Người Tình Không Đúng Lúc

Chương 10-2



Liền Gia Lỵ thật không thể tin được, bữa ăn 12 món đã kêu ra hơn phân nửa thì Vu Bồi Vũ và Thẩm Uất Lam mới xuất hiện, vậy mà tất cả nhân viên trong phòng bao lại không ai nghi ngờ bọn họ là một đôi.

Nhìn cặp mắt long lanh sáng rực của Thẩm Uất Lam, hai gò má đỏ bừng thẹn thùng, và áo sơ mi có chút nhăn nhúm của Vu Bồi Vũ, rõ ràng là người đã làm chuyện gì rồi mới tới đây, tại sao không ai cảm thấy bọn họ rất khả nghi vậy chứ?

Nhất định là bởi vì bộ dạng chỉ muốn kiếm tiền và hình tượng phản đối yêu đương của Thẩm Uất Lam đã giúp cô chống đỡ. Mà hình tượng ông chủ hiền hòa thân thiết, trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ tới chuyện làm ra món ăn mới lại cắm sâu vào lòng người, mọi người mới có thể hoàn toàn không liên tưởng đến chuyện hai người ở chung một chỗ.

Sức quan sát thật kém, tương lai của Ciel-Bleu thật đáng lo… Liên Gia Lỵ buồn cười nghĩ thầm.

“Ăn cơm còn phải ca hát à? Xem ra sau này Ciel-Bleu liên hoan không thể cử hành ở nơi không có ca hát rồi.’ Vu Bồi Vũ kéo chỗ ngồi bên cạnh Liên Gia Lỵ ra, nhìn cảnh tượng có người thỉnh thoảng chạy lên sân khấu phòng bao, cầm microphone ca hát rất vui vẻ, cảm thấy vừa buồn cười vừa hoang đường, ngồi vào vị trí.

Thức ăn vẫn còn mang lên! Bọn họ đã chơi thành như vậy rồi… Nhân viên của anh quậy phá lật trời. Xa xa, anh còn có thể nghe được tiếng náo động sung sướng truyền tới. lꝢ€quɣɖ©ɳ Mỗi lần nhân viên liên hoan đều là như vậy, nhưng không khí hôm nay giống như vui vẻ một cách đặc biệt.

Vu Bồi Vũ nhìn Thẩm Uất Lam đi tới dãy bàn dành cho quản đốc, sau khi thấy cô ngồi xuống thì mới yên lòng cúi đầu cầm chén đũa chuẩn bị ăn cơm. Các quản lý nhà hàng ngồi cùng bàn với Vu Bồi Vũ bật cười vì nghe những lời nói vừa rồi của anh, rối rít gắp đồ ăn cho anh.

Liên Gia Lỵ tức giận liếc nhìn Vu Bồi Vũ một cái.

“Còn không phải là tại anh, nói vì muốn ăn mừng Ciel-Bleu, còn rút thăm trúng thưởng, hôm nay chủ yếu là tiệc cuối năm! Quậy phá lật trời có được không?” Rõ ràng chỉ mới ban ngày mà đã có người uống xỉn rồi.

“Thế nào? Nhà hàng làm ăn khá giả, chúc mừng không được sao? Ông chủ rút thưởng bạc đãi các người à?” Vu Bồi Vũ trêu ghẹo nói.

Đám nhân viên tốt của anh lại giúp anh đánh một trận tuyệt vời, không lấy chút lợi nhuận hồi báo các chiến hữu sao được?

“Không có, anh làm sao biết bạc đãi chúng tôi? Anh ăn lẹ một chút, tôi còn chờ rút thưởng! Tháng sau con gái tôi sinh rồi, tiền tã phải nhờ vào khoản này.” TV plasma! Xe gắn máy! Tiền mặt! Phiếu ưu đãi!

Ha ha ha! Vu Bồi Vũ cười ra tiếng.

Mới ăn được vài miếng cơm, tầm mắt Vu Bồi Vũ nhìn thấy vị đầu bếp họ Phương tỏ tình với Thẩm Uất Lam nửa năm trước kéo tay cô lên sân khấu.

