ cuả họ được nối lại.

Buổi trưa, khi chàng đến, Sarah và Ellen đang ngồi bên bàn ăn bày các món nguội gồm thịt xắt lát mỏng, tôm hùm trộn xa lách kèm món xúp rùa nóng.

− A, Branwell- Sarah reo lên- thế là mọi việc đều suôn sẻ. Nhưng sao anh không đến thẳng đây, cô muốn nghe thật chi tiết mọi chuyện.

− Xin lỗi cô Sarah, nhưng sau đó cháu phải diện kiến ngài Pitt, không thể chậm trễ được. Cháu gái cô đâu?

Sarah quay sang Ellen.

− Ừ, con bé đâu rồi nhỉ, Ellen? Chẳng lẽ nó đi với cậu chàng Ludlow chưa về?

− Chắc Kate về rồi đấy. Để tôi lên lầu xem- Nell mỉm cười đứng dậy, nhưng mắt lại ngong ngóng liếc ra phiá cưa?. Bá tước nhận thấy ngay và nói bằng giọng gần như thì thầm.

− Xin lỗi Nell, lần này ông Hatch không đi cùng tôi.

Ellen đỏ mặt nhìn xuống và chạy vội ra khỏi phòng trong khi Bá tước phá ra cười.

− Branwell, không nên trêu bà ấy thế- Sarah cũng cười khúc khích- thôi nào, kể cô nghe đi.

− Đúng như cháu đã nghĩ. Nếu không có Willy làm chứng, hẳn ngài Rathborne vẫn còn cố níu lấy cái trò đám cưới này.

− Chà, lão già ma mãnh! Cô sẽ gửi cho ông ta thư báo huỷ cuộc mạn đàm tối nay- Sarah nói với vẻ nhẹ nhõm.

− Không cần. Sau những chuyện như vậy, thiết nghĩ ngài tử tước sẽ không đòi hỏi thủ tục đó đâu- Chàng toét miệng cười và nháy mắt ranh mãnh- Hay là cô vẫn giữ cuộc hẹn?

− Không, không. Cô chẳng cần quan tâm đến Rathborne. Cô chỉ lo anh sẽ gặp nhiều phiền phức sau này, chàng trai ạ.

Chàng cười ré lên và búng nhẹ vào mũi bà.

− Đừng có mà che mắt cháu, bà cô yêu quý!

Câu chuyện cuả họ bị ngắt quãng vì Nell hớt hải chạy vào, tay vung vẫy một mảnh giấy.

− Bà Haverly, Travis vừa chuyển cho tôi bức thư này, cuả Daniel!

Bá tước đặt dĩa xuống bàn, lông mày nhíu lại trong khi Ellen ép một tay lên ngực, tiếp tục rên rỉ.

− Ôi, Kate! Ôi, bà đọc đi, bà Haverly- bà đưa mảnh giấy cho Sarah và ngồi phịch xuống ghế.

Sarah lướt qua bức thư và kêu lên.

− Lạy Chúa!

Bây giờ thì Bá tước đã đặt cả thìa xuống và gạt chiếc dĩa sang bên.

− Chuyện gì vậy?

− Kate. Nó chạy theo cái thằng bé Ludlow đó rồi.

Quai hàm chàng cứng lại và ánh mắt lạnh đi.

− Cháu không tin...

− Đây này- Sarah chỉ vào một dòng trong bức thư- Cậu ta viết là hai đứa có lý do hẳn hoi đê cưới nhau gấp- Bà quay sang Bá tước, vẻ mặt luống cuống- Branwell, chúng nó chỉ là hai đứa nhóc con. Cậu con trai mới lớn mười tám tuổi. Thật là ngu xuẩn!

− Đưa cháu xem nào- Bá tước đòi, gần như giật lấy bức thư, đọc lướt rồi đứng bật dậy- Cậu ta đã sai lầm khi tiết lộ hướng đi. Cô Sarah, hai đứa sẽ không cưới nhau đâu và cháu cô sẽ trở về nội trong đêm nay- chàng nói và bước nhanh ra khỏi phòng. Vài phút sau, chàng đã thúc ngựa phi nước kiệu trên đường đi Cambridge.

− Ôi, Danny, bảo xà ích nhanh nữa lên. Họ sẽ đuổi kịp chúng ta mất- Kate bực bội nhấp nhổm, vì lúc này đã quá trưa và chắc hẳn dì nàng đã nhận được bức thư rồi.

Danny vẫn toe toét cười

− Thì kệ cho họ đuổi. Hai tiếng nữa chúng ta sẽ tới Cambridge.

