Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 763: Làm bạn trai thì thế nào?



Phòng ngủ rộng lớn, bóng trúc khẽ lay động, từng trận gió nhẹ , thẩm thấu tâm can...

Đường Khả Hinh ở trong phòng tắm, tắm qua, mặc áo sơ mi màu trắng lá sen, chiếc quần đùi cùng màu, tóc dài còn ướt nhẹp đi ra, tay vừa cầm khăn lông trắng, vừa xoa tóc mình, quan sát không gian bốn phía hoàn toàn tĩnh mịch, cũng vì thời gian trôi qua thật nhanh, bầu trời đã tối sầm lại, bên trong gian phòng là ánh sáng nhu hòa phát ra từ đèn thủy tinh, ưu nhã như vậy, thật có chút giống chủ nhân của nó...

Bởi vì vừa rồi toàn thân là mồ hôi, còn dính bụi bẩn trên lá sen, lại chạy nhanh vào phòng tắm, nên không có nhìn kỹ gian phòng kia như thế nào.

Cô đi chân trần thoải mái trên thảm, đón gió mát thoang thoảng hương trúc, nhìn kỹ hoàn cảnh xung quanh, khắp nơi đều thật ưu nhã ngăn nắp sạch sẽ , cũng giống như chủ nhân của nó, Trang Hạo Nhiên cực kỳ sạch sẽ. Cô mỉm cười, đang muốn cất bước ra khỏi cửa, lại bất ngờ ngẩng đầu, nhìn thấy phía trên tường kia là bức tranh thật lớn, bị vải trắng che khuất, thậm chí còn dùng đinh cố định lại ... Cô thực sự tò mò đi qua, đi tới phía dưới bức tranh, ngẩng đầu, nghĩ muốn thông qua khe hở kia, nhìn về phía bên trong, xem rốt cuộc là cái gì?

Nhưng nhìn thế nào cũng không thấy...

Không hiểu sao lại nhớ tới vừa rồi Trang Hạo Nhiên lúc nhắc tới cô, bộ dáng kia vừa thần bí lại gợi cảm...

Đường Khả Hinh cắn môi dưới, xoay người, nhìn về phía trước có một chiếc ghế tựa cổ phức tạp, đặt ở bên cạnh cửa sổ sát đất, cô liền nhịn không được đi qua, ôm lấy chiếc ghế tựa kia, đặt ở bên cạnh lò sưởi âm tường, vịn tường đứng thẳng lên trên ghế, thở hắt một cái, liền không cảm thấy có gì là không lễ phép vươn tay, muốn nhẹ kéo ra cái đinh đã cố định kia, nhìn xem rốt cuộc là bức họa gì mà thần bí như vậy?

Cái đinh cố định có chút chặt, cô cắn răng lại dùng sức kéo nó ra...

"Có cần giúp không?"

"Không cần!" Đường Khả Hinh lại muốn dùng lực để kéo cái đinh kia ra, đột nhiên sắc mặt căng thẳng, ý thức được có điều gì đó không ổn, trong nháy mắt xoay người lại, đã nhìn thấy Trang Hạo Nhiên đang mỉm cười dựa vào cạnh cửa, ôm vai nhìn mình, cô giật mình, thân thể dán chặt lên mặt tường phía sau, nhìn anh, nuốt khan một cái.

Trang Hạo Nhiên nửa cười nhìn về phía Đường Khả Hinh, có chút nhàn nhã hỏi: "Tắm qua rồi hả ?"

"Ách... Vâng..." Đường Khả Hinh có chút xấu hổ, miễn cưỡng cười cười.

"Không đói bụng sao?" Trang Hạo Nhiên khóe môi hơi nhếch, cười hỏi cô.

"Ách, đói a..." Đường Khả Hinh là thật đói bụng.

"Vậy em như thế nào vẫn còn sức muốn gỡ tấm vải trên bức tranh sơn dầu của anh? Hay vốn có ý định là... không ăn?" Trang Hạo Nhiên nhìn cô, cố ý hỏi.