Đột nhiên anh có chút hối hận không sớm chiêu cáo thiên hạ quan hệ của mình và Thẩm Uất Lam.

Lúc mới bắt đầu, khi anh và Thẩm Uất Lam mới vừa qua lại, anh chỉ đơn thuần cảm thấy chuyện ông chủ và quản đốc yêu đương hình như không tốt lắm, không có gì đặc biệt cần phải công khai giải thích rõ ràng. Sau này, điều làm anh cảm thấy thật sự không thích, chính là sự khiêm tốn của Thẩm Uất Lam về phương diện này.

Cô và anh ở chung nhà, nhưng lại kiên trì không đi làm cùng đường với anh. Cô nói đoạn đường ngắn, cô tự mình đi là tốt rồi, không muốn anh phải đưa đón cô, vì cô mà trể nãi hay thay đổi hành trình.

Đây là lời nói thật. Anh biết, cô rất săn sóc việc anh chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Nhưng Vu Bồi Vũ cũng thường nhìn cô không hề nửa câu oán hận và vẻ mặt vui vẻ chịu đựng mà suy nghĩ, thật ra có phải Thẩm Uất Lam hoàn toàn vui vẻ giữ kín đoạn tình yêu này bởi vì thuận tiện cho anh lấy bất kỳ lý do nào vứt bỏ cô?

Cô rất cố gắng đáp trả tình yêu của anh, nhưng vẫn không tự chủ yêu trong uất ức.

Nhìn kìa! Rốt cuộc cô đã bỏ xuống phòng bị, nguyện ý gả cho anh, nhưng vẫn vì đoạn hôn nhân này mà đặt ra một khoảng thời gian. Một khoảng thời gian cho anh có thể vứt bỏ cô, hay là cô cho anh ngày tháng tự do còn lại?

Cô không muốn ràng buộc anh, hình như cũng không dám tin tưởng anh yêu cô nhiều như vậy.

Rốt cuộc anh phải làm như thế nào thì cô gái này mới yêu anh nhiều hơn một chút? Cũng như làm sao để cô yêu một cách tự tin hơn?

Vu Bồi Vũ nhìn Thẩm Uất Lam ồn ào náo động bên mọi người, đi tới sân khấu cầm microphone, trong lòng đột nhìn cảm thấy chua xót khó chịu.

Nói đến cùng, xem như cô đã đồng ý gả cho anh, anh cũng vĩnh viễn thua kém một điểm, trước sau đi cũng đi không tới vị trí người chồng thật sự, không cách nào nắm giữ được cô một đời một kiếp.

Liên Gia Lỵ để ý tới vẻ mặt khó coi của Vu Bồi Vũ, lúc trong túi xách ra một món đồ, đặt vào tay của Vu Bồi Vũ.

“Cho anh.”

“Đây là gì?” Vu Bồi Vũ để đũa xuống, nghi ngờ giương mắt nhìn.

“Uất Lam làm rớt, em quên trả lại cho cô ấy.” Được rồi! Cô thừa nhận cô vốn có chút ác ý, muốn giấu vật này đi, trêu chọc Thẩm Uất Lam, làm cô hoang mang biến sắc.

Nhưng biểu tình trên mặt hiện giờ của Vu Bồi Vũ thật sự có quá nhiều tâm sự phức tạp, rất khó coi! Nhìn một người đàn ông mình đã từng thương yêu bị một người phụ nữ không có mắt nhìn lại muốn gì được đó làm cho đầu óc rối mù, thật ra còn đáng thương hơn.

Đối với loại bạn tình ngu ngốc này, rốt cuộc ta chạy ngươi đuổi theo cho tới bao giờ chứ?

“Anh quá quân tử.” Liên Gia Lỵ đột nhiên kết luận một câu rất điên cuồng về phía Vu Bồi Vũ.

“Cái gì?” Vu Bồi Vũ nhìn cuốn sổ Liên Gia Lỵ vừa mới đưa, rồi lại nhìn Liên Gia Lỵ, hỏi.

“Anh tự mình đọc đi.” Liên Gia Lỵ chỉ chỉ quyển sổ nhỏ trong tay anh.

