Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 513: Hai tuyển thủ xuất sắc



Âm thanh giọt nước rơi xuống, trong không gian tĩnh lặng nghe thật rõ ràng.

Không gian bốn phía lưu chuyển, ngọn đèn vàng nhỏ tỏa ra ánh sáng dịu dàng, bao trùm lên những chỗ lồi lõm không đồng nhất trên vách tường, ngẫu nhiên lại có giọt nước rơi xuống hai bên đường nhỏ, âm thanh róc rách , trong không khí từng đợt hơi thở bùn đất, hòa quyện với hương thơm rượu đỏ mê người, kích thích khứu giác con người.

Đường Khả Hinh đi xuống cầu thang nhỏ, nhìn về phía trước mắt con đường nhỏ uốn lượn, cùng hai bên vách tường cũ kĩ lâu đời, hai tròng mắt cô nhanh chóng xoay tròn một chút, thật tò mò muốn biết đây rốt cuộc là nơi như thế nào? Cô ôm một tia nghi hoặc, dọc theo lối vào nhỏ hẹp , từng bước một đi về phía trước, rốt cuộc đi hết con đường nhỏ, nhìn thấy trước mặt một cánh cửa bằng gỗ màu đen được mở ra, bóng dáng Bruce ở bên trong lay động, cô bước vào căn phòng kỳ lạ này, sau đó nhìn thấy gần năm mươi bình rượu được xếp đặt ở những chỗ lồi lõm không đồng nhất trên vách tường, bốn phía xung quanh, sáng lên những ngọn đèn nhỏ cổ xưa , toàn bộ không gian, không có một chút dư thừa nào, khắp nơi đều là tầng tầng giá gỗ đã bị phủi mờ bởi lớp bụi thời gian, vô số rượu đỏ, toàn bộ đều an tĩnh nằm ở trên giá gỗ, bám đầy bụi bặm, những bình rượu ấy nguyên bản thật tinh xảo sáng bóng ,giờ cũng đã không còn như trước nữa.

"Trời ạ..." Đường Khả Hinh khiếp sợ ngẩng đầu, nhìn về chỗ để rượu bên này , cơ hồ bày gần nghìn bình rượu đỏ, cứ coi như bị bụi mờ, nhưng nhìn qua vẫn là thật giật mình, cô không thể tưởng ra được liền đi tới một trong số những rượu giá rượu trước mặt , nhẹ tay đỡ lấy giá gỗ, tay lập tức cảm thấy giá gỗ nhẵn nhụi như tơ, cô trong nháy mắt kinh ngạc quay đầu, vươn tay phủi đi một lớp bụi mù, lại mở to mắt, nhìn về phía chất gỗ kia, cư nhiên là gỗ mun? Gỗ mun?

Trời ạ! !

Đường Khả Hinh hoảng hốt ra lên: "Này lại là gỗ mun! Đây rốt cuộc là nơi nào a? Những cây gỗ mun này rất đáng giá nha?"

Bruce đứng ở trước một giá rượu, xoay người nhìn Đường Khả Hinh liếc mắt một cái, không có nhiều để ý tới, chỉ là vươn bàn tay to rộng, cầm lên một bình rượu đỏ, phủi phủi bớt bụi bặm bám trên bình, lập tức một trận bụi đất tung bay, ông nặng nề khụ khụ vài cái, liếc mắt nhìn nhãn hiệu trên bình, đúng là loại rượu đỏ mình muốn, liền lấy nó rồi xoay người...

