Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 866: Hắn muốn người phụ nữ đó



Tần gia!

Tần Vĩ Nghiệp ngồi bên trong thư phòng của mình, vẻ mặt nhàn nhạt, lật xem quyển sách ghi chép Hàn Thành vừa mới sai người đi mua, hai tròng mắt lóe lên ánh sáng như một học giả.

Một nữ giúp việc đi tới, cẩn thận từng li từng tí bê khay trà bánh tới trước mặt Tần Vĩ Nghiệp, có chút xấu hổ nói: “Thiếu gia, mời anh uống trà.”

“Để đó...” Tần Vĩ Nghiệp dùng ánh mắt không coi ai ra gì, tiếp tục lật sách xem, sắp xếp các chữ cái theo hình nhữ S, nhìn thấy một hàng tin tức: Mật thất đã bị phát hiện, nhanh chóng ẩn náu cho tốt, kế hoạch tối nay vẫn tiến hành như cũ! Hắn yếu ớt lật xem một trang khác, nhìn thấy phía trên có dòng chữ: Điện thoại của ngươi đang bị theo dõi! Sau này sẽ dùng thư để liên lạc! Chủ nhân của chúng ta đã hạ lệnh, phải ám sát Tô thiếu gia! !

Sắc mặt cô giúp việc lặng yên, nhẹ nhàng để trà và bánh xuống bàn.

Lúc này Tần Vĩ Nghiệp lúc này mới hơi nâng mí mắt, rời khỏi trang sách, không có một chút hứng thú nhìn về phía cô giúp việc!

Cô giúp việc mặc áo sơ mi màu trắng, váy ngắn màu đen, bộ ngực đầy đặn như muốn bung ra, cánh tay trắng nõn, trơn bóng, non mềm như trái cây, thật sự làm cho người khác muốn cắn một cái.

Tần Vĩ Nghiệp nhíu mày nhìn cô nói: “Đi ra!”

“A?” Cô giúp việc gấp đến độ toát mồ hôi, nhìn về phía hắn.

“Đi ra! !” Tần Vĩ Nghiệp biết ý của cô, một chút hứng thú cũng không có.

“Ách... Vâng...” Cô giúp việc nặng nề thở ra, mới nhẹ cầm khay lên, vội vã xấu hổ đỏ mặt xoay người đi ra ngoài, cặp mông tròn vểnh cao kia hơi xoay ra, vô cùng gợi cảm.

Con đường quanh co, tĩnh mịch, rèm cửa sổ đã kéo lại.

Cô giúp việc có chút thất vọng cầm khay bước ra ngoài, nhiệm vụ lão phu nhân giao cho mình không hoàn thành, cô liền bất đắc dĩ cúi đầu.

Một lực kéo mạnh, kéo cô đẩy vào tường.

“A!” Cô giật mình xoay người, nhìn thấy Tần Vĩ Nghiệp đã lấy mắt kính xuống, lộ ra ánh mắt lãnh đạm mà thần bí, nhìn về phía mình, khuôn mặt của cô đỏ lên, trái tim đập thình thịch, kêu nhỏ: “Thiếu... Thiếu gia...”

Tần Vĩ Nghiệp mang vẻ mặt lãnh đạm, bàn tay chậm chạp đưa lên bộ ngực đầy đặn của nữ giúp việc, ngón tay nhấn một cái, lại không ngừng xoa nắn bộ ngực của cô, một bên xoa một bên thở dốc nhìn về phía cô.

Cả người cô giúp dán vào tường, đỏ bừng, lại cắn môi dưới, dũng cảm nhắm mắt lại, lão phu nhân đã nói, chỉ cần mình có thể sinh cho thiếu gia một đứa nhỏ, cô có thể được ba trăm ngàn!

Tần Vĩ Nghiệp lạnh lùng nhìn cô, tay không ngừng mạnh mẽ phủ lên bộ ngực của cô, thậm chí xé chiếc áo sơ mi trắng ra, cả chiếc áo lót cũng bị lôi xuống, mở to mắt nhìn nhìn trừng trừng về phía bộ ngực to lớn mê người của cô, vô ý điều tiết người đàn ông mạnh mẽ của mình giống như cách đây vài năm, thế nhưng một bên hắn mạnh mẽ xoa nắn bộ ngực kia một bên cắn chặt răng, mồ hôi trên trán chảy ra, cũng không còn cách nào.

