Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 693: Bó hoa hồng đỏ



Mười hai chiếc xe hơi màu đen, chạy nhanh tới đại sảnh khách sạn.

Đường Khả Hinh mặc âu phục màu đen, mang giày cao gót hơn mười centimet, dẫn mấy nhân viên phòng kinh doanh rượu chậm rãi đi xuống thang xoắn ốc của khách sạn, vẻ mặt tràn đầy kích động, khuôn mặt tươi cười hưng phấn đi tới trước đại sảnh, đón gió biển mãnh liệt, dùng thân phận chủ nhà, đứng bên cạnh thảm đỏ…

Mười hai chiếc xe hơi màu đen đồng thời mở ra, trong xe cùng đi xuống nhân viên công tác đến từ nhà máy rượu nổi tiếng của Pháp được phái tới tham gia tiệc thử rượu lần này, bọn họ chịu trách nhiệm giới thiệu loại rượu mới nhất, được chào bán ngoài thị trường, giới thiệu và thuyết minh tác dụng.

“Faites bon accueil a la presened!!” Đường Khả Hinh lập tức tiến lên, dùng vài câu tiếng pháp vất vả học được trong khoảng thời gian này, vốn dùng để đón khách và hỏi thăm, thuận tiện vươn tay, bắt tay với người đến.

“Bonjour!” Một người đàn ông Pháp đẹp trai dẫn đầu mỉm cười bắt tay với Đường Khả Hinh, giải thích bởi vì hôm trước nhận lời mời tham gia tiệc tối của gia đình Tổng thống Pháp, đưa tặng “Pinot Gris” tuyệt hảo, cho nên mới muộn hai ngày.

Đường Khả Hinh nghe xong, lập tức thông cảm nở nụ cười, nghe nói tổng thống Pháp, được xưng là người đàn ông đẹp trai số một, cũng rất yêu rượu đỏ, sau đó cô lại dùng tiếng pháp tỏ vẻ thông cảm, lại bắt tay với từng nhân viên của nhà máy rượu, mới để cho Giám đốc mới vừa đi bộ ra, dẫn mọi người vào ở phòng khách khu biệt thự VIP của khách sạn, đẳng cấp tương đương với bọn Phó Tổng Giám đốc Lâm Sở Nhai.

Mười hai phiên dịch tiếng pháp lập tức tiến lên, Đường Khả Hinh dẫn đầu cùng nhân viên cầm đầu của nhà máy rượu nói chuyện phiếm, lại giải thích cho mọi người về văn hóa Trung Quốc, thời tiết vân vân…, mọi người nghe xong nhất trí mỉm cười gật đầu.

Đường Khả Hinh tự mình cùng Giám đốc Hoắc Minh và nhân viên công tác tới tham gia tiệc thử rượu lần này, trong cơn mưa phùn mịt mờ, đi về phía từng ngọn đèn lồng cổ nho nhỏ màu đỏ, màu xanh, xinh đẹp trong khu biệt thự ‘tổng thống’, thậm chí cô căn dặn trợ lý sau lưng, nhỏ giọng nói: “Gần đây người Pháp rất tôn trọng ngôn ngữ văn hóa của mình, mặc kệ là văn bản, tài liệu, hay tất cả bài trí trong phòng, toàn bộ đều phải thay đổi thành tiếng pháp và tiếng thông dụng.”

Trợ lý lập tức gật đầu.

“Nhớ rõ, văn bản, tài liệu nhất định phải là tiếng pháp, nếu không, bọn họ sẽ cảm thấy mọi người không tôn trọng bọn họ.” Đường Khả Hinh lại thấp giọng nói.

“Biết rõ, chị yên tâm đi.” Trợ lý lập tức gật đầu.

Đường Khả Hinh lại mỉm cười địa dẫn nhân viên nhà máy, vừa trò chuyện bước đi về phía trước, phiên dịch ở một bên, hỗ trợ vô cùng thuận lợi.

