Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 764: Em thua



"Anh làm gì đấy! Tránh ra!" Đường Khả Hinh không cách nào thoát khỏi cái ôm của anh, cảm giác tim đập mạnh, có lẽ sau khi mất trí nhớ, lần đầu tiên thấy anh tại bể bơi, có lẽ mỗi ngày đến phòng làm việc của anh, bắt đầu nhìn thấy tấm hình anh chụp nghiêng, hoặc có thể là từ đồng nghiệp xung quanh, nghe nói những câu chuyện vang dội có liên quan giữa mình và anh, hoặc có thể... Bắt đầu nhìn đến tấm hình chụp đám cưới kia...

Trang Hạo Nhiên lại bá đạo ôm chặt thân thể mềm mại của cô, buộc cô ngồi trên đùi của mình, ánh mắt nóng cháy nhìn cô, nói: "Tránh ra? Ai bảo em chuốc rượu anh?"

Đường Khả Hinh vẻ mặt thông suốt nhìn anh.

"Anh bón em ăn!"Trang Hạo Nhiên một cánh tay bá đạo ôm chặt cô, cánh tay kia cầm chặt đôi đũa, gắp một miếng cá sống, đưa đến môi cô...

Đường Khả Hinh nồng đậm nhìn anh một cái, trái tim phịch một tiếng nhảy dựng lên, thở liên tục, âm thanh nhỏ nhẹ nói: "Không cần..."

"Không ăn, không thả người! ! Nhanh lên!"Trang Hạo Nhiên lại mang miếng cá đưa đến bờ môi cô...

Đường Khả Hinh đành phải mở rộng miệng, muốn ăn miếng cá sống kia...

Trang Hạo Nhiên lại đưa miếng cá sống này, chậm rãi đưa đến bên môi mình, ánh mắt nóng cháy nhìn về phía cô, khẽ nhếch miệng tươi cười nói: "Nếu em ăn được khối cá sống này, anh liền thả em ra..."

"... ..."Đường Khả Hinh trầm mặc nhìn anh.

"Hửm! ?"Trang Hạo Nhiên lại nhìn hướng cô, cười đáp nhẹ.

Ánh mắt Đường Khả Hinh lại nhẹ xoay chuyển, nhìn miếng cá sống bên môi anh, cách mình rất gần, cô vốn không hề muốn động đậy, nhưng trong nháy mắt lại nghiêng mặt lên trước, muốn ăn miếng cá sống bên dưới kia, ai biết môi còn chưa đưa tới, anh đã đem cá sống đưa đến trong miệng mình, cô nhìn anh...

Trang Hạo Nhiên mỉm cười nhìn về phía cô, buông đũa xuống, nâng ly rượu trắng lên, giơ về phía cô nói: "Em thua!”

Đường Khả Hinh hung hăng trợn mắt nhìn anh, biết đây là trò chơi nổi danh của Nhật Bản, vẻ mặt trách cứ liền vươn tay, nâng lên ly rượu trắng kia, nặng nề uống một hớp lớn, lại cầm lấy chiếc đũa, gắp một khối cá sống, vẻ mặt khiêu khích tươi cười nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, nói: "Há miệng a a a!"

Trang Hạo Nhiên không đợi cô bắt đầu, cũng đã ăn luôn miếng cá sống trên đũa của cô! !

"Anh... Anh chơi xấu!"Đường Khả Hinh nổi giận nhìn về phía anh, sốt ruột kêu! ! !

"Em lại không có, ra quy tắc trò chơi!"Trang Hạo Nhiên càng nhìn bộ dáng cô tức giận, càng muốn cười...

"Anh được lắm! !"Đường Khả Hinh lại cầm lấy một ly rượu trắng khác, rót cho mình một ly rượu, ngửa đầu uống hết!

"Chính xác, dám làm dám chịu! Đến lượt anh !"Ánh mắt Trang Hạo Nhiên nóng cháy nhìn cô một cái, mới cười cầm lấy miếng cá sống, trực tiếp bỏ vào trong miệng...

"... ..."Đường Khả Hinh há hốc mồm nhìn anh.

"Anh thắng!"Trang Hạo Nhiên mỉm cười nhìn cô, nhai miếng cá sống,.

"A a a... Thật là người đê tiện bỉ ổi không gì sánh bằng! Không chơi với anh nữa!"Đường Khả Hinh lập tức muốn tránh thoát cái ôm của anh...

