Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 553: Dự đoán cuộc đời



"Nghe chị Giai Giai nói, anh đã từng thiếu nợ cô gái nào đó một nụ hôn sao? Anh cũng đã từng... Vì một đoạn tình cảm, mà nhớ đến tận bây giờ?" Đường Khả Hinh khó tin nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên im lặng nhìn cô một lúc, mới cười khổ nói: "Ở trong mắt em, anh tự do phóng khoáng, vì vậy mà không đủ yêu thương sâu sắc sao?"

Đường Khả Hinh nước mắt lấp lánh hiện ra, thu lại bi thương, nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên nhìn ánh mắt của cô, đoán được suy nghĩ này, đột nhiên cười, nặng nề thở hổn hển, ngồi dậy, nhìn cảnh hồ phía trước, dập dờn ánh sáng, những gợn sóng xanh lay động, đôi mắt anh sáng ngời,ánh mắt thoáng qua tia mơ màng nhớ lại, nói: "Đó là chuyện từ rất nhiều năm trước, bây giờ nhớ lại có đôi khi mơ hồ giống như một giấc mộng, nhưng anh vẫn không thể nào quên được, anh ôm cô ấy giữa một con hẻm tăm tối, lúc hôn lên môi cô ấy, nếm được mùi máu tươi kia, loại cảm giác này giống như ranh giới giữa sự sống và cái chết, hết sức đáng tiếc chạm vào cuộc sống của anh..."

Anh đột nhiên quay đầu, nhìn Đường Khả Hinh, bỗng cười nói: "Bắt đầu từ đoạn ký ức kia, anh mỗi lần cùng người phụ nữ khác hôn môi, cuối cùng vẫn sẽ ngừng lại,.. Thậm chí không có cách nào tiếp tục được..."

Đường Khả Hinh sửng sốt nhìn anh, không khỏi chủ động nhớ tới mình cùng anh...

Trang Hạo Nhiên cũng nghĩ đến vấn đề này, khẽ ho hai cái khụ khụ, có chút lúng túng cười rộ lên nói: "Có lẽ là với em không đề phòng, chưa từng nghĩ muốn hôn em, cho nên cứ như vậy mà trực tiếp hôn..."

Đường Khả Hinh không lên tiếng, những gợn sóng xanh biếc dập dờn phản chiếu hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dường như trong đêm tối tĩnh mịch , vẫn xinh đẹp đến vậy.

Trang Hạo Nhiên quay đầu, nhìn Đường Khả Hinh ngọt ngào nghiêng mặt, còn có đôi mắt to mơ mộng, anh đột nhiên cười nói: "Có đôi khi rất kỳ quái, dáng vẻ của em rất giống với cô gái trong bóng đêm ấy của anh..."

"Cô gái trong bóng đêm của anh?" Đường Khả Hinh muốn làm dịu bầu không khí một chút, nhẹ nhàng cười rộ lên nói: "Thật không biết xấu hổ! Làm sao anh biết cô ấy sẽ là của anh?"

"Cô ấy chính là của anh !" Trang Hạo Nhiên nhanh chóng cười nói.

"Anh thậm chí ngay cả tên cô ấy cũng không biết là gì? Còn dám nói là của anh? Chậc!" Đường Khả Hinh hai chân nhẹ đá bọt nước trên mặt hồ bơi, tay nâng ly Margaux, nhẹ nhàng nếm thử một hớp, sau khi tỉnh táo lại, mới phát hiện Trang Hạo Nhiên chọn cho mình loại rượu này, là một loại rượu mạnh mẽ, tao nhã mà ôn hòa, không quá dữ dội điên cuồng... Anh muốn mượn dịch rượu an ủi mình.

Trang Hạo Nhiên hai tay nhẹ chống mặt đất, hơi thu lại đôi chân, mỉm cười nhìn xa xăm về một góc tối, nói: "Cho nên anh nói đó là một loại cảm giác rất kỳ quái, anh cùng với cô ấy đêm hôm đó gắt gao ôm cùng một chỗ, cảm giác tim đập lúc đó, theo anh rất nhiều năm, cô ấy với anh, tồn tại giống như một nữ thần trong lòng anh."

Hai mắt Đường Khả Hinh mạnh mẽ chớp lóe, tim không hiểu sao đau xót, cô nghe chuyện của anh cùng Giai Giai, một chút cũng không hâm mộ, thế nhưng lúc này, cô lại phát hiện mình đang ghen, cô đang ghen, bởi vì việc hai người không có tình yêu, nhưng Trang Hạo Nhiên vẫn thương yêu mình như tâm can bảo bối, loại cảm giác này sinh ra, dù sao vẫn làm cho cô cảm giác mình là một người vô cùng đặc biệt trong cuộc sống của anh...

