Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 473: Quyết định



Mặt trời lặn, ánh chiều tà rực rỡ!

Đường Khả Hinh và Nhã Tuệ hai người vừa khóc, vừa cười đỡ nhau đi về nhà trọ nhỏ.

"Chân còn đau không?" Nhã Tuệ có chút đau lòng nhìn về phía Đường Khả Hinh hỏi.

Đường Khả Hinh nhìn về phía Nhã Tuệ, khẽ cười nói: "Không có việc gì,tôi đi chậm một chút thì tốt rồi."

Trang Hạo Nhiên đứng ở đó , nhìn về phía này hai người vừa nói vừa cười cùng đi trở về, anh cũng cười đi qua, nhìn rồi nói với các cô: "Các cô cứ đi như vậy, đi tới ngày mai cũng không về nhà được."

Hai người đồng thời dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên mỉm cười đi tới trước mặt Đường Khả Hinh , đột nhiên khom người đem Đường Khả Hinh cả người đến, ôm vào trong ngực.

Đường Khả Hinh không khỏi sợ hãi vươn tay, ôm cổ anh, lại có chút ngượng ngùng cúi đầu.

Trang Hạo Nhiên cũng có chút xấu hổ.

Nhã Tuệ trầm mặc nhìn về phía hai người bọn họ, cười nói: "Hai người có chuyện gì sao?"

"A?" Trang Hạo Nhiên và Khả Hinh cùng nhau quay đầu, nhìn về phía cô nói: "Sao vậy?"

"Tôi hỏi các người có chuyện gì ? Tự dưng xấu hổ làm chi ?" Nhã Tuệ cười rộ lên, hỏi.

"Kia có..." Đường Khả Hinh vội vã cúi đầu.

Trang Hạo Nhiên cũng chỉ miễn cưỡng cười cười, mới ôm Đường Khả Hinh, nói: "Về nhà thôi."

Đường Khả Hinh không lên tiếng, để mặc anh ôm, cũng không dám ngẩng đầu lên nữa.

Nhã Tuệ mỉm cười đứng ở bên này, ngẩng đầu, nhìn bóng lưng to lớn của Trang Hạo Nhiên , ôm chặt Đường Khả Hinh đi về phía trước, mặt trời chiều vừa hạ xuống, ánh chiều tà đem thân ảnh của anh kéo dài, cô cảm thấy thật ấm lòng , thầm cảm ơn Trang Hạo Nhiên như vậy chiếu cố cùng che chở, chỉ mong tất cả đều đã qua, năm tháng tốt đẹp.

Trang Hạo Nhiên ôm Đường Khả Hinh đi vào nhà trọ, đi lên cầu thang, đứng ở phòng khách nhỏ tầng hai, nhìn hai phòng nhỏ, hỏi: "Phòng nào là phòng của cô..."

Đường Khả Hinh chỉ chỉ bên trái .

Trang Hạo Nhiên nhìn gian phòng bên kia liếc mắt một cái, liền ôm Đường Khả Hinh vừa muốn đi vào phòng...

"Cởi giày đã..." Đường Khả Hinh cúi đầu, thanh âm tinh tế nói.

Trang Hạo Nhiên nhìn cô một cái, liền bất đắc dĩ cởi giày ra, rồi mới ôm Đường Khả Hinh đi vào sàn gỗ trong gian phòng, sau đó cẩn thận đem cô đặt ở trên giường mềm mại, biết phòng này sạch sẽ, liền theo thói quen muốn giúp cô cởi giày, ai biết tay mới đụng tới giày vải màu trắng của cô, tay anh tức khắc co rụt lại.

Đường Khả Hinh cũng liền vội ngồi ở trên giường, hai chân chạm đất,kéo váy dài che khuất đôi chân nhỏ.

Trang Hạo Nhiên nhìn cô như vậy, lại hối hận nặng nề thở hắt một cái, nói: "Khả Hinh, cô vẫn biết, con người của tôi, thật rất ít thời điểm cùng người con gái khác xấu hổ như vậy, tôi... tôi... Con người của tôi cực kỳ đứng đắn cô biết không?"

Đường Khả Hinh đột nhiên không nói gì cười.

