Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 365: Mang thai



Trang Hạo Nhiên không nhịn được cười lớn!

Đường Khả Hinh nhìn anh chằm chằm nói: “Làm gì! ! Cười cái gì? Chưa từng thấy qua người xem mắt sao! ? Anh nhớ kỹ, tối hôm qua anh mới ngủ chung với tôi, anh có thể hôn tôi ! Hiểu chưa? Nếu như tôi muốn anh chịu trách nhiệm, anh trốn cũng không thoát!”

Trang Hạo Nhiên vẫn không nhịn được cười nói: “Nhưng cô không cần tôi chịu trách nhiệm . . . .”

“Phi!” Đường Khả Hinh trừng mắt nhìn anh, không lên tiếng đi vào Hoàn Á.

Trang Hạo Nhiên nắm nhẹ cổ tay của cô.

Cô quay đầu, nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên dịu dàng nhìn cô, hỏi: “Thật muốn đi xem mắt à? Tôi nhớ được, bên cạnh cô còn có người yêu cô đấy.”

Đường Khả Hinh nhìn về phía anh, thở dài một cái, mới nói: “Tổng Giám đốc Trang, anh biết không? Có vài người, đã từng cho anh tình yêu, nhưng đến cuối cùng, đi khỏi rất tàn nhẫn, ngay cả một chút kỷ niệm cũng không giữ lại cho anh. Cho nên người ở trên cao suy nghĩ, tôi không hiểu. Tôi vẫn nên trở về con người bình thường của mình thôi.”

Trang Hạo Nhiên bình tĩnh nhìn cô.

Đường Khả Hinh đột nhiên mỉm cười, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Trang Hạo Nhiên nhìn bóng lưng của cô, đưa mắt nhìn thật lâu, mới nói: “Trốn đi nơi nào đấy? Tôi phải đi lên trên kia họp với người không chịu cho cô kỷ niệm !”

“Sao không nói sớm! Đợi người ta đi xa như vậy!” Đường Khả Hinh hừ anh một tiếng, mới đi theo anh cùng nhau đi về phía trước.

Trang Hạo Nhiên còn nghĩ đến chuyện xem mắt, cười nói: “Cô nói Phó quản lý Lưu sẽ tìm cho cô dạng đàn ông như thế nào?”

“Không biết đâu, phải có mắt, mũi và miệng thôi. . . . . .” Đường Khả Hinh bất đắc dĩ nói.

Trang Hạo Nhiên mỉm cười, dùng bàn tay to đè đầu của cô nói: “Yên tâm đi! Tôi sẽ nghiêm khắc xem cho em gái tôi!”

“Đi! Ai muốn anh làm anh trai! Đừng không biết xấu hổ!” Đường Khả Hinh hung ác trợn mắt nhìn anh một cái, hai người nói cười đi vào thang máy!

Không đến bao lâu, chiếc Rolls-Royce màu bạc cũng chậm dừng ở trước cửa khách sạn.

Đông Anh nhanh chóng đi ra đón Tưởng Thiên Lỗi, cùng nhau đi vào đại sảnh khách sạn, cô lập tức nói: “Chủ tịch đã chuẩn bị nửa giờ sau, muốn mở cuộc họp khẩn cấp, mười lăm phút sau, là thời gian Tổng Giám đốc Á Châu báo cáo công việc.”

Tưởng Thiên Lỗi lên tiếng trả lời, sải bước đi về phía trước.

Thang máy không ngừng chạy lên trên, đinh một tiếng, dừng ở tầng lầu Tổng Giám đốc.

Tưởng Thiên Lỗi lạnh lùng, ở trước mặt thư ký đứng một bên chờ đợi, đi về phía phòng làm việc của mình, sau đó nghe có thư ký nói: “Chủ tịch mới vừa cùng Tổng Giám đốc Trang ở phòng làm việc của anh, trò chuyện về cuộc họp chút nữaa.”

“Ừ.” Tưởng Thiên Lỗi lên tiếng trả lời, liền mới sải bước đi vào bên trong phòng làm việc, đẩy hai cánh cửa ra, cũng đã nhìn thấy Tưởng Vĩ Quốc và Trang Hạo Nhiên ngồi ở trên ghế sa lon, đang nói nội dung cuộc họp quan trọng, Đường Khả Hinh đã thay cho đồng phục, vẻ mặt cẩn thận, đứng ở phía sau ghế sa lon, hai mắt anh gắt gao nhìn về phía cô.