"Được rồi được rồi được rồi!"Trang Hạo Nhiên lại ôm chặt hông nhỏ của cô, cười cười ôm cô dựa sát vào trong lòng mình, nói: "Chúng ta đứng đắn chút! Người nào lại chơi xấu, phạt không được ăn cơm!"

Đường Khả Hinh trừng mắt nhìn anh!

Trang Hạo Nhiên lại rót một ly rượu lớn, để cho cô uống trước...

"Tại sao vẫn phải uống?"

"Đó là nguyên tắc của anh, em thua."Trang Hạo Nhiên nhìn về phía cô, mỉm cười nói.

"Anh... ..."Đường Khả Hinh nóng mắt trợn tròn nhìn anh, lại vẫn nâng cao ly rượu trắng kia, ngửa đầu uống hết, bất tri bất giác, mình đã uống hết gần hai chai rượu trắng, mặt có phần đỏ lên, nhưng ý thức coi như vẫn tỉnh táo, lại không chịu thua nói: "Chơi lại!"

Trang Hạo Nhiên lại cầm lấy chiếc đũa, gắp lên miếng cá sống, cùng cô bắt đầu chơi trò chơi...

Đường Khả Hinh ngắm chuẩn miếng cá sống kia, vẻ mặt kích động nhìn chằm chằm, chính là không chịu buông tha nó!

Trang Hạo Nhiên gắp lên miếng cá sống kia, đôi mắt nóng cháy nhìn về phía Đường Khả Hinh sắc mặt đỏ ửng, đôi mắt nước vì vội vàng, mà có thể tỏa ra vô hạn tình ý, lúc nhìn trái nhìn phải, nét mặt kia, thật đẹp ngọt ngào mà mê người... Cô cũng không biết mình rốt cuộc có bao nhiêu xinh đẹp... Lúc thì đáng yêu, lúc thì quyến rũ, lúc thì cứng cỏi, lúc thì đẹp ngọt ngào... Hắn đem miếng cá sống giơ lên giữa hai người, nhìn về phía cô, mỉm cười nói: "Đến rồi!"

"Uh`m!"Đường Khả Hinh gật đầu! !

"Một! Hai! Ba!"Trang Hạo Nhiên trong nháy mắt muốn đem miếng cá sống đưa vào trong miệng mình, ai biết đường Khả Hinh lại rất nhanh nghiêng người về phía trước, hai tay ôm lấy cổ của anh, làm động tác đưa mặt đến gần môi anh, muốn cắn miếng cá sống kia, anh cũng đã nhanh chóng ném đôi đũa xuống, ôm cô vào lòng, mạnh mẽ mà nóng cháy ép cô vào trong ngực, hôn lên môi của cô, thậm chí thở phì phò, đưa đầu lưỡi ra, quấn quýt đầu lưỡi của cô, nghiêng mặt, cuồng nhiệt hôn cô!

"Ưm..."Đường Khả Hinh môi bị ngăn chặn, tức khắc mặt tai đều đỏ, thở phì phò, giãy giụa muốn thoát ra ôm ấp của anh...

Nhưng Trang Hạo Nhiên lại không cho cô cơ hội, mà là dùng thân thể luyện võ, ôm chặt cơ thể mềm mại của cô trong lòng, vừa mút đầu lưỡi của cô, vừa động tay xoa nhẹ bầu ngực đầy đặn của cô, vuốt ve...

"Ưm..."Mặt Đường Khả Hinh lập tức dãn ra, muốn vươn tay nắm chặt tay anh, ngăn không cho anh vuốt ve...

"Bảo bối... Em thật sự đã quên anh sao? Ba tháng nay, anh nhớ em đến phát điên lên..."Trang Hạo Nhiên điên cuồng nói xong, lại mãnh liệt hôn lên cánh môi của cô, tay nhanh chóng xông vào trong áo sơ mi mỏng manh chạm vào làn da mềm mại của cô, vuốt ve trên eo cô...

"Đừng như vậy, Trang Hạo Nhiên!"Đường Khả Hinh có phần sợ hãi, phát hiện giờ phút này Trang Hạo Nhiên giống như cầm thú, cô lập tức thấy xấu hổ, muốn đẩy thân thể anh ra...

