Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 476: Chị gái



Tiểu Nhu rất nhanh lấy từ trong túi, thật nhiều quả cà nhỏ mang từ nhà mình đến , nhanh chóng đi qua phòng khách náo nhiệt, đi thẳng vào phòng bếp, nói với Khả Hinh: "Khả Hinh! Cà đến đây."

"Được. Cảm ơn."

Đường Khả Hinh tiếp lấy cà, nhanh chóng rửa sạch, sau đó dùng dao nhỏ, cấp tốc mà lưu loát gọt vỏ, lại cầm dao phay, trong nháy mắt liền đem vài gốc cà cắt thành sợi, đặt ở trên đĩa nhỏ, sau đó cầm lên hai quả trứng muối tươi mới đã ngâm thật tốt, đi lột vỏ, cắt lòng trắng trứng, chỉ để lại lòng đỏ trứng, bỏ vào trong bát, dùng cái thìa nhanh chóng nghiền nát, Tiểu Nhu nghe lời vội vã mang cái nồi, đặt ở trên bếp lò...

"Phịch!" Đường Khả Hinh buông bát xuống, nhanh chóng nhóm lửa, đổ ít thìa dầu, để dầu nóng đến bảy phần, nhanh chóng cho phần cà đã thái sợi vào, đảo cho thấm dầu, trực tiếp nhấc nồi, dùng muôi đem cà và dầu vớt ra, bỏ đi phần cà bị cháy, bắc trở lại trên bếp, nổi lửa, lại tưới thêm dầu, bỏ vào một ít hành lá, gừng, tỏi ,hương vị, đổ phần lòng đỏ trứng đã nhuyễn vào, sau đó ngay lập tức bỏ nồi ra, đổ thêm canh gà đẻ đã pha loãng vào, cho thêm muối tinh, đường trắng, vài giọt dấm chua, trong không gian lập tức tràn ra một mùi hương thơm, thậm chí ngay cả Trang Hạo Nhiên ở phía trước, ngửi thấy được hương vị của cà cùng trứng muối xào với nhau , còn có hương vị của cua, ba hương vị hòa quyện cùng một chỗ, hương thơm dị thường xông vào mũi.

Đường Khả Hinh thừa dịp đang xào cà trong nồi, dặn dò Tiểu Nhu dùng phở sống, nhào mỏng cho vào trong nồi, bỏ vào một vài sợi ớt nhỏ , sau đảo lên mấy cái, liền lập tức cho ra đĩa!

Lòng đỏ trứng muối xào với cà, một món ăn đầy đủ hương sắc, đặt ở giữa đĩa, thật là làm cho người ta phải nuốt nước bọt .

"Thơm quá a... Tôi chưa từng được ăn món nào như vậy cả!" Trang Hạo Nhiên lúc này, tay đã cầm một đôi đũa, đi tới, thật hưng phấn muốn nếm thử.

"Chờ một lát!" Đường Khả Hinh cầm lấy tay anh, bất đắc dĩ nói: "Thức ăn còn chưa có bưng ra bàn đâu, không được không có lễ phép như vậy."

"Tôi nhịn không được! Quá thơm!" Trang Hạo Nhiên chính là muốn nếm thử! !

"Chính là như vậy liền không cho anh ăn!" Đường Khả Hinh lại cầm tay anh.

Tiểu Nhu nhìn hai người bọn họ cười, trước mang mì cùng củ cải đã cắt đi ra khỏi phòng bếp.

"Liền muốn ăn!" Trang Hạo Nhiên không nói hai lời, lại muốn cầm đôi đũa.

Đường Khả Hinh lập tức đẩy tay anh ra, không còn cách nào khác múc ra một miếng cà, nhẹ thổi thổi, mới nói: "Rất nóng... Đến..."

Cô giơ miếng cà lên, cẩn thận từng li từng tí đưa tới trước mặt Trang Hạo Nhiên, mềm giọng nói: "Ăn đi."

Trang Hạo Nhiên cười, thật đắc ý cúi xuống phía dưới, muốn ăn thìa cà kia...

Đường Khả Hinh đột nhiên đem cà nhét vào miệng mình , vừa nhìn về phía anh, cong cong đôi mắt cười.

