Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 299: Quá muộn



Vào buổi trưa, mưa vẫn tí tách rơi xuống.

Cỏ non cũng ướt đẫm nước mưa.

Sau khi Trang Hạo Nhiên đến Khách sạn Á Châu họp xong, liền cùng bọn Lâm Sở Nhai đi nhà khách đại dương dùng cơm.

Bốn người đàn ông tự chống cây dù màu đen của mình.

Tiêu Đồng chống cây dù trong suốt, đi theo Trang Hạo Nhiên tiến về phía.

Nước mưa ào ào trút xuống.

“Kì lạ. . . . . . Tại sao không thấy Tiểu Đường? Không phải là không kiên trì nổi nữa chứ? Con bé này không giống . . . . . .” Tô Lạc Hoành vừa đạp sân cỏ ướt át đi về phía trước, vừa nghi ngờ nói.

Lâm Sở Nhai nghĩ ngợi, có chút tức giận nhìn về phía bóng lưng Trang Hạo Nhiên bước nhanh về phía trước nói: “Có người lòng dạ rất ác độc, người ta bị cảm lạnh phát sốt vẫn làm bữa ăn sáng bữa trưa bữa ăn tối cho anh ấy, còn lái xe điện đuổi theo chiếc Audi Pikes Peak của anh ấy, cũng không chịu tha thứ, trái tim của Tiểu Đường đã nguội lạnh rồi !”

Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, chỉ sải bước đi vào phòng ăn biển.

Tiêu Đồng nhìn anh một cái, cũng im lặng đuổi theo.

Nhã Tuệ và Kỳ Gia Minh đứng ở lối vào, mỉm cười chờ.

Trang Hạo Nhiên nhìn Nhã Tuệ một cái, cũngkhông lên tiếng, đi vào, ngồi ở vị trí ngày đó, tùy tiện chọn vài món ăn, Lâm Sở Nhai cũng chọn một phần beefsteak tây, anh đóng thực đơn lại, mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Nhã Tuệ, rõ ràng tâm trạng buông lỏng, cười nói: “Đúng rồi, muốn hỏi Phó quản lý Lưu một chút, tại sao hôm nay Tiểu Đường không tới? Có phải không thích chúng tôi nữa hay không?”

Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, cầm nước ấm uống.

Nhã Tuệ cũng nhìn Trang Hạo Nhiên một cái, hơi cười nói: “Cô ấy ở nhà. . . . . .”

Hai mắt Trang Hạo Nhiên rõ ràng không vui.

“Ở nhà làm gì?” Tào Anh Kiệt ngẩng đầu lên nhìn về phía Lưu Nhã Tuệ, có hơi thất vọng hỏi.

Nhã Tuệ trầm ngâm trong chốc lát, chỉ mỉm cười nói: “Cô ấy ở nhà làm một chút chuyện khéo tay rất tâm linh.”

“Chuyện khéo tay?” Lâm Sở Nhai rất hứng thú cười nói: “Tôi chỉ biết Tiểu Đường biết làm cơm, pha coffee hạng nhất, nhưng không biết cô ấy còn khéo tay, cô ấy làm gì vậy ?”

“À. . . . . . Khó nói lắm. . . . . .” Nhã Tuệ im lặng một lúc, chỉ cầm thực đơn, khẽ gật đầu, lui xuống.

“Chuyện này kỳ lạ. . . . . .” Lâm Sở Nhai nhìn bộ dạng Nhã Tuệ một chút cũng không liên quan tới tôi, thái độ giống như không có chuyện gì, thật sự buồn cười nói: “Chẳng lẽ. . . . . . Cô ấy thật bỏ qua?”

Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, cầm khăn ăn, mở nhẹ ra, nhớ tới nụ cười ngọt ngào của Đường Khả Hinh đi lên đỉnh núi, trầm ngâm trong chốc lát, lại nâng nước ấm uống một hớp nhỏ.

Thời gian càng sau giờ trưa, bầu trời càng tối, lộ ra một chút sắc ảm đạm.

Mưa to vẫn rơi xuống tí tách.

Sau giờ Ngọ, ngôi lầu nhỏ cũng đã mở đèn huỳnh quang, cánh cửa sổ gian phòng này chỉ mở nửa cánh, nhìn thấy bên ngoài mưa rơi tầm tả giống như tuyết rơi, phía trước cửa sổ có một cô gái, mặc váy ngủ màu trắng thật dài, bên ngoài khoác một cái chăn, ngồi ở trên sàn nhà bằng gỗ, xung quanh để rất nhiều loại chỉ thêu hạng nhất, trước mặt để tấm bình phong Gỗ mun chín con rồng ngậm hạt châu, còn có một tấm hình bình phong con cáo được phóng to in ra từ điện thoại di động. . . . . .