“A?” Cô giúp việc bị xoa nắn có hơi đau, mồ hôi đầm đìa thở dốc nhìn hắn, ấp a ấp úng, xấu hổ kêu nhỏ: “Thiếu gia... Tôi... Ta có hơi đau...”

“Bốp! !” Tần Vĩ Nghiệp trong nháy mắt giơ tay tát một cái lên má cô, hổn hển rống giận: “Tôi không muốn thấy kiểu đau như thế nào!”

“A ————” Cô giúp việc thoáng cái ngã trên bàn trà, làm đổ ngọc thạch bên cạnh bàn, cô sợ đến khuôn mặt bỏ bừng, run rẩy kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Tần Vĩ Nghiệp, sợ hãi run run kêu nhỏ: “Thiếu gia?”

Tần Vĩ Nghiệp tức giận tàn nhẫn đi tới trước mặt nữ giúp việc, mạnh tay nắm lấy bả vai trần của cô, lại cho cô một cái tát, mới vô tình quát to: “Tôi không muốn kiểu đau như thế này ! ! Tôi muốn thấy kiểu đau như năm đó! ! Kiểu không bị ràng buộc nhưng tiếng hét lại sợ hãi ! ! Máu từ đôi chân chảy ra! ! Đây mới là chuyện đàn ông nên làm!”

Hắn nói xong, lại tiếp tục giáng những cái tát căm hận vào mặt cô giúp việc.

“A! ! A! ! A! ! A! !” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô giúp việc hết quay sang trái rồi lại sang phải, máu tươi từ khóe miệng chảy xuống, tóc mái trên trán mất trật mà tùy ý rơi xuống, bên tai ong ong, cô không nhịn được bật khóc, một bên cầu xin tha thứ: “Thiếu gia, xin anh tha thứ cho tôi, tôi sai rồi! Tôi sai rồi! Là phu nhân bảo tôi tới! ! Tôi sai rồi! !”

“Lỗi của cô là ở đó hả? Cô không sai! ! Là lỗi của tôi! ! Tôi không nên đánh cô! Tôi hẳn là nên giết chết cô! Các người là đến nhắc nhở tôi không sử dụng được nữa đúng không! !” Tần Vĩ Nghiệp tức giận, liền ngồi xổm người xuống, kéo tóc nữ giúp việc đẩy vào bàn trà, trên trán cô chảy ra đầy máu tươi, cắn răng xé toàn bộ quần áo của cô, không biết từ nơi nào lấy được một mảnh thủy tinh, liền hướng hai chân cô đâm tới.

“Thiếu gia! ! Thiếu gia! ! Đừng mà! !” Cô giúp việc lùi lại, cũng không để ý đau đớn trên trán, máu tươi chảy ra, đôi tay đẩy bàn tay của hắn ra, bò dậy quỳ xuống, kinh hoàng sợ hãi khóc to, nói: “Tôi sai rồi! Hắn hãy tha thứ cho tôi! Thiếu gia, tôi sai rồi! !”

Tần Vĩ Nghiệp cắn răng trong nháy mắt đứng lên, hai tròng mắt nóng lên đẩy mạnh một cánh cửa sổ, nhìn rừng cây xanh biếc, không hiểu sao lại nhớ tới lần đầu gặp Đường Khả Hinh, là vào tiệc sinh nhật của Tô Thụy Kỳ, chỉ thấy cô búi tóc cao, mặc chiếc váy dài màu trắng, tỏa ra hương thơm mê người, còn có chiếc eo thon thả, cùng chiếc mông tròn. Khi đó đôi mắt cô khẽ chớp, lộ ra sự hồn nhiên cùng bao tình ý, trên bả vai trần tựa như một ngọn lửa, hừng hực bốc cháy.. Đó là lần đầu tiên, qua nhiều năm như vậy, hắn vì một phụ nữ mà nổi lên hứng thú. Hắn muốn có người phụ nữ này, hắn phải có được người phụ nữ này, chỉ bằng việc cô có thể làm hắn cảm thấy hứng thú !