Trang Hạo Nhiên lại bất đắc dĩ nhìn cô, nói: "Cô không tin tôi sao? Chẳng lẽ cô cảm thấy tôi thật giống cầm thú sao? Cùng đám cầm thú kia một giuộc sao?"

Đường Khả Hinh quay đầu, nhìn về phía anh, bất đắc dĩ nói: "Đừng nói nữa, hôn chính là hôn, hãy quên nó đi, sau này không cần như vậy là được ."

"Chuyện này, sao cô còn gợi ra hả? Cô, một người con gái, bị người khác hôn, còn bị ..." Trang Hạo Nhiên nhìn về phía Đường Khả Hinh, có chút kinh ngạc, không tiếp thu được, lại có một chút lúng túng nói: "Còn bị người khác... Cái kia ..."

Đường Khả Hinh vừa nghe lời này, trên mặt đột nhiên bộc lộ một chút ôn như tươi cười, nhìn hắn nói: "Anh ngồi xuống một bên đi..."

"A?" Trang Hạo Nhiên thoáng cáí di chuyển thân thể, lúc này mới nghiêm túc lại.

"Qua đây ngồi đi..." Đường Khả Hinh lại vỗ nhẹ vị trí trên giường bên cạnh mình nói.

Trang Hạo Nhiên nghĩ nghĩ, liền có chút hiếu kỳ ngồi vào môt chỗ bên cạnh cô, cúi đầu, nhìn về phía cô hỏi: "Như thế nào?"

Đường Khả Hinh trầm mặc không lên tiếng, mắt khẽ chớp.

Trang Hạo Nhiên nhíu mày, lại cúi đầu, có chút tò mò nhìn về phía cô, vừa muốn hỏi cô bị làm sao vậy, lập tức sắc mắt tái mét, há to mồm, khóc thét lên đau đớn kêu to: "A —————— mẹ ơi, đau chết tôi rồi ! ! A —————— buông tay buông tay! ! !"

Đường Khả Hinh im lặng không lên tiếng, ngón tay út đã có chút đỏ liền vặn ngón trỏ của Trang Hạo Nhiên.

"A ————————" Trang Hạo Nhiên lại đau đến thất thanh kêu lên, ngã xuống giường, trước mặt mồ hôi nhỏ từng giọt, kêu to: "Cứu mạng a! ! Cứu mạng a! ! Đừng vặn ! ! Cứu mạng a!"

"Sau này, còn dám xằng bậy hay không ?" Đường Khả Hinh mặt không chút biểu tình hỏi.

"Không dám! Không dám! Thật không dám ! !" Trang Hạo Nhiên nằm ở trên giường, đau đến chịu không nổi kêu to: "Tôi sai rồi!"

"Tôi không phải là không có việc gì, trước đây tôi ở quán bar làm việc, có nam nhân muốn chiếm tiện nghi của tôi, tôi luôn là vặn đầu ngón tay của họ như vậy , có lần tôi còn đánh gãy xương bọn họ." Đường Khả Hinh đột nhiên cười, nhẹ buông lỏng bàn tay nhỏ bé, mới chậm rì rì nói.

Trang Hạo Nhiên thở gấp một cái, ôm ngón trỏ tay trái của mình, vừa đỏ lại vừa sưng, đau đến không phải người bình thường có thể chịu đựng được , anh một bên thở dốc, một bên nhìn về phía Đường Khả Hinh này ôn nhu yếu đuối, khóc thét nói: " Cô nữ nhân này, không phải là không có chuyện gì xảy ra sao? Cô quá nhẫn tâm ! Người kia hôn cô nhiều lần như vậy, cô vì sao không đem đầu ngón tay của hắn vặn đứt luôn đi?"

Đường Khả Hinh sắc mặt lập tức ngưng lại.

Trang Hạo Nhiên cũng lập tức phát hiện mình nói sai, liếc về phía Đường Khả Hinh khuôn mặt đột nhiên có chút mất hứng , hai mắt vừa chuyển, lập tức nói: "À, ngồi trên xe lâu như vậy, sắp chết đói rồi, tìm cái gì ăn đã !"

