Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 568: Một người chân trời, một người góc bể



Mưa vẫn ào ào, điên cuồng rơi xuống mặt đất tối tăm.

Ngôi nhà nhỏ màu trắng, sáng lên ánh đèn màu vàng quả quýt, một trận mùi thơm nồng đậm lan tỏa , xuyên qua đêm mưa lạnh giá.

Đường Khả Hinh mặc một chiếc áo T-shirt có mũ màu trắng, quần đùi đen, tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa, đôi mắt chăm chú cầm một miếng thịt bò lên, đặt trên thớt, bang bang bang nặng nề đập vài cái, đem gân thịt đập cho mềm ra, nhấc chảo lên, rưới vào một chút dầu ô liu, chờ dầu sôi, cô đem miếng thịt bỏ đã được ướp gia vị, đặt trên chảo, vặn nhỏ lửa chiên cho vừa chín tới, lập tức đi tới mở nồi nước lớn đang sôi ra, bên trong là một chén tròn nhỏ được chưng cách thủy giữa nồi nước nóng đang sôi, cô liếc mắt một cái, liền tắt lửa.

Nhìn miếng thịt bò bít tết tám phần chín, cô lập tức lật lại, dùng dao nhỏ cắt thành từng khối, lại rưới lên trên một ít nước tiêu đen, trang trí lên trên một vài bông hoa lan tây, sau đó mới đặt lên trên đĩa để vào khay, lại với tay lấy một cái chén nhỏ, xới cơm vào chén nhỏ trắng bóng, đặt giữa khay, lại mang gang tay vào, nhanh nhẹn đem nồi canh hầm được chưng cách thủy, cẩn thận bưng ra, đặt vào khay, nhìn đồng hồ đã rạng sáng 12 giờ, cô lập tức bưng khay lên, nhanh chóng đi lên lầu.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.

Trang Hạo Nhiên đã tắm rửa xong, mặc áo sơ mi trắng cùng quần thường trắng mà Khả Hinh đã chuẩn bị cho mình, sắc mặt tái nhợt nằm nghiêng trên giường, đắp chăn màu xanh nhạt, chỉ có ngọn đèn bàn sáng lên yếu ớt, mới chợp mắt được một lát, nghe thấy tiếng gõ cửa, anh mệt mỏi khó chịu nặng nề thở một cái, mới nói nhỏ: "Vào đi..."

Đường Khả Hinh bưng khay im lặng bước tới, liếc mắt nhìn Trang Hạo Nhiên một cái.

Trang Hạo Nhiên thoáng cái đem hai tay mình giấu trong chăn, có chút bị hù dọa nhìn cô.

Đường Khả Hinh cười nhìn anh một cái, mới bưng khay đi qua, cẩn thận đặt trên bàn bên cạnh giường, mềm giọng nói: "Vì thời gian có hạn, nên chưng canh không được lâu, em còn lấy nhân sâm có tuổi thọ mấy chục năm mà cha mẹ Nhã Tuệ đào được trên núi vừa mới gửi lên, hầm chung với gà cho anh, hương vị thực không tệ."

Cô nói xong, cũng đã cẩn thận mở nắp nồi canh hầm, từ bên trong lấy ra một nắp đậy nhỏ, nhìn thấy một chén canh gà hầm nhân sâm bên trong, hương thơm nhẹ nhàng bay ra, thậm chí vẫn còn rất nóng...

Trang Hạo Nhiên lập tức ngửi thấy mùi vị canh gà hầm nhân sâm, thực sự không nhịn được, mở to mắt nhìn chén canh kia...

Đường Khả Hinh cầm một cái chén nhỏ, nhẹ nhàng cầm thìa lên, múc một chút canh, sau đó dịu dàng ngồi bên cạnh Trang Hạo Nhiên, đối diện ngoài cửa sổ mưa lạnh nhẹ nhàng bay theo gió, thổi vào chén canh nóng hổi kia.

