Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 510: Bởi vì anh



Đường Khả Hinh tự cảm thán: Nhiều khi, du khách ra nước ngoài du lịch, đem theo quá nhiều thứ không cần thiết, chưa chắc là quần áo mà là những mong đợi cứng nhắc vượt xa so với hiện thực.

Có đôi khi dời đi tầm mắt là để cho chính mình thay đổi tầm nhìn.

Tôi tin rằng có nhiều người đã xem qua truyện Harry Porter? Tin tưởng rằng mọi người đều biết đến nhà ga số 93/4 đúng không? Cậu bé Harry cầm tấm vé, đẩy thật mạnh xe hành lý mang theo giấc mộng phép thuật của mình đi xuyên qua bức tường nhà ga số 93/4 để tới thế giới của các phù thủy, chính mình cũng đang thực hiện giấc mộng kỳ bí đó, một đống kiến thức xa lạ, cuối cùng mình đã đứng trước nhà ga Ngã Tư Vua, nằm giữa trung tâm thành phố London, mang đậm kiến trúc Victoria đã tồn tại hơn 160 năm lịch sử, được quốc gia bảo hộ kiến trúc, trước lễ khai mạc thế vận hội Olympic diễn ra ở London, các kiến trúc sư xuất sắc đã tu sửa lại bức tường, mái vòm hình lưới, xây dựng hiện đại hóa nhà ga mang đẳng cấp quốc tế, còn có phòng khách sang trọng.

Nhà ga Ngã Tư Vua, cuối trạm có lộ trình hướng tới sân ga quốc tế Châu Âu và thư viện mới của Anh, đó là những kiến trúc làm mê người, cách nhà ga chỉ có mấy bước chân.

Một chiếc xe buýt màu đỏ dừng lại cách cửa nhà ga không xa, Đường Khả Hinh thật vui vẻ kéo vali đi tới xe buýt, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một ngôi nhà mang đậm sắc vàng cổ điển, kiến trúc này giống như màu xanh hi vọng trên thế giới này. Ở nước Anh, cho dù phong cách kiến trúc là Gothic hay Victoria cũng đều tạo ra một cảm giác yên bình, dường như ngay lập tức có cảm giác bản thân bị cuốn vào một thế giới mộng ảo, lúc nào cũng trào dâng một tình cảm mãnh liệt, ấm áp cùng dịu dàng càng không ngừng thay đổi. Cô ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ Big Ben được thiết kế trên gác một tháp chuông thấp, cảm giác rung động trước kiến trúc lâu đời của thành phố này cũng như vị trí trung tâm thủ đô mà cô đang đứng.

Cô hài lòng mỉm cười, vội vã kéo cái vali nặng trịch dọc theo lối vào nhà ga, hưng phấn kêu to: “ Harry Porter !! Ta tới đây !”

Bên trong nhà ga Ngã Tư Vua, hai bên được thiết kế theo lối kiến trúc hiện đại nhưng vẫn giữ lại kiến trúc cổ điển sang trọng, tùy lúc tạo cho người ta có cảm giác xen kẽ giữa xưa và nay.

Đường Khả Hinh kéo vali đi vào trong nhà ga để mua vé, nhìn thấy cái mui xe đã được hiện đại hóa, tạo lập phong cách thời thượng, phòng khách trang nhã,

rộng lớn dành cho người đi đường có thể nghỉ ngơi hoặc chỉ đi tới đi lui, trên khuôn mặt họ biểu lộ nụ cười ôn hòa, vô số phòng ăn, hiệu sách, còn có cửa hàng nhỏ phát ra ánh sáng màu da cam, tạo cảm giác ấm áp, thoải mái, nóc nhà ga được thiết kế như một cái lưới, lộ ra ánh đèn từ màu tím nhạt đến màu hồng nhạt...

Nước Anh là một quốc gia đầy màu sắc tươi đẹp, nó tùy lúc làm cho người ta như lạc vào giấc mộng bình yên của chính mình.

