Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 480: Anh trai



Trang Hạo Nhiên dừng lại.

Đường Khả Hinh chân lại có chút sưng đau do đi bộ, đi tới bên cạnh anh, bàn tay nhỏ bé đầy dịu dàng, nhẹ nắm cánh tay anh...

Trang Hạo Nhiên tránh thoát tay cô, nhìn về phía cô mỉm cười nói: "Tôi có nhỏ mọn như vậy sao? So với trước đây cô làm, hôm nay đã là gì đâu? Tôi thực sự không có việc gì, chỉ là lúc nãy uống hơi nhiều rượu. Cà cô làm hôm nay ăn rất ngon, hôm khác làm cho thủ tướng ăn, để ông ấy càng thích cô hơn ..."

Đường Khả Hinh không nói gì nhìn về phía anh.

"Đi đi! ! Mau trở về đi thôi!" Trang Hạo Nhiên vươn tay, khẽ vuốt đầu nhỏ của cô, cười cười, xoay người rời khỏi.

"Anh trai..." Đường Khả Hinh nhìn về phía bóng lưng của anh, kêu nhỏ.

Trang Hạo Nhiên dừng bước lại, có chút ngây ngốc ngẩng đầu, nhìn về trước mặt, màu hồng phấn của hoa anh đào kia, những bông hoa nhẹ nhàng đung đưa.

Đường Khả Hinh nhìn về phía bóng lưng ấm áp của anh, lại ôn nhu kêu nhỏ: "Anh trai..."

Trang Hạo Nhiên hai tròng mắt có chút nóng bỏng, lại thế nào có chút trở tay không kịp.

"Em... Đáp ứng với anh, sau này... sẽ gọi anh là anh trai..." Đường Khả Hinh nhìn về phía anh, mỉm cười nói: "Giống như anh thích vậy, đi theo phía sau anh, gọi anh là anh trai, anh trai..."

Trang Hạo Nhiên trên mặt cuối cùng hiện lên vẻ kích động tươi cười, xoay người, nhìn về phía Đường Khả Hinh, ôn nhu đứng ở trước mặt của mình, xinh đẹp động lòng người, hai mắt anh nóng rực nhìn về phía cô, đáy lòng nổi lên một tia rung động chờ mong, nói: "Được. Sau này hãy gọi anh trai..."

Đường Khả Hinh lại ngây thơ đơn thuần cười, nhẹ đi hướng Trang Hạo Nhiên, hai tay ôm khủyu tay của anh, mặt nhẹ dán cánh tay anh, dịu dàng nói: "Anh trai... Anh trai..."

Trang Hạo Nhiên ngẩng đầu, hai tròng mắt như mực nhìn về phía xa xa hoa anh đào đang nhẹ nhàng bay phấp phới, khẽ mỉm cười.

"Có phải tất cả đã được định trước?" Hai người cùng nhau im lặng đi về phía trước, Đường Khả Hinh mềm giọng nói.

"Uhm?" Trang Hạo Nhiên đang chìm trong suy nghĩ, không để ý đáp lại.

Đường Khả Hinh ôm chặt khuỷu tay của anh, cười nói: "Anh vẫn luôn muốn có một đứa em gái, thế nhưng em mãi không đồng ý, ông trời lại để cho em bị thương, để anh truyền máu cho em, hiện tại trong người em, đang chảy chung dòng máu với anh, rốt cuộc... Em và anh đã cùng quan hệ huyết thống ... Chúng ta có thể làm anh em ."

Trang Hạo Nhiên nhàn nhạt cười cười.

Hai người thong thả đi đến trước con đường trồng nhiều cây hoa anh đào, lúc này, đèn đường hai bên chiếu sáng, vô số cánh hoa anh đào màu hồng phấn theo gió bay đi, giống như những chiếc ô nhỏ, ở giữa bầu trời xoay tròn thật lâu, có chút nhẹ nhàng, lãng mạn như thế, tuyệt vời như thế.

