Người Tình Kỳ Ảo (Fantasy Lover)

Chương 8



Julian và Grace giúp Selena đóng quầy lại và chất đồ lên chiếc xe Jeep của cô rồi mới hòa vào dòng người tối thứ 6 để về nhà.

"Sao anh im lặng thế?" - Grace hỏi khi họ dừng lại trước đèn đỏ.

Cô theo dõi cách anh nhìn theo những chiếc xe khác đi trên đường. Trông anh thất thần, như kiểu một người đang bị kẹt giữa mơ và thực.

"Tôi không biết phải nói gì." - Anh ngập ngừng trả lời.

"Nói cho tôi biết anh cảm thấy thế nào."

"Về cái gì?"

Grace cười. "Anh đúng là đàn ông." - cô nói - "Anh biết không, đàn ông là những người bệnh nhân mà tôi thấy khó điều trị nhất. Họ bước vào và trả 125 đô một giờ mà chẳng nói gì cả. Tôi sẽ chẳng bao giờ phát hiện được điều gì."

Anh đưa mắt nhìn xuống đùi và cô thấy anh dùng ngón tay cái cọ vào chiếc nhẫn tướng quân một cách vô thức. "Em nói em là một chuyên gai trị liệu tâm lý tình dục. Thế nó chính xác là cái gì vậy?"

Cô dấn ga tiếp tục đi. "Tôi và anh đang gặp phải vấn đề tương tự đấy. Tôi giúp những người gặp rắc rối trong các mối quan hệ tình cảm. Những người phụ nữ sợ phải yêu đàn ông hay những người phụ nữ hơi quá bạo liệt trong tình yêu."

"Kiểu như chứng cuồng dâm?"

Cô gật đầu.

"Tôi cũng biết một số người mắc chứng này." - Anh nói và thở dài.

"Tôi tin chắc là anh có biết."

"Thế còn đàn ông thì sao?" - anh hỏi.

"Họ thì không đơn giản như vậy. Như tôi đã nói, họ không chịu nói nhiều lắm. Tôi gặp một số ca mà bệnh nhân là những người đàn ông lo lắng khi làm chuyện đó."

"Cụ thể là như thế nào?"

"Một điều mà tôi chắc rằng anh không bao giờ gặp phải." - Cô nói nhớ lại hình ảnh của anh lúc ở nhà cô.

Cô hắng giọng giải thích: "Họ là những người lo sợ bạn tình của họ sẽ cười khi họ ở trên giường."

"Ồ."

"Tôi còn gặp một vài trường hợp dùng lời lẽ lăng mạ vợ hay bạn gái. Một vài trường hợp khác thì muốn thay đổi giới tính..."

"Thế có thể thay đổi giới tính được không?" - Julian hỏi lại giọng sửng sốt.

"Ồ, có chứ." - Cô vừa nói vừa phẩy tay. "Anh không thể tưởng tượng nổi các bác sĩ ngày nay có thể làm được những gì đâu."

Cô rẽ vào đường về nhà.

Julian im lặng lâu đến nỗi cô chuẩn bị bật đài cho anh nghe thì anh bất ngờ hỏi: "Vì sao em lại muốn giúp đỡ những người này?"

"Tôi không biết nữa." - Cô trả lời thành thực. "Tôi đoán là do hồi nhỏ tôi cảm thấy bất an quá. Cha mẹ tôi yêu tôi, nhưng tôi không biết cách chơi với những đứa trẻ khác. Cha tôi là một giáo sư lịch sử, còn mẹ tôi là một bà nội trợ..."

"Mẹ em, vợ của ngôi nhà á? 1"

Grace cười lớn. "Không, bà chỉ ở nhà và làm các công việc nội trợ thôi. Thật ra thì cha mẹ không bao giờ đối xử với tôi như một đứa trẻ con, nên khi gặp những đứa trẻ con khác, tôi không biết phải làm thế nào. Nói thế nào nhỉ. Tôi trở nên quá sợ hãi, tôi run rẩy. Cuối cùng thì bố tôi phải đưa tôi đến gặp chuyên gia tâm lý và sau một thời gian, tôi thấy khá lên nhiều."

"Trừ việc ở gần đàn ông."

"Đó lại là cả một câu chuyện khác." - Cô nói rồi thở dài. "Tôi là một thiếu nữ nhút nhát và bọn con trai trong trường thường chỉ đến gần tôi khi nào chúng muốn chế giễu tôi thôi."

"Chế giễu em thế nào?"

Grace nhún vai một cách thờ ơ. Ít nhất thì bây giờ những kỷ niệm đó cũng không còn khiến cô bận tâm nữa. Cô đã đi đến thỏa hiệp với nó từ lâu rồi. "Bởi vì tôi không có ngực. Tai tôi thì vểnh quá còn khắp người tôi thì đầy tàn nhang."

"Ngực á?"

"Là ngực phụ nữ ấy."

Cô thề là cô có thể cảm thấy ánh mắt nóng bỏng của anh chăm chú nhìn vào ngực cô.

Liếc ngang là cô có thể khẳng định được điều đó. Thật ra, anh nhìn cô như thể cô không mặc áo và đang ở giữa...

"Ngực em rất đẹp."

"Cảm ơn." - Cô nói giọng rụt rè, dù sao thì lời nhận xét không mấy tế nhị này cũng khiến cô cảnh giác. "Thế còn anh thế nào?"

"Tôi không có ngực."

Anh nói giọng dửng dưng đến nỗi cô phá lên cười. "Anh biết thừa đấy không phải là điều tôi muốn hỏi mà. Thế hồi thiếu niên anh thế nào?"

"Tôi đã kể với em rồi."

Cô liếc nhìn anh vẻ hăm dọa. "Anh nói nghiêm túc đấy chứ."

"Hoàn toàn nghiêm túc, tôi đánh nhau, ăn, uống, làm tình và tắm. Nói chung là những việc sắp xếp theo trình tự đó."

"Chúng ta còn cả vấn đề về tình cảm nữa đúng không?" - Cô đặt một câu hỏi tu từ.

Rồi, rơi vào vai trò của một nhà tư vấn tâm lý, cô chuyển sang một chuyện khác hy vọng là sẽ dễ nói hơn đối với anh. "Sao anh không kể cho tôi nghe lần đầu tiên ra trận anh cảm thấy như thế nào."

"Tôi chẳng cảm thấy gì cả."

"Anh không thấy sợ à?"

"Sợ gì?"

"Sợ bị chết hay bị thương chẳng hạn?"

"Không."

Sự chân thành trong câu trả lời ngắn ngủi khiến cô giật mình. "Sao anh lại có thể không sợ?"