"Em làm sao vậy?" Trang Hạo Nhiên phát hiện sắc mặt cô có gì đó không đúng, liền quay đầu nhìn cô.

Đường Khả Hinh quay mặt sang nhìn Trang Hạo Nhiên, hai mắt đột nhiên thoáng qua vài tia nghi ngờ và để ý cười nói: "Nếu có một ngày, em cũng giống như cô ấy cứ như vậy rời khỏi anh, anh có nghĩ đến em giống như anh nghĩ về cô ấy hay không?”

Trang Hạo Nhiên không lên tiếng, im lặng nhìn cô.

"Có sao?" Đường Khả Hinh tối nay dường như thật sự uống nhiều hơn bình thường, hai tròng mắt hiện lên một chút gấp gáp nhìn anh.

"Đường Khả Hinh..." Trang Hạo Nhiên đột nhiên mỉm cười, nhẹ nhàng nói với cô: "Em biết không? Lúc em ở London nước Anh, trong nháy mắt liền biến mất, anh bị người ta lừa đến Pháp tìm em ba tháng..."

Đường Khả Hinh kinh ngạc nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên thật sâu nhìn cô, mỉm cười nói: "Nếu như đối với Giai Giai, anh vẫn là yêu thích , thích, cũng giống như cô ấy, tồn tại giống như giấc mộng , thế nhưng em ở trong lòng anh, không có quá nhiều ấn tượng, những vẫn khiến anh nhớ thương nhất ... Lo lắng nhất ..."

Đường Khả Hinh hai mắt đỏ bừng, nghẹn ngào nhìn anh.

"Loại cảm giác này..." Trang Hạo Nhiên lại di chuyển tầm mắt, nhìn về phía trước, dường như tìm được một truyền thuyết xa xôi, chậm rãi nói: "Loại cảm giác này, là bẩm sinh, giống như em nói, em là hoa nho, còn anh là rượu nho, cuộc sống dự báo chúng ta nhất định sẽ xa cách, cho nên... Anh mới có thể lo lắng đến như vậy..."

Đường Khả Hinh không hiểu rơi lệ, đột nhiên tim cảm thấy đau, nghẹn ngào nói: "Anh nói vậy là có ý gì?"

Trang Hạo Nhiên có lẽ tối nay cũng say, quay đầu nhìn Đường Khả Hinh, đột nhiên kèm theo một chút cay đắng, nói: "Những người phụ nữ bên cạnh anh đều như hoa như ngọc, kỳ thực cũng không có một chút sánh bằng Khả Hinh của anh, em đến làm cho cuộc sống của anh thêm sôi trào mãnh liệt..."

Đường Khả Hinh kinh ngạc nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên hai mắt hiện lên vài phần đau lòng, vươn tay nhẹ vỗ về chơi đùa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, lại yếu ớt nói: "Lúc em đối mặt với rượu đỏ, quả thực rất xinh đẹp, đôi mắt thật to , lấp lánh ... Lúc cười rộ lên, rất ngọt ngào, rất vui vẻ, giống như những đóa hoa nhỏ, nhẹ nhàng bay lượn trong lòng anh, không hiểu sao lúc rời xa không hiểu sao khiến anh ... lo lắng..."

Dường như đang nói lời từ biệt.

Đường Khả Hinh đột nhiên có chút kích động nhìn anh, nức nở nói: "Cho nên em mới hỏi anh có ý gì? Anh muốn rời xa em sao? Anh lại muốn rời xa em nữa sao? Em ba tháng này, cũng không biết làm thế nào mà vượt qua được , dựa vào một chút niềm tin trong lòng, còn có sự chờ đợi của anh với em! ! Em đêm hôm đó từ trong nhà anh đi ra, em đã khóc suốt cả một buổi tối, bởi vì em biết anh nhất định sẽ tìm em! Lúc em đi ra, tim của em thực sự rất đau, cảm giác xa cách này thực sự rất khó chịu, thực sự khó chịu! !"

Trang Hạo Nhiên thật sâu nhìn cô.

"Vì sao những người quan trọng nhất bên cạnh em, đều nhận lấy một kết cục đáng buồn nhất, có lẽ giống như một đoạn truyền thuyết rất đẹp, đều rời xa em? Thực ra em thực sự rất sợ rất sợ sự cô đơn! ! Hôm nay lúc nhận được đôi giày kia, anh biết em có bao nhiêu cảm động không? Em thực sự rất cảm động, vô cùng cảm động! ! Anh đặt em trong lòng ! ! Thế nhưng anh... Anh lại có thể không biết em thích nó! ! Anh thật đáng ghét! !" Cô nói xong lại khóc, lập tức nhấc đôi chân trong nước lên, mang giày vào, chạy như bay ra bên ngoài.