"Không có a! Em chỉ là... Chỉ là cảm thấy có chút tò mò ! Một bức tranh lớn như vậy, rốt cuộc bên trong là cái gì... Em hồi bé... Ưhm... Vốn có thiên phú trở thành họa sĩ ..." Đường Khả Hinh càng nói càng không biết xấu hổ...

"À...!" Trang Hạo Nhiên nhịn không được bật cười , nói: "Vậy em sao một điểm lễ phép cũng không có ... Đã định phá vải che tranh sơn dầu của người ta?"

Đường Khả Hinh có chút xấu hổ, mất thể diện cúi đầu, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên cũng nhìn cô một cái, bật cười nói: "Ăn cơm đi, tiểu tổ tông."

Đường Khả Hinh nghe xong, miễn cưỡng cười cười, mới nhẹ vịn tường đi xuống ghế tựa.

Trang Hạo Nhiên trầm mặc nhìn cô một cái, mới xoay người đi ra ngoài.

Đường Khả Hinh cũng theo sau, nhưng vẫn thắc mắc xoay người, liếc mắt nhìn bức tranh kia một cái, khẽ cắn môi dưới, rồi mới đi ra ngoài...

***

Phòng ăn tầng một, ánh đèn nhu hòa, toàn bộ từ phòng khách tới phòng ăn là một mảnh ấm áp.

Đường Khả Hinh hết sức kinh ngạc đứng ở trước bàn ăn, nhìn trên bàn đã để một lát cá hồi, cùng một lát cá quế, đã qua ướp lạnh, lại dùng một ít cánh hoa Violet, đặt ở viền đĩa, làm người ta phải nuốt nước bọt, tâm tình thật tốt... Ánh mắt cô nóng bỏng nhìn Trang Hạo Nhiên đã liên tục đặt bếp lò lên trên, vừa nấu chín sò biển trộn miến, vừa bày lên bàn, cô lập tức lại nuốt một ngụm nước bọt...

Trang Hạo Nhiên mỉm cười nhìn cô một cái, tiếp tục bày lên mực nhỏ, thịt mực tươi mới trơn bóng, bên trong tràn ra chất lỏng màu trắng, hương thơm kích thích lan tỏa... Anh lại thuận thế rưới một chút tương đen lên trên, từ bên trong tản ra một cỗ hương thơm của giấm cùng cùng vị cay của ớt hồng...

Đường Khả Hinh tròn mắt nhìn, lập tức vươn tay, muốn nhón một miếng mực để ăn...

"Nóng!" Trang Hạo Nhiên nhanh tay ngăn cản cô, cười rộ lên, lại nhẹ nắm tay dắt cô ngồi xuống bên bàn cơm, rồi cẩn thận từng li từng tí từ trong nồi, múc ra hai đĩa cơm rau dứa, đặt ở vị trí của hai người, nhẹ đẩy ra ít dứa che bên trên, lộ ra thịt tôm hùm , hòa lẫn với hương thơm của dứa, kết hợp với hương thơm quả điều, màu vàng của chân giò hun khói, trộn lẫn hương thơm của hành thái, hương vị quá đặc biệt, quả thực làm người ta như đứt từng khúc ruột! !

Đằng sau lại truyền đến từng đợt khí nóng cuồn cuộn!

Đường Khả Hinh trong nháy mắt quay đầu lại, nhìn thấy Trang Hạo Nhiên dùng khăn tay, bưng tới một bát tô, cẩn thận từng li từng tí đặt ở trên bàn cơm, bên trong là canh nhân sâm gà trăm năm, cùng ba gốc sâm trăm năm, theo nước canh sóng sánh trong bát là một cỗ hương vị nhân sâm nồng nàn, thấm vào từng thớ thịt gà đã chín kỹ, liếc mắt một cái, thật khiến cho con người ta đói bụng đến không chịu nổi...

