Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 488: Hiểu rõ nhất chính là cô



"Đường Khả Hinh?" Nhậm Tử Hiền nhìn thấy Đường Khả Hinh, một trận lửa lập tức hừng hực bốc cháy, nghiến răng nghiến lợi gọi.

Cảm giác quá khứ như ùa vào trong tâm trí cô.

Đường Khả Hinh sắc mặt lập tức tái nhợt, trái tim run rẩy một chút, đứng ở phía sau Trang Ngải Lâm, có chút sợ hãi.

"Gọi ai đó? Da mặt thật là dày, người không giống người, quỷ không giống quỷ ..." Trang Ngải Lâm chậm chạp tháo kính râm, mắt lạnh nhìn về phía Nhậm Tử Hiền.

Nhậm Tử Hiền lúc này, mới nhìn đến Trang Ngải Lâm, sắc mặt lập tức trắng bệch, đứng ở một bên, có chút run rẩy nói: "Chị... Chị gái..."

Trang Ngải Lâm mắt lạnh, nhàn nhạt nhìn về phía Nhậm Tử Hiền hôm nay mặc váy dây dài màu đen đang thịnh hành tại Paris, áo trong màu trắng bó sát người, váy ngắn, mang giày cao gót màu đen và túi xách cùng màu, cô đột nhiên bất đắc dĩ đau lòng cười rộ lên.

Nhậm Tử Hiền khiếp sợ đứng ở một bên, không dám lên tiếng.

"Có vài người, thật là không có cách nào mở mang đầu óc! Nói nhiều cũng không có ích lợi gì! Chỉ có thể dựa vào một ít mánh lới đến chống giữ thể diện! Cô xem lại cô một chút, hiện nay đang thịnh hành cái này sao? Không ai gọi cô đi chết sao?" Trang Ngải Lâm cầm kính râm, đập bả vai của cô, tức giận nói.

Tử Hiền không dám lên tiếng, chỉ cúi đầu.

Đường Khả Hinh có chút kinh ngạc, bình thường Nhậm Tử Hiền tự cao tự đại, thế nhưng đứng ở trước mặt chị ấy, lại thực sự giống như một con chó nhỏ.

"Cô tới đây làm gì?" Trang Ngải Lâm nhìn về phía ấy, nhanh chóng hỏi.

"Cửa tiệm của em... Đang ở bên trong... Em đến xem thử..." Tử Hiền sắc mặt một mảnh tái nhợt nói.

"Gọi người đang xem ở bên trong ra, tránh cho mắt tôi bị đau!" Trang Ngải Lâm trực tiếp lạnh lùng nói.

"Vâng..." Nhậm Tử Hiền trả lời bằng giọng nói yếu ớt , ỉu xìu.

Trang Ngải Lâm không muốn nói chuyện cầm túi xách đẹp, quyến rũ trong tay giơ lên.

Nhậm Tử Hiền lập tứ hiểu ý nhận lấy, đề ở trong tay.

Kính mắt của cô cũng giơ lên.

Nhậm Tử Hiền lại nhanh chóng nhận lấy.

Trang Ngải Lâm không nói gì, mặt lạnh lùng hướng về phía bên trong đi chậm như mèo, Đường Khả Hinh và Nhậm Tử Hiền cùng theo ở phía sau...

Trang Ngải Lâm lập tức nhíu mày nhìn về phía Nhậm Tử Hiền, nói: "Có người nói, cô... Là Ngải Lâm nhỏ?"

Nhậm Tử Hiền lập tức sắc mặt trắng bệch, nhanh chóng nói: "Tuyệt đối không có chuyện như vậy, em đi theo xách dép cho chị còn không xứng!"

"Không tồi, tự mình biết như vậy là tốt! Vậy cô theo tôi gần như vậy làm gì? Tôi và cô thân lắm sao?" Trang Ngải Lâm nhíu mày nhìn về phía cô, lạnh lùng nói.

Nhậm Tử Hiền lập tức lui về sau mấy bước.

Đường Khả Hinh thực sự hết sức kinh ngạc nhìn về phía cô.

"Đi thôi!" Trang Ngải Lâm nhìn về phía Đường Khả Hinh, chậc một tiếng, cười gọi: "Ngạc nhiên à! ! Nha đầu kia ở Paris gây ra chuyện, về tới đây hù trêu người, cũng không sợ mất thể diện!"