Hai tròng mắt hắn lóe ra tia vô tình và tàn nhẫn, hơi ngửa mặt nhìn về phía trước nghĩ: Chỉ cần Tưởng Thiên Lỗi cùng Trang Hạo Nhiên không còn nữa, Đường Khả Hinh sẽ thuộc về mình! Sẽ có một ngày, hắn nhất định phải đem người phụ nữ này áp chặt trên giường, mạnh mẽ xoa nắn cùng yêu thương cô..

Sự tưởng tượng không có giới hạn.

Người đàn ông này liền cúi đầu cười lạnh lùng.

***

“A!” Đường Khả Hinh đi qua đây để kiểm tra rượu đỏ, giúp Tiểu Nhu bê một giỏ hoa hồng đi về phía trước, lại không hiểu sao bị gai đâm vào, trong nháy mắt cô có chút sợ hãi, lập tức nặn chút máu đỏ hồng từ vết đâm ra, cúi xuống mút.

“Tiểu Đường!” Lãnh Mặc Hàn nhanh chóng đi tới.

Đường Khả Hinh ôm hoa hồng, sửng sốt ngẩng đầu, nhìn về phía Lãnh Mặc Hàn mỉm cười nói: “Phó tổng Lãnh? Anh tìm tôi có việc gì vậy?”

Lãnh Mặc Hàn nhìn thấy Đường Khả Hinh ôm bó hoa hồng kia, dường như rất nặng, đầu tiên lấy giỏ hoa hồng trên tay cô ôm vào trong ngực mới hỏi: “Bên hầm rượu có phát sinh chuyện gì hay không? Có tình huống nào không ổn không?”

“Không có! Tất cả đều rất tốt!” Đường Khả Hinh nhìn về phía anh, thở nhẹ nói.

Lãnh Mặc Hàn chỉ nhàn nhạt nhìn về phía cô, dường như đang suy nghĩ chuyện gì.

Đường Khả Hinh cũng phát hiện ánh mắt này của anh có chút kỳ quái, liền hơi ngẩng đầu, sững sờ nhìn anh.

Tiểu Nhu vừa bê khay vừa luyện tập cách đi, nhìn thấy Lãnh Mặc Hàn nhìn Khả Hinh như vậy, cô khẽ cắn môi dưới, có chút mất mác cúi đầu...

“Làm gì vậy?” Trần Mạn Hồng cầm roi, đánh nhẹ vào mông Tiểu Nhu, mắng: “Muốn lười biếng hả?”

“Không có, không có! !” Tiểu Nhu vội vã lẩm bẩm bê khay, tiếp tục luyện tập.

“Khả Hinh! !” Lãnh Mặc Hàn cảm thấy chuyện này phải nói rõ rang đến cùng với cô, liền nghiêm túc nói: “Yến tiệc lần này, khả năng rất cao sẽ có người thừa cơ hội lẻn vào, tùy tình huống mà phá hỏng buổi tiệc, có lẽ sẽ làm bị thương các khách quý và còn nhiều vấn đề khác. Nhân viên giám sát và theo dõi của chúng ta đã từng có người muốn lẻn vào hầm rượu, nhưng chúng ta vẫn không thể nắm rõ, rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì”

Đường Khả Hinh nghe lời này, liền hơi giật mình, cả người trong nháy mắt nghiêm túc, nhìn anh nói: “Chuyện có liên quan đến rượu, xin anh hãy yên tâm, bởi vì lấy rượu, vận chuyển rượu, rồi đến kiẻm tra rượu đều do nhân viên của khách sạn kiểm kê nghiêm ngặt. Hơn nữa trước khi mở chai rượu, nhân viên của chúng ta sẽ kiểm tra đối chiếu tổng thể chai rượu, sau khi kiểm tra đối chiếu xong lại do chính hầu rượu sư mở ra, thông qua việc nghe thấy tiếng nắp rượu mở ra, dịch rượu trong chai, quan sát màu sắc của rượu, lưu ý ly rượu có phù hợp hay không, khi đó mới có thể dâng rượu! Trình tự này, chính là để phòng ngừa rượu giả, việc lựa chọn kiểm tra nhất định phải tiến hành! Cho nên ở phương diện này, tôi rất có lòng tin!”