Anh lập tức muốn chống tay đứng lên, ai biết tay vừa đụng tới giường, ngón áp út liền bị người ta dùng lực nhấc lên, rất dùng sức đến, hắn lập tức khiếp sợ há to mồm, giọng nói tê dại kêu to: "Mẹ ơi! ! ! Đau chết con rồi! !"

"Sau này còn dám nói chuyện linh tinh nữa không?" Đường Khả Hinh dùng sức vặn anh.

"Sẽ không, sẽ không,tiểu tổ tông! Van cô!" Trang Hạo Nhiên đau đến một thân mồ hôi lạnh, đau đến cầu xin tha thứ nói: "Tôi sai rồi! ! Mau! ! Mau! Buông tay! !"

Đường Khả Hinh còn làm như không hiểu, lại muốn ra sức.

"A ———— cứu mạng a! !" Trang Hạo Nhiên lại đau khổ gọi cầu xin tha thứ.

Nhã Tuệ nghe thấy tiếng kêu, vội vã đi lên lâu, nhìn thấy Đường Khả Hinh đang vặn ngón tay Trang Hạo Nhiên, cô hoảng sợ, gọi: "Khả Hinh! ! Đừng xằng bậy! ! Đây không phải là chuyện đùa đâu! !"

Đường Khả Hinh nhìn thấy Nhã Tuệ đi lên cầu xin tha thứ cho anh, lúc này mới chậm rãi buông ra.

Trang Hạo Nhiên thật khó chịu giơ ngón tay áp út và ngón giữa lên, tất cả đều sưng đỏ , đau lòng nói: "Đem ngón áp út của tôi vặn đứt luôn, tôi kết hôn làm sao mang nhẫn cưới đây?"

"Lại nói lung tung ! Tôi lại đem người anh ra vặn!" Đường Khả Hinh phốc thanh cười, đây là châm ngôn của Lâm sở Nhai.

Trang Hạo Nhiên một trận tức giận nhìn về phía cô, nói: “ Cô một nữ hài tử a, thế nào lại có thể như vậy ?"

"Đúng vậy!" Nhã Tuệ thoáng cái lại phát một cái vào đầu gối Đường Khả Hinh , tức giận nói: "Không biết cô học từ ai đây , trước đây nói chuyện không có hư hỏng như vậy!"

Đường Khả Hinh cúi đầu, không lên tiếng.

"Được rồi, hai người nghỉ ngơi một chút đi. Phó tổng và Mạn Hồng bọn họ biết cô đã trở về, đều nói muốn tới thăm cô, tôi cũng đã nói với phó tổng xin nghỉ, ở dưới lầu chuẩn bị thức ăn, cô nhanh một chút thu dọn đồ đạc đi." Nhã Tuệ tức giận liếc mắt lườm cô một cái, mới quay người đi xuống lầu.

Trang Hạo Nhiên cũng tức giận nhìn Đường Khả Hinh liếc mắt một cái, nói: "Tôi cũng không để ý đến cô nữa ! Ác như vậy! Đau chết tôi rồi !"

Anh không nói hai lời, cũng xoay người đi xuống.

Đường Khả Hinh nhìn về phía Trang Hạo Nhiên đi ra ngoài, khuôn mặt nhàn nhạt nở nụ cười, cẩn thận đứng lên, đi tới chỗ đặt hành lí đầu tiên, mở ra, từ bên trong lấy ra một bức ảnh cũ, khi đó là khi còn nhỏ, mặc váy trắng, đứng ở cánh đồng hoa oải hương, cầm lấy chong chóng, đưa lưng về phí ống kính chụp một bức ảnh , khi đó cha còn nói bóng lưng con gái rất đẹp.. Khả Hinh ngồi xổm trên mặt đất, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau chùi tấm hình kia, nhìn mình hồi bé, mặc váy trắng bóng lưng nhỏ bé, ngây thơ, thuần khiết như vậy...

"Hôm nay muốn ăn cái gì?" Trang Hạo Nhiên đột nhiên xuất hiện ở cửa, nhìn về phía Đường Khả Hinh hỏi.

Đường Khả Hinh ngẩng đầu, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, cười nói: "Anh làm cái gì, tôi cũng thích ăn."