Đường Khả Hinh giống như một cô gái vô cùng hiếu kỳ, đi tới tủ kính trong hiệu sách, mở to đôi mắt nhìn thấy có rất nhiều sách liên quan đến Harry Porter, cô nghĩ: ai mà không yêu Harry Porter chứ? Đã tới nơi này rồi thì nhất định phải mua một ít đồ lưu niệm? Dù sao cô cũng có tiền mà, hihi… !!

Nghĩ tới đây, cô gái nhỏ này lập tức chạy vào hiệu sách, dưới ánh đèn ấm áp, cô hài lòng mua nguyên bộ truyện tranh Harry Porter, còn nhiệt tình mỉm cười nói với bà chủ hiệu sách là mình đến từ Trung Quốc, trong đầu chợt nhớ tới người nào đó đã từng nói: Nếu cô nghĩ ở một đất nước đạt được tôn trọng của người khác, như vậy nhất định rất kiêu ngạo mà nói cho người khác biết, cô đến từ đâu! Cô tên Đường Khả Hinh, cô không phải gọi là Khả Hinh. Đường là họ chỉ có riêng ở đất nước cô mang cho cô tất cả kiêu ngạo, bao gồm tên của cô, khiến cho thế giới của cô, giữa nhiệt tình và trung thành, phát sinh thay đổi…

Đường Khả Hinh dùng hết vốn tiếng Anh dở tệ của mình để giao tiếp, khiến cho người khác nghe thật lâu mới có thể hiểu được điều cô muốn nói là: Hoan nghênh mọi người đến Trung Quốc du lịch, đất nước của chúng tôi cũng là một quốc gia rất đẹp.

Bà chủ hiệu sách nhìn thấy Đường Khả Hinh nhiệt tình như vậy, cũng cười rộ lên.

Đường Khả Hinh rất vui vẻ kéo vali rời khỏi hiệu sách, lập tức đi tới nhà ga 93/4 !!

Bóng dáng nho nhắn của Đường Khả Hinh vừa khuất ở một góc đại sảnh thì Trang Hạo Nhiên đang rất sốt ruột từ một hướng khác chạy tới, anh sốt ruột chen chúc vào đoàn người tìm kiếm xung quanh, ngón chân kêu to: “ Đường Khả Hinh…”

Ngẫu nhiên có rất nhiều hành khách người Châu Á, ngẩng đầu, tò mò nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên đầu đầy mồ hôi, hai mắt kích động, vội vàng nhìn xung quanh, nhớ đến người con gái kia đến nhà ga Ngã Tư Vua này, rốt cuộc là muốn đi

du lịch hay là đi phục vụ phòng ăn đây? Nhiều sân ga như vậy, cô muốn đi nơi nào chứ? Nhớ tới đêm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Khả Hinh tái nhợt, còn cầm nĩa không ngừng cuộn mì Ý nhét vào trong miệng, ăn vô cùng đáng thương, nội tâm anh càng thêm khẩn trương, lại chạy như bay về phía trước…

Thế giới này rất rộng lớn, mỗi một ngày có nhiều chuyện khác nhau phát sinh, tất cả đều vì chúng ta đi tới gặp gỡ mà lặng yên phát sinh thay đổi thật lớn… Cho nên, để bước ra được một bước, có thể nghĩ, rốt cuộc có bao nhiêu quan trọng.

Đường Khả Hinh kéo vali dọc theo cầu thang màu trắng đi xuống dưới, ngẫm nghĩ bản thân mình đã thông minh còn cơ trí nữa, rốt cuộc cũng đến được trạm xe lửa phía tây, đi đến hướng nhà ga số 9, 10, 11, tìm kiếm nhà ga số 93/4 trong truyền thuyết, cô hưng phấn lắng nghe âm thanh phát ra trên đài phía trước, đây là lối vào duy nhất đến thế giới phép thuật, nhìn mái ngói màu vàng trên tường, thiết kế chủ đạo là hình vòm, tường nhà cổ kính, làm cho người ta có thể thấy được lịch sử lâu đời ở nơi đây, cái xe đẩy ở đằng kia có một nửa ở trong tường, nửa còn lại ở bên ngoài, vô số du khách ái mộ danh tiếng của Harry Porter mà đến đây, nhao nhao ngồi lên xe đẩy mà chụp ảnh, trên bức tường có đánh dấu số 93/4 hết sức rõ ràng.