Trang Hạo Nhiên nằm nghiêng trên giường, đau lòng nhìn cô nói: "Tay em không phải đang bị thương sao? Anh còn tưởng em mua đồ ăn ngoài."

"Mang bao tay vào làm, mua đồ ăn ngoài làm gì, tự mình có thể làm, thì làm thôi, vẫn sẽ hợp với khẩu vị của mình nhất, huống chi anh kén chọn như vậy, đồ ăn ngoài có thể làm vừa ý anh được sao? Đói bụng hai ngày, chắc chắn sẽ muốn ăn món mình thích nhất ..." Đường Khả Hinh nói xong, liền múc một chút canh gà, đưa đến miệng Trang Hạo Nhiên, nói: "Uống đi..."

Đôi mắt Trang Hạo Nhiên bộc lộ chút dịu dàng cùng ý cười nói: "Để tự anh ăn.."

"Anh còn sức lực sao?" Đường Khả Hinh hỏi anh.

Trang Hạo Nhiên toàn thân mềm nhũn, ngẩng đầu nhìn Đường Khả Hinh, tác dụng của thuốc mê quá mạnh, bởi vì cha biết người bình thường sẽ không thể tiếp cận được thân thể mình, lại thêm đường dài mệt nhọc, anh thực sự mệt mỏi...

"Uống đi, canh này giúp bổ khí dưỡng thần..." Đường Khả Hinh lại đưa cái thìa đến bên miệng anh, ánh nhìn dịu dàng.

Trang Hạo Nhiên liền cười cúi mặt xuống, uống xong thìa canh, lập tức ánh mắt sáng ngời, nói: "Nhân sâm này em làm..."

Đường Khả Hinh tươi cười, nhìn anh mềm giọng nói: "Rất thơm ngon đúng không? Đây là nhân sâm hoang dại mà cha mẹ Nhã Tuệ đã đào được trên đỉnh núi mang đến cho con gái, hơn ba mươi năm , có tất cả ba cây, Nhã Tuệ vẫn luôn tiếc nuối không muốn ăn, em vừa cắt trộm một nhánh, hầm canh gà cho anh, hiện tại cho dù anh có tiền, cũng không thể mua được loại nhân sâm nào có ý nghĩa như vậy đâu ."

Trang Hạo Nhiên cười nhìn Đường Khả Hinh.

"Uống nhanh đi..." Đường Khả Hinh lại múc canh, đưa đến trước mặt Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên cẩn thận uống .

Đường Khả Hinh cho anh uống xong chén canh, lại lấy chén cơm nhỏ lên, cầm trong tay, lấy thìa nhỏ, múc một miếng thịt bò nhỏ, đưa đến bên miệng Trang Hạo Nhiên , mới nói: "Ăn đi..."

Hai mắt Trang Hạo Nhiên càng lúc càng dịu dàng, mở miệng ăn miếng thịt bò, cảm giác trơn mềm ngon miệng, liền ngạc nhiên vui vẻ cười nói: "Miếng thịt bò này..."

"Allen dạy em làm, mềm không? Giúp lưu thông máu lại bồi dưỡng cơ thể..." Đường Khả Hinh múc một thìa cơm, đưa đến miệng Trang Hạo Nhiên, lại có chút hờn trách nói: "Chủ tịch Trang cũng thật là, cho dù muốn gây mê, cũng không cần làm như vậy, thực sự làm cho người ta khó chịu rồi ."

Trang Hạo Nhiên mỉm cười nhìn Đường Khả Hinh, mở miệng ăn cơm, nhẹ nhàng nhai.

"Cười cái gì?" Đường Khả Hinh sợ miệng anh khô, lại múc một thìa canh cho anh.

"Nhà anh không ai thương anh cả..." Trang Hạo Nhiên có chút vui vẻ cười rộ lên nói: "Bọn họ gọi anh, đều là con trai của cha mẹ, em trai của con..."

Đường Khả Hinh ngẩng đầu, nhìn cái người đáng thương này, khẽ cười, lại múc cho anh một thìa canh đưa đến, mới nói: "Vậy không phải là anh rất đáng thương sao?"