“Đường tiểu thư, chào đón bọn họ vào khách sạn Á Châu, tổng giám đốc đích thân gọi điện thoại đến phòng ăn Ngự Tôn, đêm nay sẽ ở khu biệt thự bên cạnh bể bơi, mở một tiệc tối nhỏ.” Nhân viên khách sạn nhanh chóng đi tới bên cạnh Đường Khả Hinh, nhỏ giọng nói: “Nhân viên chúng ta đã dựng lều trong suốt xong rồi, tất cả bàn ăn cũng đã dọn xong rồi, nến, thức ăn, dàn nhạc, cũng đã chuẩn bị xong.”

Đường Khả Hinh dừng lại trong chốc lát, biết rõ Tưởng Thiên Lỗi vì ủng hộ mình, cố ý giúp, cô đành phải mỉm cười nói: “Cám ơn Tổng Giám đốc Tưởng rồi.”

“Tổng Giám đốc Tưởng và Laurence tiên sinh rất có thể dự bữa tiệc tối đó, cô có muốn tham gia không?” Nhân viên công tác lại nhỏ giọng hỏi.

“… …” Đường Khả Hinh do dự trong chốc lát, chỉ phải cười nói: “Để xem lại đi.”

Biệt thự nhà họ Tưởng.

Tưởng Thiên Lỗi mặc tây trang màu đen, kết hợp áo sơ mi màu trắng, đứng trước kính toàn thân, khuôn mặt nghiêm túc, nhìn mình trong kính, hơi chỉnh sửa lại cổ áo sơ mi, nghĩ đến chút nữa sẽ đi gặp Đường Khả Hinh, anh nở nụ cười rực rỡ, lại cúi đầu mở cúc ống tay áo…

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Ừ.” Tưởng Thiên Lỗi lại mở một cúc ống tay áo khác.

“Cậu chủ, Như Mạt tiểu thư tìm cậu.” Người giúp việc cẩn thận đẩy cửa đi đến, nhìn về phía Tưởng Thiên Lỗi, nói.

Tưởng Thiên Lỗi hơi nghiêng mặt, hai mắt khẽ di động, do dự một chút, mới nói: “Nói cô ấy ở dưới lầu chờ tôi.”

“Vâng!” Người giúp việc lui ra ngoài.

“Đợi một chút!” Tưởng Thiên Lỗi lại căn dặn: “Tôi muốn cô chuẩn bị hoa hồng, chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi, đã đặt ở bên trong xe của cậu.” Người giúp việc.

Tưởng Thiên Lỗi gật đầu, ý bảo người giúp việc lui ra ngoài trước, khom người mở nhung hộp xanh đậm trước kính, từ bên trong rút ra một đóa hoa cài áo màu trắng, đeo lên, mới thở ra một hơi, xoay người ra khỏi phòng, đi qua hành lang dài xa hoa, đứng tại trước một cổng vòm, nhìn thấy Như Mạt mặc váy dài tơ lụa màu trắng tuyết, búi mái tóc trang nhã, đứng ở trong phòng khách trước một bức tranh của họa sĩ nổi tiếng thế giới, như một đám mây, bồng bềnh làm cho người ta có cảm giác cô điềm đạm đáng yêu… anh lặng lẽ nhìn bóng lưng của cô…

Ánh mắt Như Mạt khẽ chuyển động, chỉ cần nơi nào có anh, mình cũng giống như có thể lập tức cảm nhận được hơi thở của anh, không nhịn được ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy Tưởng bóng dáng của Thiên Lỗi, cô nhìn anh khẽ mỉm cười.

Tưởng Thiên Lỗi cũng nhìn cô, chậm rãi mỉm cười.

“Muốn đi ra ngoài sao?” Như Mạt dịu dàng ngẩng đầu lên, nhìn anh hỏi.

“Ừ.” Tưởng Thiên Lỗi đi qua từng cánh cổng hình vòm, từng bước đi xuống cầu thang, mới nói: “Hôm nay các nhà máy nổi tiếng của Pháp, phái người đến khách sạn chúng tôi, tham gia tiệc thử rượu cấp quốc tế, anh muốn đi xem.”

Như Mạt hiểu ý nhìn anh, dịu dàng cười nói: “Khả Hinh cũng ở đó chứ. . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi đi tới trước mặt cô, nghe giọng nói như vậy, nhưng vẫn đáp nhẹ: “Ừ.”