"Em không thể sợ chết khi em chẳng còn lý do gì để sống cả."

Hoàn toàn bị ám ảnh bởi những lời nói của anh, Grace không nói gì tập trung vào việc lái xe.

Về đến nhà, biết rằng điều nên làm tốt nhất vào lúc này là bỏ qua chủ đề quá nhạy cảm đó, cô lẳng lặng bước ra khỏi xe và mở cốp sau, Julian cầm mấy chiếc túi đi theo cô vào trong nhà.

Họ lên gác và Grace với tay lên ngăn trên cùng của tủ quần áo để lấy chiếc quần jean thoải mái của mình. Rồi sau đó dọn một ngăn tủ cho số quần áo của anh.

Cô vơ mấy chiếc túi không và ném chúng vào thùng rác để cạnh tủ rồi nói: "Bây giờ là tối thứ 6. Anh muốn làm gì? Anh muốn một buổi tối yên tĩnh ở nhà hay muốn xuống phố chơi tiếp?"

Anh đưa mắt nhìn khắp chiều dài cơ thể cô, khiến cô lập tức cảm thấy nóng bỏng. "Em biết câu trả lời rồi mà."

"Thôi được, một phiếu bỏ cho việc xuống phố chơi, còn một phiếu chống lại việc xuống phố chơi. Anh có ý kiến gì khác không?"

"Thế một buổi tối yên tĩnh ở nhà được không?"

"Được." - Cô nói rồi tiến thẳng đến chiếc điện thoại để trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. "Để tôi kiểm tra lời nhắn trên điện thoại đã, rồi chúng ta sẽ ăn tối."

Trong khi cô gọi điện cho dịch vụ trả lời tin nhắn, Julian cất quần áo vào trong tủ.

Anh vừa nhét chiếc cuối cùng vào ngăn tủ thì nghe giọng Grace thảng thốt.

"Thế anh ta có nói anh ta cần gì không?"

Julian quay sang nhìn cô. Mắt cô mở to còn tay thì nắm chặt chiếc ống nghe.

"Tại sao cô lại cho anh ta số điện thoại này?" - Cô hỏi giọng giận dữ. "Bệnh nhân không bao giờ được phép biết số điện thoại nhà riêng của tôi. Người quản lý của cô có ở đấy không, tôi muốn nói chuyện?"

Julian đứng cạnh cô hỏi: "Có chuyện gì à?"

Cô đưa tay ra hiệu anh giữ im lặng khi cô nói chuyện với người kia.

"Thôi được." - cô nói sau một hồi im lặng - "Tôi sẽ lại phải số điện thoại lần nữa vậy. Cảm ơn cô." Cô tắt điện thoại và đặt nó xuống. Trông cô có vẻ lo lắng.

"Có chuyện gì xảy ra vậy?" - Anh hỏi.

Cô thở dài bực tức lấy tay xoa cổ. "Cô nhân viên mới này của bên dịch vụ trả lời tin nhắn đã phạm phải một lỗi rất ngớ ngẩn, cô ta cho một bệnh nhân gọi đến cho tôi hôm nay số điện thoại nhà riêng của tôi."

Cô nói nhanh quá đến nỗi anh nghe không kịp.

"Mà thực ra thì anh ta đâu có phải bệnh nhân của tôi." - Cô vẫn tiếp tục nói. "Tôi không bao giờ nhận một bệnh nhân như thế cả, nhưng Luanne, tức bác sĩ Jenkins, thì lại không chọn lựa bênh nhân như tôi. Tuần trước cô ta phải đi có việc gấp gì đó. Cho nên tôi và Beth phải gánh những bệnh nhân đã có hẹn gặp tư vấn của cô ta trong thời gian cô ấy đi vắng. Mặc dù vậy, tôi vẫn không muốn gặp thằng cha ghê rợn này, nhưng Beth không làm việc ngày thứ 6, còn theo lịch tại ngoại của anh ta thì anh ta chỉ có thể đến vào thứ 4 hoặc thứ 6 được thôi."

Cô ngước mắt lên nhìn anh với đôi mắt màu tro xám đầy sợ hãi. "Tôi vẫn không muốn gặp anh ta, nhưng người giám hộ của anh ta thì đảm bảo với tôi rằng sẽ không có vấn đề gì. Anh ta nói người đàn ông này không làm hại ai cả."

Đầu Julian ong lên vì những thông tin mà cô cung cấp, còn những từ ngữ cô dùng thì anh chẳng hiểu gì cả. "Thế có rắc rối à?"

"Chỉ là hơi sợ thôi." - Cô nói, tay cô run lên. "Hắn là một kẻ lạm dụng tình dục được thả ra khỏi trại tâm thần".

"Kẻ lạm dụng tình dục được thả khỏi trại tâm thần? Điều đó có nghĩa là gì?"

Anh há hộc miệng nghe cô giải thích. "Con người ngày nay để những kẻ như vậy tự do trong xã hội sao?"

"Vâng, đúng vậy. Với mục đích là giúp đỡ họ."

Julian lộ vẻ kinh ngạc. Thế giới kiểu gì mà những người đàn ông lại không bảo vệ vợ và con họ khỏi những kẻ như vậy? "Trong xã hội của chúng tôi, chúng tôi không bao giờ cho phép những kẻ như vậy lại gần gia đình mình. Và chắc chắn chúng tôi cũng không để cho bọn chúng đi lại tự do trên đường phố."

"Chào mừng anh đến với thế kỷ 21!" - Cô nói giọng cay đắng. "Ở đây chúng tôi hành động hơi khác một chút."

Julian lắc đầu khi nghĩ về tất cả những điều anh thấy ở thời đại này, chúng quá xa lạ đối với anh. Anh không thể hiểu nổi những con người này và cách sống của họ. "Tôi thực sự không thuộc về nơi này." - Anh nói khẽ.

"Julian..."

Anh lùi lại khi cô đưa tay về phía anh. "Grace, em biết đó là sự thật. Cứ cho là chúng ta có thể phá bỏ được lời nguyền, nhưng như thế phỏng có ích gì đối với tôi? Liệu tôi sẽ làm gì ở đây? Tôi không biết đọc chữ. Tôi không biết lái xe cũng không thể làm việc được. Có quá nhiều điều mà tôi không hiểu. Tôi hoàn toàn lạc lõng ở đây."

Grace cảm thấy nao núng trước sự đau khổ mà anh cố không để lộ ra. "Anh chỉ bị mọi thứ làm cho choáng ngợp thôi. Nhưng chúng ta sẽ học dần từng thứ một. Tôi sẽ dạy anh lái xe và đọc chữ. Còn về công việc... tôi biết rằng có rất nhiều việc mà anh có thể làm ở đây."