"Vợ của anh hẳn là sẽ rất hạnh phúc!" Trang Hạo Nhiên bật cười nói.

Đường Khả Hinh thu hồi nét mặt, nhìn anh.

Trang Hạo Nhiên cũng có chút thu hồi nét mặt, nhìn cô.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau , cho đến khi ngoài cửa sổ đùng đùng vang lên tiếng sấm rền, tiếng mưa róc rách thoáng chốc vang lên rõ ràng hơn, lồng ngực Trang Hạo Nhiên đột nhiên đau đớn, anh lập tức đè chặt vết thương, nặng nề thở gấp...

Đường Khả Hinh lập tức lo lắng nhìn anh, nói: "Làm sao vậy?"

"Ngực khó chịu. Cái nha đầu Điệp Y chết tiệt kia cũng thật độc ác, một nhát liền bắn ngay tim!" Trang Hạo Nhiên khó chịu dựa vào giường, nhắm mắt lại nặng nề thở một cái.

Đường Khả Hinh nghe , lập tức đứng lên, đi tới trước cái tủ phía bên kia tường, lấy ra rượu thuốc được làm từ rễ cây ớt mà cha mình đã nấu, đi tới trước mặt Trang Hạo Nhiên, ngồi xuống mềm giọng nói: "Rượu thuốc của cha em làm rất hữu hiệu, em thoa cho anh một chút, xem có đỡ chút nào không."

Trang Hạo Nhiên nhìn cô.

Đường Khả Hinh nhẹ xoay mở chai rượu thuốc, sau đó ngồi gần hơn một, mới ngẩng đầu, có chút lúng túng nhìn anh nói: "Em thoa nhé ?"

"Uhm..." Trang Hạo Nhiên cười nhìn cô.

Mặt Đường Khả Hinh lập tức ửng hồng, thở nhẹ một hơi, mới nhẹ nhàng vươn tay gỡ nút cổ áo đầu tiên của Trang Hạo Nhiên, lại gỡ nút thứ hai, nhìn thấy bên trong cơ ngực săn chắc, cường tráng, mắt cô khẽ chớp, có chút hít thở không thông khẽ thở dốc một hơi, lại gỡ bỏ nút áo thứ ba, nhẹ vén ra, lồng ngực đàn ông to lớn vạm vỡ lộ ra bên ngoài, cô mở to mắt...

Hai mắt Trang Hạo Nhiên dịu dàng biểu lộ ý cười, nhìn cô...

Đường Khả Hinh lập tức xúc động bắt đầu không muốn thoa rượu thuốc nữa, ngẩng đầu nhìn anh, mang theo một chút ngớ ngẩn nói: "Còn khó chịu hơn sao?"

Trang Hạo Nhiên nhìn cô, mỉm cười gật đầu nói: "Uhm..."

Đường Khả Hinh thở hổn hển, không lên tiếng, nhẹ nhàng nhỏ vài giọt rượu thuốc vào lòng bàn tay, sau đó đưa tay vào trong lồng ngực anh, cảm nhận được khí lực mạnh mẽ của người đàn ông này, biết anh rất thích vận động, không có việc gì là lại ở tầng trên cùng tập luyện thể thao, cô muốn suy nghĩ nhiều hơn một chút để phân tán tinh thần mà không được, liền không nghĩ nhiều nữa, nhẹ nhàng tại tim anh, cúi đầu đôi mắt bộc lộ ánh nhìn dịu dàng, bắt đầu dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa lên da thịt anh...

Trang Hạo Nhiên hai mắt nóng cháy nhìn cô, cảm giác những ngón tay ôn nhu của cô, trong lồng ngực mình nhẹ nhàng xoa nắn, một chút dịu dàng và ngứa ngáy, làm dục vọng trong anh bị kích thích, bỗng xông ra...

Đường Khả Hinh cảm thấy mình sắp chịu không nổi , liền nuốt nhẹ một cái nơi cổ họng, nhẹ xoa xoa.