Đường Khả Hinh một phen liền đem bình rượu đỏ trong tay ông ta đoạt lấy, nhìn nhãn hiệu trên mặt bình rượu , lập tức tròng mắt như muốn rớt xuống, kêu to: "Trời ạ! ! Lafite 1980! ! Ôi—————— "

Bruce trừng lớn đôi mắt tròn tròn, miệng chữ A, chỉ thiếu chút nữa thì râu cũng dựng ngược lên, nhìn về phía cô gái phương Đông đã đoạt lấy rượu đỏ, âm thanh sắc bén tức giận rống to, ông cũng hoảng sợ, kêu lên: "hey! what-are-doing! ! always- a ———— a ————this' s-my-wine! !"(Này! Cô đang làm gì vậy? Đây là rượu của tôi)

Đường Khả Hinh tức giận ngẩng đầu, nhìn về phía Bruce, cư nhiên ở trong nháy mắt, đại não của chính mình đối với thứ ngoại ngữ này chợt thấy dễ hiểu , thẳng quát lên: "Đây không phải là rượu đỏ của ông! ! Đây là rượu đỏ của nhà hàng! ! Đây là rượu đỏ 1980! ! Là Lafite 1980 a! Ông có biết nó hiện tại trên thị trường trị bao nhiêu tiền không?"

"**! I-don' t know-what-you-say! !" Bruce bực mình xoay người lại, thân mình lại hướng tới một giá để rượu khác, không nói hai lời liền cầm lên một bình rượu lạnh Edinburgh 1990, nhanh chóng muốn mở ra! !

"NO! ! ! ! ! !" Đường Khả Hinh tức giận đẩy Bruce ra, đoạt lấy bình rượu lạnh trong tay ông , ngẩng đầu nhìn về phía lão đầu bên này kêu to: "Ông không thể uống rượu đỏ như vậy! ! !"

"what?" Bruce ngẩng đầu, không vui nhìn về phía Đường Khả Hinh rống to hơn! !

"This-wine-not-you! ! ! !" Đường Khả Hinh cũng chẳng thèm quan tâm chính mình có thể nói tiếng Anh hay không , dù sao cũng vậy, liền hướng ông ta kêu to: "not-you! ! this-wine-is... is... is... restaurant!" (ý của cô là muốn nói, rượu này thuộc về phòng ăn... )

Bruce nghe hiểu , nhếch râu, nóng mắt im lặng nhìn về phía Đường Khả Hinh! !

"Go! ! ! ! Go! ! ! Now! ! !" Đường Khả Hinh tức giận cấp tốc đem bình rượu đặt lại trên giá rượu , sau đó bực mình đi về phía cánh cửa, chỉ ra bên ngoài ngoài cửa, kêu to: "Go———— "

Bruce lại trầm mặc nhìn Đường Khả Hinh một lúc lâu, một nỗi tức giận, phiền muộn xông tới, sau đó bực mình rời đi, ra khỏi hầm rượu ! !

"Phanh ————" Đường Khả Hinh không vui đóng cửa lại, xoay người trong nháy mắt, ngẩng đầu, kích động nhìn về phía tầng tầng những giá rượu, đang suy nghĩ một nhà hàng đã phá sản, tại sao còn có thể có nhiều những bình rượu đỏ trân quý như vậy? Cô vô cùng hiếu kỳ đi đến trước mỗi giá rượu, nhìn về phía những bình rượu đỏ bị bao phủ trong lớp bụi dày, yên tĩnh nằm trên giá gỗ, dường như đang tự an ủi chính mình vận mệnh đau thương không được quý trọng.

Đường Khả Hinh không suy nghĩ nhiều nữa, chỉ là vươn tay, thận trọng phủ đi bụi bặm bám trên nhãn hiệu rượu, liền thấy rõ ràng một bình rượu...

"Ni Á khắc Xích Hà Châu 2000, Khang Đế 1990, tư lệnh Hera, Ngô Hồng Viên 2001, Lafite 1998, Mã Ca 1987, Kéo Đồ 2000, sơn trang Hoa Hồng 1995..." Đường Khả Hinh không thể tin được ngẩng đầu, nhìn về phía trước giá gỗ trong đó có một ít rượu đỏ, bị chính mình sau khi đơn giản lau đi chút bụi bẩn , liền ánh lên màu sắc tôn quý, cô khiếp sợ nói: "Đây rốt cuộc là một nơi như thế nào? Tại sao có thể có nhiều rượu đỏ trân quý đến như vậy?"

