Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 819: Hoàn toàn mới



Hội nghị tiếp tục kéo dài, đứng trước hao tổn mười hai triệu vào kế hoạch thi công thành phố rượu vang, tiến hành bỏ phiếu, kết quả đề xuất này được thông qua.

Trang Hạo Nhiên ngồi tại chỗ, lộ ra nụ cười rực rỡ, vô cùng hưng phấn.

Tưởng Thiên Lỗi vẫn lặng lẽ nhìn về phía Đường Khả Hinh.

Khuôn mặt Đường Khả Hinh ửng đỏ, không nhận được mệnh lệnh nên không dám ngồi xuống, chỉ cúi đầu không lên tiếng.

Trang Tĩnh Vũ cùng Tưởng Vĩ Quốc ngồi trên ghế chủ tịch tại phòng làm việc của mình, im lặng lật xem văn kiện, thỉnh thoảng ngẩng đầu, nhìn cô gái nhỏ đứng trong đám người, đều có cùng một loại ăn ý, cũng không nói gì.

Đường Khả Hinh có chút kỳ quái đứng tại chỗ, nhìn thấy đột nhiên phòng hội nghị yên lặng, không dám nói chuyện, chỉ là cô đứng lâu cảm thấy mệt mỏi nên muốn ngồi xuống...

Tiêu Đồng lập tức nhìn cô lắc đầu, đưa tay chỉ chỉ rồi nở nụ cười.

Đường Khả Hinh nhìn ánh mắt cùng hành động của Tiêu Đồng, đột nhiên có chút kỳ quái.

Quả nhiên...

Trên màn hình lớn trung tâm Trang Tĩnh Vũ mỉm cười nói: "Làm một lãnh đạo hơn ba trăm vạn công nhân của một công ty, thật ra tôi cảm thấy, có thể tìm được một người có tinh thần và năng lực phù hợp, thật sự rất khó. Hôm nay rốt cuộc đã mang lại cho tôi một cái nhìn mới, một bờ vai nho nhỏ như vậy, như thế nào có thể gánh vác ước mơ vĩ đại như thế, cùng với hiện thực khó khăn. Cô bé tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tôi cảm nhận được sức hấp dẫn cùng năng lực của cô bé, đồng thời theo thời gian mà ngày càng tiến bộ. Tôi không nghĩ đến, mình thật may mắn, có thể tại những năm tháng này, nhìn thấy một đứa nhỏ như vậy."

Đường Khả Hinh dường như hiểu ra, người Trang Tĩnh Vũ nói là mình, mặt cô ửng đỏ, vội vã cúi đầu, không dám nói chuyện.

Tưởng Vĩ Quốc cũng gật đầu, nói: "Tôi luôn luôn đối với năng lực của Khả Hinh còn tồn tại nhiều nghi vấn, thế nhưng hôm nay cô bé đã cho tôi thấy được, bởi vì có lĩnh vực tinh thần, cho nên sản xuất ra cũng không sợ hãi, là một người dũng cảm, là không thắng thua! Tập đoàn của chúng ta cần có những nhân tài như vậy!"

Trang Hạo Nhiên lặng lẽ ngồi tại vị trí của mình, mân mê chiếc bút máy trong tay.

Đường Khả Hinh nghe lời nói này, lập tức có chút khiếp sợ ngẩng đầu, nhìn về phía Tưởng Vĩ Quốc.

Tưởng Vĩ Quốc cũng xuyên qua màn hình lớn, nhìn về phía cô gái nhỏ kia, trong lòng chắc chắn chứa rất nhiều khát vọng, mới có thể can đảm nói ra những lời nói như thế, làm mọi người đều thông suốt, cô được sinh ra để làm tỏa sáng sự nghiệp rượu đỏ ... Lần đầu tiên... Ông là lần đầu tiên... Lấy tư cách chủ tịch Hoàn Cầu, mỉm cười ôn hòa mà tán dương cô bé này.