Trang Hạo Nhiên nhìn cô đi xa, nhớ tới cô vừa mới nhớ tới đoạn tình yêu khắc cốt ghi tâm kia, chớp mắt xúc động muốn để cho cô chạy, một cảm giác buồn khổ cùng khó chịu mạnh mẽ xông ra, trong nháy mắt cầm lấy chai rượu đỏ, ngửa mặt trút vào miệng!

Đường Khả Hinh vừa khóc đi ra ngoài, vừa nghĩ đến câu nói kia của Trang Hạo Nhiên: “Em là hoa nho, còn anh là rượu nho, cuộc sống dự báo chúng ta nhất định sẽ xa cách …” Tim đau như bị kim châm muối xát, cô đột nhiên đứng trước cây đàn dương cầm cạnh hoa viên, khó chịu che mặt khóc rống lên.

Trang Hạo Nhiên nghe thấy một loạt tiếng khóc thương tâm trước hoa viên truyền đến, đôi mắt lại hiện lên vài phần khổ sở, đem rượu đỏ còn lại trong chai, uống một hơi cạn sạch, cuối cùng bất đắc dĩ buông chai rượu, tập tễnh bước đi về phía trước...

Đường Khả Hinh khóc rống lên, nhớ tới Tưởng Thiên Lỗi, cũng từng yêu thương sâu sắc như vậy, cũng phải xa cách , bản thân mình còn có thể giữ lại cái gì? Những đau buồn cùng oán hận làm cho cô bỗng đứng lên, chịu đựng chút đau đớn kia, lại muốn một mình đi về phía trước...

"Khả Hinh!" Trang Hạo Nhiên gấp gáp từ sau hoa viên đi đến, bước qua bên cạnh hồ bơi, cầm lấy cổ tay Đường Khả Hinh đang khóc, nói: "Đừng đi... Rượu còn chưa uống xong?"

"Anh buông tay!" Đường Khả Hinh lập tức hất tay anh ra, tức giận khổ sở khóc nói: "Phụ nữ bên cạnh anh nhiều như vậy, muốn cùng anh uống rượu có rất nhiều người, không nhất thiết chỉ có một mình em!"

"Không ai có thể cùng anh uống rượu với mùi vị giống như em! !" Trang Hạo Nhiên lại nắm chặt cổ tay cô, đem cô kéo trở lại trước mặt, đau lòng nói: "Chỉ có em, mới có thể nếm cùng một mùi vị với anh!"

"Anh nói dối! ! Khứu giác của em cũng đã không còn!" Đường Khả Hinh tức giận đẩy tay anh ra, đang muốn xoay người đi về phía trước.

Trang Hạo Nhiên lại bỗng nhiên từ phía sau ôm lấy cô, hai tay quấn chặt bên hông cô, mới thở hổn hển lo lắng nói: "Đừng đi! ! Nếu như anh nói trong cuộc đời, anh muốn cùng một người nếm chung mùi vị rượu chua ngọt đắng cay, người đó nhất định là em!"

Đường Khả Hinh tim lại đau xót, cắn răng tránh thoát cái ôm của anh, khóc nói: "Em không tin lời anh nói nữa!"

Trang Hạo Nhiên hai tròng mắt nóng lên, bỗng nhiên nắm chặt bả vai của cô, nhìn khuôn mặt đang không ngừng rơi lệ của cô, trong lòng đau buốt, nói: "Em không tin anh sao?"

"Em không tin! !" Đường Khả Hinh kêu to!

"Anh vừa mới uống Margaux, bây giờ em có muốn nếm thử không?" Trang Hạo Nhiên nhìn cô, vội vàng nói.

Đường Khả Hinh ngẩng đầu, nhìn anh tức giận la to: "Em không muốn! !"

"Nếm thử đi! !" Trang Hạo Nhiên vừa dứt lời, lập tức vươn tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, cúi xuống hôn lên môi cô.

"Này..." Đường Khả Hinh môi bị ngăn cản, khẽ kêu lên một tiếng, hai tay sống chết nắm chặt cánh tay anh, muốn giãy giụa thoát ra khỏi nụ hôn kia! !

Trang Hạo Nhiên lại bá đạo mạnh mẽ ôm chặt eo nhỏ nhắn của cô, hôn môi của cô, cuồng nhiệt khẽ liếm mút...

"Này..." Đường Khả Hinh lại gấp rút kéo áo sơ mi trắng của anh, khó khăn ngăn lại cảm xúc mãnh liệt của anh, vừa muốn mở miệng thở, Trang Hạo Nhiên đã xông vào đầu lưỡi, cùng đầu lưỡi cô triền miên quấn lấy nhau, hai tay nặng nề đặt ở hông cô, không ngừng vuốt ve, mạnh mẽ ma sát , chiếc váy ngắn lên lên xuống xuống, đôi chân thoắt ẩn thoắt hiện...