Cô gái nhỏ trái lo phải nghĩ, không nghĩ ra được gì, liền tiếp tục vừa suy nghĩ vừa đi về phía trước, lúc đi, lại phát hiện mình đạp lên thứ gì, cô chậm chạp cúi đầu, nhìn về phía dưới chân là đầy những nút cao su, thật sự có rất nhiều , hai mắt của cô nóng lên, vừa nhìn cũng biết là cái lão đầu kia uống ! ! Cô vẻ mặt tức giận cúi đầu, đem mười mấy bình rượu trên mặt đất, tất cả đều ném vào rượu chỗ để bên cạnh một tảng đá, mới phát hiện mặt trên cư nhiên còn có nhiệt kế, cô ngẩng đầu nhìn thấy nhiệt độ hầm rượu, trái phải đều sắp mười bốn độ, nơi này nhiệt độ lại còn rất chuẩn xác ! !

Có chút vui mừng!

Thế nhưng Đường Khả Hinh vẫn là rất tức giận đi ra khỏi hầm rượu , sau đó đóng cửa lại, chỉ kém cái là không nắm chặt được trong lòng bàn tay, quay người rời đi, lại phát hiện lối vào bên cạnh còn có một cánh cửa khác, cô tò mò nhìn về phía kia cánh cửa màu nâu sậm trạm khắc hoa văn cây cỏ kia, mặc dù lịch sử đã lâu, nhưng vẫn có thể nhìn ra nó đã được chạm trổ thật tinh tế, hơn nữa còn phản ánh được sự giàu có thâm sâu, giống như một câu chuyện xưa thu hút người xem, mi tâm cô khẽ nhăn lại, có chút tò mò đi lên phía trước, đi tới cạnh cửa, lễ phép nhẹ nhàng gõ, gọi: "HELLO?"

"Không có ai sao..." Đường Khả Hinh có chút tò mò vươn hai tay, khẽ đẩy cánh cửa kia ra, thật không nghĩ đến sẽ dễ dàng đẩy ra như vậy, cô kinh ngạc đi vào, phát hiện ra đây là một gian phòng ngủ, dường như là phòng ngủ của một người đàn ông,

một chiếc bàn học Anh cũ kĩ màu nâu, trên có những nét chữ màu xanh, bên cạnh có ống đựng bút cổ, bên trong cắm mấy cái bút lông chim , tựa vào cạnh tường là một chiếc giường cũng màu xanh, trạm trổ những đường nét hoa văn thật tinh xảo, thậm chí còn có thể cảm nhận được trên giường còn phảng phất chút hương vị của một chàng trai trẻ tuổi phong độ...

Đường Khả Hinh vẻ mặt có chút thẫn thờ đứng ở cạnh cửa, nhìn về phía cái giường, cảm giác được đại sảnh phòng ăn bên ngoài lôi thôi như vậy, thế nhưng gian phòng này cư nhiên thật rất sạch sẽ. Cô thật tò mò quay mặt sang, nhìn về phía bên trái tường, tức là bên phía bàn học , có một lò sưởi nho nhỏ màu đen âm tường, dường như có thể cảm giác được người đàn ông này, ở đây, đã từng đốt lên những ngọn lửa mãnh liệt để sưởi ấm, bên cạnh ghế dựa cổ hoàng gia màu tím sậm, có để một tấm lụa hồng thẫm, còn có một cuốn nhật ký màu trắng đã cũ......

Cô tò mò đi về phía ghế dựa kia, vươn tay cầm lên cuốn nhật ký, nhìn thấy trên mặt cuốn nhật ký, có một hoa văn nho nhỏ hình lông chim , nhẹ bay , giống như chút suy tưởng mông lung, cô liền cứ như vậy vừa nhìn vừa suy ngẫm thật lâu, rồi mới mở ra tờ thứ nhất, lập tức nhìn thấy nét mực nước màu xanh đậm, có lẽ là bút tích của người đàn ông người Anh kia, trên có viết: to-my-jeane...