Cô nói xong, lập tức xoay người đi về phía trước.

Đường Khả Hinh không dám nói chuyện, nhanh chóng đuổi kịp.

Tô Linh hôm nay khó có được ngày rảnh, liền cùng mấy tiểu thư khuê các đến cửa hàng tha hồ mua sắm, thế nhưng nghe nói Trang Ngải Lâm cư nhiên đã về nước, theo hướng con đường này đến, cô lập tức kéo lên cửa phòng, né tránh .

Tất cả nhân viên, hoảng sợ một phen, trốn trốn, giấu giấu, không có mấy người dám ra đây .

Trang Ngải Lâm có thói quen trong thế giới một mình cô một con đường, ôm vai, giống nữ vương đi về phía trước, vừa đi vừa lạnh lùng quay đầu nhìn Đường Khả Hinh đang đi ở phía sau, nói: "Cô có biết, ánh mắt, dù nhìn đông nhìn tây, nó cũng không có thiên phú, toàn dựa vào chính bản thân mình ngày xưa phải ngày một cố gắng để luyện thành , các cô theo thói quen nhìn cô bé lọ lem xảy ra sự cố, cho rằng cô ấy trong một buổi tối thay đổi thân phận , thay đổi quần áo sẽ không mắc sai lầm chồng chất sao, buồn nôn chết ! ! Mặc quần áo đẹp, nhưng lại không bao giờ đặt nó ở trong lòng , đến trong tâm cũng có khí chất, lúc này mới là cảnh giới cao nhất! Không thể một lòng chạy theo thời thượng , mọi người mặc cái gì, mình sẽ mặc cái đấy!"

Nhâm Tử Hiền hai mắt chợt lóe, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

Ngược lại Đường Khả Hinh nghe được lại sửng sốt .

Trang Ngải Lâm lập tức xoay người, nhìn về phía cô, nhàn nhạt hỏi: "Nghe kỹ chưa?"

"Đã nghe kỹ!" Đường Khả Hinh lập tức nói.

"Cô có hiểu không?" Trang Ngải Lâm nhìn hướng cô lần nữa.

"Không ….Không hiểu cho lắm..." Đường Khả Hinh thẳng thắn nói.

Trang Ngải Lâm nghe lời này, cười, nói: " Cô gái nhỏ, tôi chính là thích cô thẳng thắn."

Nhậm Tử Hiền nhướng mày, ngẩng đầu nhìn về phía Đường Khả Hinh, nhớ lại nha đầu chết tiệt này, dù là quỷ hay người đều có thể thu phục?

"Đi theo tôi! Không rõ là phải ! ! Phụ nữ muốn đối xử với bản thân mình tốt hơn một chút, cái này cũng cần thời gian giác ngộ!" Trang Ngải Lâm dẫn Đường Khả Hinh, đi vào một cửa hàng thời thượng, liếc mắt một cái nhìn về phía trong đó người mẫu đang mặc váy màu trắng lũ hở lưng, hoa văn màu bạc rủ xuống, cũng tạo ra hiệu quả đẹp mắt, đẹp nhất diệu chính là phía dưới váy da ngắn màu đen, hiện lên những đường nét kẻ ô vuông nhỏ như hạt gạo, rất đẹp mắt...

Cô mỉm cười ôm vai, đi tới cái váy trước mặt, nói: "Thử nó xem..."

Đường Khả Hinh đứng ở một bên, ngẩng đầu có chút không tự nhiên nhìn về phía cô.

Trang Ngải Lâm quay đầu, nhìn về phía Đường Khả Hinh, ngửa mặt cười nói: "Thử nó xem!"

"À... À..." Đường Khả Hinh vội vã đi lên phía trước, quản lý cửa hàng lúc này mới đi ra đến, không dám nhiều lời, lập tức phân công giao cho ba nhân viên phục vụ, cởi váy này, mời Đường Khả Hinh tiến vào phòng thay đồ...

Đường Khả Hinh không có cách nào, chỉ phải tiếp nhận váy cẩn thận từng li từng tí đi vào, vô ý liếc xem giá trên cái váy này ,cô trợn to mắt hạt châu, kêu to: "Mười hai vạn?"

Trang Ngải Lâm nhíu mày ngồi ở trên sô pha, tiếp nhận chén trà Tử Hiền đưa tới cho mình, lắc lắc đầu, ghét bỏ cô nói: "Không có tiền đồ! ! Là người của nhà họ Trang, còn muốn quản tiền? Đi vào thay đồ đi."

