Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 475: Thời gian thật không đúng lúc



"Ai nha!" Đường Khả Hinh trong lúc cắt củ cải, thiếu chút nữa thì bị cắt vào tay, nhanh chóng duỗi ngón tay, nhìn vào đầu ngón tay tuyết trắng, may quá không có việc gì.

"Không sao chứ?" Trang Hạo Nhiên ở phòng khách đang cùng đám người Lâm Sở Nhai nói giỡn, nghe thấy Đường Khả Hinh kêu lên một tiếng , ngồi ở trên sô pha, quay đầu lại, hỏi.

"Không có việc gì!" Đường Khả Hinh tiếp tục cầm dao lên, phập phập phập cắt củ cải.

Tiêu Đồng đứng ở một bên hỗ trợ làm bánh mì , quay đầu, nhìn về phía Đường Khả Hinh chuyên tâm cắt gọt , cô đột nhiên cười nói: "Lúc đó ở trong núi, chúng tôi nghĩ đến việc cô làm thức ăn. Tôi kiếp này, thích nhất hai người nấu đồ ăn, một là cô, người còn lại là Tổng giám đốc."

Đường Khả Hinh quay mặt sang, nhìn về phía cô mỉm cười, lại nhanh chóng cắt củ cải, rồi đem nó đặt ở trong đĩa màu trắng, nói: "Tôi nấu được nhiều món, đều là học được từ Tổng giám đốc ."

"Tiểu Đường !" Lâm Sở Nhai thanh âm từ phía bên kia truyền đến.

“ Ồ !" Đường Khả Hinh cười quay đầu, nhìn về phía Lâm Sở Nhai, hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Tôi hôm nay muốn ăn cà!" Lâm Sở Nhai quay đầu, cười nói.

"Được..." Đường Khả Hinh mỉm cười đáp ứng.

"Ăn ăn ăn! !" Trang Hạo Nhiên ngồi ở một bên, tức giận vươn tay, bóp cổ của hắn nói: "Mỗi ngày chỉ có biết ăn thôi! ! Không đói chết cậu đi! ! Lần trước cùng một tiểu minh tinh chơi đùa đến nửa đêm về sáng, thấy đói bụng rồi, cư nhiên dám gọi điện thoại cho lão tử, muốn lão tử chuẩn bị thức ăn cho cậu!"

"Ôi ôi ôi! Anh không cần phải như vậy! !Sẽ giết chết người đấy !" Lâm Sở Nhai thoáng cái ngã vào trong lòng Trang Hạo Nhiên, nhân cơ hội sờ ngực anh, nói: "Nhìn anh trong khoảng thời gian này, có hay không uống sữa đu đủ a!"

"Nhìn xem tôi có đánh chết cậu không !" Trang Hạo Nhiên lại dùng lực vặn cổ của hắn, muốn vặn chết hắn.

"Anh mau vặn đi! Tôi đến ngăn chặn hắn! !" Tô Lạc Hoành thoáng cái đè ở trên người Lâm Sở Nhai, Tào Anh Kiệt vốn ngồi ở một bên bồi vợ, nhìn thấy bọn họ náo loạn thành như vậy , chính mình muốn chạy tới, đè lên người Tô Lạc Hoành, nói: "Chính là đè chết hắn! Người này thật không biết xấu hổ , mỗi ngày đều sờ ngực tôi!"

Nhã Tuệ có chút đau lòng nhìn về phía Lâm Sở Nhai đang bị bọn họ chèn ép, nói: "Ôi... Nhẹ... Nhẹ chút..."

"Tại sao phải nhẹ chút?" Trần Mạn Hồng cầm bấm móng tay,vừa sửa móng tay, vừa cười nói: "Để cho bọn họ giết chết hắn! Đỡ phải để hắn mỗi ngày đều chiếm tiền nghi chồng tôi !"

Khả Hinh ở bên trong phòng bếp, quay đầu, nhìn về phía bọn họ cãi nhau ầm ĩ, nhịn không được cười rộ lên nói: "Thực sự là phục mấy người này, mỗi ngày đùa giỡn, với nhau như đứa nhỏ, tổng giám đốc cũng thật là, ôi... Người không có anh chị em, chính là bướng bỉnh bá đạo như thế, cũng khó trách..."

Khả Hinh vừa cười vừa cầm lên tôm he, chuẩn bị cắt miếng.

Tiêu Đồng có chút kỳ quái nhìn về phía Khả Hinh, cười nói: "Chờ một chút, cô nói ai không có anh chị em, như thế bướng bỉnh bá đạo?"