"Trời ạ! Thật nhiều đồ ăn ngon a! Thật không cùng một kiểu với đồ ăn trong nhà hàng nha!" Cô không nói hai lời, liền lấy đôi đũa bạc, gắp một miếng mực đã rưới dấm đen lên ăn, lập tức một mùi hương nồng đậm của mực tan ra trong miệng, khiến cho chính mình phải hô to một hơi, kích động liên tục, cười nói: "Wow! Cảm giác này quá tuyệt vời!"

Cô không nói lên lời, liền lập tức cầm lấy thìa, nghiêng người về phía trước, uống một ngụm canh nhân sâm nóng hổi, một cỗ hương vị nhân sâm nồng đậm làm con người ta thư thái, làm cho vị giác của cô đạt tới cao trào, cô vui vẻ nhìn về phía anh, yêu thích cười rộ lên nói; "Uống thật ngon a, anh sao có thể lợi hại được như vậy a?"

Đường Khả Hinh lời còn chưa nói hết, liền lại để cái thìa xuống, xúc một thìa cơm lên, vừa ăn vừa kích động liên tục cười...

Trang Hạo Nhiên ngồi ở một bên, đôi mắt hàm chứa mấy phần thâm tình nhìn về phía Đường Khả Hinh, yếu ớt nói: "Anh nghĩ muốn làm một bữa cơm cho em ăn, đã đợi đủ ba tháng rồi..."

“ Sao ạ?" Đường Khả Hinh cầm thìa ăn cơm, không hiểu gì nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên thế nhưng chỉ nhàn nhạt cười nói; "Không có việc gì... Ăn ngon không?"

"Uhm! ! Ăn ngon!" Đường Khả Hinh lập tức gật đầu mỉm cười.

"Cha dạy em như thế nào đối với thức ăn?" Trang Hạo Nhiên ưu nhã ngồi ở một bên, mỉm cười nhìn về phía cô hỏi.

"Uhm..." Đường Khả Hinh vừa ăn, vừa mỉm cười ngẩng đầu lên, nói: "Thức ăn là thứ quý giá giúp chúng ta kéo dài sinh mệnh gì đó..."

"Vậy với người nấu thức ăn thì thế nào?" Trang Hạo Nhiên cười nữa hỏi.

"... ..." Đường Khả Hinh tạm dừng, hạ mắt, mỉm cười nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên cũng im lặng nghiêng mặt nhìn cô .

Đường Khả Hinh cười ngọt ngào, hơi nghiêng thân thể, đối Trang Hạo Nhiên ngồi bên cạnh lộ ra mấy phần giảo hoạt, nhẹ gõ cái thìa trong tay, dịu dàng nói: "Đối với người làm ra thức ăn giúp chúng ta kéo dài sinh mệnh, đó hẳn là sự tôn trọng cùng thấu hiểu.."

"... ..." Trang Hạo Nhiên lại tươi cười nhìn cô.

"Cám ơn anh! !" Đường Khả Hinh đột nhiên cười, sau đó lập tức xoay người, tiếp tục uống canh nhân sâm nóng hổi, thật là càng uống càng thích, càng uống càng hưng phấn...

"Em cảm thấy anh thế nào?" Trang Hạo Nhiên xoay người, cầm lên chiếc đũa, gắp một phần sashimi, bỏ vào trong miệng nhai, lập tức bị hương vị cay xè, kích thích vị giác...

"... ..." Đường Khả Hinh cảm thấy lời này có chút kỳ quái, quay mặt sang nhìn về phía anh.

Trang Hạo Nhiên cũng nghiêng mặt, mỉm cười nhìn cô.