“ Tôi cũng muốn chụp ảnh nữa !!” Đường Khả Hinh lập tức đẩy ngã vali của mình xuống đất, tìm kiếm máy ảnh kĩ thuật số mà Nhã Tuệ mua cho mình, lấy ra, một lần nữa kéo vali, chạy thật vui vẻ đến cái xe đẩy kia, nhìn về phía một soái ca ngoại quốc, thực sự không biết là người nước nào, dù sao nhìn có vẻ hơn 20 tuổi, tướng mạo nho nhã, mặc áo lông màu xanh đậm cùng quần thường màu đen, mang mắt kính đen, cô lập tức đưa máy ảnh tới, cười thật vui vẻ gọi: “Please !”

Trong một chuyến du lịch, khó nhất là mọi người phải buông bỏ một phần phòng bị với người khác.

Soái ca người Đức mỉm cười gật đầu, vươn tay trắng nõn, các ngón tay thon dài nhận lấy máy ảnh, điều chỉnh tiêu cự…

Đường Khả Hinh hài lòng để vali màu xanh bên trái, màu hồng bên phải, còn mình thì đứng cạnh xe đẩy, giơ tay làm động tác YEAH, nở nụ cười ngọt ngào, rạng rỡ.

Không thể phủ nhận Đường Khả Hinh là một cô gái rất xinh đẹp.

Soái ca người Đức điều chỉnh ống kính, liếc mắt nhìn thấy được vẻ đẹp của người cô gái phương Đông, khẽ cười, vì cô gái ngọt ngào trước mặt mà chụp một bức ảnh thập phần nghệ thuật.

“ Thank you !” Đường Khả Hinh biết không thể quấy rầy người khác quá lâu, liền lập tức nói cảm ơn, cầm lấy máy ảnh, kéo cái vali, vui vẻ đi về phía trước.

“ Hi…” Soái ca người Đức trẻ tuổi vẫn nhìn về thân ảnh đáng yêu của Đường Khả Hinh, đột nhiên mỉm cười, kêu to: “ I’m Bluce…”

Đường Khả Hinh xoay người nhìn soái ca người Đức đang dịu dàng tươi cười nhìn mình, cô sửng sốt, vươn tay vỗ vỗ ngực mình, ngọt ngào cười nói: “ I’m Đường Khả Hinh !”

Soái ca người Đức nghe xong, ngại ngùng cười, mặc dù không rõ nhưng vẫn vui vẻ cùng tôn trọng nói: “ Hi, Tang – ke – xing…nice to meet you…”

“ Me, too” Đường Khả Hinh thật vui vẻ, nói xong liền kéo vali rời đi, biến mất trong đoàn người !

Trang Hạo Nhiên đầu đầy mồ hôi, chạy tới trước đài nhà ga số 93/4, nhìn du khách đang vui cười chụp ảnh nhưng lại không thấy thân ảnh quen thuộc ở đâu cả, anh sốt ruột nhìn khắp nơi, lo lắng khổ sở nói: “Đường Khả Hinh !! Em đang ở đâu hả? Dù cho em muốn đi đâu cũng nên cho anh thấy mặt em một lát thôi, được không em? Để anh nhìn xem em có mang theo đủ tiền chưa… nhìn em có mang theo đủ quần áo chưa… Để anh nhìn sắc mặt em có còn tái nhợt như hôm qua nữa không…

Người đàn ông này, vạn phần lo lắng nhìn đám đông xung quanh, tuy mệt mỏi nhưng vẫn xoay người chạy như bay.