Như Mạt khẽ lộ ra nụ cười, gật đầu một cái, dịu dàng cười nói: “Gần đây nghe nói về chuyện của cô ấy không ít, cô ấy thật sự kiên trì giống như Mai trong giá rét, càng trải qua gió sương, càng lộ rõ mùi hương. . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi im lặng nhìn cô.

Trái tim Như Mạt đau đớn từng cơn, nhưng vẫn bất đắc dĩ hết sức đè nén, mỉm cười nói: “Thật ra có lúc tình yêu rất kỳ diệu, người đàn ông kia đã từng yêu bạn như thế, mình giống như tin tưởng cả đời anh ấy cũng sẽ không vứt bỏ bạn, nhưng khi anh ấy không còn yêu bạn nữa, có vài người cảm thấy anh ấy thay lòng, thật ra thì. . . . . . Là số mạng không hề tán thành tình yêu giữa bọn họ nữa. . . . . . Bởi vì bọn họ đều không vui vẻ. . . . . .”

Tưởng Thiên Lỗi hơi nhíu mày nhìn cô.

Như Mạt quay đầu, nhìn Tưởng Thiên Lỗi, nở nụ cười dịu dàng nói: “Nhiều năm như vậy, em làm trễ nãi anh, rất xin lỗi. Cám ơn tình yêu của Khả Hinh để cho hai người chúng ta cũng bình tĩnh.”

Tưởng Thiên Lỗi chỉ đành phải cười nhẹ, nhìn cô, nói: “Như Mạt. . . . . . Anh xin lỗi. . . . . .”

“Không, là em có lỗi với anh, anh đã cho em tình yêu rất nhiều.” Như Mạt thở dài một hơi, hai mắt lóe lên nước mắt, lại có chút buồn bã nở nụ cười, nhìn anh dịu dàng mộng mơ, cười nói: “Là em không biết quý trọng. Em vĩnh viễn đều nhớ, vào những năm tháng kia, anh đã từng làm bạn ở bên cạnh em, yêu em sâu đậm. . . . . . Mặc kệ tình yêu của anh và cô ấy có đi được xa hay không. . . . . . Để cho em thỉnh thoảng gặp mặt anh, trò chuyện được không? Em đi rất nhiều đất nước, thật ra có nhiều điều thật thú vị, nói cho anh biết.”

Tưởng Thiên Lỗi nhìn Như Mạt, mỉm cười nói: “Tình yêu giữa anh và cô ấy, cùng với tình bạn với em là hai chuyện. Em vẫn là tri kỹ khéo hiểu lòng người, xinh đẹp nhất trong cuộc đời anh.”

Như Mạt nhìn Tưởng Thiên Lỗi, an ủi nở nụ cười nói: “Biết rồi. Mau đi đi. Không thể để cho Khả Hinh chờ lâu.”

“Ừ. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi nói xong, liền tiến lên, nắm nhẹ bả vai của cô, muốn nói cái gì đó lại thôi, cuối cùng vẫn nói ra: “Anh . . . . . Anh yêu Khả Hinh, muốn cùng cô ấy ở chung một chỗ cả đời này, ở bên cô ấy, thế giới rất rõ ràng, cảm giác có chút chuyện cũ đang từng bước biến mất, cuộc đời mới, giống như vườn nho xanh biếc, trong hơi thở cũng tràn đầy sức sống mới mẽ, điều này ở trong quá khứ anh chưa bao giờ có. Anh quan tâm loại cảm giác này. Tương lai, anh muốn cưới cô ấy, cùng cô ấy mãi mãi bên nhau. . . . . .”

Như Mạt im lặng không lên tiếng.

“Quá khứ chúng ta khổ sở cũng bởi vì không thẳng thắn với nhau, không rõ ràng. . . . . . Có chút đau khổ luôn tồn tại, nhưng trải qua rồi có lẽ sẽ tốt hơn một chút. . . . . .” Tưởng Thiên Lỗi nói tới chỗ này, biết có một chút chuyện không cần nói quá rõ ràng, thế nhưng anh lại hiểu, tình yêu của mình và Khả Hinh, bởi vì Như Mạt mà bị tổn thương thật sâu, tương lai anh vì Khả Hinh, tất nhiên muốn đưa ra một lựa chọn dứt khoát, lựa chọn vì tình yêu của mình mà cách xa một số người.