Lãnh Mặc Hàn nghe xong, liền gật đầu.

“Hơn nữa...” Đường Khả Hinh tiếp tục nhìn về phía Lãnh Mặc Hàn, nhanh chóng nói: “Nếu anh đã đề cập tới vấn đề này, tôi nhất định sẽ cẩn thận hơn, dặn dò phía nhân viên, nhất định phải thực hiện tốt toàn bộ quá trình chọn rượu cũng như kiểm tra rượu, tôi sẽ giám sát chặt chẽ, anh yên tâm!”

“Được! !” Lãnh Mặc Hàn gật đầu, vươn nhẹ nhẹ nắm cánh tay của cô, nói: “Tất cả nhờ cô !”

“Anh yên tâm! Tôi sẽ cẩn thận !” Đường Khả Hinh mỉm cười gật đầu.

“Đường tiểu thư! !” Trợ lý Vũ Tình bước nhanh tới, nhìn về phía Đường Khả Hinh có chút sốt ruột nói: “Nhân viên của chúng ta sẽ phải lấy xe đến nhà tổng giám đốc Trang để chuyển “Băng hồ điệp”, thế nhưng tìm không được quản lý ký tên! Hình như xe hôm nay đều đã xuất ra hết rồi. !”

Đường Khả Hinh nghe lời này, bất đắc dĩ thở dài một hơi, nhìn về phía Vũ Tình cười nói: “Có một số việc cô càn phải học hỏi Tiểu Thanh! Nếu như thực sự không đủ ác, cũng phải cầm lông gà làm cung tên mới được! Chúng ta đối với một số việc phải mạnh mẽ một chút. Nhóm người thuộc đội xe, đôi khi không biết xấu hổ giống như một con rắn!”

Lãnh Mặc Hàn đứng ở một bên, mỉm cười nói: “Truyền lệnh của tôi, lập tức điều một xe đi chuyển rượu!”

“Vâng!” Vũ Tình mặt đỏ hồng xoay người, nhanh chóng bước ra bãi cỏ, đi về hướng garage!

Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc xe tải màu xanh nhanh chóng chạy về hướng sau vườn hoa, nhân viên kiểm kê phòng thu mua, bếp trưởng cùng trợ lý, còn có nhân viên vận chuyển nhao nhao đi đến.

Cửa xe tải trong nháy mắt mở ra.

Mấy nhân viên công tác mặc chiếc quần yếm màu đen, đầu tiên là mang ba chiếc tủ lạnh lớn đặt lên ván trượt đẩy xuống xe. Sau đó sẽ xách một rương một rương các loại cá hảo hạng đẩy xuống ròng rọc xe, bên này nhân viên công tác dưới xe, thuận lợi tiếp được, nhanh chóng mở ra, kiểm tra số lượng trên sổ sách, còn đầu bếp cúi người xuống lật lật cá lên kiểm tra, quan sát có con cá nào đã chết không, hay chết được hai tiếng đồng hồ chưa.

Bên này băng xe cũng nhanh chóng mở ra, một rương cực lớn tôm hùm chuyển xuống, một người phụ tá đầu bếp, muốn đi qua lấy cái giỏ đầu tiên, lại bị một bếp trưởng khác đoạt lấy, chặc một tiếng, tức giận nói: “Vội vã cái gì? Còn sợ không có?”

Một chiếc xe tải màu trắng cỡ nhỏ cũng nhanh chóng dừng lại! !

Hai mươi nhân viên lễ tân cũng cấp tốc đi tới, nhìn thùng xe mở ra, bên trong để các loại hoa, tất cả đều tươi đẹp nở rộ , thậm chí mùa này cũng không có khả năng nhìn thấy mẫu đơn, cũng tươi đẹp nở rộ. Các cô vui mừng cười, lập tức bước lên, cầm một cái giỏ hoa, chuẩn bị chuyển hoa xuống. Quản lý bộ phận lúc này mới vội vội vàng vàng đi tới, nhìn về phía hai mươi lễ tân đang chuẩn bị vận chuyển hoa vào bên trong, cô ai oán kêu lên: “Những loại hoa đấy không phải là của chúng ta ! ! Không được chuyển! Là của phòng bếp tổng bên kia ! !”