Kate thở dài, không hiểu sao cậu bạn lại có thể nhơn nhơn ra thế. Mỗi phút trôi đi nàng lại càng cảm thấy muốn tức thở. Nàng không muốn lấy Danny. Giá mà nàng không bốc đồng lên nhận lời! Nhưng lúc đó nàng chỉ muốn cho Bá tước một bài học. Bây giờ nàng thấy mình thật là phi lý. Ôi, Kate mày thật ngu xuẩn, nàng tự xỉ vả mình trong khi Danny ngồi chúi trong góc xe mà ngủ như một con cừu. Một chú cừu- nàng buồn rầu nghĩ- mà nàng đang dẫn đến lò mổ! Nàng không thể cưới cậu ta. Nàng sẽ nói với Danny như thế khi họ tới Cambridge, và nàng sẽ theo chuyến xe bưu trạm quay về. Mà nàng lo nhất là Bá tước sẽ bắt kịp họ. Chàng là một con quỷ, một kẻ ác ôn! Liệu chàng có nổi xung mà đánh cả nàng không đây? Ôi, lạy Chúa, Danny đáng thương chắc nguy mất!

Thời gian chậm chạp trôi, nhưng nỗi lo âu cuả Kate chỉ càng tăng lên. Danny vươn vai và ngồi thẳng dậy.

− Tôi thiếp đi lâu chưa?- Cậu ta hỏi, mắt chớp chớp như trẻ con ngái ngủ khiến nàng không nhịn được cười.

− Một lúc rồi. Cậu biết không, hình như chúng ta sắp tới một cái làng- Kate nói, bỗng dưng sôi nổi hơn- Kìa, Danny, đằng kia có một quán trọ đẹp quá. Bảo xà ích dừng lại đi.

Danny thò cổ ra cửa xe, nghiêng ngó.

− Còn chút nữa là đến nơi rồi. Đi nốt thôi.

− Mình không đi nữa đâu- Kate nói và nhìn thẳng vào mắt bạn.

− Quỷ thật, Kate. Kate không...

− Mình nhất quyết rồi. Mình không thể lấy cậu, Danny. Chúng ta sẽ dừng lại ở đây ...Quán trọ kia tên gì nhỉ?

− Sừng Bò Đỏ- Danny lầm bầm.

− Chúng ta sẽ nghỉ đêm ở Sừng Bò Đỏ và sáng mai cậu bắt xe bưu trạm cho mình về London.

− Kate điên rồi!- Danny la lên- Kate không thể qua đêm với tôi rồi trở về nhà. Kate sẽ biến thành cô gái hư hỏng.

− Chúng ta sẽ ngủ phòng riêng.

− Tôi sẽ đi mời cha xứ đến làm lễ!

− Nhưng...

− Không nhưng nữa. Kate phát rồ rồi, còn tôi thì không!- Danny nói một cách cộc cằn.

Mười phút sau Kate đành vào ngồi chờ trong phòng ăn cuả quán trọ. Danny đã khăng khăng đòi đi tìm cha xứ và nàng đành bất lực trước sự ương bướng cuả chàng. Tự nhiên, chàng trở lại sớm hơn nàng chờ đợi, dẫn theo một ông già mặc áo chùng xám xịt mà chàng giới thiệu là cha Stone.

− Cô gái, tôi được biết chàng trai trẻ này muốn làm lễ thành hôn với cô- cha Stone nói.

− Xin lỗi cha ...- Kate bắt đầu nhưng Danny đã cắt ngang.

− Kate, tôi không tìm được cha xứ. Tôi gặp cha Stone đang nghỉ tại quán trọ này và nhờ cha luôn. Cha Stone không phải cha xứ, nhưng tôi nghĩ cũng chẳng có gì khác nhau, đúng không?

− Đúng, không có gì khác nhau, Danny ạ, bởi vì mình sẽ không lấy cậu- nàng gắt gỏng nói.

Ông cha cố tỏ vẻ ngạc nhiên.

− Vậy thì... - Ông ta nói và quay lưng, dợm bỏ đi. Danny vội nắm lấy khuỷu tay ông ta.

Cũng vào lúc đó, Bá tước Mannering ghìm cương trước quán trọ Sừng Đỏ. Chàng đã thấm mệt và mất hết bình tĩnh sau một ngày rong ruổi trên đường. Chàng trao cương ngựa cho người phục vụ và bước vào phòng ăn chính. Nhìn thấy người đàn ông quý tộc, chủ quán lon ton chạy ra đón. Chỉ sau vài lời hỏi han, Bá tước đã biết đối tượng săn đuổi cuả mình đang ở phòng trong.

Bằng ba bước chàng đã tới trước cánh cửa và bồi cho nó một cú đạp mạnh đến nỗi nó bật tung và đập đánh rầm vào tường trong. Ba người trong phòng giật nẩy mình quay lại.

− Sự lộn xộn này là thế nào?- Cha Stone hỏi, mày cau lại một cách đáng sợ.

