Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 501: Tin tưởng



Phòng làm việc tổng giám đốc !

Tưởng Thiên Lỗi cầm bút máy, ngẩng đầu nhìn về phía Đông Anh, hốt hoảng hỏi: "Cô nói... Cô nói Khả Hinh đi sang bên đó?"

Đông Anh có chút không đành lòng nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, nói: "Phải, là đi.. Đi London... nước Anh!"

Tưởng Thiên Lỗi trong nháy mắt buông bút máy ra, tựa vào ghế da , không nói gì.

Đông Anh đứng ở một bên, cũng không dám nói nữa.

Tưởng Thiên Lỗi tức khắc cầm điện thoại lên, bấm số điện thoại của Vitas.

"HELLO?" Đầu bên kia, giọng nói của Vitas, nhàn nhạt truyền đến.

"Vitas tiên sinh..." Tưởng Thiên Lỗi mỉm cười nói.

Vitas sửng sốt, cầm điện thoại, mỉm cười lên tiếng: " Tổng giám đốc Tưởng?"

"Vâng..." Tưởng Thiên Lỗi nắm điện thoại, ngồi ở vị trí, khách khí cười nói: "Tôi nghe nói Khả Hinh phục vụ phòng ăn ở...London nước Anh sao ?"

"Ừ, đúng vậy." Vitas gật đầu.

"..." Tưởng Thiên Lỗi dừng lại một hồi, biểu tình hơi phức tạp, nhưng vẫn là khẽ cười, có chút bất đắc dĩ nói: "Vitas tiên sinh, tôi cho tới bây giờ cũng không có chất vấn ngài đối với người phục vụ rượu đỏ nhiệt tình bồi dưỡng, thế nhưng lần này, tôi quả thật có điểm không rõ, Đường Khả Hinh ngoại ngữ cực kém, hơn nữa mới bị thương khôi phục được mấy tháng, nghe nói khứu giác của cô ấy cũng không còn linh mẫn như trước, ngài cử cô ấy đi Anh quốc, việc này..."

" Tổng giám đốc Tưởng..." Vitas mỉm cười nói: "Cậu cảm thấy nhận thức được rượu đỏ, là một chuyện đơn giản sao?"

"Đương nhiên tôi không phải có ý này." Tưởng Thiên Lỗi còn là thập phần tôn kính Vitas cùng Laurence nói.

"Nhận thức rượu đỏ, chẳng khác nào trải qua một cuộc sống mới, chưa bao giờ biết đến, điều này cần một dũng khí cực lớn, cô ấy nếu như không có tư cách, phẩm chất xuất sắc, thì không làm được chuyện này. Không có bất kỳ ai trong chúng ta ép buộc cô ấy phải làm như vậy , nếu như cô ấy không tiếp thu được, không thích ứng được , như vậy cô ấy sẽ trở lại, chính là đơn giản như vậy." Vitas đơn giản giải thích.

Tưởng Thiên Lỗi không còn lời nào có thể nói.

"Hi vọng Tưởng Thiên Lỗi cậu dựa theo quy tắc của trận thi đấu, đừng quá nhúng tay vào việc này." Vitas lại lạnh nhạt nói.

Tưởng Thiên Lỗi bất đắc dĩ kết thúc điện thoại, ngồi ở một bên, mi tâm nhíu chặt lại suy nghĩ.

Đông Anh ngẩng đầu, không hiểu nhìn về phía tổng giám đốc như vậy đã cúp điện thoại.

Tưởng Thiên Lỗi đột nhiên đứng dậy, đi thẳng ra ngoài, phịch một tiếng đóng cửa lại.

Đông Anh không biết phải làm sao, sững sờ đứng tại chỗ.

Đã qua thời gian dùng cơm buổi trưa, Đường Khả Hinh đi trước một bước so với các cô ấy, cầm lấy trang phục của Hoàn Á mặc vào, váy ngắn vàng nhạt, bên ngoài khoác một chiếc tây trang màu đen mỏng, đem tóc nhẹ buộc lên, trên trán khẽ rũ xuống vài lọn tóc quăn, đeo túi xách màu hồng, mang đôi giày cao gót màu đen vừa định dọc theo đường lớn đầy lá phong trở về Hoàn Á, lấy hộ chiếu gửi ở chỗ Tiêu Đồng...

Một bóng dáng màu đen, bỗng nhiên xuất hiện, nắm chặt tay nhỏ bé của cô, chạy nhanh về phía trước.