"Ví dụ?"

"Tôi cũng không biết. Ngoài là một chiến binh, hồi ở Macedon anh còn làm gì nữa?"

"Tôi là một thống lĩnh, Grace. Tất cả những gì mà tôi biết làm là cầm đầu một đạo quân cổ đại ra chiến trận. Thế thôi."

Cô lấy hai tay ôm lấy khuôn mặt anh và nhìn anh một cách nghiêm khắc. "Anh dám đầu hàng việc này sao. Anh nói rằng khi ra trận anh không sợ hãi gì, vậy thì vì sao anh lại sợ làm việc này?"

"Tôi sợ thật đấy."

Grace nhận thấy rằng thật lạ lùng khi anh để cô đi vào tâm hồn mình. Mặc dù chưa thể đi sâu, nhưng qua nét mặt anh cô hiểu rằng anh đã bộ lộ sự yếu đuối của mình với cô khi thú nhận điều đó. Sâu trong tim mình, cô biểt rằng anh không phải loại đàn ông dễ dàng thú nhận những điều như vậy. "Tôi sẽ giúp anh."

Đôi mắt xanh của anh ánh lên đầy nghi hoặc trước sự can đảm của cô. "Tại sao?"

"Bởi vì chúng ta là bạn." - Cô nhẹ nhàng nói và lấy ngón tay cái quệt lên má anh. "Chẳng phải anh nói với Cupid như vậy sao?"

"Nhưng em cũng đã nghe thấy câu trả lời của anh ấy. Tôi không có bạn."

"Bây giờ thì anh có rồi đấy."

Anh cúi xuống hôn lên trán cô, rồi kéo cô vào lòng ôm thật chặt. Mùi gỗ đàn hương ấm áp xâm chiếm tâm trí cô và cô nghe thấy nhịp tim anh đập mạnh mẽ trong lồng ngực trong khi bắp tay anh áp bên má cô. Vòng tay âu yếm của anh lay động tận tâm can cô, nó khiến cô xúc động một cách sâu sắc.

"Được rồi, Grace." - Anh khẽ nói. "Chúng ta sẽ thử xem sao. Nhưng phải hứa với tôi rằng em không được để tôi làm tổn thương đến em."

Cô nhíu mày nhìn lên mặt anh.

"Tôi nói nghiêm túc đấy. Một khi tôi đã bị cùm lại, đừng thả tôi ra vì bất cứ lý do nào. Em thề đi."

"Nhưng..."

"Em thề đi!" - Anh nhắc lại giọng kiên quyết.

"Thôi được. Nếu anh không thể kiểm soát được bản thân, tôi sẽ không thả anh ra. Nhưng tôi cũng muốn anh hứa với tôi một việc."

Anh ngả người ra và nhìn cô dò hỏi, nhưng vẫn để vòng tay quàng quanh người cô. "Hứa điều gì?"

Grace đặt tay lên bắp tay rắn chắc của anh. Cô cảm thấy tay anh nổi da gà lên ngay khi bàn tay cô chạm vào da thịt anh. Anh nhìn xuống bàn tay cô với ánh mắt âu yếm nhất mà cô từng thấy.

"Hãy hứa với tôi anh sẽ không bao giờ từ bỏ nỗ lực giành tự do." - Cô nói. "Tôi muốn anh cố gắng phá bỏ lời nguyền này."

Anh cười nửa miệng. "Được. Tôi sẽ cố gắng."

"Và anh sẽ thành công."

Anh cười lớn khi nghe cô nói vậy. "Em có sự lạc quan của một đứa trẻ."

"Giống như Peter Pan." - Cô đáp lại.

"Peter gì cơ?"

Cô lưỡng lự rời vòng tay anh. Cô nắm tay anh đưa đến phòng ngủ. "Vào đây, nô lệ tình yêu xứ Macedon của tôi, tôi sẽ kể cho anh nghe về Peter Pan và những cậu bé bị mất tích của cậu ta."

"Vậy là cậu bé này không bao giờ lớn lên?" - Julian hỏi trong khi họ ăn tối.

Grace thực sự ngạc nhiên khi thấy anh không hề phản đối khi cô nhờ anh làm món salad. Có vẻ như anh thích dùng dao làm thức ăn.

Không muốn đi sâu tìm hiểu đặc tính nhỏ đó, cô tập trung vào món sốt mỳ spaghetti của mình. "Không. Cậu ấy quay trở lại hòn đảo với Tinker Bell."

"Thú vị thật."

Grace cầm bát nước sốt lên, lấy chiếc thìa múc một ít nước sốt bên trên đưa cho Julian. "Anh thử xem thế nào."

Anh cúi xuống và há miệng ra.

Grace bón chiếc thìa vào miệng anh và theo dõi cách anh thưởng thức món nước sốt. "Ngon tuyệt!"

"Không bị mặn quá chứ?"

"Hoàn hảo."

Cô nở nụ cười rạng rỡ.

"Này." - Julian nói, tay cầm một mẩu pho mát đưa cho cô.

Grace há miệng chờ miếng pho mát, nhưng anh không hề đưa miếng pho mát. Anh tranh thủ cơ hội cô đang há miệng mà hôn cô tối tăm mặt mũi.

Trời ơi, phải có ai có thể chạm khắc ra một chiếc lưỡi có thể di chuyển như lưỡi của anh hay ít nhất cũng làm gì đó để lưu giữ nó chứ. Nó quả là một kho báu không bao giờ nên để mất đi.

Và đôi môi đó...

Hmm, cô không muốn nghĩ về đôi môi quyến rũ đó và những gì chúng có thể làm nữa.

Anh xòe tay đỡ phần thắt lưng cô và ép chặt cô vào hông anh trong khi anh bắt đầu cương lên trong chiếc quần jean. Quỷ thần ơi, người đàn ông này đang phải kìm nén một cách mạnh mẽ và cô run lên khi nghĩ tới toàn bộ năng lượng sinh lý của anh sẽ đổ ập lên cô.

Liệu cô có thể chịu đựng được không?

Cô cảm thấy cơ thể anh căng lên và nhịp thở của anh thay đổi. Anh thực sự kiên quyết trong chuyện này đây và cô thì bắt đầu thực sự lo rằng nếu cô không dừng việc này kịp thời, cả hai sẽ không thể dứt ra được.

Mặc dù không hề muốn rời vòng tay nóng bỏng của anh, nhưng cô vẫn phải bước lùi lại.

"Julian, cư xử nghiêm túc một chút nào."