"Rất tốt. Vừa cao, vừa đẹp trai, lại thông minh, vừa yêu thể thao, vừa có quyền, có thế! Lại có tiền! Còn có gia thế hiển hách, quan trọng nhất là, biết nấu ăn! !" Trừ bỏ việc là người thích ăn đậu hủ chán ghét kia ra! Cô cũng nhanh tay gắp một phần sashimi, bỏ vào trong miệng nhai, thịt tôm trơn trượt ngon muốn chết...

Thân thể Trang Hạo Nhiên làm một trận run rẩy, cười rộ lên, cầm lấy bình rượu, vì cô rót một chén, rồi mới nói: "Anh mới vừa trở về, em đối với anh làm sao có thể hiểu rõ như vậy?"

"Hễ là người trái đất thì đều biết có được hay không?" Đường Khả Hinh nâng chai rượu lên, uống một ngụm, trong nháy mắt cảm thấy thân thể tràn đầy ấm áp , rất thoải mái. Cô cảm thán một hồi, lại mở chai rượu ra, rồi tự rót cho mình một chén rượu lớn, nhấc chén rượu đến bên miệng uống...

"Làm bạn trai thì thế nào?"

"Phốc —————" Đường Khả Hinh đem một ngụm rượu vừa rót vào trong miệng phun hết ra, may mắn nhanh tay bịt miệng lại. Cô một bên vừa nhanh đi rửa tay, một bên vừa ho khan! !

"Aizzz! Làm sao mà lại kích động như vậy? Anh có nói là làm bạn trai của em sao?" Trang Hạo Nhiên xoay người nhìn về phía cô, cười nói.

Đường Khả Hinh một bên mặt đỏ tới mang tai rửa tay, một bên vừa ho liên tục nói: "Em... Em... Em có nói anh là bạn trai em sao?"

"Anh không tính làm bạn trai em!" Trang Hạo Nhiên cười nói.

"Chậc chậc chậc!" Đường Khả Hinh không hiểu sao đáy lòng dao động, loại cảm giác này nảy sinh tự nhiên giống như bản năng sẵn có, ở cùng anh chưa từng có cảm giác xa lạ , dạo gần đây, nó như tự nhiên mà đến vậy. Cô mặc dù có điểm hoài nghi hai người đã từng có quan hệ, lại vẫn cảm thấy không có khả năng đó. Cô đỏ mặt, nuốt khan một cái nơi cổ họng, trở về bên bàn cơm, một lần nữa uống rượu...

"... ..." Trang Hạo Nhiên trầm mặc nhìn cô một cái, mỉm cười thấu hiểu , ôn nhu nói; "Thế nào? Thất vọng sao ?"

"Anh..." Đường Khả Hinh quay mặt sang, vừa vặn chạm vào chóp mũi Trang Hạo Nhiên, tim cô nhảy dựng lên, mắt to có có chút mơ màng trừng anh...

"Nếu như... Em có ý tứ này, anh có thể suy nghĩ một chút..." Trang Hạo Nhiên lại ngẩng mặt cười rộ lên.

" Tới địa ngục đi ! !" Đường Khả Hinh trong nháy mắt gắp một miếng sashimi, nhét vào trong miệng của anh, lại vì anh rót một chén rượu, chính là muốn cho anh uống...

"Uhm!" Trang Hạo Nhiên hơi nhíu mày uống chén rượu này, lại vô ý vươn tay, khóa chặt hai bên hông cô, nói: "Em chuốc rượu anh, cẩn thận anh có ý nghĩ không đứng đắn!"

Đường Khả Hinh lập tức làm bộ vươn hai tay ra, muốn đâm vào mắt của anh, thế nhưng Trang Hạo Nhiên trong nháy mắt nắm chặt cổ tay của cô, kéo cả người cô lên bắp đùi mình, ấn xuống, lại ôm chặt cô, cúi mặt xuống, miệng kề sát hai cánh môi cô, trút xuống ngụm rượu trong miệng mình...

"Uhm..." Đường Khả Hinh nuốt vào toàn bộ rượu trong miệng anh, trái tim cô, dường như vừa lệch một nhịp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.