Trong lòng Đường Khả Hinh chấn động mạnh, nhìn về phía Tưởng Vĩ Quốc, cứ như vậy được ủng hộ, thậm chí cô còn cảm thấy kỳ quái.

Trang Tĩnh Vũ lại mỉm cười nhìn về phía Đường Khả Hinh, tràn ngập yêu thương cùng ôn nhu gọi to: "Khả Hinh... Đứng ra đây để ta nhìn con cho rõ nào.."

"A?" Đường Khả Hinh kỳ quái nhìn về phía Trang Tĩnh Vũ, có chút không rõ.

"Đứng ra đây" Trang Tĩnh Vũ nhẹ nhàng ra mệnh lệnh.

Đường Khả Hinh đứng một bên, còn không rõ phải làm gì.

Tiêu Đồng cười nhanh chóng đứng lên, sau đó nhẹ nhàng kéo Đường Khả Hinh rời khỏi vị trí thư kí của mình, đến đứng trên thảm đỏ ngay chính giữa màn hình của hai vị chủ tịch, cô mới mỉm cười trở về vị trí của mình.

Tim Khả Hinh đập thình thịch, đứng trước mấy trăm vị lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Hoàn cầu, cô có chút mơ hồ, sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.

Trang Tĩnh Vũ mỉm cười nhìn về phía cô bé đang đứng trong phòng hội nghị, hỏi: “ Khả Hinh, con nhậm chức thư kí của tổng giám đốc Trang được bao lâu rồi?"

"Dạ..." Đường Khả Hinh run sợ nói: "Mười... Mười tháng..."

Trang Tĩnh Vũ nghe xong, mỉm cười, gật đầu nói: "Mười tháng... Con đã lập nên được kì tích. Nhưng từ nay về sau, con sẽ không thể tiếp tục làm thư kí tổng giám đốc Trang nữa ."

"A?" Đường Khả Hinh có chút khẩn trương ngẩng đầu, nhìn về phía Trang Tĩnh Vũ.

Trang Hạo Nhiên nghe lời này, ánh mắt di chuyển, lặng lẽ nhìn bóng lưng nho nhỏ của Đường Khả Hinh...

Tưởng Vĩ Quốc nheo mắt nhìn về phía Đường Khả Hinh, chậm rãi nói: "Tập đoàn Hoàn Á cùng Á Châu, đều thuộc tập đoàn Hoàn Cầu ! Chỉ có tập đoàn Hoàn Cầu, là mục đích phục vụ cuối cùng của mọi người. Bất kể một nhân viên ưu tú nào, đều phải hướng về phía tập đoàn Hoàn Cầu. Mặc dù cô là thư kí của tổng giám đốc Trang, nhưng đã vì bộ phận rượu vụ mà bỏ ra khá nhiều công sức, nhưng cuối cùng vẫn là danh không chính, ngôn không thuận! Chúng tôi cũng biết, trong quá trình này, cô rốt cuộc gặp bao nhiêu khó khăn, đã trải qua bao nhiêu hiểm cảnh. Thế nhưng nhân tài, vốn chính là phải tôi luyện mà thành, giống như câu nói kia: Cho tới bây giờ đều chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày nó trở nên mê người, thế nhưng nó lại một lần lại một lần thức tỉnh linh hồn của con người. Chỉ có không ngừng theo đuổi, lại không suy nghĩ thắng thua, mới chân chính đi được đến cuối cùng, bởi vì có sự trả giá mới đi tới được cảnh giới cao nhất. Về điểm này cô thật sự đã làm được. Cô chân thành, sẽ không có bất kỳ người nào hoài nghi..."

Trang Tĩnh Vũ đi gần lại màn hình, nhìn Đường Khả Hinh nói: "Khả Hinh! ! Nhân cơ hội này, con nói cho ta biết, nói cho các vị lãnh đạo cấp cao của Hoàn Cầu nghe, trong tương lai, con sẽ không ngại sự dụ dỗ, không sợ gian nan, hiểm trở, mà cố gắng dùng tinh thần và nỗ lực hết mình cống hiến cho rượu đỏ ?"