Cô một mình cầm trong tay bàn thêu màu tím, đè ép tấm khăn lụa Tô Hàng thượng đẳng, ngón tay thon dài, nắm nhẹ một cây kim nhỏ gắn liền với một sợi dây nhỏ màu trắng sữa, nhẹ nhàng xuyên qua bàn thêu, nhìn cánh hoa nhỏ xinh đẹp, dần dần đã thành hình, cô vui vẻ mỉm cười, nhớ tới mẹ cũng đã từng là người rất khéo tay, thêu cho mình một cái yếm có đóa hoa Mai nhỏ màu trắng sữa, vô cùng xinh đẹp, cô nghĩ tới đây, may mắn mình được di truyền một chút khéo tay và kỹ thuật vẽ tranh của mẹ, bởi vì khi còn bé, cha đích thân dạy mình cầm bút máy, vẽ các loại tranh căn bản về bữa điểm tâm, bởi vì trước khi đầu bếp thiết kế món ăn, phải phác họa hình. . . . . .

Cô dựa theo hình vẽ mẫu, tinh xảo và tỉ mỉ từng chút một thêu hình vẽ trong lòng mình muốn, màu xanh trước cửa sổ cũng đã lộp độp rơi xuống hạt mưa làm bạn với cô gái kiên cường này, chạy đua với thời gian.

Hai mắt của cô kiên định cầm cây kim nhỏ, im lặng chăm chú thêu đóa hoa nhỏ màu trắng, nhớ con cáo nhỏ núp ở trong bụi hoa nhỏ, đầu có lập tức cảm giác đong đưa, cô hơi sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn về phía hình ảnh con cáo nhỏ ở dưới đèn bàn, khẽ mỉm cười, tiếp tục chăm chú thêu hình vẽ này. . . . .

Nước mưa vẫn rơi xuống tí tách.

Khắp nơi đều ướt đẫm nhưng tập đoàn Hoàn Cầu không chút hư hao, người đứng đầu chuỗi khách sạn trên thế giới, chuẩn bị triệu tập cuộc tranh tài chuyên gia hầu rượu ba năm một lần thật đặc sắc, hiện tại đã tiếp nhận ghi danh toàn cầu.

Sáng sớm hôm sau. Tin tức mới vừa phát ra thì có vô số ký giả xông tới trước khách sạn Á Châu, lúc này khó có được Tổng Giám đốc Tập đoàn Hoàn Cầu và Tập đoàn Á Châu đều đang ở trong nước, thông qua họp báo lần này, các ký giả hỏi hai vị Tổng Giám đốc có tuyển thủ trong lòng hay không, đến cuối cùng có thể thu được cổ phần vườn nho hay không, Tưởng Thiên Lỗi mặc tây trang màu bạc, áo sơ mi đen, cổ áo mở ra, phong cách cao quý, nhưng vẫn từ chối người ngoài ngàn dặm, không trả lời vấn đề của ký giả, chỉ ký tên của mình vào bảng giao kết cuộc so tài lần này.

Hôm nay Trang Hạo Nhiên mặc tây trang màu xanh dương đậm theo phong cách England, áo sơ mi màu xanh nhạt, vạt áo trước cài con bướm màu bạc, cũng chỉ mỉm cười, ký vào tên của mình.

“Hai vị Tổng Giám đốc cũng không có người chọn thích hợp sao?” Một ký giả vọt tới ký giả trước bàn, gấp gáp hỏi.

Trang Hạo Nhiên và Tưởng Thiên Lỗi đồng thời ngẩng đầu lên, nhìn về phía phóng viên kia, mỉm cười bí ẩn.

Tiêu Hào Oánh mặc bộ ghi lê màu đen, quần dài màu đen thẳng đứng, vẫn bộ dáng quý phái, gỡ mắt kiếng xuống, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, khẽ mỉm cười.

Không tới bao lâu cuộc họp báo liền kết thúc.

Tưởng Thiên Lỗi dẫn đầu đi trước, căn dặn Đông Anh ở sau lưng: “Lập tức gọi Laurence cho tôi!”