"Tổng giám đốc a..." Đường Khả Hinh cười nói.

Tiêu Đồng mở to mắt, nhìn về phía người này, lần nữa cười nói: "Ai nói tổng giám đốc của chúng ta không có anh chị em?"

Đường Khả Hinh sửng sốt quay đầu, nhìn về phía Tiêu Đồng, nói: "Anh ấy có sao? Không thể nào ? Tôi cho tới bây giờ cũng không có nghe anh ấy nói có a, một câu cũng không có nói ra!"

Phốc!

Tiêu Đồng không nhịn được cười rộ lên, nói: Cô không hỏi ngài ấy thì đừng nói bừa, cũng không phải ai, ngày nào cũng đem anh chị em dính ở trên miệng để nói đâu."

"Anh ấy thật có á ?" Đường Khả Hinh nhìn Tiêu Đồng, hình như cô ấy không có nói đùa, , liền tò mò lại hỏi.

"Thật có!" Tiêu Đồng quay đầu nhìn về phía Đường Khả Hinh cười nói: "Anh ấy có một người chị, tên là Trang Ngải Lâm, hiện tại đang ở Pháp, ở trên thế giới mở hơn 800 cửa hàng thiết kế, bản thân cũng là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng ở Paris. Hiện nay cô ấy đang ở Anh quốc,cũng bởi vì cha mẹ của Trang tổng tâm tình không tốt mà ở lại cùng họ..."

"... ... ..." Đường Khả Hinh mở to hai mắt, nhìn Tiêu Đồng.

Tiêu Đồng mới chịu đem đồ đặt lên đĩa, lần nữa nhìn hướng Đường Khả Hinh, khẳng định cười nói: "Là thật! ! Thực sự! ! Hết sức chính xác!"

Trước cửa khách sạn Á Châu!

Tử Hiền sợ đến sắc mặt tái nhợt, vặn vẹo trái phải đều không được, trên trán từng giọt mồ hôi rơi xuống, nhưng vẫn là kiên trì, xoay người nhìn về phía người phụ nữ trước mặt, khẩn trương cúi đầu, kêu nhỏ: "Chị, chị..."

Trang Ngải Lâm nhẹ tháo xuống kính râm trước mặt, lộ ra một đôi con ngươi sáng sủa linh động, lạnh lùng nhìn về phía Nhâm Tử Hiền bộ dáng sợ hãi rụt rè kia, chợt nhíu mày, khinh bỉ lắc đầu nói: "Nhìn cô một cái cô liền có bộ dáng sợ hãi rụt rè này ! ! Nhìn cô là phát phiền! !"

Tử Hiền chớp mắt, không dám lên tiếng.

Trang Ngải Lâm nhìn cặp mắt oán giận kia,liền lui về phía sau một bước, nhíu mày nhìn về phía Nhâm Tử Hiền mặc bộ trang phục, này liền một tiếng cười to lên, lại mặt lạnh mà bực tức nói:” Xấu hổ chết đi được! Y phục này, có phải là năm ngoái đã mặc qua không?"

Nhâm Tử Hiền mặt xoát một cái đỏ bừng , không dám lên tiếng.

"Cô thân là một nhà thiết kế, thế nhưng lại mặc y phục năm ngoái ?" Trang Ngải Lâm cầm kính râm, chọc chọc khuyên tai bạch kim của cô một phen, chịu không nổi nói: "Ông trời của tôi a! Đây không phải là đối khuyên tai, nhà thiết kế hoàng gia vì tiểu công chúa Anh quốc thiết kế sao?"

"Vâng..." Nhâm Tử Hiền mặc kệ đáp một tiếng, trái tim giống như bị vô số xe ngựa cán qua, muộn phiền đau đớn , khó chịu.

"Trời ạ..." Trang Ngải Lâm nhìn về phía Nhâm Tử Hiền, một trận khoa trương tức giận nói: "Cô một nhà thiết kế, cư nhiên mang đồ của người khác làm gì vậy?"

Nhâm Tử Hiền miễn cưỡng cười cười, không dám lên tiếng.

Trang Ngải Lâm tại thời điểm lớn tiếng nói, có chút không thở được , lập tức cảm thấy một mùi nước hoa phi thường gay mũi, đập vào mặt của cô, mắt hạnh khẽ nháy, tức khắc mặt lạnh tiến lên, một tay cầm áo khoác của cô ấy, nhẹ nhấc lên, cô lập tức cảm thấy thất vọng, nhìn về phía Nhâm Tử Hiền, kêu lên: "MY-GOD! ! Chanel số một! ! OH-MY-GOD! Bây giờ còn có người dùng Chanel số một! ! Trời ạ! Cô thân là một nhà thiết kế, chẳng lẽ lại không thể tự thiết kế riêng cho chính mình một loại nước hoa, còn không có sao? Thời gian trước, tôi không phải đã nói với cô rồi sao? Phụ nữ nhất định phải có một loại nước hoa thuộc về riêng mình! !"