Giống như những bông hoa xinh đẹp lúc giữa trưa.

Trang Hạo Nhiên như bước vào trong một thế giới khác đi tới thổi nhẹ những cánh hoa anh đào, quay đầu nhìn về phía Đường Khả Hinh, cô ấy đang có chút vui sướng giơ tay, như muốn vân vê cánh hoa anh đào trong tay, ánh mắt như trân bảo, lóe ra tia sáng dịu dàng, môi đỏ mọng nhẹ dương, cong cong như trăng liềm, anh liền như vậy lẳng lặng nhìn về phía cô, ánh mắt càng lúc càng ôn nhu...

Đường Khả Hinh ngửi thấy mùi hoa anh đào, quay mặt sang, vừa nghĩ muốn nói cho anh biết, chính mình vừa ngửi thấy được hương thơm kia, nhìn vào ánh mắt nóng bỏng của anh, sửng sốt.

Trang Hạo Nhiên nhìn về phía cô, đột nhiên cười, vươn tay, nhẹ xoa đầu của cô, nói: "Em gái ngốc."

Đường Khả Hinh cố ý nhìn chằm chằm anh.

Trang Hạo Nhiên cũng cố ý trừng mắt nhìn cô, lúc này những cánh hoa anh đào đang nhẹ nhàng rơi, anh đột nhiên bước tới đem cả người cô ôm ngang.

Đường Khả Hinh kêu nhỏ một tiếng, tay vòng quanh cổ anh, cười hỏi: "Làm sao vậy?"

Trang Hạo Nhiên nhìn về phía cô, bất đắc dĩ cười khổ nói: "Chân của em thành ra như vậy, còn muốn tiễn anh, lát nữa anh ra khỏi khu nhà trọ, em làm sao có thể về nhà? Để anh trai ôm em về nhà đi."

Đường Khả Hinh thật vui vẻ nhìn về phía anh, dịu dàng cười.

Trang Hạo Nhiên ôm chặt Đường Khả Hinh vào trong ngực, không hề lên tiếng, cất bước đi về phía trước.

Đường Khả Hinh ôm cổ của anh, đầu nhẹ cúi xuống dựa vào cổ anh, trên mặt bộc lộ vẻ tươi cười, hai tròng mắt lại nhấp nháy khẽ chớp, trong lòng như muốn nói, nhẹ nhàng kêu to: Tha lỗi cho em đi, nhận anh làm anh trai, không hoàn toàn là vì anh...

Trang Hạo Nhiên không có nghe được tiếng nói từ sâu thẳm trái tim cô, chỉ tiếp tục ôm cô đi về phía trước.

Thời gian như ẩn giấu giữa những cánh hoa đào kia, theo những mơ mộng yêu thương mà bay.

Bóng dáng của hai người, vào giờ khắc này, chồng lên nhau, hướng về phương xa nhìn về phía trước mà đi.

Rạng sáng!

Trang Hạo Nhiên vẻ mặt trầm tĩnh cùng mệt mỏi trở lại phòng tổng thống, lấy ra thẻ mật mã, ấn vào khóa cửa, đinh một tiếng, cửa mở ra, rốt cuộc cũng về đến nhà. Anh thở phào nhẹ nhõm, đi vào trong phòng, bất ngờ một bóng dáng màu trắng xẹt qua, quát to một tiếng: "Trang Hạo Nhiên ———————— "

Trang Hạo Nhiên sau ót cảm thấy tê dại, quay đầu, cư nhiên nhìn thấy chị gái của mình, Trang Ngải Lâm, mặc áo thể thao cùng quần đùi thể thao màu trắng, tóc quăn gợi cảm, tay cầm một cây bóng chày, đôi mắt tức tối, hướng tới trên người mình đánh xuống, anh a một tiếng, kêu to, nhảy sang bên cạnh! !

"Rầm! ! !"

Cây gậy bóng chày kia lập tức đem cửa gỗ phòng tổng thống nứt ra ! ! !