Đường Khả Hinh cũng giống như không nhìn thấy anh, ngay cả chào hỏi cũng không.

Tưởng Vĩ Quốc ngẩng đầu lên nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, hỏi: “Tại sao trễ như vậy?”

“Có chút việc.” Tưởng Thiên Lỗi đi tới, buông lỏng cúc áo tây trang, cởi ra, chỉ mặc áo sơ mi đen, và quần tây dài đen, dáng người phong độ, to lớn kiêu ngạo, đem tây trang giao cho Đông Anh, mới chậm rãi nhắc mí mắt nhìn Đường Khả Hinh ở bên cạnh.

Đường Khả Hinh quay mặt đi, không lên tiếng.

Trang Hạo Nhiên ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi nói: “Tổng Giám đốc Tưởng, một ngày kiếm tỷ bạc, có chút việc, chắc là rất quan trọng rồi.”

Tưởng Thiên Lỗi không khách khí nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, nở nụ cười nói: “Chuyện nào quan trọng hơn so với tán gẫu vài câu với cậu?”

Trang Hạo Nhiên nhịn cười, ngồi ở trên ghế sa lon, không lên tiếng.

Tưởng Vĩ Quốc lạnh lùng ngẩng đầu lên, nhìn hai người này, nói: “Nếu muốn tranh đấu gay gắt, cũng đừng nói ra, nói ra cũng không có ý nghĩa.”

Trang Hạo Nhiên đột nhiên mỉm cười, nhìn về phía Tưởng Vĩ Quốc nói: “Chú, sao chú hiểu bọn cháu, cháu cũng có thể là con trai ruột của chú?”

“Nếu như cháu là con trai ruột của chú, cháu vừa ra đời, chú đã bóp chết cháu! Hoặc bóp chết nó! Như vậy thiên hạ mới thái bình!” Tưởng Vĩ Quốc không khách khí nói.

Tưởng Thiên Lỗi không lên tiếng, ngồi ở bên cạnh Tưởng Vĩ Quốc, vừa lúc đối mặt Đường Khả Hinh, lại nâng mí mắt nhìn về phía cô.

Người này, hôm nay vẫn nhìn tôi? Anh có bệnh à?

Đường Khả Hinh cũng không có khách khí trừng mắt về phía anh! !

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi hiện lên một chút nụ cười.

Trang Hạo Nhiên lại nhìn về phía Tưởng Vĩ Quốc cười to nói: “Cháu nghe nói, anh em kiếp này là oan gia, là bởi vì kiếp trước không thể yêu nhau, trở thành người yêu của nhau. . . . . . Chẳng lẽ, kiếp trước cháu và anh Thiên Lỗi có tình yêu?”

Phốc! Đường Khả Hinh không nhịn được cúi đầu mỉm cười.

Tưởng Thiên Lỗi không khách khí ngẩng đầu lên nhìn Trang Hạo Nhiên nói: “Nếu như tôi biết, kiếp trước yêu nhau với cậu, mới đưa đến kiếp này cậu tới tìm tôi nữa, tôi sẽ giết cậu trước, sau đó tự sát!”

“Vậy là không có yêu …? Kiếp này chúng ta nay vẫn phải gặp nhau.” Trang Hạo Nhiên cười nói.

Tưởng Thiên Lỗi lại nở nụ cười nói: “Cậu chưa từng nghe qua một câu nói sao? Kiếp trước tự sát, hay bị người giết chết, đều là bởi vì trừng phạt đúng tội, có lẽ số mạng sớm đã an bài! Cho nên linh hồn không thể đi đầu thai chuyển thế!”

Trang Hạo Nhiên cười to nhìn về phía anh, nói: “Kiếp này anh và tôi không gặp nhau, tình nguyện tự sát?”

“Đúng vậy! ! Cho nên kiếp này cậu tốt nhất đừng đối địch với tôi, nếu không đời sau chúng ta yêu nhau, tôi có thể sẽ làm cho cậu bị thương tích khắp người, giống như có một số người, khóc bù lu bù loa, làm cho người ta nhìn rối rắm!” Tưởng Thiên Lỗi bình tĩnh nói.

Đường Khả Hinh ngẩng đầu lên nhìn về phía anh.

Tưởng Thiên Lỗi không lên tiếng.

“Hai người đàn ông nói chuyện yêu đương, nghe làm cho người ta nổi da gà!” Tưởng Vĩ Quốc lạnh lùng gọi: “Đường Khả Hinh!”