Trang Hạo Nhiên ôn nhu nhìn cô một cái, mới chịu xoay người, lại nhìn về phía Đường Khả Hinh đang cầm khung ảnh nhỏ trong tay, kỳ quái hỏi: "Ảnh chụp? Sao tôi chưa từng thấy qua vậy."

"Là ảnh tôi chụp hồi còn nhỏ..." Đường Khả Hinh mỉm cười vừa muốn đưa ảnh qua cho Trang Hạo Nhiên xem, lại nghe thấy giọng của một cô gái, thanh âm non nớt, kêu to: "Khả Hinh —————— "

Đường Khả Hinh nghe thấy một tiếng kêu này, cô liền có chút kích động đi tới bên cửa sổ, tức khắc nhìn thấy Tiểu Nhu mặc váy chấm bi nhỏ màu lam, trên người khoác chiếc áo nhỏ màu trắng, sau gáy thắt một bím tóc đơn giản, hôm nay nhìn cô như một cô nữ sinh đáng yêu xinh đẹp vậy, thật vui vẻ đeo ba lô, thở dốc chạy vào khuôn viên, ngẩng đầu nhìn về phía chính mình, kích động nhảy thẳng lên, khóc lóc kêu to: "Khả Hinh —————— "

Đường Khả Hinh hai tròng mắt thoáng cái đỏ bừng, cũng vui sướng gọi: "Tiểu Nhu?"

Tiểu Nhu thoáng cái vọt vào trong nhà trọ, cũng không chào hỏi Trang Hạo Nhiên đang ở đứng ở đó, liền nhanh nhanh chóng chóng chạy lên, cười kêu to: "Khả Hinh! ! !"

Đường Khả Hinh kích động chạy ra khỏi phòng, Tiểu Nhu đã khóc lóc lao vào trong lòng Khả Hinh, kích động nói: "Tôi cho rằng cả đời này không gặp được cô nữa !"

"Tôi cũng vậy..." Đường Khả Hinh cũng có chút xót xa trong lòng mắt ứa lệ, nghẹn ngào nói.

"Nói bậy" Nhã Tuệ đi lên lâu, nhìn về phía Tiểu Nhu, có chút trách cứ cười nói: "Cái gì mà cả đời không thấy được nữa! Cô ấy không phải vẫn đang tốt sao "

"Đúng vậy, đúng vậy!" Tiểu Nhu thoáng cái lau khô nước mắt, hít hít cái mũi đỏ bừng , buông thân thể Đường Khả Hinh ra, nhìn một lần từ trên xuống dưới, liền lập tức có chút tức giận nói: “ Thật đáng ghét! ! Trong khoảng thời gian cô không ăn đồ ăn cùng khoai lang trong nhà tôi, xem đi? Cả người cũng đã gầy như vậy! Tôi và mẹ tôi nói về chuyện của cô, bà ấy thập phần hết sức tức giận và đau lòng, tôi còn nói chuyện của cô với em gái tôi nó cũng thập phần hết sức tức giận và đau lòng! Con bé cũng bởi vì nói chuyện này với em trai tôi mà thằng bé cũng thập phần hết sức tức giận, cho nên tôi quyết định!"

Đường Khả Hinh và Nhã Tuệ chăm chú nhìn về phía cô ấy.

Tiểu Nhu ngẩng đầu, nhìn về phía Đường Khả Hinh, rất nghiêm túc gật đầu, nói: "Chúng ta cả nhà đã quyết định! Mỗi tháng, sẽ cho cô thật nhiều rau quả và khoai lang, và cả long nhãn khô nữa!"

"Phốc!"

Nhã Tuệ nhịn không được cười, ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Nhu, nói: "Không thể nào? Trong nhà của cô long nhãn khô, còn chưa có ăn hết sao ?"

"Đương nhiên không có! !" Tiểu Nhu nhìn về phía Nhã Tuệ, nhanh chóng nói: "Ở nhà tôi long nhãn đã ăn hết rồi, nhưng là trong vườn cây long nhãn vẫn còn , còn chưa có ăn hết!"

"Nhà cô còn có vườn sao?" Nhã Tuệ nhìn về phía Tiểu Nhu, cười rộ lên nói.

"Đúng vậy đúng vậy!" Tiểu Nhu vội vã gật đầu nói: "Cũng gần hai mươi vạn mét vuông vườn đấy!"