Đường Khả Hinh bên cạnh loạng choạng đi về phía trước, kinh ngạc nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi cư nhiên không đếm xỉa ánh mắt người ngoài, nắm tay chính mình đi về phía trước, cô kêu lên sợ hãi: "Này ! Anh muốn làm gì?"

"Anh dẫn em đến một chỗ!" Tưởng Thiên Lỗi lạnh nhạt nói xong, cũng đã kéo cô đi về phía trước.

"Anh buông tay! Tôi không có thời gian cùng anh chơi đùa!" Đường Khả Hinh xoay cổ tay của mình, không muốn đi cùng anh! !

Tưởng Thiên Lỗi lại không nói lời nào, ngang ngạnh kéo cô đi về phía trước! !

Một chiếc xe con màu đen nhanh chóng chạy tới, một cơn mưa nhỏ qua đi, hai người trên đường chạy như bay, bắn lên những bọt nước trắng xóa!

"Tưởng Thiên Lỗi!" Đường Khả Hinh ngồi ở ghế phụ bên cạnh anh, bất đắc dĩ nhìn về phía bộ dáng này của anh, thật tức giận nói:” Anh rốt cuộc muốn làm gì a?"

Tưởng Thiên Lỗi sắc mặt bình tĩnh trở lại, nắm chặt tay lái, nhàn nhạt nói: "Yên tâm. Anh không có điên cuồng đến nỗi muốn bắt cóc em, chỉ là muốn cùng em đến một nơi thôi."

Đường Khả Hinh thật không còn cách nào nhìn về phía anh, lại nói: "Tôi hi vọng chúng ta sau khi chia tay, hãy buông bỏ một ít tình cảm...Đừng quấn quýt lấy nhau nữa!"

Tưởng Thiên Lỗi nắm chặt tay lái, mỉm cười nói: "Vậy em có dám thề với trời, là em không yêu anh không ?"

"... ..." Đường Khả Hinh thật là không biết nói gì nhìn về phía người này.

"Tôi tôn trọng tình yêu của anh, bất kể là anh yêu tôi, hay là yêu ai, thế nhưng tôi yêu anh là việc của tôi không liên quan tới anh đi ?" Tưởng

Thiên Lỗi nắm tay lái, quay xe chạy ra khỏi phố xá sầm uất, dọc theo con đường hướng về phía ruộng đồng chạy tới.

Đường Khả Hinh nhìn anh, không muốn lại quấn quýt, hỏi: "Anh rốt cuộc muốn làm gì? Muốn đi nơi nào? Tôi không có thời gian đâu ! Tôi ngày kia còn phải đi Anh quốc! !"

"Anh biết!" Tưởng Thiên Lỗi nắm tay lái, lại đạp chân ga, khiến xe lao thẳng về phía trước !

Mùa xuân, vạn vật sinh sôi, trăm hoa đua nở, nhất là ở phía nam, thiếu đi cái giá lạnh do mưa tuyết mang lại, cho nên mùa xuân đến đây nhanh hơn so với địa phương khác .

Chạy dọc theo con đường đầy cây ngô đồng đi nhanh mà tới, cuối cùng dừng lại ngay chính giữa cánh đồng, chỗ đó có gần năm trăm mét toàn bộ dựng lên cùng một loại lều vải Mông Cổ, trải dài vô số ở phía trước, thật nhiều nhân viên công tác, mặc trang phục của đầu bếp phục vụ trong khách sạn, đứng ở trước lều vải, cẩn thận quan sát thật nhiều thôn dân bận rộn giúp mình chuẩn bị rau dưa, tiến hành quan sát, xem họ có vượt chỉ tiêu hay không...

Quan viên địa phương, cũng đứng ở một bên, kiểm tra giám sát tất cả.

Thật nhiều người dân, một nhóm thì đẩy xe, một số khác thì khiêng rổ , trên mặt tràn đầy hưng phấn tươi cười, phía rừng rau dưa sau khi thu

hoạch xong, vô số những đứa trẻ nhỏ, ở trên đồng ruộng thật vui vẻ đuổi theo những con bướm rực rỡ sắc màu.

Đường Khả Hinh sửng sốt đứng ở đầu kia cánh đồng, nhìn về tất cả cả trước mặt.

Tưởng Thiên Lỗi cũng xuống xe, đi tới bên cạnh cô, nhìn về phía đồng ruộng trước mắt, một mảnh xanh tốt, hai tròng mắt đầy thâm thúy, hiện lên một tia đắc ý mỉm cười, nói: "Rất nhiều người đều cảm thấy, tổng giám đốc chính là đều vì chức vị của mình mà làm việc, thế nhưng có bao nhiêu người biết được rằng, tổng giám đốc cũng phải đối mặt với biết bao nhiêu người có ý đồ tính toán với chức vị của mình? Bởi vì nếu như ta không nghĩ vậy , thì người bên cạnh, liền rời khởi ta, bởi vì bọn họ là vì lợi ích của mình mà đi tới bên cạnh ta..."