Trang Hạo Nhiên nhanh chóng bước đi, Tiêu Đồng theo sát phía sau, nhanh chóng nói: “Thời gian ghi danh chỉ có ba ngày, qua thời hạn đó, tất cả danh sách đều không có hiệu lực, hôm nay Khả Hinh còn chưa tới sao? Vậy. . . . . . bảng ghi danh. . . . . . Tôi có cần. . . . . . giữ lại cho cô ấy hay không. . . . . .”

“Giữ lại làm gì?” Trang Hạo Nhiên lạnh lùng nói: “Cô ấy là nhân viên Hoàn Cầu sao? Cô ấy có tư cách gì tham gia?”

“Chuyện này. . . . . .” Tiêu Đồng bất đắc dĩ nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên nhanh chóng đi khỏi đại sảnh khách sạn Á Châu.

Tiêu Đồng đứng ở trong hành lang, nghĩ tới nghĩ lui, ngay lập tức nhanh chóng đi về phía phòng ăn biển, thùng thùng thùng đi xuống lầu, thấy Nhã Tuệ đang đứng ở một bên chiêu đãi khách, cô lập tức tiến lên, kéo tay của Nhã Tuệ, rất gấp gáp hỏi: “Cuộc tranh tài đã sớm bắt đầu rồi, Khả Hinh đi đâu? Đã hai ngày cô ấy chưa xuất hiện? Bảng ghi danh, tôi cũng đã giữ lại cho cô ấy, hay là cô ấy xin Tổng Giám đốc thử xem, có thể vượt qua kiểm tra hay không!”

Nhã Tuệ nhìn Tiêu Đồng, suy nghĩ chuyện này, nói: “Cô chờ một chút, tôi gọi điện thoại cho cô ấy.”

Điện thoại di động trong ngôi lầu nhỏ nhanh chóng vang lên.

Cô gái đã một ngày một đêm không ngủ, giống như không chút mỏi mệt, tay cầm bàn thêu, tay cầm cây kim nhỏ, từng chút từng chút thêu cái đuôi con cáo thật đẹp, mặc cho điện thoại di động reo vang. . . . . .

Nhã Tuệ gấp gáp cầm điện thoại di động, nghe tiếng chuông, dậm chân suy nghĩ, rốt cuộc con bé này đang làm gì ?

Một chiếc xe Mercedes phiên bản dài chạy nhanh tới đại sảnh khách sạn Á Châu, toàn thân Laurence mặc tây trang màu đen lịch lãm, tinh thần sáng láng đi ra ngoài, đi theo phía sau là chuyên gia hầu rượu xuất sắc nhất Á Châu tham dự tập huấn, nở nụ cười đi về phía sảnh tiệc lầu hai báo danh, nghe được trợ lý nói, toàn bộ chuyên gia hầu rượu Á Châu đã thông qua kiểm tra ghi danh, ông ta nghe xong liền gật đầu, dẫn tuyển thủ cùng lên lầu hai.

Tất cả đồng nghiệp trước đại sảnh, còn có bọn Từ Trạch Minh cũng rối rít nhìn xem cuộc so tài này đều có chút lo lắng suy nghĩ cho bạn thân của Nhã Tuệ, không biết Khả Hinh như thế nào. . . . . .

Lần này em họ của Tào Ngọc Tinh cũng được lựa chọn trong đám chuyên gia hầu rượu, cô hả hê buông lời, đối với em gái đoạt giải, rất có lòng tin.

Trần Mạn Hồng khinh bỉ cô không biết ngượng ngùng!

Thời gian vô cùng quý trọng và bận rộn.

Các chuyên gia hầu rượu ở nước ngoài của Tập đoàn Hoàn Cầu cũng đã chính thức thông qua kiểm tra, đưa vào một nhân viên duy nhất tiến hành ghi danh, mà một bộ phận chuyên gia hầu rượu, ít ngày nữa sẽ trở về nước, sớm tiến hành luyện tập vòng đấu loại, rất nhiều trang trại rượu đỏ, vì cuộc tranh tài lần này, đưa tới rượu đỏ mẫu của mình miễn phí, bởi vì đây là cơ hội quảng bá quý giá và có đủ lực!

Hai ngày nay, khách đến Khách sạn Á Châu càng nhiều hơn.

Nhã Tuệ bận rộn đến choáng váng đầu, đây đã là ngày thứ hai, ngày mai sắp hết hạn báo danh, trong lòng của cô rất gấp gáp đang suy nghĩ: “Khả Hinh! ! Rốt cuộc cô xong chưa? Tại sao muốn thêu cái này?”