"Xì...!" Nhã Tuệ không tin cười nói: " Khi ấy cô mặc một chiếc váy, sơn móng tay, đều phải xem trong túi của mình có bao nhiêu tiền, hơn nữa trong nhà của cô, ngay cả cái điều hòa cũng không có!"

"Nói đúng cũng đúng a!" Tiểu Nhu nhắc tới chuyện này, cũng rất tức giận nói: "Tôi chỉ cảm thấy mẹ tôi thật là tiết kiệm, liền ngay cả cái nhà để ở cũng không muốn mua! Mỗi ngày chính là chờ ở dưới cây long nhãn, từ từ ăn."

"Được rồi được rồi! Nói hươu nói vượn!" Nhã Tuệ không muốn lại nghe cô ấy nói lý, chỉ là cười nói: "Mạn Hồng và phó tổng bọn họ đều sắp tới, mau đi xuống đi. Làm khổ cho tổng giám đốc Trang phải ở dưới bếp làm thức ăn, này thật đáng thương."

"Đúng đúng!" Đường Khả Hinh cũng liền nắm lấy tay Tiểu Nhu, cười nói: "Nhanh lên một chút đi xuống đi."

Mấy người cùng nhau vui vẻ xuống lầu dưới, lúc này cũng đã nhìn thấy mấy người Lâm Sở Nhai , còn có Tào Anh Kiệt nắm tay Trần Mạn Hồng vừa nói vừa cười đi tới, Tiêu Đồng ở phía sau đuổi kịp, hôm nay khó có được ngày không mặc đồ công sở, mà mặc áo len màu trắng, quần jean xanh, đặt quà xuống, thật vui vẻ đi tới... ,

"Khả Hinh ——————" Lâm Sở Nhai nhìn thấy Đường Khả Hinh, lại nhịn không được muốn đi tới ôm cô.

Trang Hạo Nhiên tức khắc tiến lên, vung tay lên liền muốn đấm! !

"Ô hay, anh không muốn cũng vậy thôi !" Lâm Sở Nhai tức giận trừng mắt Trang Hạo Nhiên, nói: " Anh cũng không phải Tiểu Đường ! ! Có bản lĩnh, anh hôn cô ấy đi rồi lại nói."

Đường Khả Hinh sửng sốt.

Trang Hạo Nhiên lập tức tức giận dơ chân lên, liền muốn đạp cho hắn một phát nói: "Cậu lại nói bậy, tôi đánh chết cậu!"

Tào Anh Kiệt lại nắm chặt tay Trần Mạn Hồng , đi lên phía trước, lấy thân phận là ông chủ của Khả Hinh, cười nói: "Khả Hinh à, trở về là tốt rồi, trong khoảng thời gian này, cô cũng sắp dày vò Nhã Tuệ đến chết rồi ! Thời gian này chúng tôi còn đang lo lắng, cô không tham gia được hôn lễ của chúng tôi đấy."

Đường Khả Hinh tức khắc ngẩng đầu nhìn về phía Tào Anh Kiệt và Trần Mạn Hồng, cười nói: "Hai người... Muốn cử hành hôn lễ sao?"

Trần Mạn Hồng lập tức cười rộ lên nói: "Đương nhiên! ! Còn muốn tìm cô làm phù dâu đây!"

"Chúc mừng chúc mừng!" Đường Khả Hinh lập tức cười rộ lên, nói.

"Hôn lễ của chúng ta, đáng nhẽ ra được tổ chức từ lâu , nhưng là bởi vì gần đây xảy ra quá nhiều chuyện..."

"Đúng vậy đúng vậy!" Tiểu Nhu lập tức cũng rất tức giận nói: "Tổng giám đốc lại muốn đính hôn, cho nên rất phiền phức!"

Cái chén trong tay Nhã Tuệ cộp một cái.

"Phanh ——————" phòng bếp truyền đến âm thanh thủy tinh vỡ vụn !

Mọi người há hốc mồm quay đầu nhìn về phía cô ấy

Đường Khả Hinh sắc mặt cũng hơi tái nhợt, đứng ở một bên, hai mắt nhìn kỹ phía trước, dường như cũng nhìn thấy một cái gì đó vỡ vụn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.