Đường Khả Hinh hai mắt nhẹ chớp, vẫn như cũ nhìn về phía trước mặt mình một ông lão chín mươi tuổi, tự mình phụ giúp rau dưa, mặc dù đường khó khăn, thế nhưng ông ấy còn rất hưng phấn đẩy xe, hướng khu kiểm tra đi đến, cô cười, hai mắt rưng rưng...

Tưởng Thiên Lỗi hai tròng mắt, hiện lên một chút đau đớn, nói: "Vào lúc anh đối mặt với sự thất bại trong tình yêu , đã từng có một người con gái, vừa ăn quýt, vừa nói với anh rằng, trên cái thế giới này người khổ nhất chính là người trồng rau, nếu có một ngày, chúng ta có thể bỏ qua bọn thương gia, trực tiếp cùng bọn họ tiến hành thương lượng cùng buôn bán, như vậy ít nhiều gì bọn họ có thể kiếm thêm tiền, kiếm thêm một ít thu nhập, như thế chẳng phải tốt hơn sao ?"

Đường Khả Hinh nghe lời này, mím chặt đôi môi, chua xót nhìn về phía đồng ruộng phía trước có biết bao nhiêu người, vẫn như cũ ở mừng mừng vui vui chuyển đồ về phía trước.

Tưởng Thiên Lỗi cũng nhìn về phía trước những người đó, hơi lo lắng nói: "Thế nhưng phương án này, khi bắt đầu tiến hành, khó càng thêm khó , bởi vì khi bỏ qua việc thương lượng với những người có lợi cho mình, mà cùng người yếu hơn mình đàm phán , thì tất yếu là ta sẽ vô cùng có khả năng bị liên lụy, nhưng anh lúc đó kiên trì một thời gian về chương trình này, lại đạt được không ít sự ủng hộ, anh lập tức có suy nghĩ, thì ra trên cái thế giới này, vẫn có rất nhiều người con gái- một người giống như vậy đến bên cạnh anh..."

Đường Khả Hinh trong lòng đau xót, nhớ tới người cha luôn luôn đứng ở trong phòng bếp, cầm lên một ít rau dưa, bộc lộ vẻ mặt sâu xa.

"Chính là từ khi bắt đầu việc kia, anh đối với suy nghĩ của em, đối với em tất cả đều có một sự tán thưởng sâu sắc, cứ như việc anh muốn đi cùng Như Mạt, thế nhưng anh còn là muốn thấu hiểu những suy nghĩ của em..." Tưởng Thiên Lỗi đón gió xuân, mỉm cười, nói.

Đường Khả Hinh chậm chạp quay đầu, nhìn về phía anh.

Tưởng Thiên Lỗi quay đầu, nhìn về phía Đường Khả Hinh, chân tình thành thật nói: "Nghe nói em muốn đi Anh quốc ? Có thể nói cho anh biết, địa chỉ của em ở đó không?"

Đường Khả Hinh ngưng mắt nhìn về phía anh, lắc lắc đầu.

Tưởng Thiên Lỗi nghe vậy , gật gật đầu, tôn trọng ý kiến của cô, lại vươn tay ra, nói với cô: "Lại đây..."

"... ..." Đường Khả Hinh có vài phần nghi hoặc không hiểu nhìn về phía anh.

"Nào..." Tưởng Thiên Lỗi lần nữa hướng về phía cô, mỉm cười.

Đường Khả Hinh nhìn về phía anh trong đôi mắt kia một điểm ôn hòa, liền chậm chạp vươn tay, đặt vào lòng bàn tay của anh .

Tưởng Thiên Lỗi nắm bàn tay của cô, bước xuống ruộng bậc thang, hướng về khu kiểm tra rau dưa đi đến.

Có người nhận ra đây là tổng giám đốc, liền muốn gọi anh...

Tưởng Thiên Lỗi chỉ là hơi giơ tay, sau đó liền trầm mặc cầm lấy đôi giày cao gót khiến Đường Khả Hinh bước đi có chút khó khăn, đi tới bên trong khu kiểm tra. Bên trong đã để thật nhiều cà rốt, củ cải trắng, còn có một ít mầm đậu... Anh kéo cô đến trước một đống củ cải trắng , ngồi xổm người xuống, đem củ cải bẻ thành hai nửa, cầm lấy con dao mà người khác đưa tới, cắt một miếng, đưa cho Đường Khả Hinh...