Đường Khả Hinh nhìn về phía chữ tiếng Anh này, nội tâm không khỏi mềm mại, liền nhẹ lật ra notebook tờ thứ nhất, nhìn thấy chính là chi chít một đống tiếng Anh, cô mới à một tiếng, bất đắc dĩ nhìn về những chữ cái đang nhảy múa kia, không biết ngày tháng năm nào mình mới hiểu được đây, liền có chút buồn chán gấp lại, chủ ý ngẩng đầu, nhìn về phía bên trong gương khắc hoa văn của tủ quần áo cũ, xuất hiện một người mặc trang phục kỵ sĩ màu trắng , người đàn ông Anh quốc ấy, đang nhìn về phía mình trong gương, nở nụ cười ôn nhu mà mê người, hai tròng mắt màu nâu, tràn đầy dịu dàng...

"A ———————" Đường Khả Hinh a một tiếng, xoay người, nhìn về phía trước, sợ đến hồn phi phách tán kêu lên: "Ai,….Ai,….! ! !"

Không ai trả lời! !

Đường Khả Hinh trên trán toát mồ hôi lạnh, mở to mắt, ngẩng đầu nhìn toàn bộ không gian u ám trước mặt , hoàn toàn không có một chút thanh âm, vào giây phút này, cô cơ hồ có thể khẳng định chủ nhân phòng này, đã mất. Cô sợ đến sắc mặt trắng bệch, liều mạng vọt ra khỏi gian phòng, nhanh chân chạy lên cầu thang như bị ma đuổi , lao ra khỏi mặt đất, lúc này, mới phát hiện đại sảnh phòng ăn này một chút cũng không đáng sợ, một chút cũng không âm trầm . Cô sợ đến phát run ngồi trên mặt đất , hai mắt ngập tràn run rẩy sợ hãi ...

NIKY nhất thời kỳ quái đi về phía Đường Khả Hinh, kinh ngạc hỏi: "Hi? what' s-happen?"

Đường Khả Hinh không muốn nói chuyện, chỉ là lau đi mồ hôi mồ hôi lạnh trên trán, theo lối vào đi ra ngoài, đóng cửa lại, phanh một tiếng , đi ra khỏi phòng ăn cũ kỹ âm u này, sau đó nhìn thấy Bruce chính là đang ôm con mèo, cùng cậu nhóc một câu cũng không nói kia, ngồi ở bàn ăn ngoài cửa uống rượu Whisky, nhìn về phía trước mặt con sông cùng những cành liễu đang rũ xuống phất phơ trong gió. Cô nhìn bong lưng ông, liền một trận tức giận xông lên đi về phía trước, nhìn ông ta và nói: "Tell-me! ! ! ! who-are-you?"

Bruce ngẩng đầu, nhìn về phía Đường Khả Hinh, có chút kỳ quái nói: "Bruce!"

"No! ! !" Đường Khả Hinh không phải có ý này, nhanh chóng từ trong túi xách của mình lấy ra từ điển tiếng Anh, gõ từ “chức vị” bằng tiếng Trung, nhìn thấy mặt trên xuất hiện từ “position”!

Bruce nhìn về phía Đường Khả Hinh, hai mắt thâm thúy, xẹt qua một chút buồn chán, nói: "Manager..."

"Manager! !" Đường Khả Hinh nhìn về phía ông, chế nhạo kêu to lên: "Quản lý có thể tùy tiện uống rượu đỏ của phòng ăn sao?"

Bruce nhíu mày nhìn về phía cô, gọi: "WHAT?"

"You! !" Đường Khả Hinh không vui chỉ hướng chai rượu trong tay Bruce, tức giận kêu to: "You-you-can' t-drink-it! ! this-wine-is-restaurant! ! ! give-me! !" (ông không thể uống rượu trong phòng ăn, đưa cho tôi! ! )

Thằng nhóc kia thoáng cái đã nhào vào trong lòng lão đầu!

Bruce ôm chặt đứa nhỏ trong lòng, thoáng cái tức giận đứng lên, muốn đi vào...