Đường Khả Hinh còn đắm chìm trong lời nói của Tưởng Thiên Lỗi, không có nghe có người gọi cô.

Tưởng Thiên Lỗi và Trang Hạo Nhiên cùng im lặng nhìn về phía cô.

Vẫn không có tiếng trả lời truyền đến. . . . . .

Tưởng Vĩ Quốc cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía Đường Khả Hinh, nhìn người này đang ngẩn người. . . . . .

Đường Khả Hinh nghĩ tới câu: tôi có thể sẽ làm cho cậu bị thương tích khắp người, giống như có một số người, khóc bù lu bù loa, làm cho người ta nhìn rối rắm. . . . . . Rối rắm. . . . . . Rối rắm. . . . . . Cô khẽ thở dốc một hơi, nhắc mí mắt, nhìn ba người đàn ông đang nhìn mình, cô liền ngây ngốc. . . . . .”Hả?”

Tưởng Thiên Lỗi cười lạnh nói: “Có người quen lạc vào tiên cảnh, cấu tạo đầu óc không giống như người thường chúng ta.”

Đường Khả Hinh trừng mắt về phía anh! !

Trang Hạo Nhiên cười nhìn cô nói: “Cô làm sao vậy?”

“Pha trà. . . . . .” Tưởng Vĩ Quốc trực tiếp ra lệnh.

“Vâng!” Đường Khả Hinh đáp xong, liền muốn xoay người đi khỏi, sau đó nghe được có người trầm giọng gọi: “Tôi muốn một ly cà phê. . . . . .”

Đường Khả Hinh nhìn anh một cái, liền nhướng mày nói: “Tốt. . . . . .”

Trang Hạo Nhiên im lặng cười nhìn cô.

Đường Khả Hinh xoay người đi ra ngoài, sau đó nói với Đông Anh, Đông Anh liền mỉm cười dẫn cô đi về phía phòng nghỉ ngơi, cô nhìn thấy trong phòng nghỉ ngơi, có thật nhiều trà ngon thượng đẳng, có Bạch Hào Ngân Châm, Đại Hồng Bào, Thục Xuyên Tuyết Nha, cô suy nghĩ một chút, liền chọn một ly thủy tinh kiểu dáng hoa sen, đun nước nóng trước, nhìn nó sôi, rót vào ly, mới cầm một chút Tuyết Nha, nhẹ nhàng xoay tròn, vẫy ở trong nước, nhìn mầm lá xanh khi tiến vào trong nước nhẹ quay cuồng, sau đó nhẹ nhàng đứng lên, giống như chồi non đầu xuân, chìm xuống đáy ly, phối hợp đế ly thủy tinh trong suốt, vô cùng xinh đẹp. . . . . .

Cô nghe mùi thơm đã đạt mức yêu cầu của mình, liền nhẹ đậy nắp ly trà, sau đó sắc mặt hết sức bình tĩnh lấy tách cà phê, múc mấy muỗng muối bỏ vào bên trong trước, sau đó rắc tiêu xay, tiếp theo rót cà phê hòa tan vào, rót nước vào, mới hung tợn nói: “Tôi cho anh sai khiến người! ! Tôi cho anh chạy đến nhà tôi tìm tôi ! Tôi cho anh chúc tôi trăm năm hạnh phúc! Tôi cho anh nói chuyện độc ác ! !”

Khuấy cà phê xong, cô nhanh trí vẩy lên bọt bơ ở phía trên, đặc biệt dùng chocolate, vẽ một hình trái tim ở phía trên, mới nở nụ cười một cái!

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.

Một tiếng đi vào.

Đường Khả Hinh liền dùng khay bưng trà và cà phê, thật cẩn thận đi tới, trước tiên đặt nhẹ ly trà ở trước mặt của Tưởng Vĩ Quốc, cung kính nói: “Chủ tịch, ngài dùng trà.”

“Ừ.” Tưởng Vĩ Quốc vừa xem tài liệu, vừa lên tiếng trả lời, đầu tiên liếc mắt nhìn ly trà bay ra mùi Tuyết Nha trong thâm sơn, lấy màu sắc trong trẻo của đất trời, lộ ra mùi thơm hết sức nồng đậm, mềm mại, lại nhẹ nhàng, đây đúng là phẩm trà mình cần nhất lúc này, ông liền chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh không lên tiếng, cẩn thận đem đặt ở trước mặt của Tưởng Thiên Lỗi. . . . . .