"Bởi vì bận quá, cho nên..."

"Cô mỗi ngày cầm rượu đỏ, nửa đêm tiến vào phòng em trai tôi, không phải muốn hắn uống rượu, chính là muốn hắn đàn dương cầm cho cô nghe, cô nói thử xem ? Khi đó cô có thời gian hay không?" Trang Ngải Lâm nói như pháo nổ một hồi, nhanh chóng vang lên.

Nhâm Tử Hiền cả người có chút choáng váng, hai mắt có chút dại ra.

"Trước sau cô một đống người hầu, liên việc tình cảm của mình cũng không sắp xếp được, lại hao phí thời gian đến diệt trừ tiểu tam bên người đàn ông! Xem đi? Hiện tại đem chính mình diệt trừ luôn rồi ? Tôi coi thường cô cái loại người như vậy ! Uổng cho cô còn là một nhà thiết kế!" Trang Ngải Lâm nói cho hết lời, một đôi mắt hạnh lại lạnh lùng nhìn về phía cô.

Nhâm Tử Hiền nhanh chóng nháy mắt, có chút miễn cưỡng cười nói: "Chị giáo huấn phải!"

"Ít giả bộ cho tôi! Bản tiểu thư không phải là không biết cô không phục tôi! Lần trước cô ở Paris, rơi vào việc sao chép thiết kế, nếu không phải là tôi giúp cô một tay cho cô qua khỏi tình cảnh ấy, giờ chắc cô thành người quét rác ! Tôi tình nguyện tin tưởng, cô cùng thiết kế sư thời thượng ở Paris có ý tưởng giống nhau! Mặc dù tôi cảm thấy điều đó không có khả năng!" Trang Ngải Lâm một chút lại giáo huấn cô.

Nhâm Tử Hiền mặt thoáng chốc trắng bạch, đứng nguyên tại chỗ, động cũng không dám động.

Trước cửa khách sạn, khách đến khách đi quay đầu lại, rốt cuộc cũng chú ý tới hai người đẹp phương Đông bên này.

"Nhìn cô xem !" Trang Ngải Lâm cầm kính râm, vừa gõ vào vai Nhâm Tử Hiền , vừa bộc lộ ánh mắt khinh bỉ nói: "Cho nên nói cô chẳng được việc gì cả ! Toàn đem thời gian quý giá đặt ở trên người đàn ông! Ba năm trước đây thấy cô, mặc quần áo đậm phong cách phương Đông! Ba năm sau thấy cô vẫn lại là phong cách này! Thiết kế gia Paris kia vượt qua đại dương đi tới Châu Á, trong một đêm, liền quen với phương pháp của chúng ta, nhìn xem cô cái gì mà đóa hồng phương đông Paris ! ? Ở bên ngoài lăn lộn nhiều năm như vậy, mặc quần áo phá hỏng phong cách như vậy! Không một điểm thay đổi! Làm mất hết mặt mũi của tôi!"

Trái tim Nhâm Tử Hiền, vừa giống như bị thiên binh vạn mã nghiền qua vậy.

"Sau này đừng để cho tôi thấy cô có bộ dáng như vậy, mắc cỡ chết người!" Trang Ngải Lâm nói cho hết lời, mới cảm giác hơi thở thông nhuận , mới ôm vai, liếc mắt về phía cô, nói: “ Vừa nhìn cô nổi giận đùng đùng như thế chạy đi ra, là muốn đi nơi nào?"

Nhâm Tử Hiền hai mắt chợt lóe, không dám nói chuyện.

"Sẽ không phải là lại đi xử lý tiểu tam chứ?" Trang Ngải Lâm chế nhạo cười nói.

"Không... Không có..."

"Buông tha người đàn ông kia đi! ! Rõ ràng là bộ dạng tốt như vậy, khiến cho chính mình trở nên khó nhìn như vậy! Biến!" Trang Ngải Lâm buông ra lời nói nghiêm nghị !

Trong lòng Nhâm Tử Hiền tức khắc thắt chặt lại lập tức xoay người muốn đi về phía thang máy.

"Trở về!" Trang Ngải Lâm đột nhiên nghiêm nghị gọi.

