Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 551: Thiếu nợ một nụ hôn



Giai Giai mỉm cười đi tới trước bàn ăn, cầm ly cocktail lên đưa cho Đường Khả Hinh nói: "Anh ấy đối với tất cả mọi người đều thờ ơ như vậy, thế nhưng lại thật sự ghi nhớ từng người ở trong lòng. Nhưng vào thời điểm lúc người kia cần nhất, anh ấy lại đem lòng thành của mình xuất hiện vô cùng đúng lúc.

Đường Khả Hinh vô cùng kinh ngạc khi Giai Giai thật sự có thể hiểu rõ Trang Hạo Nhiên đến vậy.

Giai Giai quay mặt, khuôn mặt bộc lộ vài phần hiểu ý tươi cười, đưa ly rượu cho Đường Khả Hinh.

Đường Khả Hinh vừa nhìn cô vừa nhận lấy ly rượu...

Giai Giai cũng nâng lên một ly Hỏa Liệt Điểu, giơ lên trước mặt, lắc nhẹ chiếc ly trong suốt, nhìn chất lỏng màu đỏ thẫm bên trong , cười nói: "Hạo Nhiên thích uống Hỏa Liệt Điểu nhất, anh ấy rất thích những thứ mới mẻ, ghét nhất không khí trầm lặng."

Hai tròng mắt Đường Khả Hinh lấp lánh, nâng ly rượu, không biết nói gì.

"Ngồi đi..." Giai Giai tao nhã cùng Đường Khả Hinh, ngồi trên ghế sô pha bên cạnh bể bơi, cách ba chiếc piano trước mặt, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên đang nhiệt tình tươi cười cùng bạn bè, không biết đang nói đến chuyện thú vị gì, cô cũng khẽ mỉm cười.

Đường Khả Hinh lặng lẽ nhìn Giai Giai, dường như có thể thấy trong đôi mắt kia của cô, có biết bao nhiêu thâm tình.

"Cô và Hạo Nhiên quen biết nhau đã bao lâu rồi?" Giai Giai vô cùng nhẹ nhàng mà ôn nhu nhìn Đường Khả Hinh, dường như chỉ sợ hù dọa đến cô.

"Ách... Là hơn nửa năm..." Đường Khả Hinh cười nói.

Giai Giai trầm mặc một lúc, mới gật đầu, cười cười vỗ cánh tay của cô nói: "Cứ từ từ tìm hiểu."

Đường Khả Hinh nghe được lời nói khó hiểu này, liền lập tức khẩn trương giải thích : " Chị đừng có hiểu lầm, chúng tôi không phải quan hệ đó….anh ấy….chỉ thích những người lớn tuổi hơn mình."

Cô sững sờ nhìn về phía Giai Giai.

Giai Giai không nhịn được cười rộ lên nói: "Nhìn thấy những người hơn tuổi mình liền thích phải không?"

"... ... ..." Đường Khả Hinh không dám nói gì.

"Cô hiểu lầm rồi." Giai Giai nhịn không được cười rộ lên nói: " Trong cuộc đời của anh ấy, có thể thật lòng nói thích một người, cũng chỉ có một mình tôi..."

"Đúng vậy, anh ấy còn để ảnh của chị ở trong ví" Đường Khả Hinh nhìn Giai Giai, cười nói.

Giai Giai nghe xong, chỉ lạnh nhạt cười, nói: "Trong cuộc đời của tôi, có thể xuất hiện người đàn ông như anh ấy, cũng là may mắn của tôi."

Đường Khả Hinh nghe vậy, nhìn thật sâu nhìn về phía cô, không nhịn được nói: "Cô vẫn còn yêu anh ấy?"

Giai Giai nghe lời này, quay đầu lại nhìn Đường Khả Hinh, đôi mắt hiện ra vẻ trưởng thành mà lý trí, cười nói: "Có một số yêu thương, nói ra, không nhất định là thật, có một số yêu thương , để dưới tận đáy lòng, trái lại càng thêm sâu sắc.."

Đường Khả Hinh lặng lẽ nhìn cô.

