Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 435: Anh im lặng



"Chia tay?" Trần Mạn Hồng nhìn Tiểu Nhu, không thể tin nổi hỏi: "Không thể nào? Thật chia tay?"

"Vâng! !" Tiểu Nhu nhìn Trần Mạn Hồng, lại khẳng định gật đầu, nói: "Ngay cả tin tức giải trí cũng phát ra! Bọn họ chia tay! Thật sự chia tay!"

"Mẹ nó!" Trần Mạn Hồng lập tức nhớ tới chuyện của Đường Khả Hinh, lại cau mày nói: "Không thể nào?"

"Cái gì?" Tiểu Nhu rất tò mò trừng lớn con ngươi, hỏi.

Trần Mạn Hồng chắt lưỡi kinh ngạc nói: "Xem ra, trên thế giới này, thật sự có người sẽ vì tình yêu mà phát điên! Mẹ nó! Bà cô thật sự sống uổng phí rồi!"

"Tôi cũng sống uổng phí rồi!" Tiểu Nhu cũng rất tức giận quay đầu, rất nghiêm túc nói!

Trần Mạn Hồng lườm cô một cái, mới xem thường nói: "Cô cút đi! Đường Khả Hinh đi đâu?"

"Giống như đã tan việc!" Tiểu Nhu lầu bầu nói.

Trần Mạn Hồng lập tức quay mặt đi, suy nghĩ một chút, mới hỏi: "Cô ấy biết chuyện này chưa?"

***

Bóng đêm, những vì sao lấp lánh.

Rất lạnh, gió giống như trầm xuống, lạnh trong lòng mỗi người.

Đường Khả Hinh một mình đeo túi xách, một mình từ lối đi dành cho nhân viên, từng bước từng bước đi dọc theo ánh đèn đường màu vàng, đi về phía trước.

Nhớ tới chuyện Tưởng Thiên Lỗi vàNhậm Tử Hiền chia tay, sẽ không liên quan đến mình chứ? Trái tim lập tức bị bóp chặt. Cô lại thở khẽ thở ra một hơi, nắm chặt dây túi xách, tiếp tục chậm rãi đi về phía trước.

Đường phố ở phía trước, xe chạy tới lui.

Gió biển chậm rãi thổi qua tòa nhà, đến gần mình.

Đường Khả Hinh đón gió rét, cảm giác có chút lạnh lẽo đi về phía trước, đang muốn đi ra đường cái thì nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi mặc tây trang màu đen, đứng ở dưới đèn đường, ánh mắt nóng rực nhìn mình.

Cô dừng bước lại, vẻ mặt bình tĩnh nhìn anh.

Tưởng Thiên Lỗi đứng ở chỗ này ước chừng hai giờ, đón gió lạnh thổi, rốt cuộc nhìn thấy cô, thở phào nhẹ nhõm, tiều tụy mỉm cười, chậm rãi đi về phía Đường Khả Hinh. . . . . .

Đường Khả Hinh vẫn lạnh lùng nhìn anh.

"Anh và Tử Hiền. . . . . . đã chia tay. . . . . ." Tưởng Thiên Lỗi đi tới trước mặt của Đường Khả Hinh, vội vã nói chuyện này.

Đường Khả Hinh chớp mắt, không có một chút tình cảm hỏi: "Thế thì sao?"

Tưởng Thiên Lỗi sững sờ, nhìn cô.

"Giữa các người chia tay là bởi vì em sao?" Đường Khả Hinh hơi lạnh nhạt hỏi.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô, sâu kín lắc đầu một cái.

"Hẹn gặp lại. . . . . ." Đường Khả Hinh xoay người, đi khỏi.

Tưởng Thiên Lỗi nhanh chóng nắm chặt cổ tay của cô, đau lòng hỏi: "Rốt cuộc đau đến cỡ nào?"

Đường Khả Hinh cũng không quay đầu lại, hai mắt lạnh lùng nhìn phía trước.

"Rốt cuộc đau đến cỡ nào mới không tha thứ cho anh?" Tưởng Thiên Lỗi lại nắm chặt cổ tay của cô, gấp gáp hỏi.

Vết thương nhất thời bị xé nứt, máu tràn ra trong tay áo.

Đường Khả Hinh không chút nào không có cảm giác, đứng ở chỗ đó, đón gió lạnh lẽo, phất qua hai mắt cô lạnh lùng.