Đường Khả Hinh ngồi xổm trên mặt đất, nhìn anh một cái, nhận lấy củ cải trắng mà anh đưa tới , bỏ vào trong miệng nhẹ cắn một chút, cư nhiên phát hiện củ cải trắng này so với táo thì hương vị không khác biệt lắm, chua chua ngọt ngào , ăn thật ngon,... cô sửng sốt.

Tưởng Thiên Lỗi mỉm cười cũng cắt một miếng nhỏ chính mình thưởng thức, mới nói: "Đây là đầu bếp Quách của khách sạn chúng ta tiến cử củ cải trắng ở quê hương của ông ấy."

Đường Khả Hinh kinh hỉ nhìn về phía anh.

"Củ cải tiếng Anh gọi là... radish" Tưởng Thiên Lỗi đột nhiên nói.

Đường Khả Hinh sửng sốt, nhìn về phía anh.

Tưởng Thiên Lỗi ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn về phía Đường Khả Hinh, mỉm cười nói: "radish... Đọc lại theo anh..."

"Radish..." Đường Khả Hinh nhìn về phía anh, nghẹn ngào đọc theo.

"Cà rốt... carrot" Tưởng Thiên Lỗi nhìn về phía cô, lại nhẹ giọng đọc.

Đường Khả Hinh yếu ớt nhìn về phía anh, đọc theo..."Carrot..."

Tưởng Thiên Lỗi nghe , hài lòng cười, nói: "Rất thông minh..."

"..." Đường Khả Hinh bất đắc dĩ mà không biết phải làm thế nào nhìn về phía anh.

Tưởng Thiên Lỗi cũng thật sâu nhìn về phía cô, hai tròng mắt hiện lên một tia đau đớn, nhưng lại cúi đầu, cầm lên một con dao nhỏ , cắt một miếng, bỏ vào trong miệng, nhẹ thưởng thức, mới buông dao nói: "Đi thôi..."

Đường Khả Hinh cũng nhẹ nhàng đứng lên.

Hai người liền như vậy dọc theo con đường nhỏ ven ruộng, đi về phía trước, quay trở về đường cũ, Tưởng Thiên Lỗi từng từ, lại từng từ dạy: "Cải trắng... cabbage "

Đường Khả Hinh đứng ở phía sau anh, đọc theo: "cabbage..."

"Khoai tây... potato..." Tưởng Thiên Lỗi cẩn thận hơn đi trở về ven đường, đem cô kéo lên, nhẹ dạy.

"Khoai tây... potato..." Khả Hinh nhẩm theo.

"Cám ơn em đã tha thứ cho tôi..." Tưởng Thiên Lỗi thâm thúy nhìn về phía trước những người dân trồng rau, nhẹ nhàng nói.

"Thank-you-to-forgive-me..." Khả Hinh chớp mắt miệng nói .

Tưởng Thiên Lỗi quay đầu, nhìn về phía Đường Khả Hinh, bất đắc dĩ cười nói: "Sai rồi..."

"Không phải như vậy?" Đường Khả Hinh cũng cười, trong mắt ứa lệ.

Tưởng Thiên Lỗi cũng biết , hai mắt nhìn về phía gương mặt kiên cường của cô, thật là một cô gái đáng yêu...

Đường Khả Hinh cũng thật sâu nhìn về phía anh.

"Một mình đi Anh , cẩn thận một chút, nếu như không hiểu, mấy ngày nay xem nhiều một chút sách giới thiệu về nước Anh, đừng khóc, nếu thật sự không chịu đựng được thì hãy gọi cho anh” Tưởng Thiên Lỗi nhìn về phía cô ôn nhu nói.

Đường Khả Hinh không lên tiếng, cúi đầu.

"Đối mặt khó khăn, hãy dũng cảm lên, anh ở chỗ này chờ em trở về..." Tưởng Thiên Lỗi lại thật sâu nhìn về phía cô.

Đường Khả Hinh ngẩng đầu, nhìn về phía anh, nghẹn ngào nói: "Đừng đợi..."

Tưởng Thiên Lỗi cười, quay đầu, mặt hướng về phía đồng ruộng mênh mông, nói: “Em hẳn là rất thích nơi này, em cứ ở đây một lúc đi, anh đi trước, một lúc sẽ có tài xế tới đón em về."