Tưởng Thiên Lỗi lại nhìn tài liệu, lạnh lùng nói: “Tôi quên rồi, hôm nay không muốn uống instant coffee, hay là để cho Tổng Giám đốc Trang đi. . . . . .”

Đường Khả Hinh sửng sốt nhìn về phía anh.

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi lộ ra một chút ánh sáng hả hê.

“Đem tới đây, đem tới đây! Tôi đang khát nước!” Trang Hạo Nhiên vừa nhìn tài liệu, vừa phất tay kêu.

“A. . . . . .” Đường Khả Hinh có chút vội vàng nhìn về phía anh, đang cầm ly trà, không biết nên làm sao.

“Bưng qua cho Tổng Giám đốc Trang đi?” Tưởng Thiên Lỗi nhìn về phía Đường Khả Hinh nói.

Đường Khả Hinh trừng mắt liếc nhìn anh một cái, mới có chút lúng túng và khó xử nói: “À. . . . . . Lúc nảy tôi rót coffee. . . . . .”

Cô dừng lại, nhìn ánh mắt lạnh lùng của Tưởng Vĩ Quốc, cô không dám lên tiếng, nhanh chóng bưng cà phê qua cho Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên không nói hai lời, nâng cà phê lên uống một ngụm lớnn, nhất thời vừa đắng lại vừa cay, vừa chát vừa ngọt làm cho anh muốn nôn mửa, che miệng muốn nôn. . . . . .

Đường Khả Hinh lập tức cắn chặt ngón tay, đồng tình hoảng sợ nhìn về phía anh.

“Thế nào?” Tưởng Thiên Lỗi nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, có chút quan tâm, có chút căng thẳng, lại không nhịn được hả hê cười hỏi: “Mang thai à ?”

Tưởng Vĩ Quốc cũng ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên vị giác nhạy cảm, miệng ngậm cà phê, nhìn chằm chằm Đường Khả Hinh, thở dài một hơi, nhưng vẫn không nôn, cứng rắn nuốt xuống, lại cảm thấy buồn nôn.

“Làm sao rồi? Cà phê có vấn đề?” Tưởng Vĩ Quốc lập tức nhìn về phía Đường Khả Hinh.

Con ngươi trừng Đường Khả Hinh trợn to, muốn lắc đầu, lại không dám lắc đầu, thật căng thẳng nhìn về phía ông.

“Không phải! Sáng sớm hôm nay lúc đến đây, liền có chút buồn nôn. Có thể tối hôm qua uống quá nhiều rượu. . . . . .” Trang Hạo Nhiên nuốt cà phê xuống, lại cảm thấy buồn nôn.

Tưởng Thiên Lỗi nghe vậy, nụ cười trên mặt biến mất, cúi đầu tiếp tục xem tài liệu.

Đường Khả Hinh liều mạng trừng mắt về phía anh.

Cuộc họp kết thúc rất nhanh.

Trang Hạo Nhiên lập tức không nhịn được che miệng chạy đi, Tưởng Vĩ Quốc cũng trách cứ anh đêm qua uống nhiều rượu như vậy, Đường Khả Hinh đứng tại chỗ, nhìn Tưởng Thiên Lỗi bình tĩnh đứng lên, cầm điện thoại di động xem hình ảnh chiếc nhẫn Đông Anh truyền tới, không để ý đến cô.

“Anh thật hèn hạ!” Đường Khả Hinh tức giận nhìn về phía anh nói.

“Nếu em chính trực, tôi sẽ không hèn hạ đâu!” Tưởng Thiên Lỗi lập tức đến gần Đường Khả Hinh, nói một câu hai nghĩa: “Không phải chỉ có cậu ta mới hiểu phải lấy lui làm tiến ! !”.

Đường Khả Hinh sửng sốt nhìn anh, không hiểu lời của anh.

Hai mắt Tưởng Thiên Lỗi lóe lên, nhìn cô gái trước mặt, nói tiếp: “Không phải chỉ có em mới bị thương vì tình yêu!”

“Thần kinh!” Đường Khả Hinh chậm rãi xoay người, Tưởng Thiên Lỗi muốn kéo cô, không ngờ khẽ buông tay, điện thoại di động rớt xuống, rơi vào bên chân của Khả Hinh, vừa vặn là hình ảnh chiếc nhẫn. . . . . .

Đường Khả Hinh cúi đầu, nhìn thấy hình nhẫn cưới, hai mắt của cô chợt lóe, lập tức xẹt qua một chút đau.

Tưởng Thiên Lỗi có chút căng thẳng nhìn cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.