Bên ngoài hoa viên truyền đến một vài tiếng động, quản gia cho là cậu chủ vừa rời khỏi , vừa muốn đi vào tắt đèn, lại nhìn thấy Trang Hạo Nhiên đang ôm lấy cô gái xinh đẹp ngọt ngào tối nay ôm hôn, ông lập tức nghiêng người rời khỏi hoa viên, thuận tiện đóng cửa sắt lại.

Trang Hạo Nhiên hai mắt nhìn ra ngoài cửa, lập tức ôm lấy Đường Khả Hinh, vừa hôn môi vừa đi về phía biệt thự.

"Trang Hạo Nhiên! ! Anh buông ra! ! Anh bắt nạt em!" Hai người bọn họ cảm xúc mãnh liệt nồng nhiệt hôn, lúc di chuyển đến cửa biệt thự, Đường Khả Hinh khóc đẩy anh ra...

"Khả Hinh!" Trong lòng Trang Hạo Nhiên lại bộc lộ vài phần khát vọng sau khi ngà ngà say, ôm lấy thân thể mềm mại đang giãy giụa của cô, lại đem cô ép sát vào cạnh cửa, lại cúi xuống hôn lên môi cô, vừa triền miên hôn nồng nhiệt, vừa xúc động cùng mê hoặc nói: "Chẳng lẽ, em thực sự không thích anh hôn? Một chút cũng không thích sao?"

Đường Khả Hinh bị anh ép chặt trên tường, hôn đến mức tình mê ý loạn, trong đầu lại nhớ đến câu nói kia của anh: “Những người phụ nữ bên cạnh anh đều như hoa như ngọc, kỳ thực cũng không có một chút sánh bằng Khả Hinh của anh, em đến làm cho cuộc sống của anh thêm sôi trào mãnh liệt..." Nước mắt của cô lại ào ào chảy xuống...

"Khả Hinh..." Trang Hạo Nhiên bỗng nhiên ôm lấy Đường Khả Hinh, vừa nồng nhiệt hôn, vừa chạy lên lầu.

***

"Anh buông em ra!" Bên trong căn phòng truyền đến một loạt tiếng kêu khóc.

Trang Hạo Nhiên bỗng đem Đường Khả Hinh đè chặt trên đệm chiếc giường trắng muốt kiểu Âu, trên đệm giường mềm mại như nước, mạnh mẽ mút đôi môi anh đào của cô, chỉ cần nếm một chút ngọt ngào của cô, anh vẫn luôn không thể kiềm chế được.

"Buông em ra..." Đường Khả Hinh vừa giãy dụa khuôn mặt, vừa khóc nắm lấy áo sơ mi của anh, ai ngờ dùng sức quá mạnh, kéo đứt cúc áo sơ mi của anh, lộ ra lồng ngực vững chắc của anh.

Trang Hạo Nhiên là người thế nào? Một cô gái hồn nhiên ngây thơ, anh hiểu quá rõ như thế nào là khiêu khích cùng hấp dẫn, tối nay anh thực sự say, toàn thân phát ra luồng hơi thở, giống như dời núi lấp biển lao thẳng tới, đem cô gái trong lòng ôm thật chặt, mạnh mẽ hôn môi cô, tay đặt bên ngoài bộ váy tuyết trắng, nặng nề xoa nắn bộ ngực sữa đầy đặn mà tròn trịa hết sức mê người của cô, một chút cảm xúc sôi trào này, dường như thức tỉnh tình cảm mãnh liệt của một loài động vật nhỏ, theo đầu ngón tay anh, thẳng tiến vào đại não, anh hưởng thụ kêu một tiếng: "Khả Hinh, bảo bối của anh... Anh nghĩ anh muốn em..."

Đường Khả Hinh đang giãy giụa, bị anh vuốt ve chơi đùa mặt đỏ tới tận mang tai, toàn bộ đại não trong khoảnh khắc tê liệt, thân thể dần dần mềm nhũn, đôi chân mặc dù muốn giãy giụa, lại dần dần trở nên vô lực...

Đêm, kéo dài .

Mặt trăng dường như muốn nhìn trộm bí mật của bọn họ, nhưng ánh đèn của cả biệt thự, đột nhiên tắt...

"Bảo bối..."

Bóng dáng hai người chồng lên nhau, tình nồng ý mật ở cùng một chỗ, từng trận nhịp nhàng, rung động đệm giường, phát ra những âm thanh kích tình làm cho người ta không khỏi đỏ mặt tía tai, làm cho bầu trời đêm lãng mạn, tăng thêm vài phần xúc động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.