Anh thở dốc, cô thấy anh đang phải đấu tranh với chính bản thân khi đưa ánh mắt thèm khát nhìn khắp cơ thể cô. "Sẽ dễ dàng để cư xử nghiêm túc hơn nhiều nếu em không đẹp dữ dội như vậy."

Câu nói của anh khiến cô sửng sốt đến mức cô phá lên cười.

"Tôi xin lỗi!" - Cô nói khi nhận thấy nét mặt tỏ vẻ khó chịu của anh. "Anh phải nhớ là không giống như anh, tôi không quen nghe mọi người nói vậy về mình. Lời nhận xét tâng bốc nhất mà tôi từng nhận được từ một người đàn ông là nhận xét của Rick Glysdale khi cậu ấy đến đón tôi đi dự một buổi hòa nhạc của trường.Cậu ấy đưa mắt nhìn tôi rồi nói: "Chết tiệt, trông cậu sạch sẽ hơn tớ tưởng đấy."

Julian nói giọng bực bội. "Tôi thấy lo cho những người đàn ông của thời đại này, Grace ạ. Bọn họ đều có vẻ là những tên đại ngốc."

Cô lại cười và hôn phớt lên má anh, rồi đi ra nhấc nồi mỳ khỏi bếp trước khi nó bị chín quá.

Khi cô đổ mỳ ra rá, cô mới nhớ đến món bánh mỳ. "Anh kiểm tra bánh mỳ nướng được không?"

Julian bước ra chỗ lò nướng bánh mỳ. "Bánh mỳ gần cháy rồi."

"Úi, chết! Anh lấy bánh ra được không?" - Cô hỏi, cố không làm đổ nước sôi ra ngoài.

"Được chứ." - Julian với chiếc khăn lau bát trên bàn và bắt đầu lấy bánh ra. Bỗng dưng anh hét ầm lên khiến cô giật mình.

Cô quay lại thì thấy chiếc khăn đã bắt lửa.

"Mang lại đây!" - Cô nói và tránh đường cho anh đi. "Thả nó vào bồn rửa."

Anh thả xuống nhưng lửa trên chiếc khăn vẫn kịp chạm vào tay cô.

Grace xuýt xoa.

"Tôi thả trúng vào em à?" - Anh hỏi.

"Chỉ hơi bị bỏng một tí thôi."

Julian nhặt mặt khi cầm tay cô lên để kiểm tra vết bỏng. "Tôi xin lỗi!" - Anh nói rồi đưa ngón tay cô vào miệng.

Cô sững sờ không thể cử động nổi khi anh đưa lưỡi liếm quanh phần da nhạy cảm trên ngón tay cô. Thay vì cảm giác đau đớn do vết bỏng gây ra, cô cảm thấy thật dễ chịu. Rất, rất dễ chịu!

"Anh làm thế không hết bỏng được đâu." - Cô thì thầm.

Vẫn ngậm ngón tay cô trong miệng, anh mỉm cười tinh quái, rồi với tay ra sau bật vòi nước lạnh ra. Anh liếm một vòng quanh ngón tay cô lần cuối rồi mới há miệng ra để đưa tay cô xuống dưới vòi nước lạnh.

Trong khi một tay giữ ngón tay cô dưới vòi nước lạnh, anh dùng tay kia với lên chậu cây cảnh đặt trên bậu cửa sổ và bẻ một nhánh cây lô hội.

"Sao anh biết về cây lô hội?" - Cô hỏi.

"Người ta biết đến khả năng chữa bệnh của nó từ trước khi tôi được sinh ra cơ." - Anh trả lời.

Cái lạnh chạy dọc sống lưng rồi lan xuống bụng cô khi anh xoa nhựa cây lên ngón tay cô. "Em thấy đỡ hơn không?"

Cô gật đầu.

Anh đưa ánh mắt ấm áp nhìn chằm chằm vào môi cô như muốn nếm nó ngay lúc đó. "Tôi nghĩ từ nay về sau tôi sẽ để mình em sử dụng cái lò nướng đó thôi." - Anh nói.

"Có lẽ thế là hay hơn cả."

Cô đi qua anh đến lấy bánh mỳ ra khỏi lò nướng trước khi chúng cháy đến mức không thể ăn được.

Grace dọn đĩa cho hai người rồi dẫn Julian vào phòng khách, vừa ngồi ăn trên sàn nhà cạnh chiếc ghế sô pha vừa xem phim Ma trận.

"Tôi rất thích bộ phim này." - Cô nói khi bộ phim bắt đầu.

Julian đặt đĩa của mình lên chiếc bàn uống cà phê rồi ngồi xuống cạnh cô. "Em luôn luôn ăn trên sàn nhà à?" - Anh hỏi, trước khi bỏ một miếng bánh mỳ vào miệng.

Bị mê hoặc trước sự uyển chuyển trong từng động tác của anh, cô chăm chú nhìn hàm dưới của anh khi anh nhai.

Có bộ phận nào trên cơ thể anh không đẹp đến mức mê hoặc thế kia không? Cô bắt đầu hiểu vì sao những người triệu gọi anh trước đây lai đối xử với anh như vậy.

Ý nghĩ khóa chặt anh trong phòng ngủ trong một tháng đang thực sự nhen nhóm trong cô.

Và họ lại còn có cả những chiếc còng khóa tay kia nữa...

"À," - cô nói, cố xua khỏi đầu những tưởng tượng về cảnh anh nằm khỏa thân trên chiếc giường của cô - "tôi có bàn ăn, nhưng bởi vì chủ yếu chỉ có một mình tôi ăn nên tôi thích ăn một chén súp trên ghế tràng kỷ hơn."

Anh xoay tròn chiếc dĩa trong lòng chiếc thìa cho đến khi mỳ quấn quanh dĩa. "Em cần phải được người nào đó chăm sóc." - Anh nói trước khi ăn miếng mỳ.

Grace nhún vai. "Tự bản thân tôi chăm sóc mình được rồi."

"Nó rất khác nhau."

Cô chau mày nhìn anh. Sự nghiêm túc trong giọng nói của anh khiến cô thấy rằng anh không nói về phương diễn cô là phụ nữ. Anh đang nói những lời từ trái tim và kinh nghiệm của chính mình.

"Tôi đoán là tất cả chúng ta đều cần phải có ai đó quan tâm đến mình phải không?" - Cô thì thầm.

Anh quay lại xem ti vi, nhưng cô vẫn kịp nhận ra ánh mắt mong mỏi của anh.

Grace nhìn anh xem phim mấy phút. Mặc dù mất tập trung, nhưng anh vẫn có phong thái đĩnh đạc hoàn hảo nhất mà cô từng thấy.

Cô làm cho nước sốt mỳ văng tung tóe trong khi anh không để rớt lấy một giọt. "Nói cho tôi biết làm sao anh làm được như vậy?" - Cô hỏi.