"Ông không thể đi! ! !" Đường Khả Hinh bực mình chạy lên phía trước, cản trở Bruce, kêu to: "Ông là quản lý, lại chỉ biết uống rượu phòng ăn , không có làm việc! ! - "

Bruce nhất thời có chút ảo não nhìn về phía Đường Khả Hinh, hừ hừ một lúc lâu, mới cầm lên từ điển tiếng Anh trong tay Đường Khả Hinh, ở phía trên nhanh chóng đánh một đống tiếng Anh, chuyển thành tiếng Trung, rồi đưa cho cô .

Đường Khả Hinh ngây ngốc cầm lấy từ điển , nhìn thấy: Ba năm trước đây đã tới một người phục vụ rượu, hắn rất nhanh liền rời đi.

Cô ngẩng đầu, trầm mặc nhìn về phía Bruce.

Bruce nhìn cô một cái, lấy lại từ điển, ở phía trên lại gõ một đống tiếng Anh, xong đưa cho Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh kỳ quái nhận lấy, nhìn từ điển trong tay một hàng chữ tiếng Trung: Cô đi nhanh đi, ở đây không thích hợp cô, không có bất kỳ người nào có thể ở đây, tiếp nhận bất kỳ công việc gì, tôi và NIKY ở đây cho đến khi nào phòng ăn này hoàn toàn sụy đổ, tôi cũng sẽ rời đi.

Cô ngẩng đầu lên, trầm mặc nhìn về phía Bruce.

Bruce chẳng quan tâm xoay người, cùng cậu bé kia đi vào, miệng hát một khúc tiếng Anh… Thằng nhóc kia còn xoay xoay mông, trông thật đắc ý.

Đường Khả Hinh hai mắt chợt lóe, vốn nội tâm không kiên định, nghe thấy người này cư nhiên nói như vậy, cô bĩu môi, rất tức giận nói: "Đúng! Ở đây căn bản là không thích hợp với tôi! Đây là một nơi đáng sợ! ! Sao có thể kinh doanh? Sao có thể bán rượu được? Làm sao có thể chứ?"

Cô không nói hai lời, đáy lòng trở nên kiên định, cảm thấy cuộc đời có rất nhiều con đường muốn đi, thế nhưng con đường này, muốn đi được lại thực sự rất áp lực. Cô không nói nữa, liền vọt vào phòng ăn, kéo ra hai cái vali lớn nhỏ, bịch bịch ở trong phòng ăn, ba người yên tĩnh, con ngươi chăm chú nhìn theo. Cô kéo cái vali ngẩng mặt lên, nhanh chóng đi ra ngoài! !

NIKY thực sự rất tò mò chạy chậm ra, đứng ở cạnh cửa phòng ăn, ló đầu nhìn ra bên ngoài.

Đường Khả Hinh thở phì phò , kéo cái vali, đi nhanh dọc theo con đường ẩm ướt, một câu lại một câu nói: "Tôi hiện tại trở về nước! Tôi cũng không tin tôi chinh phục không được cái phòng ăn này, chả nhẽ tôi lại để cho thiên hạ xem thường mình sao? Không, Không. Tôi chính là không muốn như vậy! ! Tôi chính là không muốn! ! Tôi muốn tự chọn cho mình một cách sống theo ý mình! !"

Cô kéo cái vali, đã bị phủ một lớp sương mù, vừa muốn đi lên cầu nhỏ, lại nhìn thấy một người ngoại quốc trẻ tuổi, mặc áo lông màu lam nhạt, âu phục màu trắng, tay cầm cây dù, cúi đầu nhìn sách giáo khoa, hai tròng mắt kia trầm tĩnh cùng chuyên chú, hắn có lẽ đến từ một nơi nào đó trên thế giới, là một nhân tài xuất sắc,…. hai mắt cô chợt lóe, nói câu: "Tôi chính là người bình thường! ! Tôi không xứng ở cái chỗ này!"

Sau đó cô lại tiếp tục kéo vali, đi lên , đứng ở giữa cầu , sắc mặt đột nhiên bình tĩnh trở lại, trong đầu không tự chủ thoáng qua khuôn mặt mình lúc bị hủy, trốn trong nhà kho ẩm ướt, ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa chiếu vào những tia nắng mai, khi đó, chính mình mỗi ngày nhìn về phía ánh sáng kia muốn bắt lấy nó, lúc nào, cũng muốn đối diện trực tiếp với ánh mặt trời. Không muốn người khác sợ hãi nhìn mình với ánh mắt quái dị?