Đường Khả Hinh nghe được trong lòng cảm thấy căng thẳng, mặc dù cô không biết tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn về phía Trang Tĩnh Vũ, khẽ gật đầu, khẳng định nói: "Con sẽ! ! Con nhất định sẽ vì hương vị của rượu vang, kiên trì giữ vững nguyên tắc trong lòng, nỗ lực, còn có giữ vững tinh thần, vì tập đoàn Hoàn Cầu mà hết lòng phục vụ! Bởi vì nơi này, đã cho con một cuộc sống mới! Cho con sự ấm áp, và cả tương lai!"

"Tốt !" Tưởng Vĩ Quốc nghe lời này, lập tức nghiêm mặt nhìn mọi người nói: "Đời người không có cái gì gọi là kỳ tích. Kỳ tích lớn nhất chính là cống hiến hết mình và gặt hái thành công. Hôm nay, Đường Khả Hinh đã thuyết phục được tôi và chủ tịch Trang.Tôi và chủ tịch trang đề nghị, bổ nhiệm Đường Khả Hinh làm tổng giám đốc bộ phận rượu vụ của tập đoàn Hoàn cầu. Trực thuộc ban giám đốc, tiếp nhận giám sát mười hai tháng! Sau khi hết thời hạn, kiểm tra đánh giá các quản lý bộ phận rượu vụ ! Trong thời gian giám sát này, bổ nhiệm làm người hướng dẫn phát triển dự án thành phố rượu vang, giám sát việc thi công hầm chứa rượu của khách sạn dưới nước! Quản lý toàn bộ bộ phận rượu vụ! Lương bổng theo cấp bậc của tổng giám đốc, ba tháng sau chuẩn bị nhận cổ phần của Hoàn Cầu. Thưởng cho một chiếc ô tô! Chúc mừng cô!"

Một loạt tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên!

Tất cả mọi người đều nhao nhao đứng dậy, hướng về cô gái trước mặt chúc mừng.

Đường Khả Hinh vẫn như cũ khiếp sợ đứng một bên, nghe thấy sự thành công cùng may mắn này cũng làm cho chính mình cảm thấy mê muội. Dường như từ trước đến nay cô cũng không nỗ lực hết mình, thế nhưng hôm nay lại kỳ diệu nhận được phần thưởng. Cô có phần không rõ, chỉ ngây ngốc ngẩng đầu, nhìn về phía mấy trăm vị lãnh đạo cấp cao, nhao nhao nhìn về phía mình vỗ tay cười, thậm chí Tiêu Đồng cùng các đồng nghiệp thư ký cũng mỉm cười đứng lên, vỗ tay chúc mừng mình... Đôi mắt cô ngấn lệ, nhưng vẫn kích động nhìn về phía mọi người... Hình như cô không phải đang nằm mơ .Thế nhưng vì sao lại cảm thấy không chân thực?

Cô bé này, vẫn như cũ mang vẻ mặt kích động nhìn về phía tất cả mọi người, không dám tin! !

Có một giọng nói, mang theo sự ôn nhu và ấm áp, mang theo sự cổ vũ, khích lệ nói: "Khả Hinh, cuộc sống chính là việc tập trung theo đuổi liên tục một thứ gì đó, chỉ có tha thiết theo đuổi không biết mệt mỏi, cuối cùng sẽ có một ngày, con phát hiện ra, mọi chuyện tốt đẹp và hạnh phúc theo nhau mà đến. Tới lúc đó, đừng nghĩ rằng tất cả chỉ là ảo giác, đó chính là thành quả của con. Là con đã đạt được mục tiêu ban đầu"

Đường Khả Hinh đột nhiên có chút đau thương muốn rơi lệ, nhớ tới người cha có tinh thần và tâm hồn đẹp nhất thế gian của mình, cô phảng phất có cảm giác không thể chờ đợi được mà muốn đi tới trước mặt cha mình, cảm ơn ông vì đã qua nhiều năm như vậy , cho dù là đang ở trong tù, không được tự do, vẫn nói những lời thấm thía, dốc lòng giáo dục mình.