"Tôi đã qua cái tuổi nói những lời yêu đương." Giai Giai quay mặt sang, yếu ớt nhìn về phía Trang Hạo Nhiên đang đứng ở giữa những người bạn, cười nói về những chuyện thú vị ở trường học, mỉm cười nói: " Thời gian quen biết Hạo Nhiên, tôi đã hơn ba mươi tuổi, một người lúc nào cũng công việc, một người luôn chỉ biết vẽ tranh, một người vào đêm

khuya, cầm hộp cơm, ngồi xổm trước những tác phẩm của mình, lặng lẽ ăn... Tôi thật không nghĩ đến, ngày đó đột nhiên chợt có ý nghĩ muốn đi xe đạp, lúc đi dạo qua sông Cam, ở khúc rẽ đột nhiên đụng phải Hạo Nhiên... Một khắc kia, anh ấy liền ngơ ngác ngã xuống đất, nhìn tôi một lúc lâu mà không nói lời nào..."

Giai Giai không nhịn được cười rộ lên.

Đường Khả Hinh cũng cười theo.

"Tôi thật sự không hiểu, giữa chúng tôi sao có thể yêu nhau, thế nhưng buổi tối diễn ra trận chung kết Worlcup, chúng tôi cùng nhau uống rượu, liền vui vẻ ở bên nhau.." Giai Giai nói xong lời này, lại không thể đợi được nhìn về phía Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên vẫn như cũ, đứng trong đám người, nói chuyện phiếm.

"Cô không thể nào biết được, tại sao anh ấy có thể hiểu biết nhiều như thế? Thiên văn địa lý, am hiểu chuyện đời từ xưa đến nay, thông thạo bảy thứ tiếng, biết kiếm thuật, yêu vận động, dường như trong thế giới của anh ấy vô cùng vui vẻ, không có gì để tiếc nuối, không có lúc nào là không tốt..." Giai Giai khen ngợi cười nói: "Ở cùng một chỗ với anh ấy, cô vĩnh viễn không có thắc mắc gì, anh ấy là diễn thuyết gia thành công nhất, thuyết phục được cô làm nhiều việc, giống như tôi cũng dần dần ăn cơm đúng giờ, thỉnh thoảng có thời gian, khi mất đi linh cảm lúc vẽ tranh, tôi cũng từ bỏ thuốc lá, thậm chí có lúc, anh ấy để tôi ngồi phía trước xe đạp, chở tôi đi vòng quanh Cambridge ."

Đường Khả Hinh nghe xong lời này, không hiểu sao trái tim đột nhiên nhói lên một cái. !

" Cảm nhận về cuộc sống lúc đó, thật tốt đẹp.." Giai Giai hồi tưởng lại những sự việc trong quá khứ, yếu ớt nói: "Dường như mỗi giây phút đều không bỏ phí, chúng tôi cùng chung suy nghĩ, học theo anh ấy cảm nhận cuộc sống, quan tâm đến những món ăn ngon, thậm chí cùng nắm tay nhau nghiêm túc nói chuyện yêu đương."

Ánh mắt cô trở nên sâu xa.

Đường Khả Hinh dường như cảm nhận được, nhìn về phía cô.

Dường như Giai Giai lại nặng nề chìm đắm trong những suy nghĩ, mang theo vài phần buồn phiền nói: "Thế nhưng... Dần dần tôi bỏ bê những tác phẩm của mình, mỗi ngày đều ở cùng một chỗ với anh ấy, vô cùng nồng nhiệt, cho đến một ngày, tôi phát hiện ra các tác phẩm của mình không có gì đặc sắc , nó quá yên bình, quá hạnh phúc, nó mất đi sự đặc biệt, tôi nhìn thật sâu vào tác phẩm của mình nhưng một khắc kia tôi không hề tiếc nuối, bởi vì tôi có Trang Hạo Nhiên.. Cho đến một ngày, khi chúng tôi ở bên nhau, bắt đầu nghe thấy một số lời đồn đại không hay, có liên quan đến tuổi tác, có liên quan đến mẹ đẻ của tôi là kỹ nữ, có liên quan đến gia đình của tôi... Tất cả những điều này, làm cho tôi vô cùng sợ hãi, tôi nghĩ nếu như đến một ngày, tôi tuổi già sức yếu nhan sắc suy tàn, Hạo Nhiên sẽ bỏ rơi tôi thì biết phải làm sao? Vậy tôi còn lại cái gì? Cả đời này, trong thế giới của tôi chỉ có vẽ tranh, chỉ có vẽ tranh, mới chính là tôn nghiêm của tôi. Tôi bắt đầu nhớ về tác phẩm huy hoàng trong quá khứ, tôi bắt đầu cảm thấy việc vứt bỏ mơ ước và thành công của mình chỉ vì tình yêu, thật sự là ngu ngốc. Một người phụ nữ sao có thể từ bỏ mơ ước của mình? Quá ngốc ..."