Hai mắt Trang Hạo Nhiên càng lúc càng nóng cháy nhìn cô, cho đến lúc đầu ngón tay cô lướt nhẹ qua một điểm nào đó trên ngực mình, trong nháy mắt anh nắm chặt cổ tay cô, mạnh mẽ kéo cô, ôm chặt vào trong ngực, đem cô đè dưới thân thể mình, cúi đầu mỉm cười nhìn cô...

"A!" Đường Khả Hinh trong nháy mắt nằm trên giường, mở to mắt nhìn Trang Hạo Nhiên, hỏi: "Anh, anh làm gì vậy?"

Đôi mắt Trang Hạo Nhiên hiện lên một điểm khó nắm bắt tươi cười, lại ôn nhu tình cảm vươn tay, nhẹ sửa lại tóc mái mềm mại trên mặt cô, nói: "Em thực sự... Rất dịu dàng, rất chu đáo..."

Đường Khả Hinh có chút khẩn trương chớp chớp đôi mắt.

Trang Hạo Nhiên nhìn đôi mắt mơ màng của cô, cánh môi hồng hồng, lộ ra thứ ánh sáng mê người, nhớ tới dục vọng đêm hôm đó, anh lại không thể nào kiềm chế được, cúi xuống, muốn hôn lên môi cô...

"Đừng làm như vậy!" Đường Khả Hinh phút chốc thức tỉnh quay đầu, sắc mặt ửng đỏ khẩn trương nói: "Chúng ta không phải như thế! Đừng làm như vậy!"

"Chúng ta là như thế nào?" Trang Hạo Nhiên nói xong, tay đột nhiên nâng mặt cô lên, lại mạnh mẽ hôn lên đôi môi căng mọng của cô...

"Khả Hinh! !" Nhã Tuệ đột nhiên mở cửa, xông vào nói: "Cô sớm như vậy đã về rồi sao! !"

Cả căn phòng vang lên tiếng a! !

Đường Khả Hinh sợ đến mức sắc mặt đỏ bừng, miệng khô lưỡi khát đứng bên giường, hai mắt lấp lánh chớp chớp, giống như học sinh tiểu học làm sai việc gì đó.

Trang Hạo Nhiên cũng có chút lúng túng ho một cái, ngồi thẳng người, nhẹ kéo chăn, nhìn Nhã Tuệ, xấu hổ cười nói: "Lưu quản lý!"

Nhã Tuệ đứng bên cửa, liếc mắt nhìn thoáng qua bộ dạng xấu hổ, ngượng ngùng của hai người, mới nhìn Trang Hạo Nhiên sắc mặt có chút không tốt nằm trên giường, kỳ quái cười nói: "À, Trang, Tổng giám đốc Trang sao lại ở đây?"

Đường Khả Hinh lập tức nhìn Nhã Tuệ, mỉm cười nói: "Đúng rồi, thân thể anh ấy có chút không tốt, đều do tôi, hơn nữa đã hai ngày rồi không ăn gì, tôi để anh ấy về nghỉ ngơi một chút, tôi làm đồ ăn cho anh ấy... Tôi, tôi còn đem nhân sâm của chị cắt lấy một nhánh..."

Cô nói đến đây, mặt đỏ rần.

Nhã Tuệ cười rộ lên nói: "Cắt thì cắt, nhân sâm vốn là để ăn, có thể giúp được Tổng giám đốc Trang tôi thực sự rất vui."

"Cám ơn cô..." Trang Hạo Nhiên nằm nghiêng trên giường, có chút ngượng ngùng cười.

"Không cần khách sáo, tiếp tục nghỉ ngơi đi, tôi chỉ vừa mới tan ca, nghe nói bữa tiệc mới được một nửa, thì cái nha đầu này bỏ đi đâu đó , Lâm phó tổng bọn họ đều đang tìm cô, không nghĩ đến hai người đã quay về rồi..." Nhã Tuệ cũng không suy nghĩ nhiều, muốn kéo cửa phòng ra.