Đường Khả Hinh đứng ở trên cây cầu nhỏ, hai tròng mắt thâm trầm nhìn về phía con sông yên tĩnh, phản chiếu hình ảnh của chính mình, khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt to, đôi môi nho nhỏ... Đây là thượng đế ban cho mình lễ vật….. Hai mắt của cô lại phủ mờ một tầng hơi nước, quay đầu, nhìn về phía phòng ăn cũ kĩ kia, không có lấy một chút hi vọng, đáy lòng cô như bị một tảng đá đè nặng, vậy mà khoảnh khắc ấy thời gian như ngừng lại , đúng vậy, giây phút này, cái gì cũng không có... Trống rỗng ... Không thể để trận đấu này như vậy được, không thể trở lại như vậy được! ! Nếu trở lại như thế ta mới chân chính là thua! ! Quản cái khỉ gì nó là cái phòng ăn nào! ! Ta muốn cho nó ở trong tay ta sống lại! ! Ta phải thắng được chính ta, lúc này mới gọi là chiến thắng! !

Đường Khả Hinh ánh mắt sáng ngời, đột nhiên kéo mạnh hai cái vali của mình, bước nhanh đi trở về phòng ăn, phịch một tiếng ở cửa, vứt xuống hai cái vali, giống

như một chiến sĩ anh dũng, bắt đầu chiến đấu nhìn về phía trong phòng ăn một nam một nữ cùng một đứa trẻ!

Bruce và NIKY ngồi cùng một chỗ, kỳ quái nhìn về phía Đường Khả Hinh.

"Chính tôi dựa vào mình có thể đi. Nhưng các ngươi dựa vào cái gì mà có thể đi?" Đường Khả Hinh hai mắt nóng lên, nói xong câu đó, đột nhiên đi vào, không nói hai lời, liền lôi hơn mười cái khăn bàn, rầm rầm lôi ra, trong lúc bụi bay đầy trời, toan ném ra bên ngoài phòng ăn! !

"Hey!" Bruce nhìn về phía Đường Khả Hinh sợ hãi kêu lên!

Đường Khả Hinh hai mắt kiên định, cắn chặt răng, đầu đầy mồ hôi kéo khăn ăn cơm một bên ném ra bên ngoài, một bên quay đầu, nhìn về phía trong quầy bar, đoán chừng là phòng bếp, cô không nói hai lời, liền đi vào, quả nhiên là phòng bếp, cô đi vào trong, chính là chỗ rửa bát, có thật nhiều thật nhiều chậu rửa bát đĩa thật lớn, cô không nói lời nào, nghiến răng sắn ống tay áo, đem hai chậu kéo tới bên ngoài phòng ăn ...

NIKY thấy kì lạ liền chạy đến, nhìn về phía cô gái vóc người nhỏ nhắn xinh xắn , đem chậu đặt ở trên mặt thảm, sau đó đi vào quầy bar, đem thật nhiều thật nhiều ly thủy tinh, toàn bộ chuyển ra, đặt ở trong chậu, sau lại chạy vào sảnh ăn, không biết từ chỗ nào, kéo ra một cái ấm nước cực lớn, từ trong phòng bếp , nước sôi toàn bộ rót vào giữa chậu nước ...

Bruce cùng NIKY mắt trừng trừng miệng há to ngây ngốc nhìn về phía Đường Khả Hinh cứ như vậy, ngồi xổm mơ màng giữa cơn mưa bay, một bên che dù, một bên đem cái chén ngâm ở trong nước, cậu bé đột nhiên đi ra ngoài, giúp Đường Khả Hinh che dù.

NIKY cũng không khỏi đi vào phòng tắm phía sau phòng ăn, lấy ra quần áo phục vụ , đi ra ngoài...