Có lẽ, đây chính là vận mệnh, phải vô tình như thế.

Tưởng Thiên Lỗi im lặng xoay người đi ra ngoài.

Trên mặt Như Mạt hiện lên mấy phần buồn bã, nhưng vẫn dịu dàng nở nụ cười, bồng bềnh giống như một đóa hồng không có linh hồn,. . . . . .

Một tiếng thở dốc bay tới.

Như Mạt giống như áng mây, mất đi tất cả tư cách chảy nước mắt, đi ra khỏi phòng khách xa hoa, sau đó lặng yên không một tiếng động đứng ở trước cầu thang nhà họ Tưởng, nhìn chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi biến mất ở trong màn đêm, hai mắt của cô giống như viên ngọc đen lóe lên, từng bước từng bước đi xuống bậc thang, đi tới trước xe của mình, giống như người chết, kéo cửa chỗ ngồi phía sau, căn dặn tài xế nói: “Về nhà. . . . . .”

“Trở về nhà nào?” Tài xế quay đầu, hỏi Như Mạt, bởi vì cô có năm căn nhà ở khắp thành phố.

“Biệt thự Hồng Đồng Sơn.” Như Mạt ngồi ở sau xe, nhàn nhạt nói.

Tài xế nghe vậy, hơi sững sờ nói: “Tiểu thư, đã mấy năm rồi cô không có đi Hồng Đồng Sơn.”

Như Mạt ngồi ở ghế sau, quay mặt sang nhìn tòa biệt thự xa hoa của nhà họ Tưởng phía ngoài cửa sổ, lạnh nhạt nói: “Đúng vậy, thật lâu cũng không đi. Đi đi. . . . . . Bây giờ đến đó. . . . . .”

Tài xế không nói gì, chỉ xoay người cầm tay lái, cho xe chậm rãi lái rời khỏi nhà họ Tưởng.

Biệt thự Hồng Đồng Sơn, vốn là khu biệt thự cao nhất, phong cảnh như tranh vẽ, nơi xa còn có vô số thác nước rào rào rơi xuống, thỉnh thoảng, ban đêm còn có thể nhìn thấy Cầu vồng trong truyền thuyết, đây là khu vực có phong thủy tốt nhất mà thầy phong thủy đã tiên đoán, bình thường người ở tại đỉnh núi này, đều là người tài giỏi hàng đầu khắp thành phố, ngay cả Tô Linh cũng mua một ngọn núi ở đây dùng để kéo dài phong thủy nhà họ Tô, mảnh đất này, lấy tên của em trai mình, nhiều năm qua, lại nghe thầy phong thủy khuyến cáo, tạm không động thổ.

Chiếc xe hơi màu đen chậm rãi chạy đến trước một khu biệt thự trên đỉnh núi.

Cửa xe nhẹ nhàng mở ra.

Như Mạt nhàn nhạt đi ra, giống như âm hồn căn dặn tài xế: “Cậu trở về trước đi. . . . . . Tôi còn có việc bận. . . . . .”

Tài xế nhìn Như Mạt một cái, mặc dù có chút lo lắng, nhưng chỉ đành phải im lặng lái xe đi khỏi.

Như Mạt một mình đi vào biệt thự ba năm qua, bởi vì không người nào quét dọn, đã đóng bụi bậm dầy cộm nặng nề, ngay cả bên cạnh đều có vô số hoa dại, cỏ hoang mọc lên, cô mang giày cao gót, chậm rãi đạp cỏ dại, sau đó mới đi vào cửa chính biệt thự. . . . . .

Phòng khách tối tăm không có một chút ánh sáng, giống như ngôi nhà ma, truyền đến trận trận tĩnh mịch.

Như Mạt lại giống như một âm hồn bay ra, buồn bã tuyệt vọng đi về phía trước, quen thuộc địa hình, đi lên lầu hai, nghĩ tới lời Tưởng Thiên Lỗi mới vừa nói: Anh . . . . . Anh yêu Khả Hinh, muốn cùng cô ấy ở chung một chỗ cả đời này, ở bên cô ấy, thế giới rất rõ ràng, cảm giác có chút chuyện cũ đang từng bước biến mất, cuộc đời mới, giống như vườn nho xanh biếc, trong hơi thở cũng tràn đầy sức sống mới mẽ, điều này ở trong quá khứ anh chưa bao giờ có. Anh quan tâm loại cảm giác này. Tương lai, anh muốn cưới cô ấy, cùng cô ấy mãi mãi bên nhau. . . . . .