"Em không thích anh hôn sao? Hửm?"Trang Hạo Nhiên nói xong, lại nhịn không được cách một lớp quần áo, liên tục xoa nắn bộ ngực đang phập phồng của cô, lại nhanh chóng hôn lên mặt của cô, cằm, giữa tóc, đưa đầu lưỡi ra rất lưu loát, khẽ cắn vành tai của cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm giữa lỗ tai của cô, cơ thể nóng bừng liên tục thở gấp, khiêu khích toàn bộ cơ thể của cô...

"A... ..."Cơ thể Đường Khả Hinh đột nhiên giống như bị kim châm, khơi dậy một cỗ kích thích, trong nháy mắt cô cảm giác toàn bộ cơ thể đều mềm yếu, bởi vì hơi rượu phát tác, muốn thoát khỏi cái ôm, nhưng lại yếu dần...

Trang Hạo Nhiên dùng chút sức lực dư thừa lại ôm trọn cơ thể mềm mại của cô, lúc đầu lưỡi khiêu khích giữa tai cô, thì tay đã kéo khóa sau áo sơ mi của cô xuống, cổ áo lá sen cũng nhất thời trượt xuống, lộ ra bờ vai tuyết trắng nhẵn bóng, còn có dây áo lót khêu gợi, lộ ra nửa bộ ngực, hiện ra rõ ràng hết sức trêu chọc... Hai mắt của anh nóng lên, lập tức nhìn xuống phía dưới, cuồng nhiệt hôn cổ của cô, xương quai xanh, không nhịn được cắn nhẹ phần ngực lộ ra, rất nhớ hương vị này lại muốn kéo áo lót của cô xuống...

"Đừng..."Đường Khả Hinh một trận mê loạn, cuộn rút đôi chân dài trắng nõn gợi cảm của mình, muốn cự tuyệt...

Trang Hạo Nhiên cũng đã mãnh liệt cúi xuống phía dưới, hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, cầm quần áo xộc xệch của cô, lại ôm ngang người cô, nhanh chóng chạy lên lầu...

Đêm, mưa đột nhiên ngừng, ánh trăng theo áng mấy bồng bềnh trôi, nhẹ nhàng đến...

Chiếc đèn màu trắng trong căn phòng nào đó của biệt thự, đột nhiên sáng lên.

Tiếp theo một trận âm thanh mặc quần áo truyền đến.

Trang Hạo Nhiên mặc âu phục tiệc rượu màu đen, nhìn toàn thân mình trong gương, chậm rãi chỉnh lại cái nơ trắng của mình...

Trên giường truyền tiếng hơi thở nỉ non.

Trang Hạo Nhiên chậm rãi mà dịu dàng quay sang, nhìn về phía cô gái đang nằm trên giường, bởi vì một buổi tối càng không ngừng đòi hỏi, cô đã quá mệt mỏi, tóc dài hơi xoăn gợi cảm xõa ra, giống như chú cừu nằm úp sấp ở trên giường, đệm chăn màu trắng như tuyết, choàng lên cơ thể khêu gợi của cô, vai và cánh tay trắng như tuyết đều trần trụi, để lộ vẻ rực rỡ khêu gợi, hai tròng mắt nhắm chặt, mặt như đóa hoa đào, ngủ say sưa...

Thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một chút dịu dàng tươi cười của cô.

Anh nở nụ cười, chậm rãi đi đến bên giường, lặng lẽ ngồi xuống, ngón tay nhẹ lướt qua từng góc cạnh khuôn mặt cô, nhìn đến đôi môi hồng nhạt của cô, còn có chiếc cằm nhọn đẹp đẽ... Cảm xúc trong lòng bắt đầu tuôn trào, ánh mắt của anh lộ ra vài phần thâm tình, chậm rãi khom người xuống, cúi đầu đặt trên đôi môi của cô, vừa khẽ hôn, vừa nói lời sâu xa "Ngoan ngoãn ngủ một giấc, chờ anh trở lại..."

Nói xong, đồng hồ treo trên tường, đã điểm mười hai giờ.

Trang Hạo Nhiên ngẩng đầu, nhìn thoáng qua, trên mặt biểu lộ thần thái nghiêm nghị, nhanh chóng đứng lên, ra khỏi phòng...

Cặp song sinh cùng Điệp Y đứng canh bên cạnh cửa, trầm mặc không nói.

"Bảo vệ cô ấy, bảo đảm cô ấy an toàn..."Trang Hạo Nhiên nói xong, nhanh chóng đi ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.