"Rốt cuộc anh nên làm thế nào?" Tưởng Thiên Lỗi kéo Khả Hinh đi tới trước mặt của mình, nắm chặt bả vai của cô, cúi xuống nhìn ánh mắt cô lạnh nhạt vô tình, đau lòng hỏi tiếp: "Rốt cuộc anh nên làm thế nào? Em mới bằng lòng tha thứ cho anh?"

Đường Khả Hinh không chút cử động! !

"Khả Hinh! Anh không tin em không yêu anh nữa !" Tưởng Thiên Lỗi lại kích động gọi: "Anh không tin! Anh không tin tình yêu của một người có thể biến mất nhanh như vậy!"

Đường Khả Hinh không lên tiếng, chỉ nhàn nhạt gỡ tay của anh, muốn xoay người đi khỏi.

Tưởng Thiên Lỗi lại nắm chặt bả vai của cô, xoay người của cô, lại nói xin lỗi: "Anh xin lỗi, ngày đó để cho em đau lòng như vậy, anh xin lỗi! Anh và Như Mạt làm tổn thương em, anh hiểu, anh thật sự hiểu, ngày đó là lỗi của anh. . . . . ."

Đường Khả Hinh chậm rãi quay mặt nhìn anh, bình tĩnh nói: "Anh không có lỗi, anh yêu một người, tại sao có thể có lỗi? Anh bảo vệ chị ấy không có sai. . . . . ."

"Khả Hinh! ! Em không hiểu tình cảm của anh đối với em sao? Em không hiểu?" Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô, lại kích động gọi!

Đường Khả Hinh khẽ mỉm cười, giống như nhìn một người xa lạ nói: "Em hiểu. . . . . ."

". . . . . . . . . . . ." Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô.

"Anh đối với em cũng có tình cảm. . . . . ." Đường Khả Hinh nhìn anh, nói: "Chúng ta ở chung một chỗ, thật ra rối rắm đã ba năm, từ khi biết anh đến bây giờ, anh từ xa lạ đến quen thuộc, rồi đến xa lạ, thật ra cũng là một loại duyên phận."

Trái tim của Tưởng Thiên Lỗi run lên, nhìn cô.

Hai mắt Đường Khả Hinh xoay tròn, nghĩ tới ngày hôm qua tai sao mình tức giận, sâu kín nói: "Nghĩ lại ngày hôm qua kích động, tới hôm nay em cũng cảm thấy mình có chút xấu hổ , em có tư cách gì mà ở giữa tình yêu cảm động đất trời giữa anh và Như Mạt, khàn giọng hò hét? Lần trước Tử Hiền tiểu thư bạt tai, em nên tỉnh táo mới phải!"

"Em đừng nói lời như vậy, không nên như vậy. . . . . . Anh không muốn nghe. . . . . ." Tưởng Thiên Lỗi muốn ôm chặt cô.

Đường Khả Hinh lại giãy giụa mở ngực của anh, lại lạnh lẽo nói: "Xin anh. . . . . . Bỏ qua cho em. . . . . ."

"Tình yêu của em cứ như vậy sao?" Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô, đau lòng nói: "Không phải đã nói, muốn cùng anh trải qua mọi chuyện sao? Anh tin em."

Hai mắt Đường Khả Hinh đỏ bừng, lại cười khổ nhìn anh, nói: "Em cũng tin anh, cho nên em bị thương."

"Cho anh thêm một cơ hội! Cho anh một cơ hội!" Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô, căng thẳng nói.

Đường Khả Hinh nhìn Tưởng Thiên Lỗi, bình tĩnh, lý trí hỏi: "Nếu như đảo ngược thời gian, Tô Thụy Kỳ hỏi anh, rốt cuộc yêu ai, anh trả lời, yêu em sao? Ở ngay trước mặt Như Mạt tiểu thư . . . . . . Không cho gạt em . . . . ."

Tưởng Thiên Lỗi vội ngẩng đầu lên, hai mắt lộ ra một chút ẩn nhẫn nhìn cô.

Đường Khả Hinh nhìn ánh mắt anh, đột nhiên mỉm cười, nói: "Đủ rồi. Hiểu."

Cô chậm rãi xoay người.

"Gả cho anh," Tưởng Thiên Lỗi đột nhiên nhìn bóng lưng của cô, nói ra ba chữ này! !

Đường Khả Hinh dừng bước lại, ngẩng mặt lên, ngắm nhìn phía trước, không lên tiếng.