Cô lặng yên suy nghĩ những lời này, sau đó cất bước đi lên thang lầu, xoay người lại, đi tới hành lang bám đầy bụi nhưng vẫn thấy xa hoa, chậm rãi đẩy hai cánh cửa cuối cùng ra.

Phòng ngủ sang trọng bỗng sáng lên ánh đèn pha lê, giống như trước đây có một đôi nam nữ xoay tròn, ôm nhau, hôn nhau.

Như Mạt nhàn nhạt đi vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại, ngón tay đè nhẹ xuống khóa tâm, trong thoáng chốc ngẩng đầu lên, nhìn tấm ga màu đỏ thẫm trên giường, đỏ giống như như máu, cô im lặng đưa tay tới trước ngực, kéo nhẹ vải lụa trắng, váy dài lụa trắng như tuyết, rơi xuống, thân thể trần truồng, quyến rũ mê người, cô hơi ngẩng mặt, đi tới trong tủ áo, cũng không có mở đèn, liền từ bên trong lấy ra một váy ngắn màu đen bó sát người, chậm rãi mặc vào, thậm chí cánh tay trắng như tuyết linh hoạt duỗi tới ngang lưng, kéo nhẹ dây khóa, rút trâm cài đầu bạch ngọc, mái tóc xoăn dài quyến rũ rơi xuống, vóc người hấp dẫn cuồng dã, lộ ra không bỏ sót. . . . . .

Cô nhàn nhạt đi ra tủ áo tối tăm, đi tới trước gương trang điểm, ngồi xuống, vẻ mặt lạnh nhạt, vươn tay cầm một chai sơn móng tay màu đen, nhẹ nhàng lạnh bôi bôi từng lớp từng lớp lên móng tay màu hồng của mình, kỹ thuật vô cùng thuần thục. . . . . .

“Thiên Lỗi, anh có biết em yêu anh nhiều bao nhiêu không?” Như Mạt vừa bôi nước sơn màu đen, vừa sâu kín nói: “Nếu như không phải em bảo vệ bí mật của nhà họ Tưởng anh, có lẽ em sẽ không bị Vĩ Nghiệp giam lại nhiều năm như vậy. Anh ta muốn chạm vào em . . . . . Ha ha, em yêu anh, em hạ độc anh ta, anh không chạm vào em được . . . . . Anh biết em yêu anh cỡ nào. . . . . . Người nhà họ Hà cũng không thích nhà họ Tưởng các người, bởi vì năm ấy, cha em muốn lựa chọn, nhưng cha của anh không đồng ý. . . . . .”

Cô vừa sơn móng tay, vừa lạnh lẽo thở dài, lại dùng chổi sơn, quét đầu ngón tay, vốn là màu hồng, bị triệt để thoa lên một màu đen, màu đen bóng loáng, màu đen quỷ dị, rốt cuộc đã thoa xong, cô giơ nhẹ ngón tay ngọc thon thon của mình, nhìn thế nào cũng cảm giác sơn móng tay màu đen vẫn thích hợp hơn, trên mặt cô nở nụ cười ngọt ngào. . . . . . Lại vô cùng vui vẻ từ trong ngăn kéo, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương 13 Karla, đeo lên. . . . . .