Trang Hạo Nhiên trừng mắt, sợ đến mức thần kinh tê liệt, kêu to: "Chị! ! ! Chị làm gì vậy? Ai bảo chị qua đây?"

Trang Ngải Lâm tay cầm gậy bóng chày, xoay người, nhìn về phía em trai mình đang trốn ở đầu ghế sô pha kia, nghiến răng nghiến lợi, hết sức gọi: "Mẹ kêu chị qua đây, cho nên mới biết em đi tới hừng đông 12 giờ sáng! ! Chị không phải đã quy định em 10 giờ phải đi ngủ rồi sao? Em đi lêu lổng ở đâu giờ mới về? Về nước học thói xấu phải không?"

Cô không nói hai lời, vọt tới đầu kia sô pha, lại muốn giơ cây bóng chày lên, hướng trên người Trang Hạo Nhiên, đánh xuống! !

"Ai ai ai! !" Trang Hạo Nhiên sợ tới mức từ trên ghế sô pha nhảy sang phía bên kia , cây bóng chày trong nháy mắt đánh trúng gối tơ tằm trên ghế sô pha, vải xé rách, lông chim bay đầy trời, anh trốn chị gái bên cạnh kêu to: "Làm gì có ai như chị! ! Em trai mình đã ba mươi tuổi rồi , còn bắt em 10 giờ phải đi ngủ?"

Trang Ngải Lâm vừa nghe lời này, hai mắt nóng lên kêu to: "Ba mươi tuổi thì thế nào? Mới trước đây, chị không phải còn dẫn em đi ra ngoài tè hay sao?"

Cô vừa nói hết lời, nhìn em trai đang vội vàng chạy lên lầu thang, cô lập tức cầm cái nắp bình trên bàn trà, hướng về phía sau lưng em trai mình điên cuồng ném một cái! !

"A?" Trang Hạo Nhiên cả người đau đến ngã ở trên lầu thang, kêu to: "Không muốn ném vào eo đâu! Đàn ông eo rất quan trọng! !"

Trang Ngải Lâm ba một tiếng, chạy đến trước mặt Trang Hạo Nhiên, phải bắt được anh!

Trang Hạo Nhiên mắt thấy chị muốn tới , tức khắc sợ đến gần chết, liều mạng chạy lên cầu thang, nói: "Chị à! ! Em đã nói không muốn đánh phụ nữ! Chị không nên ép em!"

"Ý của em là em đánh thắng được chị?" Trang Ngải Lâm không nói hai lời,thấy em trai đang chay đến bậc cầu thang cuối cùng, đột nhiên tay nắm chặt cầu thang, thân thể bay lên, hướng lưng Trang Hạo Nhiên đạp một cái! !

"A ————" Trang Hạo Nhiên cả người ngã trên mặt đất, đau đến không thể thở nổi, kêu to!

Trang Ngải Lâm cả người ầm một tiếng, chạy đến trước mặt Trang Hạo Nhiên, sắc mặt lạnh lẽo, lập tức vặn xoay cánh tay phải của anh sang một bên! !

"A ——————" Trang Hạo Nhiên ngửa đầu đau đến kêu to: "Đau chết mất ! !"

"Biết đau, mà còn 12 giờ mới chịu về nhà? ? Em không biết chị vừa phải làm cha, vừa phải làm mẹ của em rất mệt không? Vì chung thân đại sự em, chị có biết bao nhiêu phiền não?" Cô nói vừa hết lời, lập tức giựt tóc sau ót của em trai, dùng sức kéo lên!

"A —————— chị! ! Không cần như vậy! !" Trang Hạo Nhiên đau đến không chịu được, lại không thể động đậy, đành phải cầu xin tha thứ! !

"Nói! ! Vì sao mười giờ không chịu về đi ngủ? Có phải hay không lại cùng bọn Lâm Sở Nhai đi làm bậy?" Trang Ngải Lâm đầu gối đè trên lưng của em trai, lại cắn răng vặn chặt tay phải của anh! !