Kate ngồi bật dậy.

− Branwell, tôi biết tại sao anh đến, nhưng quá muộn rồi. Tôi đã là vợ anh Ludlow, và do đó, anh không có việc gì ở đây cả!

Bá tước ném cho nàng một ánh mắt chết người.

− Vậy thì, thưa cô em yêu quý, thật đáng tiếc. Tôi thích cậu trai trẻ này và tôi không muốn làm hại cậu ta, nhưng hoàn cảnh bắt buộc...- Chàng bắt đầu tháo găng tay. Kate trợn tròn mắt vì nàng hiểu Bá tước định thách đấu với Danny đáng thương. Nàng nhảy vào chắn giữa hai người.

− Dừng lại! Dừng lại! Anh không còn tự trọng nữa sao? Cậu ấy chỉ là một cậu bé.

Danny, mặt hơi tái đi, nhưng cũng nổi sùng vì bị coi là trẻ con.

− Tránh ra, Kate- cậu ta quát và nhìn trừng trừng vào mắt Bá tước.

− Tôi chẳng còn hiểu ra làm sao nữa- cha Stone kêu lên- Tôi đang trên đường đi Seotland nghỉ cùng gia đình thì cậu trai trẻ này đến nằng nặc đòi tôi làm phép đám cưới cho cậu ta với cô gái này, còn cô ta thì bảo cô ta không bằng lòng, rồi bây giờ cô ta lại nói là đã cưới cậu ta rồi. Thật là lộn xộn, còn anh chàng này, anh là ai?

Bá tước phớt lờ câu hỏi cuả cha cố, và một nụ cười từ từ nở trên mặt chàng.

− Vậy là chưa làm phép cưới?

− Phép cưới? Hừ, cậu Ludlow đã trình tôi giấy phép kết hôn đâu mà làm lễ được!- Ông cha cố lầu bầu.

− Giấy phép kết hôn à?- Danny ngẩn người.

− Anh có nó không?

− Không, nhưng không quan trọng. Cha cứ làm lễ cưới cho chúng con đi rồi con sẽ đưa cha cái đó sau, con xin bảo đảm.

Cha Stone cười khô khan.

− Anh làm mất thời gian cuả tôi đấy, anh bạn trẻ. Không có giấy phép kết hôn thì không làm phép cưới được đâu.

− Nhưng cha không hiểu- Danny hạ giọng rồi đứng sát lại Kate và ôm lấy vai nàng- Chúng con phải cưới nhau ngay lập tức.

− Tạo sao vậy?- Cha Stone hỏi.

− Cất ngay tay khỏi người cô Newburuy!- Bỗng Bá tước gầm lên.

Nhưng Danny không thèm đếm xiả lại còn đưa ngón tay vuốt dọc theo môi Kate, trong khi nàng sững sờ trước cử chỉ ấy, cứ đứng ngây ra.

− Mẹ kiếp, thằng nhãi kia, mày có muốn chết không?- Bá tước trầm giọng xuống một cách nguy hiểm- Bỏ ngay cái tay chết tiệt kia ra.

− Cô ấy là cuả tôi, ngài Mannering- Danny đáp cũng bằng giọng trầm nhỏ và lại thơm đôi môi Kate.

Lập tức cậu chàng bị nhấc bổng lên và bị quẳng bay vào góc phòng.

− Mẹ kiếp, thằng nhỏ, mày thử thách lòng kiên nhẫn cuả tao quá trớn rồi đấy- Bá tước chửi và sấn tới chỗ Danny.

− Này, các chàng trai, các chàng trai- Ông cha cố can.

Nhưng Danny vẫn còn bình tĩnh chán. Cậu chàng lồm cồm đứng dậy, sẵn sàng gây gổ.

− Kiên nhẫn à? Ngài có cần cái đó cho sự thật rằng ngài là cha đứa bé trong bụng Kate không?

− Con nói cái gì?- Cha cố trợn tròn mắt và quay sang nhìn Kate bằng ánh mắt nghi hoặc.

− Cậu làm sao thế, Danny? Sao cậu có thể nói một điều như thế?- Kate kêu lên, giậm chân giận dữ. Nàng không còn hiểu nổi sự rồ dại cuả cậu bạn mình nữa. Má nàng bỏng rát trước ánh mắt chòng chọc cuả ông cha cố.

− À ra thế đấy- Bá tước thở hổn hển, mắt loé lên tức giận- Cô ta có mang! Này chú ngựa đực non kia, cậu tưởng tôi là thằng ăn ốc để người khác đổ vỏ hả? Ồ không, cậu không thể mua cô ta với cái giá như vậy! Hôn nhân. Quỷ tha ma bắt nó đi! Nhưng tôi không muốn để người ta gọi tôi là thằng đểu. Không ai được nhận vơ đứa con cuả tôi về mình!