"Cô..." Trang Hạo Nhiên nhìn cô một cái, một trận tức giận nói: "Cô đùa bỡn tôi phải không?"

Đường Khả Hinh nhịn không được cười rộ lên, cầm lên chiếc đũa, cẩn thận chọn một miếng cà, lại thổi thổi, đưa tới bên môi của anh, nói: "Ăn đi..."

Trang Hạo Nhiên không tin cô.

Đường Khả Hinh nhìn biểu tình này của anh, cố ý nhịn cười nói: "Không ăn phải không? Vậy thì tôi ăn!"

Cô nói xong, trong nháy mắt lại đem cà lại bỏ vào trong miệng của mình.

Trang Hạo Nhiên mắt thấy sốt ruột, trong nháy mắt ôm chặt bên hông Đường Khả Hinh , phủ lên môi cô, cắn chặt miếng cà kia, lại tức khắc mút lấy hai cánh môi phấn nộn của Đường Khả Hinh ...

Đường Khả Hinh tròn mắt trừng.

Trang Hạo Nhiên cũng một trận khẩn trương nhìn về phía đôi mắt to linh động của Đường Khả Hinh, bên miệng là hương thơm của cà, khiến anh một hồi kích động, cũng không bỏ qua hương thơm ấy, nhiệt tình hấp thụ hương vị ngọt ngào giữa hai cánh môi Đường Khả Hinh...

"Ừm!" Đường Khả Hinh tức khắc đẩy anh ra!

Trang Hạo Nhiên lại bá đạo ôm chặt lấy eo nhỏ của cô, lại muốn nhấm nháp chất lỏng bên môi của cô...

"A —————" Âm thanh của Trang Hạo Nhiên , từ trong phòng bếp truyền đến!

Mọi người khiếp sợ chạy vào, liền nhìn thấy Đường Khả Hinh sắc mặt cứng rắn vặn chặt ngón tay áp út của Trang Hạo Nhiên , anh tay bị đau ồn ào kêu to...

"Khả Hinh! ! !" Nhã Tuệ lại một trận tức giận đi tới trước mặt Đường Khả Hinh, chụp bả vai của cô, kêu lên: "Cô đừng bướng bỉnh như thế có được không? Mau buông tay ra!"

Đường Khả Hinh bình tĩnh nhìn Trang Hạo Nhiên, nói: "Còn dám hay không?"

"Không dám!" Trang Hạo Nhiên lại đau đến nỗi một thân đổ mồ hôi lạnh nói: Này! ! Tương lai của tôi nhất định là phải kết hôn, sinh một đống đứa nhỏ ! Cô vặn ngón áp út của tôi như vậy, cô phải chịu trách nhiệm đấy!"

Đường Khả Hinh lại muốn vặn ngón tay của anh...

"A ———— cứu mạng a!" Trang Hạo Nhiên lại kêu to gọi .

"Khả Hinh! !" Nhã Tuệ nhìn về phía Đường Khả Hinh một dạng cố chấp, nói to hơn nữa.

Đường Khả Hinh lúc này mới trầm mặc buông lỏng tay anh ra.

Trang Hạo Nhiên nặng nề thở một cái, giơ ngón tay của mình, lại sưng lên, thật đáng thương nói: "Đây chính là tay đàn dương cầm của tôi a..."

Phốc!

Tô Lạc Hành nhịn không được cười nói: "Không có liên quan, chị anh không ở đây, không ai đồng tình với anh!"

Lần thứ hai có người nhắc tới chị của anh .

Đường Khả Hinh lại kìm lòng không được nhìn về phía Trang Hạo Nhiên bộ dáng đau đến kêu la kia , chờ cho mọi người đi hết , cô mới nhanh chóng gắp một miếng cà, đưa tới bên miệng Trang Hạo Nhiên , nói: "Ăn!"

Trang Hạo Nhiên trong lúc nhất thời đề phòng nhìn về phía cô lo sợ.

"Ăn!" Đường Khả Hinh nhìn về phía anh, lại giơ miếng cà trong tay lên, đưa tới bên môi anh.