Anh tò mò nhìn cô. "Làm gì cơ?"

"Cách anh dùng thìa dĩa ấy. Nó khiến tôi phát thèm. Tôi không bao giờ có thể làm cho các sợi mỳ quấn vào dĩa. Chúng cứ vương vãi ra xung quanh và gây ra một đống lộn xộn khổng lồ."

"À, chúng ta chắc chắn không thể có những sợi mỳ khổng lồ để vãi ra xung quanh gây ra một đống lộn xộn được, bây giờ chúng ta làm được không?"

Grace cười trước những lời nói của anh, biết rằng anh không phải đang nói về món mỳ ống. "Dù sao thì cũng nói cho tôi biết anh làm thế nào?"

Anh nhấp một ngụm rượu rồi đặt chiếc ly sang bên cạnh. "Như thế này, tôi sẽ dễ hướng dẫn cho em hơn."

Anh co người lại chen giữa cô và chiếc ghế tràng kỷ.

"Julian..." - Cô nhắc nhở.

"Tôi chỉ định chỉ cho em thấy điều em muốn biết thôi mà."

"Hừm." - Cô hắng giọng đầy nghi ngờ.

Mặc dù vậy, cô vẫn không thể không cảm thấy anh từ tận xương tủy và tâm hồn mình. Hơi ấm từ ngực anh truyền vào lưng cô khi anh choàng tay ôm cô trong cánh tay tuyệt vời của mình.

Hai chân anh ôm lấy hai chân cô. Và khi anh cúi xuống, cô cảm thấy người anh áp sát vào người cô. Đây là lần đầu tiên cô không cảm thấy bị sốc vì điều này. Điều này thú vị ở chỗ cô đã dần trở nên quen với nó.

Khi thân hình uyển chuyển của anh cử động ngay sát cạnh cô, cô có thể cảm thấy sức mạnh của anh. Nó khiến cô ngừng thở và bất ngờ.

Những cảm giác lạ lùng mà cô chưa từng biết đến xâm chiếm lấy cô. Ở Julian có cái gì mà khiến cô cảm thấy hạnh phúc và an tâm đến vậy?

Nếu đó là lời nguyền thì có lẽ người ta phải đặt tên lại cho nó bởi không hề thấy có sự hiểm ác nào trong những cảm giác đang đan xem trong cô.

"Okay!" Hơi thở của anh phả vào tai cô khiến cô cảm thấy như có dòng điện chạy dọc cơ thể. Anh nắm lấy bàn tay đang cầm dĩa bạc của cô.

Julian nhắm mắt lại khi anh hít sâu vào lồng ngực mùi hương hoa dễ chịu tỏa ra từ mái tóc của cô. Anh cố gắng tập trung toàn bộ sức mạnh ý chí vào nhiệm vụ hướng dẫn cho cô chứ không phải mong muốn cháy bỏng được làm tình với cô.

Những ngón tay cô trườn trong tay anh đầy khiêu khích càng khiến anh cảm nhận rõ ràng hơn làn da mềm mại và ấm nóng của cô. Một nỗi tuyệt vọng mới xuất hiện trong anh. Sự tuyệt vọng mà anh không thể xác định được là gì. Anh biết rằng cái mà anh muốn ở cô không phải chỉ là thân thể cô.

Nhưng anh không dám nghĩ tiếp.

Không dám hy vọng.

Cô ở ngoài tầm với của anh. Anh nhận thức được điều đó từ sâu thẳm trong trái tim và tâm hồn mình. Và tất cả những mong ước trên thế giới này cũng không bao giờ có thể thay đổi được một sự thật cơ bản đó là anh không xứng đáng với một người phụ nữ như cô.

Anh chưa bao giờ xứng đáng...

Julian mở mắt ra hướng dẫn cô cách dùng thìa để giữ mỳ còn dùng dĩa để cuốn các sợi mỳ lại.

"Xem này." - Anh vừa thì thầm vừa đưa những chiếc dĩa lên môi cô. "Rất đơn giản."

Cô há miệng ra để anh nhẹ nhàng đặt những sợi mỳ lên lưỡi cô. Khi anh nhẹ nhàng đưa chiếc dĩa ra, giữa hai làn môi cô, anh cảm tưởng như mình vừa bị trói giang người trên một chiếc chăn tra tấn.

Tim anh đập loạn xạ, trong khi trực giác mách bảo anh phải tránh xa khỏi cô.

Nhưng anh không thể. Đã quá lâu rồi anh không có ai ở cạnh. Quá lâu rồi không cô một người bầu bạn...

Anh không thể b ỏ qua cơ hội này. Anh cũng chẳng hiểu vì sao.

Và thế là anh tiếp tục bón cho cô ăn.

Grace ngả người vào vòng tay anh. Cô thả bàn tay khỏi bàn tay anh và để mặc anh điều khiển. Khi ăn miếng tiếp theo, cô với tay lấy bánh mỳ và đưa một miếng vào miệng Julian. Anh cắn ngón tay cô giữa hai hàm răng khi cô đưa tay vào miệng anh.

Cô mỉm cười đưa tay dọc theo hàm anh khi anh nhai. Ôi, cái cách các cơ của anh chuyển động dưới tay cô. Cô thích cách cơ thể anh chuyển động, thích sự uyển chuyển của anh trong từng động tác bất kể lớn hay nhỏ.

Người phụ nữ nào cũng sẽ ngắm nhìn người đàn ông này không bao giờ biết chán.

Khi cô nhấp một ngụm rượu vang, Julian tranh thủ ăn miếng mỳ của cô.

"Này, này," - cô nói giọng trêu chọc - "của em chứ."

Đôi mắt màu xanh da trời của anh ánh lên khi anh mỉm cười và đút cho cô một miếng mỳ khác.

Trong khi cô nhai mỳ, cô đưa cho anh uống rượu của mình.

Không may, cô kéo ly rượu lại quá sớm khiến mấy giọt rượu rớt xuống cằm và áo anh. "Em xin lỗi!" - Cô nói, rồi dùng mấy ngón tay quệt rượu trên cằm anh. Râu anh cọ nhẹ vào da thịt cô. "Chúa ơi, em đoảng quá."

Anh dường như không để ý đến chuyện đó. Anh cầm tay cô và mút những giọt rượu từ các đầu ngón tay.

Anh từ tốn mút sạch từng ngón tay một. Sau khi tay cô đã sạch rượu, anh nâng cằm cô lên và áp môi vào môi cô.

Nhưng đây không phải là nụ hôn đầy đòi hỏi mà cô đã quen nhận của anh. Nụ hôn anh dùng để quyến rũ và mê hoặc cô.