Đường Khả Hinh khẩn trương nhìn cô.

"Có phải tôi rất ngốc không?" Giai Giai đột nhiên quay đầu nhìn Đường Khả Hinh, mỉm cười hỏi.

"A?" Đường Khả Hinh mông lung nhìn Giai Giai.

"Tôi rất ngốc có phải không?" Giai Giai kiềm chế đợt sóng dưới đáy lòng, nhìn về phía Đường Khả Hinh, nói: "Có được Hạo Nhiên liền vứt bỏ ước mơ của mình, thật là ngốc phải không?"

"Ách..." Đường Khả Hinh không biết trả lời thế nào.

Giai Giai lại yếu ớt nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, anh và bạn bè cùng nhau đi vào trong biệt thự, tác phong nhanh nhẹn như vậy, đối với người khác vô cùng nhiệt tình, cô đột nhiên cười rộ lên, nói: "Đúng vậy, tôi thật sự rất ngốc mà, tôi và anh ấy đã chia tay hơn nửa năm, khi gặp lại, anh ấy vẫn đối xử với tôi vô cùng tốt. Cùng với bạn bè mấy năm

không gặp, anh ấy có thể tạm thời không quan tậm cô, cùng nói chuyện với bạn bè…Tôi sao có thể không tin tưởng người đàn ông này chứ?"

Đường Khả Hinh sững sờ nhìn Giai Giai.

Giai Giai lặng lẽ ngồi trên sô pha, trước mắt đã không nhìn thấy Hạo Nhiên, yếu ớt nói: " Buổi tối ngày đầu tiên chúng tôi chia tay, tôi đem những đồ ăn sẵn cùng với tiền để dưới gối, còn có điện thoại di động, toàn bộ đặt trước mặt mình, nhìn thật sâu, sau đó dùng sự đau khổ sau khi chia tay này, kích thích bản thân tạo ra tác phẩm đầu tiên sau khi chia tay, tôi có được thành công, một khắc lúc tôi nhận được giải thưởng, tôi mới thực sự hiểu ra, tôi lại có thể... Tôi đã lợi dụng sự đau khổ trong tình yêu của chúng tôi để vẽ ra tác phẩm! Một khắc đó, tôi đã lợi dụng tình yêu, lợi dụng Hạo Nhiên..."

Đường Khả Hinh giật mình nhìn về phía Giai Giai, bởi vì chuyện này cô chưa từng nghe Trang Hạo Nhiên nói đến!

Đôi mắt Giai Giai rưng rưng nhìn Đường Khả Hinh, gương mặt cười đến run rẩy, mang theo một chút chán nản cùng bất đắc dĩ nói: "Từ lúc đó, tôi rơi vào trong thế giới của tôi, lợi dụng sự đau khổ trong tình yêu này, sang tạo ra rất nhiều tác phẩm đáng kinh ngạc...Cho đến một ngày, ở trong đêm khuya yên tĩnh, dạ dày của tôi vô cùng khó chịu, quay qua quay lại ở trên giường, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, tôi hiểu rõ nếu không gọi được người đến cứu mình, có khả năng tôi sẽ chết. Tôi sợ hãi kéo lê thân thể đau nhức của mình muốn gọi điện thoại cầu cứu, nhưng thời khắc tôi kéo ngăn tủ ra, nhìn thấy bên trong có rất nhiều thuốc đau dạ dày, thuốc cảm cúm…đột nhiên tôi bình tĩnh lại, bởi vì tôi biết anh ấy đã dùng sự tỉnh táo cuối cùng trong tình yêu của mình, cứu sống tôi.."

Đường Khả Hinh lặng lẽ nhìn cô.

Giai Giai nói xong lời cuối cùng, bất đắc dĩ thở dài, ngẩng mặt lên, hai mắt đã ngấn lệ, cười nói: "Khoảng thời gian trước, tôi luôn mang bức tranh lúc vẽ cùng Hạo Nhiên ra ngắm, ánh mặt trời rực rõ, xa xa là cánh đồng lúa, có một bóng đen ở phương xa, tôi đã ngắm bức tranh đó thật lâu, rốt cuộc mới hiểu được .. Thật ra đó cũng là một bức vẽ hư cấu, chỉ tiếc là tôi không hiểu... Tôi không hiểu cảm giác hạnh phúc này..."

"Nếu như thời gian có thể trở lại, cô vẫn lựa chọn như thế sao?" Đường Khả Hinh nhìn về phía Giai Giai hỏi.