Đường Khả Hinh không dám nói, run rẩy, cẩn thận từng li từng tí cầm quần áo, đi vào phòng trang điểm.

Trang Ngải Lâm lại uống một hớp trà nhỏ.

Tử Hiền đứng ở một bên, thở cũng không dám thở nhiều.

Không có bao lâu.

Đường Khả Hinh mặc cái váy dây màu trắng chỉ bạc hở lưng, , mang một đôi giày da cao màu bạc, kiểu tóc đuôi ngựa buộc cao, cẩn thận từng li từng tí đi đến...

Trang Ngải Lâm ngẩng đầu, nhìn Đường Khả Hinh gương mặt sáng ngời, ngây thơ đơn thuần, dáng người nho nhỏ, mặc cái váy này, rất giống công chúa nhỏ, liền hài lòng cười, chỉ hướng bên cạnh một cái áo khoác lông chồn màu bạc cao cấp.

Nhân viên phục vụ sau khi thấy Đường Khả Hinh phủ thêm áo choàng lông chồn cao cấp màu bạc, lập tức thấy xuất hiện một tiểu thư cao quý, sang trọng.

Trang Ngải Lâm ngửa mặt nhìn về phía Đường Khả Hinh này tư thái, mặc dù có hơi thấp, thế nhưng được ở chỗ cả người đều rất cân xứng, nhàn nhạt nói: "Đem đồ bên kia, thử toàn bộ cho tôi."

Đường Khả Hinh đang kéo nhẹ váy ngắn dưới chân mình, ngẩng đầu trong nháy mắt, khiếp sợ nhìn nhân viên phục vụ dùng xe đẩy di động, đẩy vào hơn hai mươi bộ váy, quần áo, đi tới trước mặt của mình, cô khẩn trương gọi: " Cái này... Toàn bộ đều thử sao ạ?"

"Đương nhiên! Đây chỉ là trong cửa hàng này..." Trang Ngải Lâm cúi đầu, uống trà.

"A?" Đường Khả Hinh vẻ mặt đau khổ nhìn về phía cô.

Cứ như vậy, Đường Khả Hinh một buổi chiều, không ngừng đến các cửa hàng trang phục nữ nổi tiếng thế giới, mặc quần áo, cởi quần áo, mặc quần áo, lại cởi quần áo, sau đó lại cùng Trang Ngải Lâm đến tiệm trang sức, Một bộ, hai bộ, ba bộ trang sức, thay phiên nhau hướng về nhà Khả Hinh mà đến , sau đó đến cửa hàng tạo hình nổi tiếng quốc tế, vì cô mà chọn vô số trang sức quý báu, kem dưỡng da, lại để cho cô ngồi xuống, vì cô làm một kiểu tóc xoăn ngắn ngang vai...

Hoàng hôn!

Đường Khả Hinh ngồi tạo hình bên trong phòng làm việc của cửa hàng, nhân viên phục vụ vây quanh, chính cô cũng đã mệt đến không làm gì được, đầu rũ xuống đến cằm, ở nơi đó mệt rã rời.

Trang Ngải Lâm lại vẻ mặt có tinh thần ngồi ở giữa làm móng, để nhân viên phục vụ làm móng tay cho cô.

Nhậm Tử Hiền người đã mệt đến không chịu được, đứng ở một bên, trên trán có chút đổ mồ hôi lạnh.

"Khả Hinh... Có phải hay không cùng cô có cái gì dính dáng?" Trang Ngải Lâm lúc này mới hỏi Nhậm Tử Hiền.

Nhậm Tử Hiền nghe , hận không thể cáo trạng, lập tức cười lạnh nói: "Dính dáng rất lớn! ! Cô ấy vốn là nhân viên nho nhỏ trông coi quầy rượu của khách sạn Á Châu. Ai biết đầu tiên là câu dẫn Tô Thụy Kỳ, sau đó lại câu dẫn Thiên Lỗi nhà chúng ta. Em khi đó còn muốn tác thành cho cô ấy, thế nhưng ai biết, cô ấy cư

nhiên lại từ bỏ, nhường Thiên Lỗi cho Như Mạt kia. Không biết vì sao, lại cùng Hạo Nhiên làm cùng một chỗ, nha đầu này, câu dẫn người kỹ thuật hạng nhất!"