Ngôi lầu nhỏ.

Mưa phùn vẫn mờ mịt, ngày rét lạnh, Đường Khả Hinh mặc áo T-shirt màu trắng dài tay, quần thể thao màu trắng, hít hít lỗ mũi đỏ bừng, khoác chăn bông thật dầy, tay cầm bàn thêu, ngón tay sưng đỏ cầm cây kim nhỏ, nhẹ nhàng thêu đầu con cáo, hai con ngươi linh động hết sức khó thêu, cô ngừng lại, híp mắt, hít thở sâu một cái, mạnh chống thân thể hai ngày hai đêm không ngủ, nuốt cổ họng khô rát, cầm chỉ màu đen hướng hai con mắt trong bản vẽ, nhẹ nhàng đâm xuống. . . . . .

Thời gian lặng lẽ trôi qua không một tiếng động, bên này đại sảnh Á Châu đã bận rộn hai ngày, đến lúc tối, ghi danh căn bản đã hoàn thành, nhân viên hành chính hơi bận rộn, tra xét tất cả danh sách chuyên gia rượu đỏ, bàn tán ai có cơ hội đoạt giải.

8 giờ, Nhã Tuệ tan việc, vọt vào trong tắc xi thật nhanh, kêu to: “Trở về phố Tây Hoa! ! Mau! !”

Tắc xi một đường lao thẳng về phía trước!

Tưởng Thiên Lỗi đứng ở trước cửa sổ sát đất, mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, đang cầm rượu đỏ, nhìn phong cảnh hoàn toàn trắng bệch mơ hồ, suy nghĩ rốt cuộc cô có tới hay không? Tại sao muốn buông tha?

Một bóng dáng khác, Trang Hạo Nhiên mặc áo sơ mi màu đen, quần tây đen ngồi ở trên ghế sa lon ‘phòng tổng thống’, tay nâng ly Chardonnay, hoàng hậu của các loại rượu, hai mắt lạnh lùng nhìn ra phía trước, ngón tay nhẹ nhàng xoay thân ly, dò xét ly rượu, vẻ mặt đông lạnh, không lên tiếng.

Tắc xi chạy nhanh đến ngôi lầu nhỏ.

Nhã Tuệ lao ra tắc xi, đội mưa, chạy về nhà, vọt vào trong nhà, kêu to: “Đường Khả Hinh . . . . . .”

“Ừ. . . . . .” Đường Khả Hinh đã sửa xong mắt con cáo, bắt đầu cầm sợi chỉ màu tím nhạt thêu hoa lan. . . . . .

“Rốt cuộc cô đang làm gì ?” Nhã Tuệ vứt túi xách, quỳ gối trước mặt cô, rất gấp gáp nói: “Thời hạn ghi danh tranh tài rượu đỏ sắp hết rồi ! Cô vẫn còn làm cái này làm gì? Mau! Ghi danh trước rồi nói. . . . . .”

“Bây giờ tôi không còn là nhân viên của Hoàn Cầu. . . . . .” Đôi mắt to của Đường Khả Hinh vẫn sáng lấp lánh.

“Vậy cô đi xin Trang Hạo Nhiên thử xem! ! Mà không phải ở chỗ này thêu! !” Nhã Tuệ thật sốt ruột nói! !

Đường Khả Hinh không nói gì thêm, chỉ cầm sợi chỉ màu tím nhạt thật dài đã xỏ xong, nhẹ nhàng đâm xuống bàn thêu!

“Ôi chao, cô thật sự làm người ta lo lắng chết rồi! !” Nhã Tuệ nổi điên nói!

Đường Khả Hinh không lên tiếng, liếc nhìn con cáo nhỏ bên cạnh một bó hoa lan nhỏ, lại im lặng vung kim thêu trong tay.

Mưa bên ngoài ngôi lầu nhỏ, chìm trong đêm tối tiếp tục rơi xuống, ánh đèn bàn sáng rực.

Nhã Tuệ tắm rửa xong, hoảng sợ nhìn về phía Khả Hinh, nói: “Đã ba giờ sáng. . . . . . Cô nghỉ ngơi một lúc đi, đã hai ngày hai đêm cô không ngủ rồi. . . . . .”