Đường Khả Hinh kéo vali đi tới nhà ga gần 160 năm lịch sử, thật tự nhiên đặt mình trong thế giới Harry Porter, gạch lát tường màu vàng cổ xưa, khắp nơi có thể thấy cửa sổ hình vòm cùng với những song sắt cũ kĩ, những chiếc đèn măng-sông được bao bọc bởi những cái chén cổ nho nhỏ, ánh đèn được tạo hình như đóa hoa tỏa sáng thập phần lãng mạn làm mê hoặc lòng người, cô gái này đang chìm đắm trong giấc mộng nhà ga, kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn về phía mái nhà màu đen được thiết kế theo kiến trúc hình vòm, đặt khí tức mang hơi thở của lịch sử xuống, từng đoàn tàu màu xanh, màu vàng như một món đồ cổ ngưng tụ giữa quỹ đạo trên bầu trời, chỉ có kiến trúc bên trong của cửa hàng, ánh đèn phát ra màu xanh, màu đỏ, màu xanh đậm, mới nhắc nhở mọi người trở về với thực tại…

“ Thực sự… Đẹp quá…A…Rốt cuộc đây là loại cảm giác gì ?” Đường Khả Hinh kích động nhìn kiến trúc xung quanh, lập tức phát hiện đôi mắt của mình vô cùng cần thế giới này, khát vọng mãnh liệt toàn bộ thế giới này.

Không có khả năng, không có khả năng… cô vừa mới đến nơi đây đã lập tức yêu nó, bởi vì một thành phố mang nét đẹp giữa phương Đông và phương Tây.

Chúng ta yêu, nhất định bởi vì có rất nhiều rất nhiều nguyên nhân, nhưng không thể phủ nhận, có một vấn đề cần đề cập đến, đó chính là ôm ấp tình cảm… Ôm ấp tình cảm …có cái gì? Có lịch sử, có tư tưởng, có văn hóa, có phẩm cách, rất nhiều…

Đường Khả Hinh hưng phấn kéo vali, đứng trước đài, nhớ đến lời Tiêu Đồng đã từng nói với mình, trong lịch sử nước Anh là một đất nước đã trải qua rất nhiều lần thay đổi, từng kiến trúc thành quách huy hoàng bị phá hủy vì hỏa lực đốt thành tro bụi, thế nhưng quốc gia này rất kiêng cường, thu thập từng chút từng chút một, xây dựng lại…Loại này sửa chữa một chút, loại kia không ngừng tu bổ, không ngừng kiên trì từ những tòa thành cổ kính biến thành những kiến trúc tinh thần đậm nét cổ điển truyền lại cho đời sau, chẳng lẽ không đáng cho chúng ta tham khảo sao?

Đương Khả Hinh kích động kéo vali, cúi đầu nhìn thời gian ghi trên tấm vé là 10 giờ 30 phút, trải qua một đoạn thời gian khó khăn, rốt cuộc cô cũng bước lên được đoàn tàu tới Cambridge, cô mỉm cười có chút cảm kích chính mình đã không ngục ngã trong hành trình này, thấu hiểu sâu sắc, bước ra một bước kia, ngày mai là phong cảnh vô hạn, cô thở hổn hển, đem phiếu cất đi, ngẩng đầu mỉm cười nhìn về phía đoàn tàu đang chậm rãi lái tới, cô kích động cười…

Thật nhiều hành khách đứng ở trạm xe trước đài, nhao nhao mỉm cười, hài lòng trò chuyện, xung quanh tràn ngập không khí vui vẻ

Rốt cuộc xe lửa cũng dừng lại

Hành khách hài lòng để hành lý lên xe, Đường Khả Hinh cũng hài lòng kéo cái vali, chuẩn bị lên xe…

“ Đường Khả Hinh”

Toàn bộ sân ga đều nghe tiếng của Trang Hạo Nhiên đang nói…

Đường Khả Hinh cầm vali sững sờ đứng trước đài, nghe mọi người xung quanh đang thảo luận, ở đâu phát ra âm thanh ấy… Cô đứng ngốc tại chỗ, tự hỏi có phải mình đang nằm mơ không?