Nụ hôn này nhẹ nhàng và sâu lắng. Mềm mại. Môi anh nhẹ nhàng, tìm kiếm.

Anh ngồi thẳng lại rồi hỏi: "Em còn đói không?"

"Có." - Cô nói trong hơi thở, không thực sự nói về thức ăn, mà chủ yếu nói về đòi hỏi của cơ thể cô đối với anh.

Anh xúc thêm cho cô một thìa mỳ nữa.

Và lần tiếp theo khi cô đưa rượu cho anh uống, anh đặt tay mình lên tay cô, đôi mắt nhìn cô trêu chọc.

Họ cứ ngồi như vậy, nhẹ nhàng cho nhau ăn và hưởng niềm vui có người bầu bạn, cho đến hết phim, khi đó bỗng dưng Julian trở nên thích thú với những cảnh cuối của bộ phim.

"Súng của thời đại này hay thật." - Anh nói khi xem đoạn cuối phim.

"Em đoán là một vị tướng quân thì nghĩ như vậy."

Anh liếc nhìn cô rồi lại tiếp tục xem phim. "Em thích điều gì ở bộ phim này?"

"Những hình ảnh ẩn dụ."

Anh gật đầu. "Anh thấy có rất nhiều triết lý của Plato 2 trong đó."

"Anh cũng biết về Plato à?" - Cô hỏi giọng ngạc nhiên.

"Anh học về ông ta hồi còn nhỏ."

"Vậy à?"

Trông anh có vẻ không vui. "Họ cũng cố gắng dạy bọn anh vài điều trong khi đánh đập bọn anh."

"Anh đang đùa à?"

"Không hẳn."

Sau khi bộ phim kết thúc, Julian giúp cô dọn dẹp.

Khi cô đang cho bát đĩa vào máy rửa bát thì chuông điện thoại reo lên. "Em sẽ quay lại ngay." - Cô nói rồi chạy sang phòng khách để nghe điện thoại.

"Grace, là em à?"

Grace lạnh cứng người khi nghe giọng Rodney Carmichael. "Chào ông Carmichael." - Cô nói giọng lạnh lùng.

Ngay lúc đó, cô cảm giác như mình có thể giết chết Luanne vì tội đi khỏi thành phố.

Cô mới chỉ làm việc với Rodney một buổi tuần thứ 4 tuần trước thôi, nhưng thế cũng đã đủ khiến cô muốn thuê thám tử đi tìm Luanne và đem cô ta về.

Người đàn ông này khiến cô khiếp đảm.

"Hôm nay em đi đâu hả Grace? Em không bị ốm đấy chứ? Anh có thể mang cho em mấy..."

"Lisa chưa lên kế hoạch hẹn gặp ông à?"

"Cô ấy lên kế hoạch rồi, nhưng anh vẫn nghĩ rằng chúng ta có thể..."

"Nghe này ông Carmichael, tôi không gặp bệnh nhân tại nhà. Tôi sẽ gặp lại ông theo giờ hẹn tại văn phòng. Được không?"

Đầu dây bên kia im bặt.

"Grace?"

Tiếng Julian ngay sau lưng khiến cô giật mình hét lên.

Anh nhìn cô chằm chằm ánh mắt đầy vẻ tò mò mà hẳn cô sẽ rất buồn cười nếu không quá sợ hãi như lúc này.

"Em ổn chứ?"

"Vâng, em xin lỗi." Cô đặt điện thoại xuống. "Đó chính là bệnh nhân mà em đã kể với anh. Rodney Carmichael. Hắn ta làm em phát điên lên được."

"Điên?"

"Làm em lo lắng." Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy biết ơn sự có mặt của Julian. Nếu không có anh, chắc cô sẽ phải lao đến nhà Selena và Bill để tá túc đến hết tuần.

"Đi nào!" - Cô nói rồi bật đèn bếp lên. "Sao chúng ta không lên gác và em sẽ bắt đầu dạy anh đọc tiếng Anh nhỉ?"

Anh lắc đầu. "Em sẽ không bỏ cuộc chứ?"

"Không."

"Thôi được," - anh nói rồi theo sát cô - "anh sẽ để em dạy anh, nhưng chỉ với một điều kiện là em mặc chiếc váy ngủ màu đỏ."

"Không, không, không." Cô dừng lại giữa cầu thang quay đầu xuống nhìn anh. "Em không nghĩ vậy đâu."

Anh tiến lên, vuốt những sợi tóc trên vai cô. "Em không biết là anh cần phải có động lực để học à? Mà còn động lực nào tốt hơn là em mặc..."

Cô chặn lời anh bằng cách đặt ngón tay lên môi anh. "Nếu em mặc thứ đó vào, em thực sự nghi ngờ về việc anh có thể học thêm được bất cứ thứ gì mới."

Anh cắn khẽ ngón tay cô. "Anh hứa sẽ nghiêm túc."

Mặc dù biết đó là một sáng kiến rất tồi, nhưng cô vẫn bị anh thuyết phục.

"Anh nên cư xử đứng đắn." - Cô nói qua vai khi tiếp tục bước lên cầu thang đi về phía phòng ngủ.

Grace đi vào chiếc tủ tường lớn đã được cha cô biến thành một cái thư viện nhỏ nhiều năm trước đây, cô lục tìm các giá sách mãi mới thấy cuốn sách "Peter Pan" cũ.

Julian thì đào bới đống quần áo của cô cho đến khi tìm thấy thứ phụ tùng tội nghiệp kia.

Họ trao đổi hai thứ ở giữa phòng. Grace chạy vào phòng tắm và thay quần áo, nhưng ngay khi cô thấy mình trong bộ đồ ngủ màu đỏ mỏng tang kia, cô lạnh cứng người lại. Khiếp quá! Nếu Julian mà thấy cô mặc thứ này chắc anh ấy sẽ hét lên mà bỏ chạy mất.

Không thể chịu nổi sự xấu hổ nếu phải chứng kiến sự thất vọng của anh đối với cơ thể cô, cô bèn thay bộ váy ngủ và mặc lại chiếc áo ngủ màu hồng giản dị của mình, choàng thêm chiếc áo khoác mặc trong nhà bằng vải bông dày sụ rồi quay trở vào phòng.

Julian lắc đầu nhìn cô. "Sao em lại mặc thứ này?"

"Nghe này, em không phải con ngốc. Em không sở hữu một thân hình khiến đàn ông phải thèm nhỏ dãi đâu".

"Em đang cố giải thích với anh điều gì vậy? Em là đàn ông à?".

Cô chau mày trước cách lý luận của anh. "Không".