"Nhã Tuệ! !" Đường Khả Hinh đỏ mặt, tim đập thình thịch gọi cô.

"Hả?" Cô kỳ quái quay đầu, cười hỏi: "Sao thế?"

"Chị giúp Tổng giám đốc Trang uống xong chút canh này đi, tôi có chút không thoải mái, đi ra ngoài trước." Cô vừa nói xong, lập tức chạy ra ngoài.

"Này!" Trang Hạo Nhiên khẩn trương nhìn Đường Khả Hinh, vội vàng muốn gọi cô lại.

"Này..." Nhã Tuệ ngây ngốc đáp lại, mới nhìn cô nói: "Cô không sao chứ?"

"Không có việc gì!" Đường Khả Hinh nhanh chóng ra khỏi phòng, phịch một tiếng đóng cửa lại, đè chặt nơi trái tim đang đập thình thịch, gấp gáp thở phì phò, nhớ tới ánh nhìn nóng bỏng vừa rồi của Trang Hạo Nhiên, tình cảm dịu dàng khác với lúc bình

thường hay đùa giỡn, cô càng sợ hãi, không dám suy nghĩ thêm nữa, mà nhàn nhạt đi xuống lầu hai, chuẩn bị thu dọn nhà bếp một chút, rồi tắm rửa nghỉ ngơi... Phòng khách lấu một chỉ sáng lên ánh đèn của nhà bếp, thỉnh thoảng ngoài cửa sổ truyền đến tiếng sâm chớp đùng đùng, cô lặng lẽ muốn xoay người đi vào bếp, lại cảm giác được chỗ cửa sổ sát đất trong phòng khách, có một bóng dáng quen thuộc di chuyển, cuối cùng rời khỏi...

Cô sửng sốt, kỳ quái đi tới bên cạnh cửa sổ sát đất, nhìn thấy xa xa có một bóng người màu đen, dọc theo con đường lớn hoa anh đào, đón mưa gió điên cuồng, chậm rãi đi về phía trước, cô không thể tin nổi nheo mắt nhìn lại... Quả nhiên bóng dáng cao lớn kia là của Tưởng Thiên Lỗi, bước đi về phía trước, ánh mắt cô sáng ngời, trong nháy mắt nắm chặt lấy rèm cửa sổ, đứng tại chỗ, trong nháy mắt nhẫn tâm xoay người...

Bóng người trong mưa kia, từng bước một di chuyển về phía con đường hoa anh đào, mặc kệ nước mưa điên cuồng rơi xuống, mờ mịt đều không quan tâm, từ nơi này đến tiểu khu còn rất xa...

Đường Khả Hinh trong nháy mắt tim đau nhói, hít thở không thông, khổ sở nhìn bóng dáng quen thuộc kia, thực sự không biết làm sao đành cầm cây dù bên cạnh cửa sổ, bước nhanh ra ngoài, sấm sét đùng đùng giáng xuống, cơn mưa vô tình kiêu ngạo rơi xuống cả thế giới, cô bật cây dù trong suốt, bước nhanh đuổi theo, tức giận kêu to: "Tưởng Thiên Lỗi!"

Tưởng Thiên Lỗi một thân một mình đứng dưới cột đèn, đón mưa lạnh, toàn thân ướt đẫm nhìn về phía trước, hai mắt nóng cháy mà mờ mịt.

Đường Khả Hinh thở dốc che dù, đi tới trước mặt anh, không thể tin được quả thật là anh, chịu đau thương đứng dưới mưa, đôi mắt cô lập tức đỏ bừng nói: "Anh đứng chỗ này làm gì vậy? Em không phải đã nói với anh , em rất kiên quyết! ! Anh không cần phải làm như vậy!"

Tưởng Thiên Lỗi chậm rãi xoay người, nhìn Đường Khả Hinh, đón mưa lạnh, nhàn nhạt nói: "Toàn bộ nơi này là của em sao? Anh... đứng cách rất xa nhà của em cũng không được sao?"

Đường Khả Hinh thở dài một hơi, lại đau lòng ngẩng đầu nhìn anh.