Vu Bồi Vũ lật mấy tờ giấy bên trong cuốn sổ nhìn có chút quen quen. Mở ra tờ thứ nhất thì anh mới nhận ra quyển sổ anh dùng ghi chép những chuyện vụn vặt của Thẩm Uất Lam và cuốn sổ này giống nhau như đúc, chẳng qua chỉ là màu sắc phòng bì khác nhau thôi.

Mở ra đọc, mỗi một tờ tràn đầy chữ viết đoan trang xinh đẹp, ghi chép rõ ràng thói quen và sở thích của anh.

Cổ áo của anh, nhãn hiệu áo sơ mi thường mặc, thức ăn yêu thích, sở thích máy móc, đồng hồ báo thức có thói quen chỉnh sớm năm phút…

Yêu anh sao? Làm sao cô có thể không yêu anh? Cô không chỉ quan tâm đến ân tình của anh trao cô, mà còn nổ lực xứng đáng với tình yêu của anh…

Đột nhiên Vu Bồi Vũ cảm thấy mình rất ngu xuẩn!

Thẩm Uất Lam nói qua cô thương anh, nhưng anh lại không nắm vững tình yêu của cô, cũng giống như cô không nắm vững tương lai giữa bọn họ.

Cô không tự tin có thể xứng đáng với anh, nhưng anh thì chỉ cần cô ỷ lại mình là tốt rồi. Cô tự ti không vượt qua được, tại sao anh không tự mình bước tới? Anh không chỉ rất quân tử, đối mặt với tình cảm cũng không thèm dùng đầu óc.

Phức cảm tự ti? Với cao không tới? Đợi cô sinh cho anh ba đứa bé, cả ngày bị em bé đeo cứng cũng không dám nói gì, bị củi gạo dầu muối tương dấm trà nước phiền đến chết mới đi nói với anh! Anh muốn nói cho cô biết, cả đời này anh không tính rời xa cô, cô cũng đừng hòng dùng bất kỳ lý do nào đẩy anh ra. Anh muốn đường đường chính chính công khai quan hệ của anh và cô, nghiêm chỉnh ngồi lên vị trí ông xã của cô, ngay bây giờ!

Cho dù trong lòng Thẩm Uất Lam, anh vẫn là người tình hay người chồng không đúng lúc, anh vẫn hạ quyết tâm phải làm như vậy.

Vu Bồi Vũ đút cuốn sổ của Thẩm Uất Lam vào túi áo trong ngực, sát bên với cuốn sổ của anh, lững thững đi tới đám người đang vui vẻ ca hát trên sàn sân khấu, bắt lấy tay của Thẩm Uất Lam từ vị đầu bếp họ Phương không có mắt kia.

“Bà xã của tôi không hát tình ca với người khác.” Vu Bồi Vũ nói.

Trong khoảnh khắc, Thẩm Uất Lam ngẩn người ra, không hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra. Đầu bếp Phương bị dọa đến hồn phi phách tán cũng khựng người lại. Bầu không khí vui vẻ trong gian phòng nhất thời ngưng đọng!

“Kinh ngạc cái gì? Không phải mới vừa rồi em đồng ý gả cho anh sao?” Vu Bồi Vũ thân mật vuốt ve gò má của Thẩm Uất Lam, đặt lên vầng trán run rẩy của cô một nụ hôn.

Đột nhiên Thẩm Uất Lam cảm thấy mình rơi vào một thế giới khác.

Hiện tại là liên hoan nhân viên, tất cả bạn bè và đồng nghiệp của bọn họ đều ở đây, Vu Bồi Vũ có nhầm lẫn không vậy?

Anh có muốn cũng không cần phải khoe khoang như vậy chứ? Sau này cô còn mặt mũi nào đối diện với mọi người ở Ciel-Bleu? Cô cho rằng, cô chỉ muốn làm một người vợ lặng lẽ, khiêm tốn; làm một người vợ không đòi hỏi quá nhiều; làm một người vợ không cần chịu đựng bất kỳ áp lực dư luận nào nếu anh ly hôn với cô, chỉ thế thôi.