"Thế thì làm sao em biết được đàn ông muốn nhìn gì?".

"Bởi vì họ không bao giờ để mắt đến em. Được chưa? Đàn ông không nhỏ dãi nhìn em như cách những người phụ nữ nhìn anh. Quỷ tha ma bắt, chỉ cần họ nhận ra rằng em là phụ nữ cũng đủ may mắn cho em lắm rồi".

"Grace." - Anh nói khẽ, bước khỏi chiếc giường. Anh bước tới đứng cạnh chân giường.

"Lại đây." - Anh ra lệnh.

Cô tuân theo.

Anh đặt cô đứng ngay trước tấm gương lớn. "Nói cho anh biết em nhìn thấy gì?" - Anh hỏi.

"Thấy anh".

Anh mỉm cười trước phản ứng của cô.

Anh cúi xuống, tì cằm vào vai cô. "Em thấy gì khi nhìn vào mình trong gương?".

"Thấy một cô nàng cần phải giảm từ 7 đến 10 cân và phải mua kem Porcelana để làm mở các nốt tàn nhang khắp người".

Anh không hề tỏ vẻ ngạc nhiên.

Anh đưa tay vòng qua eo cô tới nút thắt của chiếc áo khoác mặc trong nhà.

"Hãy để anh nói cho em biết anh thấy gì". Anh nói nhỏ vào tai cô trong khi tay đặt lên chiếc đai áo nhưng không hề cởi nó ra. "Anh thấy mái tóc đen như bóng đêm. Mềm và dày. Em có mái tóc mà đàn ông muốn được nó phủ lên cái bụng trần của anh ta. Mái tóc mà đàn ông muốn được vùi mặt mình vào đó để có thể ngửi thấy mùi thơm của em".

Cô rùng mình.

"Em có khuôn mặt hình trái tim của một đứa trẻ tinh nghịch với đôi môi đầy đặn, gợi cảm mời gọi những nụ hôn. Còn những đốm tàn nhang của em thật hấp hấp dẫn, Chúng điểm xuyết thêm sự quyến rũ trẻ trung cho cơ thể em mà chỉ mình em có và hoàn toàn không thể cưỡng lại được".

Nghe anh tả như vậy thì xem ra cô cũng không đến nỗi tệ.

Anh cởi đai áo choàng của cô và âu yếm nhìn chiếc áo ngủ màu hồng của cô.

Anh mở hai vạt áo khoác rộng ra.

"Julian!" - Cô nói, nắm lấy tay anh.

Họ khóa mắt nhau trong gương. Grace đông cứng người, không thể cử động khi ánh mắt âu yếm, nóng bỏng của anh khiến cô bị mê hoặc.

"Anh muốn được nhìn ngắm em, Grace." - Anh nói với một giọng khiến cô hiểu rằng anh sẽ không chịu để cô từ chối.

Trước khi cô kịp trấn tĩnh lại, anh đã cởi chiếc áo ngủ của cô và bàn tay đang lướt trên làn da trần ở bụng cô.

"Ngực em không hề nhỏ." - Anh thì thầm, đứng thẳng người cao sừng sững sau lưng cô. "Chúng vừa xinh cho bàn tay một người đàn ông".

"Julian!" - Cô gần như rên lên, toàn thân nóng rực. "Nhớ lời hứa của anh đấy".

"Anh đang hết sức nghiêm túc với bản thân." - Anh nói giọng khàn đi.

Grace ngả đầu vào khuôn ngực rắn chắc của anh, nín thở nhìn vào gương.

"Em có một thân hình đẹp, Grace ạ." - Anh nói.

Lần đầu tiên trong đời, cô thực sự tin vào điều này. Anh dụi vào cổ cô trong khi tay anh vẫn tiếp tục đùa giỡn trên người cô.

"Julian!" - Cô kêu lên, biết rằng nếu cô không ngăn anh lại ngay lúc này thì sẽ không thể ngăn anh được nữa.

"Suỵt," - anh thở bên tai cô - "anh bắt được em rồi".

Và sau đó anh tiếp tục chạm vào phần trung tâm của cô.

Grace rên lên khi toàn thân cô nóng dần lên. Julian đặt môi lên môi cô hôn say đắm.

Theo bản năng, cô xoay người lại trong vòng tay anh để hôn anh được dễ dàng hơn.

Rồi anh nhấc bổng cô lên, bế cô về giường môi không rời khỏi môi cô. Không hiểu bằng cách nào mà anh có thể đặt cô nằm lên giường và nằm xuống cạnh cô mà môi vẫn tiếp tục hôn.

Người đàn ông này quả là thiên tài.

Và toàn thân bốc cháy. Ngọn lửa do sự đụng chạm với anh đem lại. Từ mùi đàn ông quyến rũ tỏa ra từ người anh. Với cảm giác cơ thể anh đang nằm sát cạnh cô. Toàn thân Grace run lên.

Sức nặng của cơ thể anh thật tuyệt vời. Cơ thể anh rắn chắc và mạnh mẽ.

"Đúng vậy, Grace!" - Anh thì thầm trên môi cô trong khi tiếp tục chà xát trên người cô. "Hãy cảm nhận anh khi anh chạm vào em. Cảm nhận khao khát của anh với em, chỉ mình em thôi. Đừng chống lại nó".

Cô lại rên lên khi anh rời môi cô và đặt những cái hôn cháy bỏng lên mái tóc và chiếc cổ trắng ngần của cô.

Anh tra tấn ngực cô bằng lưỡi của mình và không ngừng thưởng thức hương vị của cô.

Đầu óc Julian ù đi.

Hơi thở của anh trở nên đứt quãng. Anh muốn chỉ cho cô thấy chính xác cô đã bỏ phí mất cái gì. Và đêm nay, sau khi rời căn phòng này, cô sẽ không bao giờ chạy trốn sự âu yếm của anh nữa.

Anh chậm rãi hôn lên người cô từ dưới lên trên rồi áp môi lên cổ họng cô.

"Nói thật với anh nhé, Grace." - anh thở bên tai cô - "Em đã bao giờ có cảm giác như vậy chưa?".

"Chưa." - Cô thì thầm thành thực, ngờ rằng có rất ít, nếu có, phụ nữ nào lại trải qua những gì như anh vừa làm với cô. "Em không biết".

Ánh mắt anh vẫn đầy vẻ thèm muốn. Grace cảm thấy anh đang yêu hết mình và nhận ra rằng anh vẫn chưa giải phóng bản thân. Anh đã giữ lời hứa với cô.

Tim cô đập thình thịch khi nhận ra điều đó, cô muốn anh cũng được hưởng những gì mà cô vừa được hưởng. Hay ít nhất thì cũng được gần như vậy.