Giai Giai có chút kỳ quái nhìn về phía cô, cười nói: "Tại sao cô lại hỏi như vậy?"

"A?" Đường Khả Hinh không hiểu nhìn Giai Giai.

"Cuộc sống này không có chữ nếu, đối mặt với sự lựa chọn của mình, phải dũng cảm chịu trách nhiệm, không được oán trách hay hối tiếc. Chuyện của tôi và Hạo Nhiên đều đã qua nhưng chúng tôi vẫn là những người bạn tốt nhất.Tình yêu đã ra đi, nếu bắt nó quay trở lại, giống như kéo một bao cát, bởi vì luôn lo lắng bất an, sợ hãi quá mức mà nó sẽ rơi rớt nhanh hơn, ngược lại nếu đem những thứ tốt đẹp cuối cùng, thay vì toàn bộ đều coi thườn, không bằng làm những người bạn tốt nhất của nhau, vào lúc đêm khuya thanh vắng, gọi một cuộc điện thoại, cùng nhau chia sẻ… »Giai Giai mỉm cười nói.

Đường Khả Hinh kinh ngạc nhìn về phía Giai Giai, không thể tưởng ra cô là một người can đảm như vậy.

"Hạo Nhiên cũng như vậy, anh ấy hiểu rõ sự lựa chọn của tôi, tôn trọng sự lựa chọn của tôi. Anh ấy biết trong cuộc sống của tôi, mơ ước của tôi quan trọng hơn tất cả mọi thứ. Anh ấy chia tay rất tự nhiên, không để lại trong cuộc sống của tôi một chút rắc rối nào, để cho tôi ích kỉ, yên tâm lựa chọn rút lui khỏi tình yêu này, toàn tâm toàn ý đối với những tác phẩm của mình." Giai Giai cảm kích cười rộ lên, lại yếu ớt nói: "Mặc dù có lúc, thỉnh thoảng khi đi qua cửa hàng bánh ngọt, muốn mua cho anh ấy chiếc bánh mà anh ấy thích ăn nhất, nhanh chóng đem tới cho anh ấy, thế nhưng tôi biết, tình yêu của tôi không đủ, tôi sẽ phải buông tay. Chỉ có khi tôi buông tay, mới có thể tác thành cho hạnh phúc tương lai của anh ấy."

Đôi mắt Đường Khả Hinh đột nhiên kích động, run rẩy ngấn lệ.

"Khả Hinh..." Đột nhiên Giai Giai chân thành vươn tay, vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô, mỉm cười nói: "Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô, tôi liền thích cô . Cô biết tại sao không?

Đường Khả Hinh ngẩng đầu, nhìn Giai Giai.

Giai Giai nhìn thật sâu vào ánh mắt lương thiện kia, xúc động cười thật tươi nói: "Bởi vì cô có một đôi mắt rất lương thiện, khi cô phục vụ rượu, tôi cảm nhận được sâu sắc sự ấm áp đó, nó làm thấm ướt tâm hồn tôi, tựa như Hạo Nhiên khi đó. Cho dù sau này hai người vẫn chỉ là bạn tốt, hay có thể tiến thêm một bước, tôi đều nguyện ý chia sẻ bí mật nhỏ này với cô..."

"Cái gì?" Đường Khả Hinh nghe xong, tò mò hỏi.

Giai Giai ôn nhu cười một lúc, mới nói: "Anh ấy cảm thấy tình yêu của tôi không đủ, thế nhưng mặc dù anh ấy vô cùng quan tâm đến tôi, tôi vẫn cảm thấy anh ấy vẫn thiếu thứ gì đó..."

"Cái gì?" Đường Khả Hinh ngây ngốc hỏi.

Giai Giai có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn cười nói: "Thời gian chúng tôi ở bên nhau, tôi cảm thấy anh ấy dường như đã từng thiếu nợ một người phụ nữ nào đó một nụ hôn". Đường Khả Hinh chớp mắt, không hiểu.

Giai Giai lặng lẽ nhìn Đường Khả Hinh một lúc lâu, cười nói: "Không hiểu sao?"

Đường Khả Hinh nhìn cô, ngây ngốc lắc đầu.

"Vậy thôi đi , có thể sau này cô sẽ rõ..." Giai Giai mỉm cười đứng dậy, đi về phía đầu bàn bên kia, lại đổi một ly Hỏa Liệt Điểu mới. Cuối cùng vào lúc này, cô vẫn làm những việc mà Hạo Nhiên thích, đơn giản là muốn giữ lại cho anh một chút tôn kính và quý trọng cuối cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.