"Em yên tâm! Cho dù em đi ra đây, anh cũng sẽ không hiểu lầm em bởi vì yêu thương anh mới đi ra." Tưởng Thiên Lỗi đứng trong mưa lạnh, yếu ớt nói.

Đường Khả Hinh bất đắc dĩ nhìn anh.

"Mưa rất lớn, quay về đi, cẩn thận sẽ bị cảm lạnh..." Tưởng Thiên Lỗi xoay người muốn một mình rời khỏi.

Đường Khả Hinh không còn cách nào, bước lên, đem cây dù trong tay mình cứng rắn nhét vào lòng bàn tay anh, bản thân mình thì mặc kệ nước mưa rơi xuống, bất đắc dĩ nói: "Anh mau trở về đi, từ đây đến cổng tiểu khu còn rất xa!"

Cô nói xong, liền xoay người...

Tưởng Thiên Lỗi thoáng cái nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt bộc lộ thâm tình cùng đau khổ nói: "Khả Hinh..."

Đường Khả Hinh không quay đầu lại, đứng tại chỗ, mặc kệ nước mưa rơi trên người mình, cơ thể vừa rồi ở trong nhà ấm áp, lại một lần nữa lạnh buốt .

Tưởng Thiên Lỗi nhìn bóng dáng dịu dàng kia, anh đột nhiên không nói nên lời, chỉ đau lòng ôm chặt cô từ phía sau, thậm chí đau khổ cúi xuống, cọ cọ vào mặt cô, giống như lúc trước khi chia tay vậy...

Đường Khả Hinh sửng sốt, ý thức được tình cảm của anh từ hành động này, chớp mắt đau lòng, nhưng vẫn tức giận mạnh mẽ giãy giụa thoát ra nói: "Anh buông em ra!"

Tưởng Thiên Lỗi không nói nên lời, chỉ là ôm chặt cô gái trong lòng, mặc cho nước mưa theo khóe mắt chảy xuống, giống như nước mắt, trượt xuống khuôn mặt kiên nghị, không nói gì!

Nước mắt Đường Khả Hinh lại lăn dài, có lẽ cô cũng cảm nhận được, vì sao chỉ mấy tháng ngắn ngủi, lại có thể làm cho một người góc bể, một người ở tận chân trời? Lòng cô đau như bị cào xé, nhớ tới cái ngày háo hức chờ đợi tình yêu, nhớ tới những lời yêu thương trong quá khứ, hiện tại không còn bất cứ lời nói nào có thể cứu vãn được đoạn tình cảm đã vụn nát này, cô đột nhiên đau đớn dữ dội, lại dùng hết sức cắn chặt răng, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của anh, chạy như bay về phía trước...

Tưởng Thiên Lỗi đau lòng đứng bên này, nhìn đôi mắt ngấn lệ của cô gái này, kích động nói: "Anh không thể quên em được, Đường Khả Hinh... Anh không thể chia tay em... Không được..."

Đường Khả Hinh nghe lời này, đau không nói nên lời, chạy như bay trở lại trước vườn hoa nhà mình, trong nháy mắt ngồi xổm trên mặt đất, che mặt khóc nức nở, mặc kệ mưa gió điên cuồng rơi xuống, vươn nắm tay, mạnh mẽ đấm vào lồng ngực mình, đau đớn chỉ biết nức nở nghẹn ngào...

Ánh đèn lầu hai, vẫn yếu ớt như vậy.

Trang Hạo Nhiên nhàn nhạt đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn Đường Khả Hinh lại một lần nữa vì sự xuất hiện của Tưởng Thiên Lỗi, mà vô cùng đau khổ, dáng vẻ nữa nở kia, hệt như cô của nhiều năm trước trong phòng làm việc của mình, nức nở khóc nói: "Vì sao anh không hiểu được em? Em yêu người đàn ông này, chết cũng phải yêu..."

Tim, lại thoáng qua vài tia ẩn nhẫn cùng đau đớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.