Nhâm Tử Hiền lập tức kinh hãi, khiếp đảm xoay người, đứng ở trước mặt Trang Ngải Lâm , cúi đầu, kêu nhỏ: "Chị, chị còn có cái gì phân phó?"

"Tôi muốn ở trong nước một khoảng thời gian, không được để cho tôi qua báo chí, trên Internet, trên điện thoại di động nhìn thấy tôi có bất cứ liên quan gì tới cô, bao gồm cả show diễn của cô. Tôi vừa nhìn thấy cô, tôi liền choáng váng đầu óc! Hiểu không?" Trang Ngải Lâm đeo lại kính râm, ngẩng mặt nhìn về phía cô, kiêu ngạo bá đạo nói.

"Đã, đã hiểu..." Nhâm Tử Hiền vội vã nói.

"Hi vọng cô thực sự hiểu, nếu như tôi ở trong nước có một chút phiền phức, tôi sẽ để cô không sống nổi ở Paris..." Trang Ngải Lâm nói cho hết lời, muốn che giấu thương hiệu của chính mình, vì cô muốn làm một chíêc túi thần bí, cước bộ như mèo đi về phía trước.

Nhâm Tử Hiền thấy người phụ nữ này cách xa mình ba thước , cô cảm giác cả người tựa như vừa sinh xong một đứa nhỏ, vừa qua khỏi cơn đau bụng sinh, mệt đến tê liệt cả người.

Trang Ngải Lâm một mình, ôm vai đi vào thang máy, lúc này, thang máy có hai người đàn ông, dựa vào một bên đứng, hai mắt lộ biểu tình thèm nhỏ dãi nhìn về phía cô, cô coi như không nhìn thấy, vươn bàn tay thon dài như ngọc, nhìn kỹ mấy lần...

Thang máy ở tầng thứ mười thì mở, thấy mấy người bên ngoài, Trang Ngải Lâm lui về phía sau mấy bước, lập tức phát hiện mông mình vừa bị người khác sờ, hai tròng mắt của cô trở nên lạnh lẽo, ngẩng mặt lên nhẹ nhàng buông tay, nhìn kỹ về phía hình ảnh phản chiếu trên gương trong thang máy , có người đàn ông đang đắc ý cười, cô cũng đột nhiên cười,vẻ mặt nhưng trong nháy mắt lạnh lẽo, trong thang máy không gian nhỏ hẹp , lập tức xoay người, khuỷu tay nhanh chớp, phịch một tiếng, đập vào cổ họng người đàn ông kia, khiến cho hắn ở trong thang máy dính lên tường! !

"A ——————" Người đàn ông đau đến hít thở không thông kêu to! !

Bên trong thang máy tất cả mọi người đều kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn về phía cô.

" Tay anh vừa sờ chỗ đó?" Trang Ngải Lâm tới gần người đàn ông kia, nghiêm túc lớn tiếng nói! !

"Tôi... Tôi..." Người đàn ông kia nhìn về phía Trang Ngải Lâm sợ đến nói không nên lời đến, khẩn trương đến nỗi thân thể run rẩy!

"Câm phải không?" Trang Ngải Lâm không nói hai lời, một tay đè ở cổ họng hắn, tay kia nhấc lên váy dài , lộ ra cặp đùi thon dài, gợi cảm, trong nháy mắt nhanh như chớp, hướng tới thân dưới tên kia đá vào, phịch một tiếng! !

"A! ! !" Nam nhân kia sắc mặt rét run, đau đến cả người thẳng quỳ trên mặt đất, che thân dưới, kêu lên! !

"Dám sờ vào chị ? Lần trước có người đụng vào eo chị , hắn ba tháng đều không thể xuống giường !" Trang Ngải Lâm vừa nói xong, tay trái nắm tóc hắn, tay phải hướng cằm hắn, mạnh mẽ cho qua một cước kêu to: "Lần sau còn dám xằng bậy, tôi róc xương anh !"

"A ——————" Trong thang máy truyền đến một trận khóc thét.

Không lâu sau, tầng trệt SPF , cửa thang máy nhẹ mở.

Trang Ngải Lâm phong tình vạn chủng đeo túi xách, như một nữ vương xinh đẹp đi ra , mang kính râm, mặt không chút biểu cảm đi về phía trước, vừa đi vừa nói: " Thật không đúng lúc qua đây bắt nạt chị , tôi dựa vào!"

Cửa thang máy vẫn như cũ mở.

Người đàn ông bị đánh cho không ra hình người, quỳ trên mặt đất không đứng dậy nổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.