Cô đưa tay xuống mở cúc quần anh.

Anh nắm lấy tay cô và đưa lên môi, rồi nhẹ nhàng hôn vào lòng bàn tay. "Đó là một ý định tốt, nhưng em đừng bận tâm".

"Julian." - cô nói giọng cự nự - "em biết là đàn ông sẽ vô cùng đau đớn nếu không được...".

"Anh không thể." - Anh nhấn mạnh, cắt ngang lời cô.

"Anh không thể có cực khoái".

Cô há hốc miệng trước những lời anh vừa nói. Chắc chắn là anh ấy nói đùa phải không? Nhưng đôi mắt anh thì chân thật đến chết người.

"Đó là một phần của lời nguyền." - Anh nói. "Anh có thể đem lại khoái lạc cho em, nhưng ngay bây giờ, nếu em chạm vào người anh, em sẽ chỉ càng khiến cho anh đau đớn thêm mà thôi".

Lòng đầy xót xa, cô đưa tay đặt lên má anh. "Vậy thì vì sao anh lại..."

"Bởi vì anh muốn thế".

Cô không tin. Không hề tin. Cô buông tay khỏi má anh và nhìn đi chỗ khác. "Ý anh là anh buộc phải làm vậy. Đó là một phần của lời nguyền đúng không?".

Anh nắm lấy cằm cô và bắt cô phải nhìn thẳng vào anh. "Không, anh đang chiến đấu với lời nguyền, nếu không ngay bây giờ anh đã ở trong em rồi".

"Em không hiểu".

"Anh cũng vậy." - Anh nói, mắt anh nhìn cô chăm chú như thể cô có câu trả lời. "Nằm xuống đây với anh." - anh thì thầm - "Xin em đấy".

Lòng Grace quặn lại trước nỗi đau mà cô thấy đằng sau yêu cầu hết sức giản đơn này. Julian tội nghiệp của cô. Họ đã làm gì với anh vậy?

Làm sao người ta có thể làm một điều như vậy với một người như anh?

Anh nhặt cuốn sách từ dưới giường lên đặt vào tay cô. "Đọc cho anh nghe đi".

Cô giở sách trong khi Julian xếp chồng gối sát đầu giường.

Anh nằm xuống, rồi kéo cô tựa vào bên cạnh anh. Anh lẳng lặng trùm chăn cho hai người rồi âu yếm ôm lấy cô.

Mùi gỗ đàn hương bao trùm lấy cô khi cô bắt đầu đọc cho anh nghe về Wendy và Peter Pan.

Họ cứ nằm như thế trong hơn một tiếng đồng hồ.

"Anh thích nghe giọng em. Thích cách em nói." - Anh nói khi cô dừng lại để lật sang một trang khác.

Grace mỉm cười. "Em phải nói điều tương tự về anh mới phải. Anh có giọng nói chết người nhất mà em từng biết".

Anh lấy cuốn sách từ tay cô và đặt nó lên chiếc tủ nhỏ cạnh đầu giường. Grace ngước mắt nhìn anh. Mắt anh chứa đầy khao khát nóng bỏng khi anh nhìn cô với ánh mắt thèm khát khiến cô ngừng thở.

Nhưng rồi, trước sự ngạc nhiên của cô, anh nhẹ nhàng hôn lên chỏm mũi cô.

Anh với tay lấy chiếc điều khiển từ xa rồi chỉnh đèn xuống mức ánh sáng nhỏ nhất. Grace chẳng biết phải nói gì khi anh dụi đầu vào lưng cô và ôm chặt lấy cô.

Anh vuốt những sợi tóc vương trên mặt cô xuống và ngả đầu lên đầu cô. "Anh thích mùi thơm của em." - Anh thì thầm, vòng tay xiết chặt lấy cô.

"Cảm ơn anh!" - Cô nói khẽ.

Cô không chắc lắm, nhưng cô nghĩ có lẽ anh đang mỉm cười với cô.

Grace dụi sát gần hơi ấm của anh hơn, nhưng chiếc quần jean của anh cọ vào đôi chân trần của cô. "Anh mặc quần áo như thế này có thoải mái không? Sao anh không thay quần áo đi?"

"Không được." - Anh lặng lẽ nói. "Phải làm thế này thì anh mới giữ được "chiếc thìa" của anh tránh xa cái... của em."

"Anh đừng ăn nói kiểu như thế!" - Cô vừa nói vừa cười. "Không phải xúc phạm đâu, nhưng anh trai anh thật kinh khủng."

"Anh biết rằng anh thích em bởi một lý do."

Grace lấy chiếc điều khiển từ tay anh. "Chúc ngủ ngon, Julian."

"Chúc ngủ ngon, em yêu."

Cô tắt phụt đèn đi.

Ngay lập tức cô cảm thấy Julian trở nên căng thẳng, cô nghe thấy anh thở dồn dập. Anh dịch xa khỏi cô.

"Julian?"

Anh không trả lời.

Cô lo lắng bật đèn lên thì thấy anh đang nằm nghiêng đè lên cánh tay khoanh chặt để đỡ phần trên của cơ thể. Trán anh ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt mở to thất thần và hoảng sợ khi anh cố gắng để thở.

"Julian?"

Anh nhìn quanh căn phòng như thể vừa tỉnh khỏi một cơn ác mộng. Cô thấy anh nhấc một tay lên và đặt vào bức tường ngay đầu giường như thể muốn khẳng định đây là thật và không phải là ảo giác.

Anh liếm môi, lấy tay vuốt ngực và nuốt một cách khó nhọc.

Khi đó cô mới hiểu.

Đó là do bóng tối. Đó là lý do vì sao anh chỉ vặn nhỏ đèn.

"Em thật sự xin lỗi, Julian. Em không hề biết."

Anh không nói gì.

Grace kéo anh vào lòng, ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông mạnh mẽ như anh lại bám chặn vào cô không muốn rời. Julian ngả đầu vào ngực cô.

Cô cắn chặt răng, mắt cay xè. Và giây phút đó, cô biết rằng cô không bao giờ có thể để anh quay lại quyển sách đó. Không bao giờ.

Dù thế nào, họ cũng sẽ phải phá bỏ lời nguyền này. Và khi mọi chuyện kết thúc, cô hy vọng Julian sẽ có cách trả thù riêng đối với kẻ đã gây ra chuyện này.

--- ------ ------ ------ -------

1 Từ "Người nội trợ" trong tiếng Anh là "Housewife", nên Julian tưởng nhầm thành vợ của ngôi nhà (ND).

2 Plato (427 - 347 TCN) là một nhà triết học Hy Lạp cổ đại (ND).

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.