Trang Hạo Nhiên nhìn cô một cái, xác định là thật, mới dám cúi đầu, thưởng thức miếng cà kia, hương vị kia, một hương vị thật đặc biệt.

"Anh... Thực sự có một người chị à?" Đường Khả Hinh kinh ngạc anh nói.

"Ừ..." Trang Hạo Nhiên nhất thời hưng phấn, mở tủ lạnh, muốn tìm rượu đỏ, cái cảm giác này thật quá sung sướng.

"Tại sao lại không có nghe anh nhắc tới?" Đường Khả Hinh lại thất thần hỏi.

"Cô lại không có hỏi!" Trang Hạo Nhiên cư nhiên thực sự tìm được một bình rượu nhỏ phẩm lệ châu, anh hài lòng lấy ra, lập tức mở, chuẩn bị cho chính mình một ngụm rượu.

"Tôi không hỏi, anh tại sao cũng không nói a?" Đường Khả Hinh khiếp sợ nói.

Trang Hạo Nhiên thật kỳ quái nhìn cô nói: "Cô không hỏi, tại sao tôi phải nói?"

"Đây cũng không phải là chuyện gì cần che dấu!" Đường Khả Hinh nhanh chóng nói.

"Tôi không có che dấu a!" Trang Hạo Nhiên thật oan uổng nói.

"Anh đã có chị gái, tại sao còn muốn có em gái nữa?" Đường Khả Hinh khiếp sợ nhìn anh hỏi.

"... ..." Trang Hạo Nhiên nhìn về phía Đường Khả Hinh, có chút buồn cười nói: "Tôi có chị gái thì tại sao lại không thể có em gái hả? Tôi chính là từ nhỏ đến lớn, đều là làm em, đi theo phía sau chị, gọi chị, chị, tôi cũng muốn có một em gái, đi theo phía sau tôi, gọi anh vậy..."

"... ..." Đường Khả Hinh không nói gì nhìn về phía anh.

"Này có cái gì tốt mà hiếu kì ?" Trang Hạo Nhiên nhìn về người này, cảm thấy cô thật kỳ quái.

"Tôi chỉ là, cảm thấy anh đã thiên hạ vô địch rồi, không nghĩ đến anh còn có chị gái.. Chị anh là một người như thế nào?" Đường Khả Hinh thoáng cái không biết có bao nhiêu thắc mắc.

Trang Hạo Nhiên nhìn về phía Đường Khả Hinh, nhịn cười nói: "Cô nói thử xem?"

Đường Khả Hinh ngẩng đầu nhìn về phía Trang Hạo Nhiên nhìn bộ dáng hiên ngang, chững chạc, mặc dù có chút bá đạo, nhưng vẫn rất biết quan tâm săn sóc người khác , cô liền mỉm cười, nói: "Nhất định là một người đẹp, ôn nhu, săn sóc, giống như một người con gái trong mơ, sẽ cùng người khác nói rất nhiều đạo lý lớn... Hơn nữa nhất định cùng anh như nhau, đều nấu ăn thật ngon..."

Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, xoay người, mở chai rượu đỏ của mình, rót một chén uống hết, liền đi ra ngoài.

"Có đúng hay không a?" Đường Khả Hinh nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, có chút tò mò hỏi.

Trang Hạo Nhiên không muốn trả lời vấn đề này, chỉ là nhìn Đường Khả Hinh rồi nói: "Nhanh lên một chút nấu cơm, tôi đói bụng rồi."

"Rốt cuộc là không phải sao?" Đường Khả Hinh lần nữa nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, hỏi.

"Cô quản chị ấy làm chi?" Trang Hạo Nhiên nhìn về phía cô, cười hỏi.

"Bởi vì tôi đột nhiên cảm thấy thật là thân thiết." Đường Khả Hinh ngọt ngào nói chuyện .

Trang Hạo Nhiên có chút đồng tình nhìn về phía cô, chỉ là cười cười, liền xoay người rời đi .

Bữa tối nay cực kì phong phú, Khả Hinh thật là rất dụng tâm làm tốt , mọi người cũng ăn rất thân mật, vừa ăn, một bên còn muốn thảo luận về hôn lễ của Tào Anh Kiệt, nói đến muốn xuất giá ở đâu, chỗ đó gì gì.... .