“Tiệc cưới của tôi và bà xã sẽ tổ chức ở Ciel-Bleu. Món ăn sẽ do anh chọn, tối mai đề ra thực đơn với tôi.” lêquϒȡƟ₰ Vu Bồi Vũ nói với đầu bếp Phương, người cả gan nắm tay Thẩm Uất Lam hai lần. Đì chết anh ta!

“Được rồi, hôm nào mời lại mọi người uống rượu mừng. Đi thôi Uất Lam.” Vu Bồi Vũ kéo tay Thẩm Uất Lam đang còn ngẩn người ngơ ngác, chưa kịp phản ứng thì đã đi xuống sân khấu trước mặt mọi người.

“Đi đâu?” Thẩm Uất Lam ngơ ngác hỏi.

“Đi sở sự vụ hộ chính đăng ký kết hôn.” Sở sự vụ hộ chính còn chưa đóng cửa.

“Hả?” Thẩm Uất Lam bị rơi vào thế giới khác, vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Cô đồng ý gả cho anh, nhưng … có cần phải gấp giống vậy không?

Đột nhiên chung quanh vang lên loạt tiếng huýt gió, tiếng reo hò, sau đó là hoan hô cổ vũ!

“Đăng ký! Đăng ký!”

“Hôn lưỡi! Hôn lưỡi!”

Thiệt là! Anh và bọn họ đều bị thần kinh như nhau! Vu Bồi Vũ bật cười ra tiếng, lấy tấm thẻ có mã số rút giải thưởng trong Thẩm Uất Lam ra, ném cho Liên Gia Lỵ.

“Cho em rút đó! Về sau đừng nói anh không đóng tiền tã cho con gái em.” Vu Bồi Vũ nhanh chóng dẫn Thẩm Uất Lam ra khỏi phòng bao trong tiếng trầm ồ kinh ngạc của mọi người.

“Bồi, Bồi Vũ, đợi chút đã!” Cuối cùng cô cũng bừng tỉnh trở về từ thế giới khác, lắp bắp mở miệng.

“Chuyện gì?” Vu Bồi Vũ dừng bước lại, giương mắt nhìn cô.

Nếu lúc này Thẩm Uất Lam còn nhắc tới chuyện trả tiền, không trả tiền, chi phí gia đình, không chi phí gia đình, mười năm sau đồng ý ly hôn với anh, cô nhất định phải chết!

Thẩm Uất Lam nhìn ánh mắt hung dữ của anh trợn cô, thấy nó giống hệt ánh mắt trước kia lúc anh đưa ra lý do thành lập mối quan hệ của bọn họ, một loại tình cảm ấm áp lại mềm mại tràn dâng trong lòng.

Cô đã sớm quên mất cô muốn nói gì với anh. Tóm lại, cho dù là cái gì đi nữa cũng không phải là điều quan trọng.

“Em yêu anh.” Rốt cuộc tất cả những gì muốn nói chỉ còn lại câu này.

Vu Bồi Vũ giang rộng đôi tay, kéo cô vững chắc vào lòng.

“Bất kể em muốn trả tiền như thế nào, tóm lại, cả đời này em cũng sẽ chạy không thoát.” Anh cậy mạnh đáp lại.

Người đang ông thường ngày dễ tính bây giờ lại khẩn trương hung dữ như thế này, Thẩm Uất Lam nằm trong lòng anh mỉm cười.

Cô dán chặt vào người anh, bên tai nghe được nhịp tim mạnh mẽ của anh. Từ ngày cha mẹ qua đời, đây là lần đâu tiền cô cảm thấy tâm tình bình tĩnh chưa hề có.

Tiền bạc, nợ nần, ân tình, thương hại, tình yêu… chỉ cần là người đàn ông trước mặt này, thân phận gì, giai cấp gì, có gì quan trọng hơn? Cô muốn làm được giống như anh, cố gắng hết sức ở chung với anh.

Thẩm Uất Lam ngửa đầu, hài lòng nhìn Vu Bồi Vũ, khóe môi nở ra nụ cười rực rỡ như hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.