Nói rồi, anh xoay người đi tới bên cạnh cửa xe.

"Đừng,... đừng đợi..." Đường Khả Hinh nhìn về phía anh, lại đau lòng gọi.

Tưởng Thiên Lỗi không nói lời nào, ngồi vào trong xe, hai mắt chua xót, điều khiển xe, nắm chặt tay lái, quay thân xe lại, chạy thẳng về phía trước.

Đường Khả Hinh rơi lệ nhìn về phía chiếc xe đang dần khuất xa..

Tưởng Thiên Lỗi vừa lái xe, vừa nhìn về gương chiếu hậu thấy Đường Khả Hinh, một mình đứng ở giữa một mảnh đồng ruộng bạc màu, thân ảnh nhỏ bé như vậy, lòng lại thật dịu dàng,... thật dịu dàng... Anh nắm chặt tay lái, hai mắt lóe lên tia sáng, nghĩ tới việc sắp phải xa nhau, bàn tay nắm chặt vô lăng lại run rẩy, lại lo lắng nhìn về phía thân ảnh sau kính chiếu hậu kia.

Trong gương Đường Khả Hinh vẫn như cũ cô đơn đứng đó...

Anh sâu sắc nghĩ ngợi, đột nhiên dừng xe lại !

Đường Khả Hinh rơi lệ sửng sốt, nhìn về phía trước.

Tưởng Thiên Lỗi bỗng nhiên đi xuống xe, đóng phanh cửa xe lại, cúi đầu không cho nước mắt rơi xuống , lại bước nhanh đi tới chỗ Đường Khả Hinh, đem cô một phen ôm vào trong lòng, cúi xuống, nước mắt yên lặng từng giọt rơi trên mái tóc cô.

Đường Khả Hinh tựa ở trong ngực của anh, yên lặng không nhúc nhích, nước mắt lại lăn dài trên hai má.

"Anh sẽ không buông tay... Anh tuyệt đối... Không buông tay..." Tưởng Thiên Lỗi ôm chặt cô gái trong lòng, thống khổ, giọng khàn khàn nghẹn ngào lại nói: "Anh ở chỗ này chờ em trở về... Mang theo hi vọng, hoài bão của em, ở chỗ này, mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, anh cũng sẽ thực hiện được!"

Đường Khả Hinh không lên tiếng, chỉ là cúi đầu, tùy ý cho nước mắt chảy xuống.

Tưởng Thiên Lỗi hai tròng mắt lại tràn đầy thâm tình cùng không cam lòng , bỗng nhiên buông cô ra, đi về phía trước.

"Đừng đợi..." Đường Khả Hinh nhìn về phía anh, khóc đến quằn quại nói: "Tưởng Thiên Lỗi, đừng đợi tôi nữa ... Hãy đi tìm hạnh phúc cho riêng mình ..."

Tưởng Thiên Lỗi hai tròng mắt chớp động đầy đau đớn chua xót, nhưng vẫn là kiên định mà đi nhanh đi về phía trước.

Lúc này, tình yêu cùng cái gì thì có liên quan? Gió mưa, cỏ cây, còn đâu niềm tin, hi vọng?

Trên đường người con gái, kiên quyết tạm biệt tình yêu của mình, cứ đứng đó rơi lệ, nhưng là cuộc sống lại bước sang một trang mới, bởi vì cô biết yêu, cô biết buông tha để người mình yêu thực hiện ước mơ cùng đi tìm hạnh phúc cho chính mình.

Đường Khả Hinh đứng ở ven đường, kích động nhìn về phía người dân vất vả mỗi ngày đều trồng rau, trên mặt mỗi người đều là nụ cười chất phác, cẩn thận phụ giúp nhân viên khách sạn, đưa đồ đến khu kiểm tra, cô đột nhiên nở nụ cười chua xót, nước mắt lăn xuống, nghẹn ngào nói: "Cha... Cám ơn người đã kiên trì, kiên trì đem lý tưởng cùng ước mơ giao cho con, người có nhìn thấy không? Đây là nơi người đã từng mơ ước, trong tương lai, con sẽ cố gắng, nỗ lực, thực hiện ước mơ này của người, đem nhiều hơn nữa hạnh phúc, mang đến cho mọi người, thật dụng tâm trở thành người sáng chế thức ăn. Người đợi con, con gái đi rồi sẽ có một ngày con ... Trở về..."

Người con gái đứng bên đường, nhìn khung cảnh yên bình, hạnh phúc trước mặt, đột nhiên kích động có chút vui vẻ đến phát khóc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.