"Không có, không có, sao có thể chứ! ?" Trang Hạo Nhiên đau đớn rất nhanh nói.

"Không có?" Trang Ngải Lâm không tin, cúi đầu ngửi xem trên người Trang Hạo Nhiên có mùi nước hoa hay không, trong nháy mắt, liền ngửi thấy được, mùi thơm trên cơ thể của thiếu nữ, còn là xử nữ. Mắt cô giận dữ, trong nháy mắt vung lên một chưởng như xét đánh, hướng trọng tâm giữa xương sống lưng Trang Hạo Nhiên, sờ vào đốt xương trung tâm nhất, cắn răng kéo tới, nắm đầu khớp xương trong nháy mắt, huỵch huỵch hai tiếng! !

"A ——————" Trang Hạo Nhiên thật là đau đến rớt nước mắt, mới nhận nói: "Đau chết em rồi! ! Em nhận, nhận! ! Em mới vừa rồi cùng với một cô gái ở chung một chỗ. Tên cô ấy gọi là Khả Hinh, là thư ký của em! Em cảm thấy cô ấy rất muốn đùa , cho nên em kêu cô ấy nhận em là anh trai… "

Trang Ngải Lâm vừa nghe lời này, càng thêm tức giận, vung lên khuỷu tay, hướng lưng anh, đập mạnh một cái, kêu to: "Em muốn em gái, ý của em chính là chị đây rất hay bắt nạt em sao? Chị đối với em không tốt sao?"

"A ————" Trang Hạo Nhiên đau đến chịu không nổi, lại đầu hàng nói: "Không đúng không đúng! Em sai rồi! ! Chị đối với em rất tốt! ! Em chỉ là muốn tìm một người em gái tới hầu hạ chị!"

"Không muốn nói đến chuyện này! ! Cứ nhắc tới là chị cảm thấy bực!" Trang Ngải Lâm sắc mặt nóng lên, kêu to: "Lúc trước mẹ đang mang thai một bé gái, cũng là bởi vì em nghịch ngợm nhảy xuống biển, mẹ một sốt ruột, đứa nhỏ mới bị mất! ! Khiến cho chị lúc đó rất đau lòng! ! Nên mới không muốn đem tình yêu dành hết cho em! ! Chị rất tức giận!"

Cô không nói hai lời, kéo tóc anh đau hơn, đem mặt của anh, hướng trên mặt đất đập! !

"A! !" Trang Hạo Nhiên thực sự thực sự là không có cách nào, chỉ phải cầu xin tha thứ nói: "Em sai rồi! Em thực sự sai rồi! Toàn bộ đều là lỗi của em, là em nên xin lỗi em gái!"

"Chuyện này, chúng ta có thời gian cả đời để tính! Chị hỏi em! Có phục hay không?" Trang Ngải Lâm lại vặn chặt tay phải của anh, hét to! !

"Phục..." Trang Hạo Nhiên hoài nghi mình bị nội thương, bất đắc dĩ nói.

"Cùng chị đi xuống! ! Có người muốn nói chuyện với em! !" Trang Ngải Lâm thoáng nâng em trai lên, muốn đem cả người anh hướng ném xuống dưới lầu!

Trang Hạo Nhiên không có cách nào, đỡ mình đã tàn gãy xương cốt, từng bước một bước xuống cầu thang, nhìn chị gái nhanh nhẹn như chim én, theo bên cạnh cầu thang trực tiếp nhảy nhảy xuống, nhanh chóng mở ra máy vi tính trong tay, trong nháy mắt trên màn hình mặt xuất hiện một tòa nhà, sắc mặt của anh biến đổi, lập tức xoay người...

"Nếu như em dám đi! ! Chị cho em ngày mai không thấy được ánh mặt trời! Chị đánh em tới tàn phế, trực tiếp đem em ném về Anh quốc! !" Trang Ngải Lâm ngồi ở trên sô pha, cầm lên quả táo, cắn một miếng, mới chậm rãi nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.