"Đúng rồi! !" Tào Anh Kiệt nói đến hôn lễ, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, nói: "Không phải là nói, tôi kết hôn, chị gái của tôi sẽ trở về sao?"

Trang Hạo Nhiên bất đắc dĩ, vì sao hôm nay nhiều người như vậy nhắc tới chị của mình a?

Nói đến chị ấy , Đường Khả Hinh lập tức nóng nảy muốn nghe.

"Cái gì mà chị gái cậu? Đó là chị câu sao? Cậu cùng chị ấy có quan hệ huyết thống sao? Chị ý vẫn coi cậu là em gái, cậu nhận chị ấy làm chi?" Trang Hạo Nhiên tức giận nói.

"Chị ấy gọi anh là em gái?" Trần Mạn Hồng lập tức chịu không nổi nói: "Vì sao toàn bộ người trong thiên hạ, nếu không gọi chồng tôi là chị gái thì lại gọi là em gái vậy ? Chẳng lẽ hắn là bị biến tính sao?"

"Ô kìa, đừng nóng giận đừng nóng giận! Những người gọi anh như vậy thật là ngu ngốc!" Tào Anh Kiệt nhìn đến bà xã tức giận, vội vã giải thích nói: "Thế nhưng chị Trang không phải như vậy! Chị ấy là thật lòng thương yêu anh!"

"Đem anh đánh cho giống như quả táo, sau đó bôi thuốc mỡ cho anh... Cái này mà gọi là thương anh sao !" Lâm Sở Nhai nhịn không được cúi đầu cười rộ lên.

"Không thể nào? Chị Trang sao có thể đánh người?" Đường Khả Hinh lập tức nói.

Trang Hạo Nhiên bất đắc dĩ nhìn về phía Đường Khả Hinh, bật cười nói: "Cô thật coi chị ấy là chị của cô hả! ? Tôi cho cô biết, đừng có thích chị ấy! Thực sự, Tử Hiền sợ chị ấy đến muốn chết, nếu như chị tôi ở bắc bán cầu, cô ấy nhất định ở nam bán cầu."

"Trang tổng , chị anh vì sao không thích Tử Hiền vậy?" Nhã Tuệ cũng có chút hiếu kỳ hỏi.

Nhắc tới việc này, Tô Lạc Hành vừa ăn miếng cà, vừa cười rộ lên nói: "Bởi vì chị Trang có lần đi đến nhà lão đại ,liền nhìn thấy Tử Hiền tiểu thư đi tìm lão đại uống rượu, làm cho anh ấy uống quá chén, vừa muốn dìu anh ấy lên giường, chị Trang cho là có người muốn cưỡng hiếp em trai của chị ấy,liền không nói hai lời, đem Tử Hiền tiểu thư kéo đến, cho hai bạt tai, nói câu: Cô dám quyến rũ em trai của tôi?” Không nói hai lời,liền ném cô ấy ra!"

"A?" Nhã Tuệ bị dọa, khẽ kêu một tiếng.

"Các người không cần tin cậu ta!" Trang Hạo Nhiên lập tức kêu lên: "Kia, làm gì có khoa trương như vậy? Chị ấy nào có xấu xa như vậy?"

"Đúng vậy!" Đường Khả Hinh lập tức mỉm cười nói: " Chị Trang nhất định là một người chị thật ấm áp, thật tốt."

Trang Hạo Nhiên bất đắc dĩ nhìn về phía cô, nói: "Chị của tôi cũng không có tốt như vậy."

Phốc! Lâm Sở Nhai bốn cầm thú này đều được một trận cười run rẩy.

"Khả Hinh..." Trần Mạn Hồng trước bỏ qua chuyện này, nhìn về phía Đường Khả Hinh, cười nói: "Cái mặt của cô khi nào thì tốt lên vậy? Tôi thực sự rất mong chờ cô khi làm phù dâu cho tôi..."

Đường Khả Hinh sửng sốt, không ý thức được khẽ vuốt mặt mình .

Lúc này, ngoài cửa vang lên một hồi tiếng còi xe, ánh đèn xe rọi vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.