"Cảm ơn! !" Đường Khả Hinh thoáng cái tiếp nhận giặt quần áo phục vụ, sau khi bỏ cái chén xuống, lại cởi áo khoác, cởi giày, xắn ống quần, đầu đầy mồ hôi lại đem một chậu khác đổ đầy nước, ném một cái khăn trải bàn vào bên trong, một đôi bàn tay nhỏ bé kiên cường, cho vào trong nước , cũng không sợ lạnh mà chà xát, khuấy đảo làm nổi lên thật nhiều thật nhiều bọt nước! !

"Girl..." Bruce thật không thể tin nổi đi về phía Đường Khả Hinh, vừa muốn gọi cô.

Đường Khả Hinh không có để ý đến ông ta, mà một mình rửa chén, lại giặt khăn trải bàn, nhớ tới Vitas đã nói một câu nói: Trên con đường thành công, những suy nghĩ khác đều là dư thừa! ! Hai mắt cô chợt lóe, lại cắn răng sống chết liều mạng giặt cho sạch sẽ khăn trải bàn! !

NIKY nhìn không được, liền cũng đi vào gian phòng, thay ra quần áo thể thao, đi tới trước mặt cô, giúp cô giặt khăn trải bàn.

Đường Khả Hinh ngẩng đầu, nhìn về phía NIKY, cảm kích cười, tiếp tục vo vo khăn trải bàn.

Bruce đứng ở một bên, nhìn về phía cô gái nhỏ này, dáng người nhỏ bé, cư nhiên ý chí lại thật kiên định, tràn đầy năng lượng để làm việc, trên mặt ông hiện lên vẻ lười biếng cùng một chút hồng hồng, miệng khẽ nhếch lên.

Thời tiết London, tựa như một cô thiếu nữ nhỏ, nói dừng là dừng , sau đó lại cùng gió xuân mang hy vọng bay tới, kéo theo những tia sáng rực rỡ.

Đường Khả Hinh dùng mấy tiếng đồng hồ vật lộn, rốt cuộc đem khăn trải bàn màu tím sậm giặt sạch sẽ, cô ngồi trước chậu, ngẩng đầu nhìn về phía Bruce và NIKY đã theo chính mình phân phó, liền ở trước hai cây nhỏ tại phòng ăn, kéo ra một thanh sắt, một bên vừa kéo một bên vừa cười ha ha, cô cũng cười rộ lên, đem khăn trải bàn đã giặt sạch, để cho bọn họ mang đi phơi, chính mình lại đi đun nước nóng, đem những ly thủy tinh vừa rửa sạch sẽ xong trần qua một lần.

Trong lúc đun nước, Đường Khả Hinh đã lấy cái chổi, quét đi bụi bẩn đầy trên mặt đất, lại trong lúc quét bụi, phát hiện đằng sau quầy bar, có thật nhiều tấm ván gỗ, ước chừng dài khoảng cánh tay, cô nghĩ nghĩ, liền ném cái chổi, đi ra ngoài, nói với Bruce: "Hi! !"

"YES?" Bruce đang kéo lưới sắt, nhìn về phía Đường Khả Hinh cười rộ lên, kỳ thực bất luận là ai cũng đều muốn mình tràn đầy sức sống! !

"Come-on!" Đường Khả Hinh thoáng cái kéo Bruce đi vào phòng ăn, sau đó chính cô ôm lấy tấm ván gỗ, vất ở cạnh cửa, rồi cầm lên một cái cuốc thấp ở bên cạnh phòng ăn, ở trước cửa nhà hàng cuốc được vài cái, mới nhìn Bruce, sốt ruột nói: "Từ nơi này đến cây cầu kia, ông cuốc đất làm cỏ cho tôi!"

Bruce vốn chính là một lão đầu lười biếng, nhìn về phía Đường Khả Hinh nhíu mày không hiểu hỏi: "WHAT?"

Đường Khả Hinh mắt nhìn về phía bộ dáng kia của Bruce, lại cắn răng cầm lên cái cuốc, ở trước cửa nhà hàng, làm một con đường nhỏ, sau đó đặt những tấm ván gỗ lên ...