Trang Ngải Lâm lập tức nhấc mi mắt, nhìn về phía trước Đường Khả Hinh ngồi ở đó, đầu rũ xuống đến cằm, ngủ được mơ mơ màng màng, tùy ý để người khác uốn tóc của cô! !

"Là thật" Nhậm Tử Hiền lập tức nói.

Trang Ngải Lâm lập tức hai tay nắm chặt tay vịn, ngẩng đầu nhìn về phía Nhậm Tử Hiền, nóng mắt nói: "Cô nói là sự thật?"

"Thực sự! !" Nhậm Tử Hiền lập tức gật đầu, biết Trang Ngải Lâm yêu thương Trang Hạo Nhiên thương đến muốn chết! !

"Vậy cô hãy học cô ấy một chút! !" Trang Ngải Lâm nhìn về phía Nhậm Tử Hiền nhanh chóng nói.

"Sao?" Nhậm Tử Hiền có chút kinh ngạc nhìn về phía cô.

Trang Ngải Lâm thật là ngoan độc, đanh thép nhìn về phía Nhậm Tử Hiền, chỉ vào thân thể nho nhỏ của Đường Khả Hinh, nói: "Cô được coi là một mỹ nhân đẹp nhất phương đông, đi tới đâu, đàn ông theo tới đó, cô xem một chút cái vật nhỏ kia? Cái gì cũng đều vô cùng đơn giản, lại có thể câu dẫn mấy người đàn ông, khiến cho thần mê đảo lộn, cô chẳng lẽ không nên kiểm điểm một chút chính mình sao? Kỳ thực tôi hiểu rõ nhất chính là cô! Tôi luôn luôn hi vọng cô có thể tiến bộ, biết không?"

Nhậm Tử Hiền tâm như bị xé mở, không làm gì đứng ở một bên, vô lực nói: "Vâng... Cảm ơn sự quan tâm của chị."

"Học người ta một chút. Nhìn xinh đẹp lại không có nam nhân yêu, rất đáng thương !" Trang Ngải Lâm nhìn về phía cô, đột nhiên trừng mắt lớn, nói!

"Vâng..." Nhậm Tử Hiền đành phải cúi đầu.

Trang Ngải Lâm cả người lập tức dựa vào ghế ngã lưng, lạnh lùng nói: "Sau này đừng có ở trước mặt tôi, nói xấu người khác! Như vậy chỉ có thể làm mất đi khí chất của chính mình.Bản tiểu thư trí tuệ tinh thông, nhìn xa trông rộng, giỏi nhìn người! Dù cho cô ở trước mặt của tôi, đem sự thực xoay được xiêu vẹo sứt sẹo thế nào đi Chăng nữa thì cô nghĩ ràng tôi cũng giống cô, ngu ngốc đến vậy sao?

Nhậm Tử Hiền không dám nói gì.

Trang Ngải Làm trực tiếp nhấc bàn tay như ngọc, nhìn về phía ngón tay thon dài sơn màu đen trên móng tay, chiêu láp lánh, bồng cười.

Gần tám giờ tối.

Gió, có chút lạnh.

Trang Ngài Làm củng Nhậm Tử Hiền người đi trước đi sau bước ra sau đó cùng xoay người...

Đường Khả Hĩnh nhìn thật đáng yêu, tóc quăn ngắn ngang vai, trên trán cài cái kẹp lông chim tiều viên mậu lam, mặc một bọ áo cánh dơi màu lam đậm, phối màu xanh lá sen cùng váy ngắn tớị đầu gối, tất chán màu đen, cùng dõi giày cao gót mười hai phân, khó khăn đi đến, tay cầm túi xách màu đen, ngẩng đầu, đả có nhiều mệt mỏi nhìn về phía Trang Ngải Lâm...

Trang Ngải Lâm vừa lòng cười, ngồi trở lại xe thề thao, nói: "Được!! Rất tọt! ! Hôm nay tôi tới đây thôi! ! Chị gái Minh Thiên sẻ tiếp tục dần cò đi dạo mua đổ! Đem tắt cà vảy, quằn áo xinh đẹp nhắt thể giới, đều mua cho cô!

"A?" Đường Khả Hinh vừa nghe, sợ đến khuôn mặt đò mồ hôi, vội vã nghĩ lắc dầu...

Trang Ngải Làm lại đạp chân ga, xe thề thao để lại một tiếng ầm rồi đi mắt! !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.