Nhân viên lễ tân sửng sốt dừng lại! !

“Giúp chúng tôi vận chuyển một chút!” Có một đầu bếp cùng công nhân, đang cắn răng nâng lên thùng cá muối, nói.

“Chúng tôi cũng rất bận ! !” Quản lý bộ phận tay cầm bộ đàm, chỉ huy mấy nhân viên của mình nói: “Di chuyển hoa violet kia! Đó mới là hoa mà chúng ta cần dùng ! !”

Hai mươi nhân viên lễ tân lập tức xoay người, chuẩn bị chuyển hoa! !

Tổng thư kí hành chính đi tới, đi ra phía sau thùng xe bắt đầu kiểm kê hoa, cô vừa kiểm kê vừa nghi ngờ hỏi: “Sao hoa lại không đủ? Ở đây mẫu đơn mới có ba mươi bó? Chúng ta có tổng cộng là tám mươi bàn! Thật sự là còn thiếu quá nhiều! ! Thông tbáo đến phòng thu mua, sai người đến nhà kính trồng hoa xem thế nào.”

“Vâng!” Trợ lý lập tức gật đầu, cầm di động lên nhanh chóng bấm số của phòng thu mua! !

Đại sảnh khách sạn.

Phòng thu mua đang rất gấp gáp, vừa nhận được điện thoại của trợ lý tổng thư ký phòng hành chính, hỏi tại sao hàu vương tươi sống còn chưa tới, còn có cua Thanh Hải hiện tại đến cái ảnh cũng không có. Anh gấp đến nỗi chảy đầy mồ hôi, lập tức đi ra ngoài chuẩn bị xe đến hội đồng phía biển, kêu lên nói: “Trời ơi lão đại! Hiện tại tôi gấp đến độ dạ dày muốn thủng! Mấy người ở trên phòng họp, liền đem một loạt sự việc lớn toàn bộ giao cho chúng tôi! Hàng trăm nhân viên của chúng tôi, bao gồm cả đoàn lái xe đều vừa mệt vừa nóng đến lè lưỡi.! ! Cũng không phải là chó! Sẽ tới, sẽ tới ! ! Trước ba giờ nhất định sẽ đến! ! Yên tâm! !”

Anh nói xong, nhanh chóng để điện thoại xuống, muốn ngồi vào trong xe! !

“Trưởng phòng Trần! !” Đường Khả Hinh đi tới, nhìn về phía trưởng phòng Trần gọi lớn !

Trưởng phòng Trần bất đắc dĩ đứng bên cạnh cửa xe, xoay người nhìn về phía Đường Khả Hinh, vẻ mặt cầu xin nói: “Có chuyện gì vậy, Đường tiểu thư?”

“Quản lý phê chuẩn cho chúng tôi một chiếc xe. Nghe nói là xe của các anh đều rời đi rồi?” Đường Khả Hinh cảm giác có chút khôi hài nhìn về phía anh, nói! !

“Chúng tôi cũng cần xe !”

“Nhưng người của chúng tôi xin sớm mười phút!” Đường Khả Hinh nhìn về phía anh cười nói.

“Thà cô giết tôi đi! !” Trưởng phòng Trần mẹt mỏi đầu đầy mồ hôi, nếu không phải đang ở đại sảnh khách sạn, anh đã sớm gào lên rồi, thật sự không có cách nào nói: “

Hiện tại toàn thế giới đều chèn ép bộ phận thu mua của chúng tôi! Không biết là người nào nghĩ ra được chủ ý, phủ định kế hoạch ban đầu. Hôm nay chúng tôi mệt chết đi được...”

“Ba mươi phút! !” Đường Khả Hinh nhanh chóng nói.

Trưởng phòng Trần lặng lẽ nhìn về phía cô! !

“Ba mươi phút là được rồi. Không làm mất nhiều thời gian của anh!” Đường Khả Hinh mỉm cười nói.

“Được..được…được!” Trưởng phòng Trần lập tức cầm di động lên, dặn dò trợ lý: “Lập tức phái người đem chiếc xe A6821 qua đây cho tôi! ! Dừng đằng sau vườn hoa”

“Nhìn xem đi! ! Đây là trắng trợn cướp xe! Đã nhớ kĩ mã số xe!” Đường Khả Hinh lại bất đắc dĩ cười nói.