Đường Khả Hinh không lên tiếng, ánh mắt thật bình tĩnh vung sợi chỉ màu xanh nhạt trong tay, nhẹ nhàng thêu cành lan, hơi nhắc mí mắt, liếc nhìn con cáo nhỏ nấp dưới một tảng đá nhỏ màu xám tro, được phân bố chỉ ba màu, cô tiếp tục im lặng bình tĩnh thêu cành cây, ngón tay ở phía trước nhẹ nhàng nhắc tới, nơi đầu ngón tay có thật nhiều lỗ kim, thêu lên có một chút máu, cô ngậm tay trong miệng, mút nhẹ, tiếp tục thêu.

Thời gian, đối với có vài người mà nói, quý giá đến cỡ nào?

Nhưng bạn không biết, bạn chia tay đêm tối, bình minh sẽ tới rất nhanh . . . . . . Dưới ánh đèn, cô gái vẫn bình tĩnh thêu tảng đá kia, đường chỉ cuối cùng, nhớ lại mẹ từng nói, vật động khó thêu, thật ra vật tĩnh càng khó thêu hơn. . . . . . Cô hết sức hết sức bình tĩnh kéo chặt lòng ngón tay ở dưới sợi chỉ, để cho hình dáng từ từ rõ ràng. . . . . .

Hôm nay mưa phùn vẫn mờ mịt, nghe Nhã Tuệ nói, xế chiều hôm nay năm giờ hết hạn bỏ phiếu, muốn cô cho dù có chuyện gì, nhất định phải đến Hoàn Cầu vào buổi trưa.

Đường Khả Hinh nghe xong, vào lúc giữa trưa, rốt cuộc hai mắt đỏ bừng nâng nhẹ con cáo nhỏ, hao tổn công sức ba ngày ba đêm không ngủ thêu xong, so với tấm hình lớn, mặc dù không thêu đẹp như chuyên gia, nhưng cũng hết sức tinh xảo, cô khẽ thở dài một hơi, ba ngày nay giống như đã trải qua sự thay đổi khủng khiếp, để cho cô hiểu, bình tĩnh chống đỡ bất cứ chuyện gì, đều là cần thiết.

Cô thở hổn hển, lau sạch nước mắt, nhanh chóng lấy cái hộp nhỏ, đem khăn lụa màu trắng đã thêu xong, rất cẩn thận gấp lại, bỏ vào, sau đó sẽ nhanh chóng mang ra cái hộp đen, đặt tấm bình phong Gỗ mun vào đóng lại, lập tức mang ba lô nhỏ, lao ra cửa nhà, thấy một chiếc tắc xi, cô lập tức vọt vào nói: “Đi chợ đồ cổ! ! Mau!”

Một giờ 30 phút !

Nhã Tuệ muốn phát điên ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo trên tường, nức nức nở nở nói: “Xảy ra chuyện gì sao? Còn chưa tới! !”

Hai giờ ! !

Đường Khả Hinh vọt vào một tiệm sửa chữa và gia công đồ cổ, đem bình phong và khăn thêu của mình nện ở trên quầy, kêu to: “Bà chủ! ! Mau! ! Tôi muốn trang trí bình phong! !”

Bà chủ vừa nghe, ngay lập tức đi ra, mở nắp hộp, nhìn thấy loại Gỗ mun thượng đẳng, bà ta giật mình nói: “Gỗ tốt !”

“Đừng nói nhiều! Tôi muốn khảm vào bình phong!” Đường Khả Hinh lập tức lấy ra khăn lụa mình đã thêu xong!

“Được, được, được! Tôi lập tức bảo công nhân gia công cho cô.”

“Phải làm bao lâu! ?”

“Hai giờ. . . . . .”

“À? ?” Đường Khả Hinh kêu lên: “Làm như thế phải mất hai giờ?”

“Cô gái nhỏ!” Bà chủ không có cách nào nói với cô: “Tấm bình phong chín rồng của cô phải mở ra trước, móng vuốt kẹp chặt vải, cũng không phải là người bình thường có thể làm được, tôi nhìn thấy cô gấp gáp mới gia công cho cô hai giờ! Người bình thường tôi phải làm nó một ngày !”

“Được, được, được, bà đừng nhiều lời! Mau!” Đường Khả Hinh lập tức dậm chân nói!

Bà chủ nghe vậy, biết cô gấp gáp, liền nhanh chóng xắn ống tay áo, cùng nhân viên khảm cho cô.