Cửa lớn phòng hội nghị, rầm một tiếng mở ra.

Trang Tĩnh Vũ cùng Tưởng Vĩ Quốc nghiêm nghị mà mỉm cười xuất hiện trước cửa phòng hội nghị, đồng thời nhìn về phía cô bé kia vẫn như đang trong giấc mộng.

Một tràng vỗ tay nhiệt liệt vang lên.

Đường Khả Hinh có chút sợ hãi xoay người, nhìn về phía hai vị chủ tịch, trong lòng của cô chợt ấm áp, lại kích động rơi lệ ...

Trang Tĩnh Vũ cùng Tưởng Vĩ Quốc đồng thời mỉm cười bước tới, tất cả mọi người cùng hai vị tổng giám đốc đúng lên, khom người chào hỏi. hai vị chủ tịch đi tới trước mặt Đường Khả Hinh, hai thư kí trưởng bê trong tay hai chiếc khay đi theo phía sau.

"Chúc mừng con! ! Khả Hinh! Tất cả đều là con xứng đáng nhận được" Trang Tĩnh Vũ mỉm cười nhìn về phía Đường Khả Hinh, kích động vươn tay.

Đường Khả Hinh kích động, rưng rưng nhìn thật sâu nhìn về phía Trang Tĩnh Vũ, trong lòng dâng trào, do dự một lúc lâu, rốt cuộc mới run run rẩy vươn tay, kích động nói: "Cảm ơn chủ tịch..."

Trang Tĩnh Vũ mỉm cười gật đầu.

Tưởng Vĩ Quốc nghiêm mặt nhìn cô, lại ôn nhu tươi cười, vươn tay hướng về phía cô nói: "Chúc mừng, hi vọng trong tương lai, cô có thể tiếp tục ở lại Hoàn Cầu để phát triển. Phải biết rằng, cuộc đời mỗi con người rồi sẽ tới một giai đoạn, sẽ có khó khăn cùng thử thách, tất cả điều này chỉ là biểu thị cô sắp tới sẽ có một cuộc sống mới, không được thả lỏng, càng không được lười biếng, thậm chí phải luôn đề cao cảnh giác"

"Vâng! Cảm ơn chủ tịch!" Đường Khả Hinh lại kích động vươn tay, nắm lấy tay ông, vậy mà phát hiện ra lòng bàn tay ông cũng vô cùng ấm áp.

Trang Tĩnh Vũ mỉm cười nhìn.

Hai thư kí trưởng bê khay tiến lên phía trước, một trong hai khay đó là một chiếc hộp màu xanh lam đang mở, trong đó có một chiếc huy chương bạch kim, một cái khay khác, chính là quyết định bổ nhiệm của tập đoàn Hoàn Cầu, cùng hợp đồng, còn bố trí phòng làm việc cùng toàn bộ danh sách nhân viên trực thuộc.

Nhanh chóng như vậy, giống như đã sớm có chuẩn bị, có lẽ khảo nghiệm, đã bắt đầu từ rất lâu trước đây.

Đường Khả Hinh kích động nhìn.

"Đáng tiếc sư phụ của con đang đi công tác , nếu như ông ấy có thể chứng kiến thời khắc này, nhìn thấy thành công của học trò mình, có lẽ cảm thấy rất vui mừng." Trang Tĩnh Vũ mỉm cười nói với cô.

Hai mắt Đường Khả Hinh lập tức rưng rưng, nhìn về phía trước, nhớ tới công dạy dỗ của sư phụ, cô cảm động mỉm cười. Thời khắc kỉ niệm như vậy, cô đột nhiên ghĩ tới một người, trong nháy mắt xoay người, kích động nhìn về chiếc ghế tổng giám đốc kia, đột nhiên cảm thấy lạc lõng, Trang Hạo Nhiên đã không biết đi từ lúc nào, chỉ còn lại chiếc ghế da trống trơn, còn có một mẩu bút máy mà cô đã từng bẻ..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.