Tưởng Thiên Lỗi nhìn bóng lưng gầy nhỏ của cô, lại vội vàng nói: "Gả cho anh ! Gả cho anh, gả cho anh ! Hôm nay không có hoa tươi, không có pháo hoa, cũng không có nhẫn! Chỉ có quyết tâm của anh! ! Bây giờ trong mắt anh chỉ có em! Gả cho anh ! Nếu như em đồng ý, ngày mai anh bất chấp tất cả, tuyên bố chuyện kết hôn giữa chúng ta! ! Gả cho anh !"

Hai mắt Đường Khả Hinh tràn lệ.

"Gả cho anh, Đường Khả Hinh! ! Gả cho anh, anh muốn mỗi ngày ở bên em, ăn cơm em nấu cho anh, anh mời em xem chiếu bóng, xem mỗi ngày! ! Gả cho anh." Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô, thâm tình nói.

Đường Khả Hinh nắm chặt dây túi xách, thay đổi!

"Đừng đi, đừng đi khỏi anh, từ tối hôm qua đến bây giờ, mỗi một phút anh đều đau khổ! !" Tưởng Thiên Lỗi nhìn cô, đau lòng nói!

Nước mắt chảy xuống.

Đường Khả Hinh nhớ tới quá khứ mình rất đáng thương, tay ôm bó hoa hồng đứng chờ ở trong mưa, hoặc ở trên đỉnh núi mai táng tình yêu, hoặc cắn chặt răng chịu đựng tình yêu hít thở không thông, mang đến cho mình nỗi khổ sở, và lúc đáng thương mất đi tôn nghiêm, còn có bạt tai mới vừa chịu đựng, đến nay trong đầu vẫn ong ong, trong lòng lập tức dâng lên một chút dũng khí, hai mắt lạnh lùng chợt lóe, cất bước đi về phía trước. . . . . .

"Khả Hinh . . . . . ." Tưởng Thiên Lỗi nhìn bóng lưng của cô, đau lòng gấp gáp gọi.

Cha, tại sao con đường khó đi như vậy? Tại sao mỗi một bước cũng khó đi như vậy? Yêu cha, yêu mẹ, yêu anh trai, yêu Nhã Tuệ, yêu Trang Hạo Nhiên, yêu người mình yêu. . . . . . .

Nước mắt buồn bã chảy xuống.

Cô gái nhỏ này thật ra rất mệt mỏi, cũng không còn hơi sức chống đỡ, nước mắt từng viên lăn xuống, cuối cùng nghẹn ngào để lại một câu: "Tưởng Thiên Lỗi. . . . . . Thật ra tình yêu có thể từ từ cho. . . . . . Nhưng đau đớn, không cần cho quá mau. . . . . . Em không cần cam kết của anh, cũng không cần anh cầu hôn hoa lệ, chỉ cầu lúc em khổ sở, so với chị ấy, liếc nhìn em một chút, khẳng định một chút. . . . . . Có lúc, quyết định trong chớp mắt. . . . . . Chính là mãi mãi! Ngày hôm qua, anh không có quyết định, mặc kệ anh có nỗi khổ tâm và rất nhiều lý do. . . . . . Anh không biết, khi anh im lặng đã hoàn toàn làm tổn thương em !"

Đường Khả Hinh nói xong, đột nhiên đau lòng tuyệt vọng chạy bay về phía trước, không quay đầu lại nữa.

Tưởng Thiên Lỗi đứng tại chỗ, nghe những lời này xẹt qua trái tim của mình, hai mắt lập tức đỏ bừng.

Tình yêu ơi, mọi người đều bị lừa gạt, khi không có hoàn toàn tin tưởng nhau thì xin đừng quá mức tiêu hao tình yêu và nhiệt tình của đối phương đối với mình, cũng đừng tiêu hao hết rung động trong tâm hồn, bởi vì nó rất quý giá. . . . . .

Một chiếc xe buýt, chiếu ánh đèn giống như ánh sang mặt trời, trong đêm đen vọt đi!

Đường Khả Hinh cuốn rúc vào chỗ ngồi, nước mắt từng viên rơi xuống, nhìn phong cảnh tối đen phía ngoài cửa sổ, đang muốn khóc rống lại nhìn thấy bóng dáng dưới đèn đường trước mặt, vẫn cô đơn đứng ở nơi đó, nhìn mình thật chặt, cô quay mặt đi, mặc cho nước mắt từng viên lăn xuống. . . . . .

"Khả Hinh . . . . . . " Tưởng Thiên Lỗi nhìn xe buýt đi xa, nhìn cô gái ở cửa sổ xe khóc rống, lại đau lòng gọi.

Đường Khả Hinh che mặt, nén run rẩy và khổ sở, mặc cho nước mắt từng viên lăn xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.