Đường Khả Hinh gấp gáp nhắc cổ tay, nhìn thời gian đã qua 2 giờ rồi, cô thở dài một hơi, cầu xin ông trời, ông làm cho thời gian trôi qua chậm một chút ! !

Thời gian luôn vô tình, ngược lại trời mưa có thể nhẹ nhàng một chút.

Bà chủ và ba công nhân nhanh chóng tháo tấm bình phong, hai cô gái nhanh chóng mở bức tranh thêu con cáo nhỏ của Khả Hinh, lại tìm vải lụa trắng, sau đó so sánh bức tranh, tìm các loại thủy tinh gắn vào cho cô, tất cả đều bận rộn làm việc.

Khả Hinh ngồi xổm ở trước cửa tiệm, vừa lạnh vừa đói lại mệt mỏi ho khan, đoán chừng sau khi phát sốt xong đã phát bệnh, cô run rẩy vươn tay, nhấc viền nón của mình lên, đội lên đầu, rất sốt ruột chờ đợi.

4 giờ 27 phút ! !

Khả Hinh lập tức nhảy dựng lên, khóc nhìn về phía bọn họ nói: “Còn chưa xong sao?”

Bà chủ cầm lên một con ốc gỗ cuối cùng, dán keo trắng, nhẹ nhàng vặn vào, mới lau mồ hôi trên trán, thở gấp gáp nói: “Được rồi. . . . . .”

Đường Khả Hinh lập tức nhào tới trước, giương mắt nhìn tấm bình phong Gỗ mun chín con rồng cha để lại cho mình, hiện tại khảm vào hình con cáo nhỏ thật vất vả thêu được, giống như thoáng qua chút dịu dàng, sau đó bà chủ nhẹ nhàng xoay bình phong nói: “Ôi, vật này giày vò chết chúng tôi, lúc ban đầu còn tưởng rằng là khảm bình thường, làm rất lâu mới hiểu được, hai bên cạnh nó có ốc gỗ, bình phong này có thể xoay được.

Bà nói xong, lại đem bình phong trong suốt lật nhẹ ra phía sau, lại xoay trở lại cho Đường Khả Hinh xem, con cáo nhỏ hiện ra trước mắt.

Khả Hinh mỉm cười, ôm lấy bảo bối, cho 1000 đồng, đã phát điên bỏ nó vào trong hộp, chạy ra ngoài.

“Cô gái nhỏ cũng đừng chà đạp vật này! Đây chính là một khối gỗ mun mấy ngàn năm hiếm có!” Bà chủ có chút gấp gáp đi ra, nói với Đường Khả Hinh nói.

Đường Khả Hinh đã vọt vào tắc xi, nói với tài xế: “Mau! ! Khách sạn Á Châu!”

4 giờ 50 phút! !

Trang Hạo Nhiên và Tưởng Thiên Lỗi cùng đi vào đại sảnh Á Châu, thời gian ghi danh còn có năm phút sẽ hết hạn, bọn họ thực hiện nghi thức bàn giao hiệp nghị cuộc so tài một lần nữa.

Ký giả rối rít cầm máy chụp hình, chụp hình ảnh đặc sắc của hai người đàn ông! !

Đông Anh và Tiêu Đồng đứng ở bên cạnh hai Tổng Giám đốc, ngẩng đầu lên nhìn về phía đồng hồ treo ở giữa, vừa đúng năm giờ, bọn họ mỉm cười cùng nhân viên tham gia ghi danh đứng dậy, vỗ tay cười nói: “Thời gian ghi danh đã hết hạn, chúc mừng các vị tuyển thủ, tham gia cuộc so tài chuyên gia hầu rượu lần này !”

“Chờ một chút . . . . . .. . . . . . ” Tiếng của Đường Khả Hinh từ ngoài đại sảnh truyền đến! !

Trang Hạo Nhiên và Tưởng Thiên Lỗi mới vừa muốn ngồi xuống, nghe tiếng kêu như thế, đồng thời ngẩng đầu lên.

Cả người Đường Khả Hinh ướt đẫm, thở hổn hển ôm cái cái hộp màu đen, vọt vào đám người, nhào tới trước mặt Trang Hạo Nhiên, ngẩng đầu nhìn anh nghẹn ngào nói: “Tôi . . . . . Tôi tới ghi danh! ! Tôi muốn ghi danh!”

Trang Hạo Nhiên lạnh lùng nhìn về phía cô nói: “Cô đã tới quá muộn !”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.