“Cho dù là ai cũng không thể cướp anh đi. . . . . . Nhậm Tử Hiền! ! ? Cô ta vừa xuất hiện, em đã biết ngay cô ta nhất định phải thua! Bởi vì cô ta biết em xấu xa, cho nên cô ta chán ghét em, chán ghét người em, làm sao có thể được anh thích?” Như Mạt nói vừa xong, vẻ mặt lập tức lạnh lẽo, giống như hận thù, giống ma quỷ lặng lẽ hình thành, cô thở hổn hển, nhớ đến người nào đó, nắm chặt chai nước sơn móng tay màu đen trong tay, cắn răng nghiến lợi nói: “Đường Khả Hinh! Cô là kẻ thực dụng! ! Cô chán ghét tôi, cô rõ ràng chán ghét tôi, cô còn cứu tôi ở trên du thuyền? ! Khắp nơi bảo vệ tôi, cô cho rằng tôi không biết cô đang diễn trò cho Thiên Lỗi nhìn? Cô từng bước từng bước đến gần anh ấy, cũng chỉ vì nhìn trúng gia sản giàu có của nhà họ Tưởng ! ! Cô làm sao lấy được tình yêu của Thiên Lỗi ! ! Anh ấy là của tôi! ! Cho dù bất cứ ai cũng vọng tưởng lấy được anh ấy! ! Còn muốn kết hôn? Hừ! !”

Như Mạt hơi ngẩng mặt, nhìn mình trong kính, rất thuần khiết, cô cũng không chút quan tâm, chỉ nhàn nhạt mở hộp trang điểm đầy bụi, lấy ra bông phấn cũ kỹ, lại thấm thật nhiều thật nhiều phấn, bôi từng lớp trên mặt mình . . . . . . Cô chậm rãi nhìn thấy sự thay đổi của mình, có chút đắc ý cầm bóng mắt màu bạc, đầu tiên phủ lên một lớp ánh kim, lạ lấy thêm bóng mắt tông vàng nâu, nhẹ nhàng quét lên, lông mi thật dài cong lên, chớp nhẹ, đôi mắt quyến rũ thần bí động lòng người, cô hơi có vẻ nhàm chán, nhàm chán mình thật sự quá đẹp, cầm son môi màu đỏ thẫm, vặn ra, soi gương, nhẹ nhàng thoa lên đôi môi đỏ mọng khêu gợi. . . . . .

Một cơn gió lạnh thổi tới.

Khu nhà cấp cao này giống như nhà ma, lộ ra một không khí đáng sợ, chết chóc.

Như Mạt nhẹ nhàng để son môi xuống, nhìn mình trong kính, hài lòng nở nụ cười, trong xinh đẹp lạnh lùng lộ ra quyến rũ, lộ ra vô tình, sâu kín nói: “Cô muốn làm chuyên gia hầu rượu? Cô muốn thi đấu? Từ từ đi. . . . . . Đừng gấp. . . . . . Chỉ cần cô nhận lấy hoa hồng trong tay Thiên Lỗi, đừng liếm giống như người tình hôn môi, chỉ cần từ từ ngửi, cô cũng có thể cảm nhận cảm mùi hương ngọt ngào theo gió, nhào về phía mình, từ từ ngửi được. . . . . . Rất nhanh rất nhanh cô sẽ phát hiện, khứu giác của cô đang từ từ biến mất, cổ họng sẽ ngứa ngáy, sau đó. . . . . . Cô sẽ từ từ nói không ra lời. . . . . . Cô nói xem, nói không ra lời, cô làm sao làm chuyên gia hầu rượu? Cô không làm được, biết không? Cô không làm được. . . . . .”

Cô nói xong, lập tức rất hả hê nở nụ cườ,i thân thể run rẩy, cười thật vui vẻ, thật kích động, cười đến nước mắt rơi xuống, nhưng vẫn muốn nhìn gương nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không làm tổn thương Thiên Lỗi, bởi vì trước khi anh ấy đi gặp cô, tôi đã để cho người giúp việc cho anh ấy uống thuốc giải, anh ấy không có việc gì, anh ấy là của tôi, tôi làm sao có thể để cho anh ấy có chuyện gì sao? Nhưng cô. . . . . . cô. . . . . . cô không còn khứu giác, cổ họng bị câm, tôi xem cô làm sao yêu người! ? Tôi xem cô làm sao thâm tình nhìn Thiên Lỗi của tôi! ! Tôi muốn cô sống không bằng chết! ! Tôi nhất định muốn cô sống không bằng chết! Ha ha ha ha ha. . . . . .”

Một tiếng cười đáng sợ không ngừng vang lên, sâu kín vang dội cả căn phòng, tất cả âm thanh dội lại đều giống như ma quỷ! ! !


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.