“Đi đi!” Trưởng phòng Trần nhanh chóng ngồi lên xe, bởi vì có một số lượng lớn hải sản Nhật Bản qua đây, anh liền phải đi xem thử! !

Đường Khả Hinh nhìn chiếc xe đi xa, cô nặng nề thở hổn hển một hơi, lập tức xoay người gọi điện thoại cho Vũ Tình nói: “Cô lập tức phái người đến đằng sau vườn hoa của khách sạn nhận chiếc xe mã số A6821, sau đó phân phó đồng nghiệp, đem rượu ở phòng bên trái sảnh VIP, toàn bộ bàn và khăn trải bàn bảo quản thật tốt, quản lý phòng rượu vụ sẽ điều nhân viên giám sát đến kiểm tra!”

“Vâng!” Vũ Tình lập tức đáp! !

“Hôm nay nhân viên lễ tân mặc đồ màu trắng cũng được”.Lúc này, quản lý phòng quan hệ xã hội cùng quản lý sân khấu nhanh chóng đi về một hướng.

“Mà nếu thật sự mấy người mặc đồ màu trắng, cùng lễ phục nhân viên sân khấu của chúng tôi sẽ bất đồng!” Quản lý sân khấu bộ lập tức phản bác! !

Vẻ mặt Đường Khả Hin mệt mỏi nhìn tất cả đều rối loạn, bận tối mày tối mặt, điều hòa hạ thấp như thế mà vẫn đầm đìa mồ hôi, cũng biết trong nhà hát phía trước, gần một trăm nhân viên lễ tân đang luyện tập nâng đèn, chuẩn bị nhận ba vạn tấm vé vào cửa của khách quý đi vào, thế nhưng vô cùng khó khăn, nhưng tất cả đều nghiêm túc tập luyện ... Mà sảnh VIP nhà hát còn chưa chuẩn bị tốt, cô nặng nề thở dài, mới xoay người đi về hầm chứa rượu, lại nhìn thấy hai chiếc Rolls-Royce chậm rãi dừng trước sảnh khách sạn, cô dừng lại nhìn.

Tưởng Thiên Lỗi mặc bộ âu phục màu đen đường vân thẳng, áo sơ mi màu đen, cổ áo hơi mở ra, chiếc châm hoa tơ tằm màu xanh đậm, một phong thái ưu nhã mang theo một chút lạnh lùng vốn có, mỉm cười xuống xe, nghe Đông Anh báo cáo tình hình yến hội, tất cả đều tiến hành thuận lợi, anh gật đầu hài lòng...

Một chiếc xe Rolls-Royce khác màu bạc mở ra! !

Trang Hạo Nhiên điều chỉnh tâm trạng, anh mặc bộ âu phục màu xanh lam, áo sơ mi màu xanh nhạt, đeo chiếc chân hoa tơ tằm màu đỏ sậm, tỏa ra mị lực đặc biệt, không người nào có thể giống, toàn thân phát ra khí chất vương giả, anh nhiệt tình mỉm cười, càng hiện ra một mặt quân vương lẫm liệt! Chỉ thấy anh nhẹ nhàng cởi nút áo khoác, cùng Tưởng Thiên Lỗi giữa những ánh đèn flash, vừa nói vừa cười đi tới!

Hai người bọn họ ở trước mặt người khác, đều hài hòa như vậy, tình anh em sâu đậm!

Đường Khả Hinh a một tiếng, cười rộ lên.

Trang Hạo Nhiên cùng Tưởng Thiên Lỗi nhìn thấy Đường Khả Hinh, đồng thời dừng bước lại, nghi ngờ nhìn cô.

“Toàn thế giới đều mệt đến mức người ngã ngựa đổ! Cũng là bởi vì các anh nói một câu !” Đường Khả Hinh cũng không khách khí nhìn bọn họ, thấp giọng lẩm bẩm tiếp tục suy nghĩ: Các anh giỏi lắm, giơ cánh tay lên rồi bỏ mặc tất cả

“... ...” Tưởng Thiên Lỗi cùng Trang Hạo Nhiên đồng thời giật mình nhìn về phía cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.