Trang Hạo Nhiên mệt đến nỗi đầu đầy mồ hôi, đứng trước micro, sốt ruột nói: “ Anh không biết em bây giờ đang ở chỗ nào, anh chỉ nghĩ nói với em một câu, anh không muốn em bước lên xe…”

Một trận gió nhẹ nhàng thổi tới

Đường Khả Hinh nắm chặt vali, hai mắt sáng trong, thế nhưng sắc mặt bình tĩnh như đóa sen không lay động…

Trang Hạo Nhiên nuốt một ngụm nước bọt, mới nặng nề thở ra, mồ hôi đổ xuống như mưa, đau lòng nói: “ Anh rất xin lỗi, khi đó anh không nên nói sau này không cần em, không nên nói em không xứng cùng anh đàm luận về rượu đỏ… Anh thật lòng xin lỗi em…”

Đôi mắt Đường Khả Hinh lệ tuôn thành dòng

“ Anh thực sự xin lỗi em…” Trang Hạo Nhiên đau lòng nói: “ Cho anh một cơ hội, anh dẫn em đi xem đồng hồ Big Ben, nhìn London một chút, nhìn dòng sông Thames, ở đây còn có rất nhiều nơi em chưa từng đến, anh sẽ dẫn em đi xem từng nơi một, được không em?

Nhẹ nhàng thỉnh cầu

Đường Khả Hinh hít hít mũi đã đỏ, nuốt nước mắt vào trong lòng, nắm chặt vali vừa muốn rời đi…

“Tối hôm qua anh nói với em, tường thành ở London đã tồn tại từ thời La Mã cổ đại cho nên có rất nhiều đường xá, bên trong xe ngựa rộng lớn, em có biết tại sao không ?” Trang Hạo Nhiên gấp gáp nói

Đường Khả Hinh đứng trước đài, cảm thấy xe lửa sắp mở cửa ra…

Đôi mắt Trang Hạo Nhiên ôn nhu, đau lòng nói: “ Đó là bởi vì… Anh nghĩ sẽ cùng em chia sẻ… Ngay cả một con đường nhỏ, một chút không khí đều muốn cùng em chia sẻ…Anh và em có chung sinh mệnh, là bởi vì rượu đỏ đã khiến cho anh tìm được một cô gái nhiệt tình với rượu đỏ như em, đó là cảm giác cực kỳ vui vẻ, không còn cô đơn…Nói về thời gian sẽ cảm thấy đây là chuyện vĩnh hằng…Em có thể hiểu, đúng không em?

Khuôn mặt Đường Khả Hinh dịu dàng, trong lòng ngọt ngào, hai mắt long lanh tươi cười

“ Em đừng đi…Khả Hinh…Em đừng đi được không…” Trang Hạo Nhiên gấp gáp kêu to: “ Khó có dịp tới được thành phố mỹ lệ này, anh không muốn em đi…”

Hai mắt lóe sáng, Đường Khả Hinh nắm vali nghe nhân viên nhắc nhở hành khách lên xe đi Cambridge, cô suy nghĩ một hồi, cuối cùng kéo vai lên xe lửa…

“ Đường Khả Hinh !!”

Tiếng gọi lại lần nữa truyền đến!!

Giờ khắc này, xe lửa không biết chạy tới nơi nào, đã chạy một đoạn khá xa

Trang Hạo Nhiên, từ khi tới đất nước này, anh rất vui vẻ, anh thích kiến trúc ở đây, con người nơi đây, đường phố ở đây, từng ngọn gió, mỗi cơn mưa, không phải vì bất kỳ điều gì khác mà là vì một người… Anh cảm giác được người đó ở quanh đây… Như vậy là đủ rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.