Ý của cô là muốn đào ra một đường nhỏ, theo nhà hàng này nối thẳng về phía trước cây cầu.

"À..." Bruce hiểu, thế nhưng ông chính là không muốn làm.

Đường Khả Hinh trừng mắt, tức khắc tiến lên, khuôn mặt tức giận chỉ vào trước ngực Bruce nói: "You-you-you-drink-wine! ! the-wine-is-restaurant! !" (ông, ông, ông uống rượu chính là rượu của nhà hàng ! ! ! )

Bruce khó xử nhìn về phía cô!

"Now! ! Do-it!" Đường Khả Hinh đột nhiên phát hiện vốn tiếng Anh của mình tăng lên rất nhiều! !

"OK!" Bruce không có cách nào, chỉ phải cầm cái cuốc lên, nghe lời của cô, từ từ mà xử lý bãi cỏ kia.

Đường Khả Hinh thần sắc nghiêm túc nhìn về phía Bruce nghe lời, cô không nhịn được cười một tiếng, thật nhanh chạy vào phòng ăn, đem nó coi như là nhà của mình vậy, đem nước nóng ra, rửa sạch hai chậu lớn,…… lúc này, đã là buổi chiều, cô vội vàng đem toàn bộ phòng ăn quét một lần, kéo xuống rèm cửa sổ cho NIKY tiếp tục vò sạch, tự mình lấy nước, đem nước té vào toàn bộ phòng ăn, dùng cái chổi không ngừng xoạt xoạt lau dọn, một bên vừa lau một bên mồ hôi chảy đầm đìa!

Bên ngoài phòng ăn truyền đến đến tiếng cười thoải mái và nhiệt tình của Bruce và NIKY. NIKY vốn là nô lệ , bị người Anh mua, sau đó cô chạy trốn , vẫn trốn đến phòng ăn này, cùng Bruce ngoài ý muốn…..cùng cháu ngoại ở chung một chỗ, chờ nhà hàng này phá sản, sẽ cùng nhau rời đi, những ngày qua sống thật không có một chút ý nghĩa nào, may mắn cho tới khi người con gái Trung Quốc ấy tới, đem nhiệt tình của cô, đổi lấy nụ cười cùng sức sống căng tràn trong họ.

Đường Khả Hinh mệt lừ thở dốc, nhưng vẫn là chịu không nổi một nơi không sạch sẽ, rửa xong mới mang nước tới quầy bar, cô phát hiện ra phòng ăn này từng là nơi vô cùng được hoan nghênh, bởi vì những ly thủy tinh nơi đây vẫn còn lưu lại những dấu vết hết sức rõ ràng! !

Cậu bé nghe Khả Hinh dặn dò, bò lên cửa sổ lau chùi, dù ông nội cậu đi tới, cũng không cho can thiệp!

"NO! ! Let-he-do-it! !" Đường Khả Hinh một bên lau dọn quầy bar, một bên nhìn về phía Bruce, tức giận nói: "Ông nhất định phải để cho nó làm việc! Nếu như không làm như thế, nó khả năng một đời cũng sẽ không nói! Ông không có nhìn thấy nó rất vui vẻ sao?"

Bruce không hiểu lắm lời cô nói, nhưng vẫn là buông tay, để cho cháu trai tiếp tục làm việc.

Đường Khả Hinh một bên lau chùi quầy bar, một bên nhìn về phía gian phòng ăn, cả không gian như bừng sáng, bàn ghế sạch sẽ , sàn nhà bóng loáng , bệ cửa sổ cũng gọn gàng , quầy bar rất nhanh cũng liền sạch sẽ , cô đột nhiên cười, hai mắt lại lóe lên sự kiên nghị nói: "Tôi nhất định phải biến nơi đây thành BULING BULING ! !"

Trung Quốc, phòng quản lý rượu.

Vitas ngồi ở trước bàn làm việc, nghe báo cáo được truyền đến từ Anh quốc, tiếng gõ cửa vang lên, Laurence đi tới, mỉm cười nói: "Vitas, hai tuyển thủ thi đấu lần này đã tới.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.