Từng lời nói cuả chàng quất vào lòng Kate, đau rát, và nàng chỉ ước được nhảy xổ đến mà cào cấu vào mặt chàng. Chàng sẽ cưới nàng chỉ vì sợ thanh danh cuả mình hoen ố. Chao ôi, thật là nhục nhã! Nàng vênh mặt lên nhìn chàng.

− Không, Branwell, anh nhầm rồi, anh chẳng có lý do gì mà sợ mất danh dự, bởi vì tôi không có mang!

Danny lại quàng lấy vai nàng.

− Kate, đừng ngại ông cha cố, Kate không việc gì phải xấu hổ! Kate chỉ là nạn nhân cuả gã Sở Khanh kia!- Danny chỉ thẳng vào mặt Bá tước.

Nàng vùng ra

− Ôi Danny, tôi có thể đập cho cậu một trận đấy! Đi đi cả hai người! Tôi sẽ không lấy người nào hết.

Phớt lờ, Bá tước rút trong túi tờ giấy phép kết hôn mà tử tước Rathborne vừa đưa ban sáng, đập mạnh vào tay ông cha cố.

− Giấy phép đây, thưa cha. Xin cha hãy làm những thủ tục cần thiết ngay bây giờ!

− Thật là lộn xộn- Cha cố lầu bầu.

− Rồi sẽ ổn thỏa thôi, thưa cha- Bá tước đáp với vẻ tự tin cố hữu.

− Tôi không lấy anh đâu!- Kate buông ra một câu đầy tức tối.

Cha Stone quay lại và chằm chằm nhìn nàng bằng cặp mắt ốc nhồi.

− Này, cô gái trẻ, cô làm tôi ngạc nhiên đấy. Tôi cứ nghĩ một cô gái ở tình trạng cuả cô hẳn phải lấy làm mừng khi bất cứ ai hỏi làm vợ, nhát là khi cô ta thậm chí không biết ai là cha cuả đưa bé- Ông ta nói bằng giọng chê trách.

Mặt Kate đỏ lựng và nàng lắp bắp môi định cãi, nhưng Bá tước đã cắt ngang.

− Xin cha hãy nhanh lên cho. Tên tôi đã ghi trong giấy phép. Nhờ cha điền tên cô Newburuy vào đó.

− Được rồi- cha cố nói và nhấc kính lên mắt.

Kate đứng lặng, tức giận, nhưng lại không hoàn toàn muốn bỏ cuộc. Nàng muốn cưới Bá tước. Ngay cả bây giờ, biết chàng yêu người đàn bà khác, nàng vẫn muốn đoạt chàng cho riêng mình. Nàng liếc nhìn Danny và bắt gặp ánh vui mừng thấp thoáng trong mắt bạn. Tự dưng, một mối ngờ vực nổi lên trong đầu nàng: hay là Danny đã thiết kế toàn bộ câu chuyện này? Ồ không, không thể như vậy. Nàng cố chối từ một lần nữa.

− Nhưng Branwell, anh đã đính hôn với người khác rồi phải không?

− Đính hôn à? Quả là có, nhưng chuyện ấy đã giải quyết xong. Tuy nhiên, hoá ra tôi vẫn không được may mắn lắm.

Chàng nói một cách miả mai. Chàng không thích mình bị bắt buộc. Nhưng chàng đành phải đâm đầu vào cuộc hôn nhân này. Danh dự đòi hỏi chàng, bởi vì Kate là cô gái ngây thơ và đứa bé là cuả chàng, mà thế quái nào cô ta lại biết sớm vậy nhỉ?

Kate cắn môi, nhìn Danny cầu cứu. Cậu ta bước lại gần và thì thầm vào tai nàng.

− Không còn cách nào khác đâu, Kate. Hoặc Bá tước hoặc tôi, mà cả hai ta đều biết Kate muốn ai rồi.

− Anh Ludlow, phiền anh cất cái tay đi hộ- Bá tước nói, mắt gườm gườm nhìn tay Danny đặt trên vai cô dâu.

Lần này thì Danny ngoan ngoãn nghe theo và lui xuống để chứng kiến lễ cưới. Buổi lễ được tiến hành nhanh gọn và suôn sẻ, chỉ có một trục trặc nhỏ về nhẫn cưới, và tuy tỏ thái độ hằm hằm suốt buổi lễ, Bá tước cũng tháo chiếc nhẫn gia tộc ở ngón tay trao cho cô dâu. Nhưng chiếc nhẫn quá rộng và ngay sau lễ cưới, Kate đã trả lại chàng. Mặc dù vậy, vào ngày thứ Sáu, 20 tháng Tư ấy, nàng đã trở thành nữ Bá tước Mannering.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.